Ai Có Hiểu Chăng – Thơ Nỗi Niềm

Ai Có Hiểu Chăng

Lặng lẽ em ngồi dưới mái hiên
Khuôn trăng nhạt khuyết, tái tê niềm
Bao nhiêu kỷ niệm thời yêu dấu
Da diết loang đầy cả trái tim…

Vầng nắng như buồn thấy cảnh ai
Gom tia chầm chậm khuất tầng mây
Sương lam bảng lảng vào hiu quạnh
Cũng chạnh tấc lòng thả loãng bay

Chỉ vài ba bữa nữa mà thôi
Tiệc sẽ rình rang tiễn một người
Khăn gói theo chồng về chốn lạ
Vô vàn vương vấn lững lờ trôi

Cô gái rồi đây chẳng được còn
Những chiều thong thả ngắm hoàng hôn
Dáng hình, ánh mắt, lời quen nói…
Lởn vởn tâm tư bóng chập chờn

Ấm áp, ân cần lo của Mẹ
Ngọt ngào, gần gũi đượm tình Cha
Thân thương, gắn bó đàn em dại
Tất cả chỉ còn vọng nhớ xa…

Mai này thấm thoắt dài năm tháng
Dĩ vãng lần theo dấu bụi mờ
Chồng chất lo toan, trăm gánh nặng
Chỉ còn khoảnh khắc tím rung tơ

Bâng khuâng thao thức dạ miên man
Réo rắt âm vang khúc nhạc đàn
Ai có hiểu chăng dòng não nuột
Từ từ tràn ngập mảnh hồn đang…

12/9/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.