Buổi Sáng Dạo Rừng Lan – Thơ Tình Yêu

Buổi Sáng Dạo Rừng Lan

Bầu âm cảnh sáng nay tràn ấm áp
Ta với nàng dạo mát cánh rừng lan
Ngắm đó đây dọc ngang phơi đủ sắc
Nỗi dạt dào chất ngất, trỗi lâng lâng…

Ồ! Hình như âm vang từ đâu đó
Tợ tiếng đàn theo gió chuyển sang đây
Em có cảm, có hay không nương hỡi
Có hướng về vời vợi chạnh trần ai?

Thuở đôi mình đoạn đoài mang vương vấn
Suốt trầm luân hụt hẫng bởi ngàn thương
Trưa sớm tối ôm buồn nơi nẻo vắng
Thắt thẻo lòng, canh cánh, nghẹn tư tương

Khuya thao thức nhìn sương treo lá cỏ
Nghe dế mèn rỉ rả khúc nỉ non
Ôi! Khắc khoải từng cơn gờn quặn xé
Chỉ âm thầm ửng lệ dưới đêm đơn

Chiều lại chiều, hoàng hôn giăng nhạt tím
Cái gì làm xao xuyến dạ không thôi
Cố kéo ảnh, cuối trời xa ẩn hiện
Để mộng hồn lưu luyến đặt bờ môi

Còn nhiều nữa ngậm ngùi đau ngang trái
Xót lỡ làng, tê tái tím con tim
Đường dương thế triền miên trong nhức nhối
Theo tháng ngày rười rượi nhớ nhung thêm

Giờ sum họp thuyền duyên xuôi sóng nước
Dòng sông dài nhẹ lướt đến thênh thang
Thời dĩ vãng trần gian sầu thả bước
Hẳn từ nay trả ngược cánh phù vân…

Nương yêu ạ! Nắng loang dần đỉnh ngọn
Phía trái bờ thỉnh thoảng gió vi vu
Em có nghe tiếng ru xưa đồng vọng
Réo gọi tình quyện bóng mãi nghìn thu?

27/11/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *