Bên Góc Quạnh Đời – Thơ Nỗi Niềm

Bên Góc Quạnh Đời

Có những hoàng hôn lang thang ngõ phố
Canh cánh lòng, trăn trở mãi không thôi
Còn đâu nữa một thời xuôi ngọn gió
Hướng lộng ngàn đây đó nhịp nhàng bơi,

Có những đêm ngậm ngùi bên mái vắng
Khối âu sầu trĩu nặng cả tâm tư
Hình kỷ niệm vật vờ, loang loáng ảnh
Lắc lư bầu hiu quạnh, lạnh chơ vơ

Có những lúc thẫn thờ treo lủng lẳng
Con chim sầu gãy cánh đậu cành nghiêng
Từng giọt nhểu chảy liền theo huyết quản
Buốt tê dài năm tháng nẻo truân chuyên

Biết là bao nhiêu nỗi niềm đau nhức
Sớm tối chiều châm chích giữa buồng tim
Trước lận đận triền miên bờ đáy vực
An ủi này với nọ để mà quên

Ngày lặng lẽ bồng bềnh trên sóng nước
Cố tay chèo vươn vượt đến dòng xa
Chiều cặm sào, nhìn tà dâng tưởng nhớ
Đêm mịt mùng, lá cỏ đọng sương pha…

Giờ chầm chậm vườn hoa dần kết nụ
Cõi lưng tầng gió hú phả làn mây
Biển gờn gợn lắt lay hàng nhấp nhố
Đẩy bọt đùn vụn vỡ dạ hay hay

Tỉnh tỉnh say say, ta ngồi ta hát
Khúc nhạc tình rỉ rả khỏa khuây khuya
Rồi chút nữa vần kia còn dang dở
Rượu lưng bầu, êm ả xuất hồn ra…

27/3/2021
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.