Chẳng Thể – Thơ Nỗi Niềm

Chẳng Thể

Đừng nói nữa em ơi, đừng nữa
Hãy đưa tay khép cửa lòng đi
Bởi giờ tôi chẳng còn chi
Hòa cùng lóng lánh trăng thề của em,

Chỉ có kẻ đêm đêm lặng lẽ
Thao thức niềm quạnh quẽ, chơi vơi
Mượn thơ nắn nót đôi lời
Phôi pha ngày tháng ngậm ngùi, vấn vương

Bước đơn độc trên đường rụng nắng
Mang vết hằn dĩ vãng buồn đau
Lần chân chầm chậm qua cầu
Giữa bề vắng vẻ, lao xao cạnh bờ

Cuối thăm thẳm lờ mờ tối điểm
Cõi lạnh nào vọng tiếng chuông ngân
Não nề nhìn gợn lăn tăn
Bâng khuâng da diết ngập tràn xót xa…

Cây meo mốc dưới tà rũ lá
Gió giũ vờn lả tả vàng bay
Không gian phủ trắng hàng mây
Chơ vơ, trầm mặc chuỗi ngày héo hon

Còn ở em mảnh tròn giữa độ
Cánh hoa hồng hé nở vườn xuân
Dập dìu ong bướm vây quanh
Lượn vòng gắm ghé muôn phần khát khao…

Nay từ giã, tôi vào với mộng
Trả những gì vướng bận lại em
Kiếp này chẳng thể nợ duyên
Mong sao chuyển kiếp chung thuyền bến mơ.

18/12/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.