Bóng Tình Lang Thang – Thơ Nỗi Niềm

Bóng Tình Lang Thang

Vành cong nhỏ lững lờ khung lạnh vắng
Khuyết hững hờ hướng thẳng phía mờ đen
Cạnh mỏng lồi lặng yên trầm mặc dáng
Gom trọn này ửng ánh dạ tàn hôn…

Dưới tối mịt chẳng đèn, không thấy rõ
Trên thẫn thờ chút tỏa sắp chìm sâu
Loáng thoáng mây lưng bầu hình vò võ
Nghẹn vắt dài lấp ló khuất về đâu

Xanh dương thắm chuyển dần theo sậm nhạt
Rồi từ từ biến mất giữa thinh không
Ngàn tinh tú chập chờn tia lấp lóe
Gợi sắc tình trăng nở cõi mênh mông…

Ta ngước mặt nhìn hoàng hôn chầm chậm
Rũ nắng tà vào tận cõi mù khơi
Niềm man mác cứ từng hồi gặm nhấm
Nỗi ai hoài, hụt hẫng lạc chơi vơi

Còn đâu nữa một thời trên sóng nước
Cánh duyên thuyền vươn vượt hướng trùng dương
Còn đâu nữa cung đàn theo tiếng nhạc
Trải nhẹ nhàng êm ả phả canh sương

Còn đâu nữa lệ buồn, ai khóe mắt
Để tận cùng chất ngất cõi lòng yêu
Còn đâu nữa dưới chiều nghe thương nhớ
Hai phương trời cách trở, bóng liêu xiêu

Ta xếp lại cánh diều, không thả nữa
Lang thang hồn lối ngõ khỏa khuây thu
Đường thăm thẳm mịt mù loang rỉ rả
Điệp côn trùng đây đó nỉ non kêu…

03/4/2021
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.