Bâng Khuâng Lẻ Bóng – Thơ Tình Buồn

Bâng Khuâng Lẻ Bóng

Tuyết bay bay trắng phơi nền ảnh
Em co mình cảm lạnh nằm kia
Bần thần dã dượi ủ ê
Bóng chân trĩu nặng, kéo lê mảnh sầu…

Phòng rộng thoáng trải màu thanh thoát
Ôm gọn tròn héo hắt, cô đơn
Ai say êm ả nhạc đàn
Còn đây man mác, chập chờn chơ vơ

Sớm thui thủi, thẫn thờ treo gió
Chiều mênh mang, vò võ niềm thu
Đêm thao thức giữa mịt mù
Khuya chăn gối lẻ, tự ru dỗ mình

Có những lúc lặng thinh thổn thức
Nghe cõi lòng nhói nhức râm ran
Mực nâu giọt nhểu đôi hàng
Ngâm nga khuây khỏa lỡ làng, dở dang

Bầu diệu vợi hồn Lang yêu dấu
Hay vật vờ lam khói, hàn sương
Không gian lờ lững về phương
Từ từ tan loãng để buồn con tim…

Cũng diễm lệ thuyền quyên suối biếc
Lắm ngọt ngào tha thiết ngóng trông
Du thuyền đậu sẵn bờ sông
Chực đưa đón rước, ngoạn dòng mộng thơ

Vậy mà sao vẫn chờ, mãi đợi
Ảnh hình người diệu vợi xa xôi
Để mây phủ tím vạt đời
Lối mòn thất thểu, ngậm ngùi mơ đan.

24/11/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *