Ba Lần Đổi Ánh – Thơ Nỗi Niềm

Ba Lần Đổi Ánh

Cảnh cũ năm nào lởn vởn đây
Có người trai trẻ mộng đời bay
Thường hay dạo mát, niềm thanh thản
Dào dạt, lâng lâng duỗi cánh dài,

Phía trước lững lờ con nước chảy
Xa xa nhấp nhố lục bình trôi
Đò đưa tấp nập người qua lại
Bức vẽ hoàng hôn sắc tuyệt vời

Ninh Kiều yêu dấu của quê hương
Nào thấy nơi đây nỗi đoạn trường
Chỉ lắm ươm mơ hoà ước vọng
Người hồn đón gió, kẻ mơ thương…

Thời gian thấm thoắt nhẹ thoi đưa
Ửng sáng bây giờ lại hóa trưa
Khắp cõi không gian đầy nắng cháy
Khung trời réo gọi tháng ngày mưa

Giã từ mây nước với không trung
Chàng sớm lao thân chốn mịt mùng
Một chiếc đàn cò đang nhẹ khảy
Giờ đây bỏ xuống, cất vào trong

Sỏi đá, chân mềm mãi bước đi
Từng cơn rỉ máu, tóe vành mi
Đường xa thăm thẳm, mờ sương tuyết
An ủi là kia! Dưới nguyệt thề…

Giờ đây tiếp tục nắng rơi tàn
Mởn thắm, cằn chai lại tím dần
Khoảnh khắc ba lần thay đổi ảnh
Nghẹn ngào lam khói rã phù vân.

23/4/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *