Biết Có Ngày Kia – Thơ Tình Buồn

Biết Có Ngày Kia

Man mác, trầm ngâm dõi ánh nhìn
Dòng sông êm ả chốn quê mình
Hoàng hôn cõi lộng dày tia nắng
Đỏ rực trùm lên rạng ảnh hình…

Khắc khoải nỗi niềm, nghẹn ý thơ
Vàng thu, lá rụng nhặt bao giờ
Gom chung cất gọn vào sâu kín
Ngước mặt lưng trời thả giấc mơ

Quê nhà rồi sẽ dưới mây sương
Thong thả quanh co khắp mảnh vườn
Dọn cỏ, trồng cây, ươm nụ thắm
Khỏa khuây trống vắng gợi lên buồn

Cạn chén chẳng còn chi vướng bận
Thôi chờ, hết nhớ để bâng khuâng
Giờ đây rẽ lối, tình đơn điệu
Lặng lẽ đôi chân dẫm bóng tàn

Tranh đời một thuở đượm hương hoa
Gió thổi, thông reo, ửng sắc ngà
Giờ cũng tranh đời nhưng chỉ có
Lam chiều, khói trắng lững lờ xa…

Ta với kề bên lấy rượu bầu
Rót chung sưởi ấm lạnh canh thâu
Nhâm nhi thưởng thức từng hơi giọt
Chút chút lâng lâng giải nhẹ sầu

Cung đàn xếp lại kể từ nay
Biết có ngày kia bất chợt này
Góc quạnh, linh hồn chưa hóa đá
Kêu gào, tức tưởi tại vì ai…

13/12/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.