HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (40) Nắng đã tắt, khung trời sao lấp lánh Đường lên đèn, gió lạnh thổi…
Hồn Lang Trở Về Âm Giới (39)
HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (39) Gió âm hú đẩy mơ choàng tỉnh giấc Lang trở mình chất ngất dạ…
Hồn Lang Trở Về Âm Giới (38)
HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (38) Thế rồi khoảnh khắc thời gian Vấn vương một thuở, kéo chân mảnh hồn…
Hồn Lang Trở Về Âm Giới (37)
HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (37) Nhìn em rảo bước bên đường Vấn vương một thoáng, nhỏ sương canh tàn…
Hồn Lang Trở Về Âm Giới (36)
HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (36) Em vòng tới, vòng lui rồi quay lại Hướng lộ ngoài cứ chạy thẳng…
Hồn Lang Trở Về Âm Giới (35)
HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (35) Ôi thế sự! Muôn đời như sóng vỗ Theo gió ngàn nhấp nhố gợn…
Hồn Lang Trở Về Âm Giới (34)
HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (34) Càng nghĩ ngợi càng thêm khắc khoải Bỏ dương trần để lại tình thâm…
Hồn Lang Trở Về Âm Giới (33)
HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (33) Bao thổn thức, suy tư trần thế Mãi vật vờ tâm trí hồn Lang…
Hồn Lang Trở Về Âm Giới (32)
HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (32) “Vừa đi vừa thổn thức” Lại phải chán chường cảnh thế gian Nhân tâm,…
Hồn Lang Trở Về Âm Giới (31)
HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (31) Khuya vẫn treo kia dãy ánh mờ Xót xa thương tiếc tuổi đời thơ…









