Chạnh Nhớ – Thơ Tình Buồn

Chạnh Nhớ

Kể từ lúc tình mình tan vỡ
Trả yêu đương về nhớ, về quên
Em sang chốn ấy mình ên
Còn tôi ngày tháng buồn tênh cuộc đời,

Có nhiều lúc chơi vơi bến ngạn
Nhìn sông dài từng mảng nhấp nhô
Ảnh hình, kỷ niệm bao giờ
Ngậm ngùi da diết, thẫn thờ kéo lê

Còn đâu nữa những gì ấp ủ
Một căn lầu ở giữa con tim
Và đôi cánh rộng loài chim
Vượt trùng bát ngát để tìm mùa xuân,

Chiều nắng tắt đôi chân nặng trĩu
Phố chao hình kéo níu ngày qua
Nỗi đau lặng lẽ dưới tà
Vạn sầu héo hắt, xót xa vật vờ

Tình đã nát, chôn thơ đáy vực
Ngắt cung đàn những lúc nhớ nhung
Bởi rằng tất cả bằng không
Vấn vương chi nữa cho lòng tả tơi…

Mấy mươi năm thuyền rời bến mộng
Phận số đời nẻo sống đôi nơi
Thăng trầm, sướng khổ, buồn vui
Dần dà quên mất một thời bên nhau…

Nay chạnh nhớ hôm nào trên phố
Tay trong tay phơi phới niềm xuân
Cười duyên, em nói lời thương
Vài mươi năm nữa đi đường em lo

Làm anh cây gậy láng o
Để anh lụm cụm có mà chống đi…
Lan ơi! Em nói làm chi
Khiến anh nhớ mãi câu này ngày xưa

Giờ đây đã quá buổi trưa
Hoàng hôn dần đến, gậy kia… đâu còn.

28/9/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.