Chén Cơm Chan Nước Mắt – Thơ Cảnh Đời

Chén Cơm Chan Nước Mắt

Gượng ngồi dậy tay cầm cái muỗng
Ráng múc cơm đẩy xuống dạ tàn
Cố mong sức khỏe kéo lần
Cầm chèo bơi sóng qua ngàn hiểm nguy,

Vợ đã vội ra “đi về trước”
Bỏ lại đây não nuột tình sâu
Hai năm lặng lẽ trôi mau
Nuôi con gà trống nén sầu quả tim

Dòng nhấp nhố bảy chìm ba nổi
Cánh tay chèo tê mỏi từng cơn
Để rồi bỗng chốc một hôm
Bệnh tình đổ ụp bào mòn tấm thân

Nằm xuống đó muôn phần bi đát
Mất việc làm, tiền bạc lại không
Gió giông, sóng dữ bập bồng
Mảnh thuyền rụng lái quay vòng đảo điên

Tội cho trẻ, trăng nghiêng nửa khuyết
Tuổi còn thơ nào biết gì đâu
Thương cha vàng võ ốm đau
Phải đành nghi học, qua cầu lắc lư

Đi làm mướn, bưng tô rửa chén
Kiếm chút tiền đỡ miệng cả nhà
Nỗi buồn da diết, xót xa
Nhìn tròn chưa đến, vội tà ánh rơi

Bát cơm này! Hỡi ơi! Nước mắt
Tôi chan vào, lùa hết xuống đây
Trời cao có hiểu, có hay
Đớn đau quặn thắt, đoạn đoài ruột gan…

6/1/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.