Thổn Thức Mơ Duyên – Thơ Tình Yêu

Thổn Thức Mơ Duyên

Ta đã say tình, say thật say
Sau đêm hôm ấy nắm bàn tay
Bốn dòng suối biếc hòa lay động
Nhịp đập ngân nga ngập “chỗ này”…

Từ sâu thăm thẳm của long lanh
Nhìn thấy từ xa bước lại gần
Nhoẻn nụ môi hồng, e ấp nói
Thiếp đà ấp ủ… mãi thời gian

Rồi nàng ngước mặt hướng hoàng hôn
Chớp chớp, nghiêng ngiêng, má ửng hồng
Dấu vẻ thẹn thùa, mân vạt lụa
Khẽ khàng… chàng có hiểu hay không?

Giật mình tỉnh giấc giữa canh khuya
Cảnh gặp trong mơ lững thững về
Dào dạt từng hồi theo nuối tiếc
Dưới màn đông lạnh trỗi lê thê

Thế rồi lặng lẽ cuộc nhân sinh
Thao thức vấn vương, nhớ ảnh hình
Canh cánh chuỗi dài ôm dạ tưởng
Ngày kia bất chợt nhập hồn linh

Chạnh nỗi bâng khuâng dưới bóng mờ
Nghe luồng gió nhẹ lảy rung tơ
Âm thanh êm ả loang cành lá
Xúc cảm dâng tràn, bật ý thơ

Không gian, mảng trắng kiếm tìm thương
Đăng đẳng ba thu lắm bụi đường
Lúc ngỡ duyên thuyền xuôi bến mộng
Nào hay nhánh rũ dụ làn sương…

Lang thang phiêu lãng để phôi pha
Một tối trăng thanh trải ánh ngà
“Vô thỉ Muội lần về hiện kiếp…”
Phải chăng yêu dấu của lòng ta?

7/6/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *