Còn Đấy Tiếng Con Tim – Thơ Nỗi Niềm

Còn Đấy Tiếng Con Tim

Dòng sông quê, sớm chiều xuôi ngược chảy
Hai bên bờ lau sậy vẫn đong đưa
Tận xa xa nhấp nhố bóng con đò
Đang gạt nước từ từ sang bên ấy,

Ta quay gót với vết hằn tê tái
Tìm phôi phai nhức nhối chuyện ly tan
Hai năm trường ôm ấp mộng tình trăng
Trăng khuất núi, ánh vàng rơi diệu vợi

Ngày ra đi âm thầm không nhắn gửi
Nay trở về rười rượi nỗi niềm đau
Cầu tre xưa đã lỡ nhịp qua cầu
Còn loáng thoáng giọt sầu nơi khoé mắt

Dãy bát ngát thuở nào xanh lúa mạ
Những trưa hè theo gió trải đưa hương
Giờ đồng khô trơ rạ, xác xơ buồn
Như chia sẻ bên đường cùng cảnh ngộ

Tán lá xanh phủ dầy bên xóm nhỏ
Lắc lư hoài gợi nhớ mảnh tình thôn
Kể từ ngày lặng lẽ thả đôi chân
Theo tiếng gọi muôn phần bao thắm thiết…

Nhìn cảnh cũ nghe lòng thương da diết
Khối đậm đà cách biệt chẳng hề thay
Dẫu cuộc đời có biến đổi từng giây
Hồn cội gốc vẫn hoài in dấu mãi

Sao bỗng nhiên ta muốn dừng chân lại
Bởi trong này còn đấy tiếng con tim
Khuyên quên đi u ám phủ bên thềm
Vì chút nữa sẽ chìm sau ửng sáng…

13/7/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.