Bồng Bềnh Tâm Tư – Thơ Nỗi Niềm

Bồng Bềnh Tâm Tư

Mấy ngày trước anh giận em ghê lắm
Nỡ dỗi hờn kéo cổng chặn anh qua
Để chơi vơi, khắc khoải dưới thu tà
Hình kỷ niệm ngân nga niềm tê tái…

Giận đầy ắp cả một bầu ngây dại
Khiến tâm tư khép lại khúc cung đàn
Man mác sầu, lặng lẽ nỗi bâng khuâng
Từ sâu thẳm ngập tràn lan trăn trở…

Lúc cơn giận, bốc hừng cao ngọn lửa
Ngược hướng ngoài lối ngõ định tìm quên
Như cái gì thắt thẻo giữa con tim
Theo nhịp đập từng cơn nghe nhức nhối

Giận im ỉm làm thinh không chịu nói
Vẻ lạnh lùng, ngoảnh vội bước chân ngang
Để thấy kia mà bất chợt ngỡ ngàng
Tim dậy sóng gợn luồng trong khoảnh khắc

Giận lần này thiệt là lần nhiều nhất
Dạ cứ hoài rung lắc, thẫn thờ đau
Chuỗi ngọt ngào, thắm thiết cận kề nhau
Chỉ còn lại giọt trào rơi rỉ rả

Đường quê cũ, mênh mang hồn cửa gió
Hướng mịt mờ vò võ nghẹn tơ vương
Nhìn lam chiều lờ lững quyện màn sương
Bao cuốn quyện, bấy buồn thương da diết…

“Tôi biết yêu em tình tôi lỡ làng, tôi biết
yêu em tình tôi dở dang, cũng đành chấp
nhận hợp tan, bèo mây chọn kiếp lang thang,
Cho cung buồn rơi vào đêm đêm…”

Bài ca ấy lặng yên từ lâu lắm
Phút giây này văng vẳng vọng canh đêm
Lời thiết tha như suối chảy êm đềm
Ôi bất chợt! Bồng bềnh muôn nỗi nhớ…

14/11/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *