Hỡi Gió Vậy Mà – Thơ Nỗi Niềm

Hỡi Gió Vậy Mà

Hỡi gió! Người từ nơi diệu vợi
Vượt ngàn hải lý trở về đây
Mang theo một trái hồn thương nhớ
Gửi tặng cho ta buổi sáng này…

Hỡi gió! Và rồi nơi diệu vợi
Chiều chiều bàng bạc thổi du dương
Trải dòng man mát vào hiu quạnh
Xoa dịu cho em bớt nỗi buồn

Hỡi gió! Từng hồi nơi diệu vợi
Rú kêu lồng lộng giữa trưa hè
Tốc tung lá cỏ, bờ lau sậy
Như ý bảo rằng mãi chở che

Hỡi gió! Nhẹ nhàng nơi diệu vợi
Đêm đêm lướt thoảng giũ khung mờ
Lắc rung cành nhánh hàn sương đọng
Rơi tí tách lời, gợi ý mơ

Hỡi gió! Ngọt ngào nơi diệu vợi
Êm êm vuốt nhẹ suối mây huyền
Xõa dài lất phất bay trong nắng
Như khẽ nói rằng nhạc với em

Hỡi gió! Đậm đà nơi diệu vợi
Hiu hiu, loáng thoáng cận bên nàng
Đang thầm thả bước sầu treo ngõ
An ủi phôi pha nghẹn lỡ làng

Hỡi gió! Cảm sầu nơi diệu vợi
Canh khuya trăng khuyết lững lờ trôi
Sẻ chia thao thức buồn trăn trở
Xào xạc âm vang dỗ ngậm ngùi…

Còn ta! Da diết biết bao nhiêu
Nhưng chỉ ngày qua dưới bóng chiều
Lặng lẽ bên lề ngâm giọt đắng
Bâng khuâng, vương vấn, nghẹn đăm chiêu

Không làm được gió để gần em
An ủi hôn lên mái mượt mềm
Không có vòng tay choàng giá lạnh
Vậy mà vẫn cứ gửi về anh.

17/7/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *