
VỀ THĂM CHỐN XƯA (6)
Ngậm ngùi, da diết cả tâm can
Dày dạn phong sương dấu lệ hàng
Trọn nỗi niềm thu gom lắng đọng
Bâng khuâng, day dứt giũ tơ đàn…
Gọi quán tính tiền, xong đứng lên
Thẫn thờ, lạc lõng giữa mông mênh
Bờ môi nhoẻn nhẹ hình chua xót
Thấm thoắt thời gian… cũng với mình
Dốc cầu thoai thoải lần chân bước
Bỗng chiếc Honda ngược hướng về
Nghiêng mặt thoáng nhìn rồi chạy thẳng
Vô tình khách lạ với người đi
Dừng khoảng lưng chừng, dưới ngọn đưa
Chập chờn, ảnh bóng thuở ngày xưa
Những lần qua lộ xoay đầu ngắm
Cảm cảm, thương thương mấy đoạn dừa
Buồn buồn chợt thấy chút vui vui
Cánh nhạn phù vân vẽ cảnh đời
Trước phá bụi lùm gieo giống hạt
Cho sau đất thịt rộ xanh tươi
Tiếp tục thả dài cặp mé sông
Lan man nghĩ ngợi tái tê lòng
Tràn trề lửa sống thời xuân trẻ
Sao lại quẩn quanh một khúc dòng?
Để giờ đối diện đổi thay đây
Lạ lẫm, chơi vơi khoảnh khắc này
Tức tưởi, nghẹn hờn hay nuối tiếc
Rung rung lão khựng, ngước vầng mây…
13/04/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Ảnh: Sưu tầm


