Biết Tặng Cho Ai – Thơ Nỗi Niềm

Biết Tặng Cho Ai

Canh khuya thao thức sân vườn
Thò trong móc quả tim hồng ngắm soi
Nghiêng xuôi, trở ngược từng hồi
Ngời ngời dạ ánh đẩy trôi thẫn thờ…

Thương thương nhớ nhớ bao giờ
Duỗi tay vói kéo lửng lơ khung tầng
Đặt vào một dãy cung đàn
Bồng bềnh diệu vợi, tỏa làn ngân nga

Góc bên đám lá lòa xòa
Dường như mượn gió đong đưa sẻ niềm
Xạc xào loáng thoáng dịu êm
Âm vang hấp dẫn mé hiên xoải trùng

Thênh thang cũng giũ mịt mùng
Phóng nghìn tia lóe không trung chập chờn
Chim trời đậu nhánh hoàng hôn
Đâu đây thỉnh thoảng phạch phành ngỡ bay

Bâng khuâng cất kỹ lại này
Mảnh hồn đăm đắm, ngây ngây khóe buồn
Xa vạn lý, nẻo dặm trường
Quyện cùng ngang trái, hồi chuông trải sầu…

Đứng lên quay ngược ra sau
Tâm tư còn đó dạt dào, tái tê
Nỉ non rỉ rả vọng về
Bao nhiêu dội nhĩ, bấy bề đìu hiu

Vần thơ dưới bóng nhạt chiều
Gói trăng khuyết mảnh, chứa diều đứt dây
Biết rồi thơ sẽ tặng ai
Chẳng màng hụt hẫng, chỉ say với tình?

19/8/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.