Nỗi Lòng Của Trăng – Thơ Nỗi Niềm

Nỗi Lòng Của Trăng

Này gió hỡi! Ngươi cứ nói nữa đi
Hãy trút cạn những gì đang chất chứa
Để thôi niềm trăn trở với sầu bi
Rồi trở lại hồn phi như vạn thuở,,,

Vui đây đó vô tư và bình thản
Tặng trần gian lai láng điệp ru êm
Cho trống vắng chiều đêm vơi buồn chán
Cho u hoài trĩu nặng bớt về tim

Cũng như ta chào đời trên cõi lộng
Lẻ loi mình chiếc bóng giữa thênh thang
Được viết tên vầng trăng nơi giấy mỏng
Được muôn người vọng ngóng những thâu canh

Vậy mà có bao giờ sáng mãi đâu
Lúc nhoà nhạt sắc màu mây phủ ám
Khi sấm sét mưa dầm che khuất dấu
Buổi rụng tàn đau đáu nẻo mờ tan

Vẫn biết nghẹn âm thầm chưa kịp nổi
Vẫn biết sầu rười rượi ngắm tuôn sa
Vẫn biết hờn ánh ngà chìm đỉnh núi
Mãi thời gian lui tới tự ngàn xưa

Nhưng rốt cuộc trăng ta vẫn là trăng
Luôn lờ lững khung tầng loang lóng lánh
Tặng không gian tỏa sáng đẩy màn đen
Cho nhân thế êm đềm quên giá lạnh…

Đừng buồn giận quả banh ta đã ví
Chẳng qua là chỉ để muốn nghe ngươi
Trải nỗi niềm một thời ngang dọc ấy
Rồi phôi pha sống mãi cánh trùng khơi.

8/11/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *