Trăn Trở Trước Cảnh Đời – Thơ Nỗi Niềm

Trăn Trở Trước Cảnh Đời

Trời hừng hực độ mười giờ buổi sáng
Bên kia đường lẳng lặng chiếc đạp rơ
Vạn lý cũ, nhạt mờ sơn, lờn thắng
Chạy rề rề vài khoảng mới chịu vô…

Áp cập sát mé bờ lề dừng lại
Lúi húi tay vài cái đậu yên nơi
Rồi xoay lưng ngược xuôi nhìn phải trái
Bước từ từ chậm rãi xéo ngang tôi

Lão bà nay tuổi đời gần tám chục
Được kể nghe vào lúc trước ghé mua
Cũng đồng thời thuở xưa quê cư ngụ
Chỗ xóm giềng lối ngõ có quen qua…

Tôi đang giữa bóng tà dương giăng phủ
Diễm phúc thay đầy đủ thật là nhiều
Hưởng lộng gió bật diều phơi nhịp vũ
Ngưỡng thênh thang rộng mở, cánh phiêu diêu

Còn bà thì liêu xiêu bầu sụp tối
Thân yếu gầy, nhức mỏi, gắng mà đi
Xấp vé số, gượng khì vui mời gọi
Tiếp âm thầm, vời vợi tím vành mi

Ôi sự sống! Níu ghì ăn với mặc
Người no nê, bóng mát khỏe tinh thần
Còn ai đó nhọc nhằn hay xất bất
Dưới mịt mờ, đói khát cố lê chân

Nỗi thương cảm loang dần nơi tâm tưởng
Ngoảnh mặt nghiêng về hướng kẻ không may
Dáng chập choạng kéo dài theo vạt nắng
Một cái gì nằng nặng ghị trong đây…

30/4/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *