Anh Biết Mà Em – Thơ Tình Yêu

Anh Biết Mà Em

Anh biết mà em! Em ghét anh
Cho nên cứ hễ mỗi thâu canh
Kẻ ngồi lặng lẽ niềm vương vấn
Người lái ô tô đến chỗ làm

Để bên bận rộn, bên trầm mảng
Giây phút rảnh rang hướng vọng về
Kỷ niệm êm đềm trên sóng nước
Từng hồi dấy động nhịp lê thê

Anh biết mà em! Em ghét lắm
Nên nhiều giấc ngủ ở hai nơi
Chập chờn ẩn hiện kề yêu dấu
Nguyệt điện say bay khúc tuyệt vời

Chợt rồi tỉnh mộng ngậm ngùi đau
Loáng thoáng con tim gợn dãy sầu
Phải chuỗi mơ kia là sự thật
Thì ôi! Vui sướng biết là bao

Anh biết mà em! Em ghét luôn
Nên trời đây đó những đêm sương
Lúc dào dạt nhớ, vần thơ trải
Khi chạnh bâng khuâng, trĩu nặng buồn

Âm thầm đối diện với mình ta
Tấc dạ từ từ vụt bóng ra
Lờ lững thẳng bay về diệu vợi
Tìm nhau ấm áp dưới trăng ngà

Anh biết mà em! Em ghét đậm
Trọn đời ghét mãi, ghét không thôi
Và anh cũng vậy muôn ngàn ghét
Tấm ảnh của Ai ẩn nụ cười…

11/03/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.