Bức Ảnh Dưới Hoàng Hôn – Thơ Nỗi Niềm

Bức Ảnh Dưới Hoàng Hôn

Nghĩ gì mà lại dưới hoàng hôn
Hướng mắt nhìn qua phía lụn tròn
Chầm chậm khuất dần nơi diệu vợi
Hỡi người thiếu phụ vẻ cô đơn?

Có phải nàng buồn chuyện đổi thay
Nên giờ vương vấn ảnh hình ai
Muốn riêng thổn thức bầu tâm sự
Nên buổi chiều nay ghé chỗ này

Hay vỡ tan tình, nghẹn xót xa
Làm cho nhạt tím mảnh hồn hoa
Héo hon, da diết hoài trong dạ
Tìm đến nơi đây gửi bóng tà…

Hoặc đời dâu bể, khiến ly hương
Cứ mãi trong tim khúc đoạn trường
Viễn xứ ráng tàn gieo luyến nhớ
Thả hồn bay bổng vượt biên cương?…

Bốn bề ảm đạm. gió hiu hiu
Loáng thoáng xa xa một cánh diều
Lất phất đong đưa làn giấy mỏng
Có làm vơi nhẹ phút đăm chiêu?

Nhấp nhố ngoài kia dáng chiếc thuyền
Từng hồi sóng vỗ lắc chao nghiêng
Chập chờn bé nhỏ trên dòng lượn
Có giống nàng không một nỗi niềm?

Tôi thấy hình nàng trong bức tranh
Tiềm tàng hướng vọng cõi xa xăm
Ôi sao lại phải mình thui thủi
Vắng vẻ, đìu hiu ngắm rụng dần…

14/8/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.