Cố Trèo Lên Khỏi Vực – Thơ Cảnh Đời

CỐ TRÈO LÊN KHỎI VỰC

Ta trượt rong bị ngã rơi đáy vực
Mạng sống còn nhưng chấm dứt liền thân
Vĩnh viễn đời, tàn phế một cái chân
Giữa bóng tối bao trùm, không thấy hướng…

Sầu da diết ôm tận cùng đau đớn
Thôi hết rồi ánh sáng của trăng thanh
Chỉ giờ đây giá lạnh phủ xung quanh
Trùm điệp khúc nỉ non từ xa vọng

Cố lết tới, nhích vào trong thạch động
Giữ cho mình đủ ấm đợi qua cơn
Khoảng thời gian nhức nhối chẳng lời rên
Bởi sĩ khí bồng bềnh nơi tâm não…

Bước ra gió, chút vật vờ, lảo đảo
Quặn nằm đây, rỉ máu hãy còn đây
Gác quên đi, quờ quạng cả đôi tay
Để tìm kiếm đầu dây trèo lên miệng

Nhưng hỡi ôi! Đã bao lần gắng gượng
Lại phong cuồng đẩy xuống dập bầm thêm
Trời từ từ tắt nắng, kéo màn đêm
Đành thui thủi, mượn đèn sao đợi nữa

Xào xạc lắc từ đầu cây, ngọn cỏ
Hoà ngân nga đâu đó tiếng côn trùng
Khiến cõi lòng khắc khoải nỗi nhớ nhung
Bao kỷ niệm gợi buồn thương lặng lẽ…

Dài luẩn quẩn dưới khung mờ quạnh quẽ
Hằng bao lần tiếp té, tiếp lần tay
Bóng thời gian chầm chậm có nào hay
Đến sẫm tối mới ngoi lên khỏi vực

Mộng giang hồ! Ôi thôi! Niềm ẩn ức…

15/1/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *