Bức Ảnh Quay Lưng – Thơ Nỗi Niềm

Bức Ảnh Quay Lưng

Ảnh vẽ hình ai dưới ánh vàng
Hướng về phía trước thả bàn chân
Xa xa loáng thoáng hàng cây đứng
Trầm dáng, ung dung xoải nhánh tàn

Hỏi đó vì sao lại đến đây
Để rồi lặng lẽ đổi chiều xoay
Quay lưng ngược lại bìa tranh ngắm
Đối diện thì theo những bước dài?…

Bởi mang ray rứt chuyện năm xưa
Nỡ khiến cho ai giữa bốn mùa
Buồn bã âm thầm trong nỗi nhớ
Mặc tình dâu bể sớm chiều mưa

Thả nổi cuộc đời theo gió mây
Dung nhan một thuở sớm tàn phai
Quá trưa cái tuổi, còn đơn lẻ
Lặn lội sinh nhai chuỗi tháng ngày

Vậy mà cũng chẳng hận gì anh
Bởi tại trời cao định số phần
Không được tơ hồng xe mối kết
Thì thôi chấp nhận cảnh cô đơn…

Em ơi! Gặp lại! Thấy hình em
Như thể cái gì giữa trái tim
Từng chập ghịt ngang và thắt lại
Đớn đau, châm chích mãi không yên

Tôi sẽ vòng qua hướng trở về
Ảnh hình treo đó của trăng thề
Mà ôm da diết niềm tâm sự
Thầm trách sao mình vội bỏ đi.

20/8/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.