Chỉ Giúp Tăng Thêm – Thơ Nỗi Niềm

Chỉ Giúp Tăng Thêm

Có phải vì tôi đã quá thương
Để rồi tan vỡ biến thành chuông
Chiều chiều lư lắc bầu tâm sự
Trỗi khúc thê lương vọng nẻo đường?

Ngày chẳng muốn môi nở nụ cười
Âm thầm lặng lẽ chỉ mình thôi
Say sưa công việc không ngơi nghỉ
Cố gắng mà quên khắc khoải đời

Thỉnh thoảng dừng tay, mắt chẳng lay
Như vào diệu vợi kiếm tìm ai
Đăm đăm một thoáng rồi đưa xuống
Giấy trắng nằm kia thả nét dài…

Tôi muốn hỏi người bên mé sông
Có còn gửi nữa cái gì không
Mà sao mãi đóng im lìm cửa
Cho kẻ bờ đây chạnh nỗi lòng?

Khiến giấc bình yên mỗi độ nào
Mơ màng đỉnh mộng hái vì sao
Giờ thành canh cánh niềm thao thức
Trăn trở đêm thâu, mỏi ánh sầu

Rồi đây thấm thoắt chuỗi thời gian
Biết có phôi phai cảnh phũ phàng
Khi vẫn lững lờ con nước chảy
Dòng sông vắng bặt chiếc đò ngang…

Tất cả thôi thì trải dưới thơ
Con tim rỉ máu tự bao giờ
Dẫu nay tiếp tục lần đau rỉ
Chỉ giúp tăng thêm nỗi đợi chờ…

30/4/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.