Bên Khung Cửa – Thơ Nỗi Niềm

Bên Khung Cửa

Tôi cũng muốn thời gian đừng trôi nữa
Rồi quay về cái thuở của xa xăm
Để từ nay không còn phải bâng khuâng
Bên khung cửa bao lần ôm nỗi nhớ,

Sắp tới giờ rồi, lẹ mau đi nhỏ
Sao hãy còn đứng đó đợi chờ ai?
Ạ! Hay là chưa có ở bàn tay
Mấy đồng bạc cho say niềm thưởng thức

Có những lúc nhìn kia ngồi cắn bút
Một cái gì lúc nhúc ở trong tim
Nghe thấy lòng lo lắng quá cho em
Sợ hai điểm, im lìm thôi không giỡn

Nhớ lần ấy gặp tôi, mừng hí hởn
Anh Sáng ơi! Sướng lớn rồi đó nha
Chiều hôm nay có ghe hát ghé qua
Lên làng mình dựng che lều rộng lắm,

Buổi nghỉ học kiếm rau về ngâm giấm
Bước qua cầu em nắm lấy tay tôi
Lời ngọt ngào thắm thiết tụ vành môi
Hãy chầm chậm, kẻo rơi đau anh nhé…

Tất cả đã qua rồi trong lặng lẽ
Nay không còn sợ té với sợ đau
Hết mừng vui tìm gặp kể cho nhau
Chỉ còn đây dạt dào nghe vương vấn

Bên kia rào em đang ngồi sưởi nắng
Tôi bên này trĩu nặng nỗi niềm xưa
Suối tóc mây lất phất ngọn gió lùa
Bao sóng gợn, bao thẫn thờ kẻ nhớ…

25/11/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.