Còn Đâu Nữa – Thơ Nỗi Niềm

Còn Đâu Nữa

Dày đặc xám phủ lưng tầng kín mít
Rải rác đùn, thút thít hạt dần rơi
Đường vắng khách ngậm ngùi nhìn tĩnh mịch
Đợi ngọn về kéo ghịt ánh chơi vơi…

Ta ngồi trầm mặc, đầy vơi tưởng nhớ
Mấy trăng rồi lối ngõ ngập màu thu
Cứ mỗi độ lờ mờ treo cửa gió
Một cái gì vò võ quấn chơ vơ

Bao kỷ niệm, thẫn thờ nơi khóe mắt
Dấu yêu này chất ngất vấn vương thương
Tiếng đàn nọ gợi buồn đau man mác
Nhạc lời kia phảng phất những hồi chuông…

Mưa chửa nặng mà luồng loang thấm lạnh
Lạnh u hoài canh cánh chuyện thời qua
Cung mộng ái đậm đà hương lửa ấm
Phút tạ từ chầm chậm giọt châu sa

Để nẻo vắng, ngân nga hình ly biệt
Cỏ cây sầu rũ liệt hứng đong đưa
Bầu bảng lảng nhập nhòa giăng phía trước
Bước chân thầm da diết ngóng vành khuya…

“Nếu biết rằng tình là dây oan
Nếu biết rằng hợp rồi sẽ tan
Nếu biết rằng yêu là đau khổ
Thà dương gian đừng có chúng mình”

Bài ca cũ bồng bềnh như cánh hạc
Lởn vởn luồn, rung lắc cả bờ tim
Còn đâu nữa lầu nghiêng say mộng cát
Quyện đôi hồn ngọt mật cạn thâu đêm

Còn đâu nữa diệu huyền gieo ấp ủ
Đăng đẳng dài trăn trở, luyến lưu hương
Còn đâu nữa con đường chiều lá đổ
Khắc khoải lòng, đây đó rụng hàn sương…

09/5/2021
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.