Còn Có Gì Đâu – Thơ Tình Buồn

Còn Có Gì Đâu

Em cứ trả đi, trả hết đi
Những gì đọng giữa ánh bờ mi
Chập chờn, lởn vởn màu thu nhạt
Đã khiến cho em nặng lối về,

Bởi bao kỷ niệm của ngày xưa
Chỉ tợ lam treo trước ngọn lùa
Một thoáng không gian màn lững thững
Cũng chầm chậm rã khuất ngàn xa

Thuở ấy vô tư tuổi học trò
Chung bàn hai đứa thích làm thơ
Ra chơi ở lại cùng gieo nhạc
Rồi đọc nhau nghe để thẫn thờ

Gợi niềm cảm mến, luyến lưu hương
Đăng đẳng ba năm mái học đường
Lúc đỉnh trăng vàng khơi ý mộng
Khi hoàng hôn đổ tím làn sương…

Dang dở học hành, chiêng trống gọi
Từ đây hai nẻo, bóng thời gian
Đường em, em bước dài lên trước
Gió bụi biên thùy tôi dấn thân…

Mười năm thấm thoắt dưới trời mây
Nắng đổ, mưa rơi, chuỗi tháng ngày
Kẻ gót phong trần, dày cát bụi
Người xuôi lối ngõ lắm heo may

Nay gặp ngỡ ngàng! Ôi biến đổi
Khô khan, chai sạn ảnh hình kia
Võ vàng, héo hắt cành trơ nọ
Còn có gì đâu để phải mà…

10/3/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.