Còn Gì – Thơ Nỗi Niềm

Còn Gì

Chầm chậm thời gian sụp ánh tàn
Từ từ bóng tối trải đầy sân
Đêm đen lại đến như từng bữa
Và cũng đâu đây vọng tiếng ngàn,

Chim xa về tổ líu lo vui
Ếch, nhái, ễnh ương khẽ ngậm ngùi
Non nỉ sau hè thêm tiếng dế…
Một bầu giao hưởng cuối ngày trôi

Vẫn kẻ lang thang tím mảnh hồn
Chiều nay đứng lại ngắm hoàng hôn
Nghe từ sâu thẳm như buồn bã
Tất cả giờ đây biết hãy còn?!

Còn gì để nhớ, để yêu thương
Suốt chuỗi thanh xuân lắm đoạn trường
Dang dở, hận, sầu hay nuối tiếc
Mãi hoài điệp khúc của thê lương

Còn gì để cảm, để mà say
Tất cả qua rồi một thuở bay
Cánh nhạn lưng trời xui trúng đạn
Sau đồi gãy rụng có ai hay

Còn gì vương vấn để mà mơ
Cát trắng ngàn năm mãi quyện bờ
Sóng vỗ trập trùng luôn sóng vỗ
Tan trôi, rời rã cõi xa lơ…

Thôi thì trở lại sống cho ta
Bởi ở trong đây mãi đậm đà
Nhịp đập loang tràn muôn đỏ thắm
Lo gì chẳng có chỗ ngân nga.

20/4/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.