Cam Đành Lỗi Hẹn – Thơ Tình Buồn

Cam Đành Lỗi Hẹn

Q.N. ơi! Ngang trái của cuộc đời
Khắp bốn bề bóng tối phủ tình yêu
Dẫu tha thiết thật nhiều thương với gửi
Cũng phải rồi rười rượi, lắm đăm chiêu…

Anh rủ em buổi chiều ra bến hẹn
Hầu tỏ bài sự việc đớn đau kia
Cho mai mốt điểm về chưa kịp đến
Cũng an lòng năm tháng nỗi niềm xa

Nhưng bỗng chốc nhìn tà rơi chầm chậm
Nhớ chuỗi dài đầm ấm cận kề nhau
Bao kỷ niệm ngọt ngào chia sẻ tặng
Bao vấn vương thầm lặng chứa chan sâu

Đã chụp cả khối sầu lên khắc khoải
Khiến tận cùng tê tái, nghẹn từng cơn
Sao có thể cây đờn mang đập bể
Để mai này ửng lệ dưới hoàng hôn

Trong giây phút chập chờn nơi trí não
Thấy cuồng phong kéo bão dậy trùng dương
Người lái thuyền cố nương, kềm lảo đảo
Đợi từ từ nhẹ rảo cánh ngàn phương

Anh thức tỉnh, vơi buồn, thôi suy sụp
Góc công viên thầm núp ngắm nhìn em
Đôi suối biếc diệu hiền như chực khóc
Rồi thẫn thờ đợi suốt cả trọn đêm…

Thương da diết mối duyên tình hụt hẫng
Sợ với lo áng xám sẽ lững lờ
Đẩy ánh vàng vật vờ khung tĩnh lặng
Nên cam đành lỗi hẹn, tím vần thơ.

11/2/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *