Bến Tình Vẫn Đợi – Thơ Tình Yêu

Bến Tình Vẫn Đợi

Anh ngồi lặng lẽ trưa nay
Mở dòng thơ tím trước ngay mặt mình
Ngâm nga chầm chậm chữ tình
Của hồn yêu dấu đậm in quả hồng…

Bâng khuâng sóng gợn cõi lòng
Thương thương nhớ nhớ bềnh bồng tâm tư
Dạt dào xúc động, thẫn thờ
Chứa chan da diết, vật vờ gió trăng

Đậm đà tha thiết ngập tràn
Buồn cho ngang trái lỡ làng mối duyên
Để trên sóng nước con thuyền
Lững lờ nhấp nhố về miền trùng khơi

Tháng ngày héo hắt, chơi vơi
Nhìn vàng lả tả, ngậm ngùi xót xa
Thu phai cuốn vạt nắng tà
Trải bầu ảm đạm, la đà khói sương

Đàn tranh lảy khúc tơ vương
Nỉ non réo rắt bên đường quạnh hiu
Âm thanh loang vọng bóng chiều
Gió khua cành lá, liêu xiêu rã tàn

Yêu ơi! Êm ả cung đàn
Du dương réo rắt gợi ngàn luyến lưu
Nhưng dãy xám trải mịt mù
Ánh vàng chìm khuất, âm u đất trời

Không gian lững thững từng hồi
Hàng che rồi cũng tự thời trôi bay
Phôi pha, khuây khỏa tháng ngày
Nấu nung lửa sống thật đầy con tim

Non thề biển hẹn ước nguyền
Hãy còn neo đó cánh thuyền đón đưa
Biết bao kỷ niệm ngọc ngà
Bến tình vạn kỷ chờ ta trở về…

7/7/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *