Ánh Lửa Vành Môi – Thơ Tình Buồn

Ánh Lửa Vành Môi

Lỡ một chuyến đò ghé bến sông
Đìu hiu, ngóng đợi tái tê lòng
Không gian từng phút chiều giăng ảnh
Lạnh lẽo tâm hồn, dạ nhớ mong…

Chẳng còn có thể đứng chờ lâu
Bởi chiếc chèo đưa đã cắm sào
Bến lặng, lam mờ phơi bóng xế
Chỉ đành quay gót, chạnh niềm đau

Em khép tim mình để lãng quên
Chuyện tình thu tím lắm chông chênh
Qua bao ngày tháng đầy lo lắng
Bến nước, cầu tre quá gập ghềnh

Có phải vậy không? Hay tại gì?
Mà sao bỗng chốc nhạt trăng thề
Dãy đen xa lạ từ đâu đến
Chầm chậm phủ che, tối nẻo về

Chia tay vội vã thốt lời ra
Khi mãi trong tôi chẳng hiểu là
Bởi tại vì sao sinh đổ vỡ
Để dòng từ biệt của người ta…

Mạnh bóp quả tim rỉ máu hoài
Trăm thương, ngàn nhớ nghĩ về ai
Giờ đây héo hắt chìm thu quạnh
Buồn bã âm thầm, nghẹn gió mây

Thì thôi em hỡi! Cứ phai phôi
Đừng có thơ kia nhỏ nhẹ lời
Một ánh lửa hồng le lói chút
Làm sao đủ sáng hết vành môi.

15/8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.