
Trích Đoạn Bài Thơ:
MỘT CÁNH CHIM BAY
Thôi rồi! Gửi lại mảnh tình quê
Phố chợ, con đường, chuỗi bước đi
Nụ thắm, môi hồng, trăng bến mộng
Dòng sông, đò nhỏ…chẳng còn chi
Rồi đây dưới bóng hoàng hôn đổ
Khách lạ phương này nhỏ vấn vương
Khắc khoải, dạ sầu, đang lững thững
Niềm thương, nỗi nhớ vượt biên cương
Hay sắc hào hoa choá ngợp đầy
Đẩy đời phiêu bạt đến gần đây
Chụp lên cho khuất bầu xưa cũ
Để nhạc, cung đàn thả gió mây…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
EM ĐÃ SAI RỒI
Anh hiểu em buồn, em khổ đau
Lắm khi thao thức dưới canh thâu
Nhớ nhung dĩ vãng, thời hoa mộng
Buồn bã âm thầm cuộc bể dâu
Phải chi ngày ấy đừng im lặng
Sợ vỡ trăng thanh, rã ánh tàn
Khép kín nỗi niềm, xuôi định mệnh
Để hờn với nghẹn lại cho anh …
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
NỖI NIỀM CỦA MẸ
Năm xưa hụt hẫng chuyến đò đời
Sắc thắm nhạt dần, cõi mộng rơi
Lạc lõng, chơi vơi thuyền bến đỗ
Đành dừng ghé lại cất chèo bơi
Nào hay giữa đoạn ánh phai mờ
Mới biết nơi này chẳng có thơ
Nhưng trót cắm sào neo chỗ đậu
Thôi thì gửi gió ảnh hình mơ…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
CÁM ƠN TÌNH XƯA
Bởi nhờ hình bóng của yêu đương
Canh cánh lòng tôi suốt đoạn đường
Rồi một chiều kia hồn trở gót
Tìm về bến cũ uống trăng sương
Ôi hỡi! Chẳng ngờ em đợi tôi
Một luồng chấn động tận xa xôi
Xé màn bao phủ hằng muôn cảm
Hồn sĩ ngàn xưa…trở lại đời
Nhập vào chiếc ảnh nghẹn cô đơn
Để mãi từ đây có nhạc đờn
Mỗi lúc ngân nga niềm dĩ vãng
Ru sầu héo hắt dịu từng cơn…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
HÃY GẮNG ĐI ANH
Cuộc đời đâu chỉ có lời thương
Lẽ sống mọi bề phải nặng mang
Tay trắng làm sao đan kết mộng
Ấm lòng trăng gió cuộc yêu đương
Mai mốt đi vào cảnh sống chung
Hoa tình thắm đượm cất vào khung
Quay người đối mặt bao gian khó
Túng quẫn khốn cùng có nhạt hương?..
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
MỘT MỐI TÌNH SI
Thời gian chầm chậm dần luân chuyển
Rực rỡ hôm nào loãng nhạt hương
Xanh, đỏ, trắng, vàng…hờ hững bóng
Đìu hiu lặng lẽ dưới hoàng hôn…
Một thuở ai kia lảy tiếng đàn
Đợi người xuân nữ ngắm nhìn ngang
Giờ đây chỉ thoảng màu dư ảnh
Kẻ để trần gian khúc võ vàng.
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
NỖI LÒNG MỘT CÁNH CHIM
Còn đâu phố chợ với đường đi
Bến nước, dòng sông, ánh nguyệt thề
Những tiếng ê a thời tuổi dại
Bao chiều kỷ niệm trải lê thê
Ánh mắt người thân đâu thấy nữa
Ngọt ngào gần gũi nghĩa quê hương
Tình yêu đang độ mùa hoa nở …
Tất cả này đây, vỡ đoạn trường…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
TÌNH VỠ
Tôi biết tình tôi đã lỡ làng
Vì không kéo được chút vầng trăng
Cho đêm ửng sáng khi chìm tối
Nên phải đành cam nhận phũ phàng
Em cứ an nhiên với lãng quên
Thuở nào êm ả dưới thênh thang
Anh à! Đẹp quá chiều nay hỉ
Bởi chuỗi cung đàn…giữa trống trơn
Mai mốt này đây những giá đông
Em ngồi đan áo ấm cho chồng
Có nghe bất chợt từ trong gió
Nếu mất nhau rồi … anh hiểu không?
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
MONG NGÀY CON HIỂU MẸ
Cuộc đời ảm đạm có gì vui
Chỉ ánh tơ vàng của mẹ thôi
Xem bướm nhởn nhơ đùa nắng sớm
Lòng như chua xót với bồi hồi
Nước lửa hai chiều xoay đối nghịch
Tình thơ, ánh thép, sắc đôi nơi
Mẹ cha khô hạn vùng sa mạc
Sao có hàng hoa nở dưới trời
Ngậm đắng, nuốt cay chuỗi tháng ngày
Hương xưa ngây ngất biến thành cây
Chơ vơ tượng đá ngoài hoang đảo
Buồn lắm con à, con có hay?
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
NỖI LÒNG CON NHÌN MẸ
Tâm sự riêng mình, mẹ đóng băng
Nào ai chia sẻ nỗi bâng khuâng
Chỉ màn ảnh bé khuya bầu bạn
Vơi bớt cõi lòng tủi héo hon
Con đã lớn rồi, mẹ có hay
Biết nghe, nhìn thấy cảnh tình ai
Tim rung cảm nhận niềm đau khổ
Nghẹn ngắm thân thương vướng đoạn đoài
Từ lâu thấu hiểu cảnh nhà ta
Mẹ ở nơi này, bóng lặn xa
Bởi tiếng cung đàn treo ngược gió
Làm sao vọng được khúc ngân nga…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Trích Đoạn Bài Thơ:
EM ƠI ĐỪNG LO
Anh đã nhận nhiều nỗi khổ đau
Từ thời xưa cũ dưới mưa ngâu
Bước chân đá sỏi, dầm sương lạnh
Ngắm ánh trăng thu bạc mái đầu
Một thuở lưng tầng bị trúng thương
Chim rơi gãy cánh quỵ bên đường
Giữa bề dã thú hằng lui tới
Đau đớn, chơi vơi khổ với buồn
Thì có gì đâu một thoáng mà
Những lần ánh lệ chợt trào ra
Tợ làn gió nhẹ vờn cây cỏ
Thoáng chốc tan dần khuất nẻo xa.
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn bài thơ:
LẠNH TÀN
Em ơi! Hình bóng xưa năm ấy
Ánh mắt, nụ cười ngắm nghía say
Anh xoá từ nay không nhớ nữa
Những gì, tất cả…trả về Ai
Con tim có lẽ thành chai cứng
Cảm xúc ngân nga chắc lẹ dừng
Xấp giấy cũ mèm pha trộn mới
Mượn kia lửa khói tiễn lưng tầng
Cũng chẳng bao giờ còn mộng mị
Thấy này lặn lội đến xa xôi
Xe lăn vun vút, con đường cát
Nhà vắng đêm đen, bóng một người…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn bài thơ:
GIÓ TRÁCH BẠN
Thế mà dang dở bản tình ca
Lại phải ngồi đây dưới nắng tà
Ánh mắt thẫn thờ treo giá lạnh
Mặc cho mây phủ, hạt sương sa
Sao cứ trầm mình trong khoảng lặng
Ngả nghiêng yếu đuối lụy bi ai
Để kia ý chí dần mai một
Luẩn quẩn tâm hồn nỗi đắng cay
Ta thấy nghẹn ngào đau nuối tiếc
Một thời năm tháng khí hùng hưng
Giờ như lam khói bay lờ lững
Chầm chậm phút giây rã khuất tầng…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn bài thơ:
LỜI VỚI GIÓ
Có lẽ sương nhiều nên thấm giọt
Cây khô lần lượt vỏ tơi mềm
Hoặc tình xưa cũ tràn lai láng
Mật ngọt men nồng đẫm ướt tim…
Gió ơi! Ngươi cứ rú gầm đi
Thỏa tức năm xưa kết bạn vì
Rực ánh oai phong, hồn sĩ khí
Giờ đây tàn tạ, lụy sầu bi
Hãy để cho ta trọn một lần
Trải lòng phẳng lặng tạ đêm đen
Nhờ đau da diết, chìm tăm tối
Cạn tận hôm nay khúc nhạc đàn…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn bài thơ:
CẢM THU
Nếu bảo rằng thu chẳng có tình
Thì sao vắng lặng lại rung rinh
Con tim thao thức về xa vợi
Lởn vởn đâu đây những bóng hình
Nếu bảo rằng thu chẳng nhớ người
Thì sao trước mặt lá vàng rơi
Bên trong loáng thoáng màu dư ảnh
Bất chợt trào dâng nỗi ngậm ngùi
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
HÃY ĐỂ TÀN TRÔI
Em từng thầm gửi tiếng yêu tôi
Ẩn giữa hồ thu, giữa nụ cười
Tôi cũng yêu ai, yêu thật đậm
Bao lời tha thiết đượm đầy vơi
Thế mà một sớm sợi tơ lòng
Vụt đứt phũ phàng bởi gió giông
Để trái sầu đau rò rỉ máu
Rồi khô nứt nẻ trọn bên trong
Tôi biết tình tôi đã nát tan
Nhưng ai đừng nỡ xoá vầng trăng
Vì nơi sâu thẳm niềm rung cảm
Hồn ái ngày xưa đã ngự tầng…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
ĐỪNG BUỒN NỮA ANH ƠI
Đêm đêm giấc ngủ cận bên chồng
Lửa rực trong lòng lại ngụội đông
Hình bóng “người xưa” quay lởn vởn
Thẫn thờ thao thức giữa chênh chông
Mật ngọt uống vào chỉ thấy cay
Nhìn chồng bất chợt nghĩ về Ai
Con tim thỉnh thoảng như dằn vặt
Để biến tổ chim chốn đọa đày
Không thể cãi lời của mẹ cha
Đành làm cánh nhạn vụt bay xa
Bỏ khung trời cũ đầy yêu dấu
Suối biếc, đêm trăng trải ánh ngà…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
BỌT TRẮNG
Thôi rồi! Em đã bước theo chồng
Ngày tháng bên người có nhớ không
Mảnh chết nơi đây ngàn lá úa
Sầu tàn, ảm đạm xoáy thu phong…
Rồi qua mấy thuở em làm vợ
Sớm tối vai mang nghĩa cuộc đời
Cửa đóng, then cài, chôn dĩ vãng
Âm vang xưa cũ loãng tan trôi
Em vui hạnh phúc với con thơ
Ấm áp say nồng trải giấc mơ
Nơi đó chập chờn không có kẻ
Cùng ai ước hẹn dưới trăng đưa
Năm mười năm nữa tình cờ gặp
Ánh mắt chiều nào loang rực thắm
Khắc đậm in sâu lòng kẻ lụy
Nay màu tuyết lạnh cõi xa xăm
Em bình thản ngắm rồi em hỏi
Có phải ông là…anh phải không?
Ôi hỡi! Tôi vui hay phải nghẹn
Ngày nào yêu lắm…biến thành giông…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
HÃY QUÊN EM NHÉ
Anh muốn cầm tay, xé nát thơ
Cho không còn nữa một lần mơ
Bởi kia chỉ có bờ sương lạnh
Và rụng sau đồi mảnh khuyết lơ…
Từ nay thôi nhé, hãy quên đi
Đừng có bay về ánh nhạt chi
Cho nhói đau thêm lòng kẻ nghẹn
Sớm chiều trĩu nặng gót chân đi
Em cứ phôi pha, vui mộng mới
Chớ vì dang dở chuyến đò đưa
Chập chờn dĩ vãng, niềm tư lự
Để bước dặm trường lạnh gió mưa.
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
THEO MA VỀ VỚI MỘNG YÊU
“Tập Thơ Truyện Hồn Lang Về Cõi Thế”
Chàng ơi! Chàng hỡi! Anh gần lại
Để bóng hồn em được nắm ai
Cho trái tim ma trôi sóng nước
Giật mình, nhịp đập mộng liêu trai
Giờ đã gặp rồi xin ở lại
Để ta hai đứa biến hồn bay
Dần theo con nước vào không tận
Đón ánh nguyệt vàng đượm ngất ngây…
Nàng hỡi! Theo nàng! Ta xuống sông
Cùng làm cánh gió trải mênh mông
Mặc cho tạm giả đời nhân thế
Hai mảnh hồn ma, một bến lòng…
Vậy thì đôi mắt thắm tình xanh
Chàng nhắm lại đi để thiếp ghì
Rút lấy linh hồn đưa xuống nước
Ngàn năm ta mãi mộng ma thì.
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Trích Đoạn Bài Thơ:
HAI HỒN MA NÓI CHUYỆN (1)
Nàng biết tại sao ta phải chết
Phải làm một cái bóng hồn ma
Rồi đây ngày tháng nơi âm cảnh
Vương vấn dương trần phải xót xa?…
Chàng ơi! Trần thế chàng đang sống
Cát, bụi, nắng, sương dậy sóng lòng
Chàng nặng tâm hồn, đa cảm xúc
Tái tê, khắc khoải, chuỗi đông phong
Tim chàng sẽ nghẹn nỗi niềm đau
Gió lốc hồn ai rực mối hờn
Từng chập canh khuya trăng lộng ánh
Cẩu linh tru, hú rống từng cơn
Em quá thương ai cảnh phũ phàng
Ngàn yêu, ước hẹn dưới trăng vàng
Cho nên rút lấy hồn anh xuống
Mộng giới theo em, thoát ngục trần...
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
HAI HỒN MA NÓI CHUYỆN (2)
Chàng ơi! Hay để em gồng thổi
Đẩy xác của anh tới mé bờ
Cho bóng trăng thanh ôm ấp ủ
Để người đâu đó cất chôn cho…
Thôi thôi hãy mặc đi nàng ạ
Cái xác phù vân dẫu rã ra
Giúp cá, giúp tôm nuôi sự sống
Nghĩa gì thể chất của thân ta
Ta mãi còn đây một mảnh hồn
Ngàn năm sống trọn cõi thâm sơn
Gió sương bậu bạn, tình sông nước
Và bóng hồn nương mãi sắt son…
Nhưng rồi chiều xuống, ngắm hoàng hôn
Chàng có nhớ thương, có chạnh lòng
Lưu luyến một thời trên cõi thế
Muốn tìm trở lại…thiếp cô đơn?
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
HAI HỒN MA NÓI CHUYỆN (3)
Trọn trái hồng tim đã gửi nàng
Thì đâu bản nhạc thiếu cung đàn
Chỉ lòng bất chợt nghe buồn bã
Cha Mẹ ảnh hình …nỗi nhớ dâng
Nhớ lắm họ hàng, thân quyến hữu
Cây đa, bến vắng, một con đò
Đêm thơ ấp ủ tình sông núi…
Đã khiến vô tình chạnh ngẩn ngơ…
Có phải chàng nay mong trở lại
Trần gian nơi đó của ngàn thương
Cho niềm ray rứt từ sâu thẳm
Hết quấn con tim sợi chỉ buồn?
Rồi đây sớm tối nơi âm cảnh
Lẻ bạn chơ vơ, tím mảnh hồn
Xa cách nghìn trùng hai cõi giới
Dương gian, chốn mộng, nát tình đơn…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
NỖI SẦU MA NỮ
Hoa ơi! Có thấy dòng châu lệ
Giọt nhỏ xuống đây cảm nhớ hoài
Và nước! Ngươi trườn theo ngọn sóng
Có nghe da diết cõi lòng ai?
Giữa trái tim đau đầy nỗi nghẹn
Hết rồi nồng ấm tiếng yêu em
Không gian ảm đạm, tình tan tác
Liễu héo, nguyệt tàn, rũ bóng đêm…
Em thương nhớ quá hồn lang ạ
Đâu nỡ lòng nào muốn cách xa
Nhưng bởi nhìn anh buồn khoé mắt
Thôi đành dang dở nhịp ngân nga
Trăm năm dương thế chàng còn nhớ
Một ảnh hồn ma ở chốn nầy
Mòn mỏi đợi chồng bên giá lạnh
Dấu yêu, kỷ niệm…tím trời mây?…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (1)
“Tập Thơ Truyện Hồn Lang Trở Về Âm Giới”
(Tiếp Theo Tập Thơ Truyện Hồn Lang về Cõi Thế)
Dừng xem cái xác lạnh nằm im
Mắt nhắm, thân đơ, một khối chìm
Thanh thản rạng ngời trên nét mặt
Từ đây chấm dứt nhịp con tim…
Biết rõ đó là của chính ta
Hồn thương duỗi bóng kiếm trăng ngà
Phù vân cõi thế quay tìm lại
Ủ ấm thâm tình vạn sắc hoa
Để rồi da diết bầu tâm sự
Thuở ngắm sông xanh gợn sóng cồn
Ba buổi chập chờn muôn sắc ảnh
Hừng đông, đứng bóng, xế hoàng hôn
Đêm đêm thao thức đỉnh chơi vơi
Hứng cánh đong đưa giũ ánh trời
Lúc nhẹ êm đềm ru giấc điệp
Khi hờn lộng chuyển, tím vành môi…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (2)
Mình ơi! Lặng lẽ đứng nhìn em
Nức nở, nghẹn ngào quyện trái tim
Tóc trắng phủ dầy thêm điểm trắng
Từ nay giá lạnh cuốn màn đêm…
Anh vuốt tóc em, tóc chẳng lay
Vì giờ đã biến mất bàn tay
Yêu thương da diết tình phu phụ
Ảo ảnh làm sao thực tỏ bày
Đành buồn, xa xót ngắm hồn đau
Từ thuở nhung xanh đến bạc đầu
Phận vợ trọn lòng, vui bổn phận
Thăng trầm, sướng khổ vẫn cùng nhau
Anh nhớ năm xưa lúc thiếu thời
Bên đường nhìn thấy sắc hoa khôi
Con tim xao xuyến ngân từng nhịp
Thôi thúc làm quen…Ấy để rồi…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (3)
Rồi từ đó dòng sông ly biệt
Hai nẻo đường chạnh khuyết vầng trăng
Hoa tình chớm nở thời gian
Sớm khô rã rụng, tan dần tháng năm…
Anh quay gót âm thầm khuất bóng
Quên chuỗi ngày nắng ấm vườn hoa
Giờ đây duỗi cánh bay xa
Cầu ao, bến nước để mà phôi phai
Có những lúc u hoài điệu nhạc
Và bao lần bàng bạc mây sương
Nửa hồn vọng tưởng ngàn phương
Nửa hồn lãng đãng bên đường mộng mơ
Muôn sắc thắm dọc bờ ửng ánh
Vạn tiếng đàn lay cánh hồn bay
Khi dừng nốc chén men say
Khi trầm lặng ngắm, ngất ngây nỗi niềm…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (4)
Rồi tất cả hoá ra dĩ vãng
Điệp khúc vàng ngày tháng yêu đương
Đọng thành chuỗi ánh sương buồn
Phơi trên lá cỏ, tím đường chiều thu
Tim giá lạnh thả hồ băng tuyết
Tấc lòng trao tha thiết hôm nao
Ửng lên một ánh lệ trào
Rơi nhanh vài giọt, tan vào hư không
Từ dạo đó trên dòng sông chảy
Thuyền xuôi chèo bỏ lại không gian
Phôi phai tìm nẻo thênh thang
Khép trang nhật ký phũ phàng chiều qua
Thấm thoắt trôi, trăng tà nhạt ánh
Góc hiên mờ cuốn cánh tình yêu
Đêm thanh đàn khảy bao nhiêu
Nay niêm phong kín tiếng diều lộng bay…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (5)
Ba năm trường ngả rẽ một dòng sông
Phút tao ngộ nơi lòng xanh biển cả
Ngày lìa xa mang cánh hồn của gió
Giờ chiều buồn vò võ giọt thu sương
Anh nép mình cuốn bóng cạnh bên đường
Thôi vọng tưởng, vấn vương niềm viễn xứ
Tìm phôi phai bao niềm thương, nỗi nhớ
Vào những chiều cuối phố, bước chân đơn
Có đôi lúc thấy trống vắng, héo hon
Từ sâu thẳm nỉ non lời nghẹn tủi
Mới hôm nào hồn xuân bay phất phới
Nay trăng tàn, thui thủi giữa màn đen…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
TÁI NGỘ DUYÊN TIỀN KIẾP (1)
“Tập Thơ Truyện Tái Ngộ Duyên Tiền Kiếp”
Sa mạc Sahara ngập cát vàng
Hứng bầu nắng cháy suốt quanh năm
Hiếm hoi mây kéo hàng mưa đổ
Thậm chí cả niên chẳng có lần…
Bữa nay bất chợt từ trên cao
Một chiếc trực thăng trắng bạc màu
Vần vũ, lượn lờ rồi đáp xuống
Thả đoàn thám hiểm, vẻ xôn xao
Gọn ghẽ bưng khiêng dụng cụ nghề
Tươi vui rạng rỡ, mọi người đi
Khoảng chừng vài dặm gần khe núi
Gom tụ, dừng chân, tính chuyện gì?
Chầm chậm tiến lần vào phía trong
Ánh pha nhiều dãy lướt nhanh vòng
Tới lui qua lại cùng xem xét
Độ khoảng tiếng ngoài sắp xếp xong…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Trích Đoạn Bài Thơ:
TÁI NGỘ DUYÊN TIỀN KIẾP (2)
Cả đoàn khoa học trải qua đêm
Sau giấc hoang sơ, mỏi mệt chìm
Khoẻ khoắn, rộn ràng, xong mọi thứ
Lần ra, vỗ cánh một loài chim
Tổng số mười người làm nhiệm vụ
Chia thành hai tốp, tiến hai nơi
La bàn định vị, rà nghiên cứu
Toạ độ điểm G hẹn tối trời
Thế rồi ngả rẽ hướng tây nam…
Địa chấn, độ sâu, kỹ thuật làm
Tuần tự kiểm tra và tính toán
Đam mê quên mất nhọc nhằn thân
Con trăng thấm thoắt nửa tuần qua
Sáng tách, chiều gom, mọi sự là…
Nhiều ít đôi bên thu kết quả
Đắp bù gian khổ cuộc bôn ba…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
TÁI NGỘ DUYÊN TIỀN KIẾP (3)
Nghĩ ngợi, tần ngần trong phút giây
Ngả nào chọn lựa bước chân đây
Kia rừng, dã thú ngàn nguy hiểm
Nọ vách cheo leo, vỡ xác này?
Hoang sơ đầy rẫy điều tai nạn
Nhưng có cái ăn để giữ mình
Hơn chỉ trống trơ kề cái chết
Thôi thì hy vọng lẽ tồn sinh…
Tất cả đồ dùng mang xách theo
Bị cơn cuồng lốc chẳng còn nhiêu
Ba lô vài món cùng lương thực
Tạm đỡ ít hôm dưới bóng chiều
Lần dấu rêu phong theo ý định
Hướng đông cứ việc lách luồn xuyên
Bóng câu giục giã lòng nam tử
Mù mịt, chông gai…đọng nỗi niềm…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
TÁI NGỘ DUYÊN TIỀN KIẾP (4)
Chân thả bước, lòng miên man nghĩ
Chuyện bất ngờ quái dị làm sao
Tự nhiên sóng dậy ba đào
Xoáy cuồng cuốn hút ta vào chơi vơi,
Để đơn độc, khung trời lạ lẫm
Sự sống còn mỏng mảnh dây tơ
Nấu nung, ấp ủ bao giờ
Chợt thành lam khói lững lờ trôi xa
Công sanh dưỡng tình Cha nghĩa Mẹ
Chị anh em chia sẻ, dạy khuyên
Bạn bè, thân hữu, láng giềng
Vườn hoa chớm nụ, gieo duyên chập chờn…
Giờ tất cả biết còn trở lại
Hay khuất vào bóng tối từ đây
Không gian rực ánh trăng đầy
Hoá màn tối sẫm, ngập mây phủ trùm…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
TÁI NGỘ DUYÊN TIỀN KIẾP (5)
Nọ xen kẽ cặp bờ tim tím
Dãy kỳ hoa cuốn quyện đủ màu
Điểm tô cảnh trí thanh tao
Dẫn hồn khách lạ bước vào thiên thai
Tiếng róc rách đâu đây trỗi điệp
Tợ cung đàn tha thiết du dương
Khơi niềm quyến luyến thân thương
Dịu dàng thúc giục căng buồm trùng khơi…
Cái gì đó từ nơi sâu thẳm
Cứ từng hồi chầm chậm đong đưa
Phải chăng hú gọi ngàn xưa
Lắc lư tiềm thức để mà bâng khuâng?
Bỗng Sory mơ màng lởn vởn
Bãi chiến trường lấp loáng giáo gươm
Thây phơi máu đổ thịt xương
Mịt mù cát bụi vó cương vẫy vùng…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
TẠ TỪ CÁNH NHẠN
Ngươi hãy ra đi về cát bụi
Nhịp cầu duyên cũ thế là thôi
Mảnh lòng ta nát nhưng đành đốt
Giữ lại làm gì những lá rơi
Và ta cũng muốn cuộc đời ai
Chẳng vướng sợi buồn buổi sớm mai
Dưới nắng ửng hồng hoa rực thắm
Nhẹ nhàng, êm ả cánh chim bay
Thời gian rồi cũng sẽ dần qua
Những tối đêm trăng trải ánh ngà
Những nắng chiều tà trông trái hẹn…
Lắc theo sóng nước chảy trôi xa
Vườn hoa yêu dấu giờ đây khép
Cổng kín tường cao phía lặng tờ
Thuở mộng hương say bay toả khắp
Giờ như ngọn thoảng lướt khung tơ…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
BÊN ĐỐNG TRO TÀN
Lượn cong nghi ngút bốc dần lên
Đã xóa cuộc tình rũ rụi tên
Mộng ái nồng nàn ôm hận tủi
Này đây gửi gió đẩy bồng bềnh
Kỷ vật trả về theo cát bụi
Xem như cơn lốc cuốn phù vân
Để đường đôi ngả chìm quên lãng
Và vết thương sâu sớm phủ lành…
Nhưng rồi ngày tháng giữa vòng xoay
Khi ở tận cùng quả lắt lay
Hình bóng yêu đương nằm ẩn đó
Làm sao rút được thả cho bay?
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
CHẬP CHỜN VỠ NÁT
Có giống như tôi buổi sáng hừng
Nghe từ trong gió thoảng làn hương
Rồi say sưa cảm, say niềm mộng
Khoảnh khắc nào hay chỉ ngọn luồn
Giờ đã hiểu ra bởi tại mình
Khung trời chưa độ toả lung linh
Vội đem bút mực ra mà vẽ
Một bức tranh mơ chẳng trọn hình
Khi vành lững khuyết trời xa thẳm
Chầm chậm từng hồi mây kéo qua
Phong vũ từ đâu vờn nghịch hướng
Chập chờn vỡ nát giữa hàng mưa.
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
THEO BÓNG CUỘC ĐỜI
Rồi đây ngày tháng hồn đơn điệu
Khúc nhạc tơ vương có vọng về
Để khoảnh khắc lòng dâng cảm xúc
Âm vang dĩ vãng vọng lê thê?
Những chiều thả bước trên đường phố
Mỏi gót dừng chân có chạnh buồn
Nhung nhớ một thời trên biển hẹn
Cánh thuyền êm ả vượt trùng dương?
Trưa hè quán vắng, quạnh chơ vơ
Có bút cầm tay, ánh thẫn thờ
Từng ngụm ngọt ngào, trầm lắng đọng
Ảnh hình, kỷ niệm gợi nguồn thơ?…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
TAN VỠ
Bởi những ngọt ngào quyện bóng ta
Từ thời bé bỏng khéo lân la
Cận kề khoe kể, đầy thân ái
Những chúa nhật về Anh ghé qua
Lúc trăng vừa độ tuổi tròn ngôi
Đã kết ảnh hình đậm nét tươi
Đến chuỗi thời gian duyên đẩy tới
Hương lòng ngợp toả, thắm vành môi
Đượm ngát tơ vương, ấm áp lòng
Muôn phần hoa nở dưới vầng đông
Em yêu tôi lắm, tôi thừa hiểu
Vì cớ làm sao lại lấy chồng?…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
LỠ LÀNG XÓT XA
Hãy khóc đi em! Khóc thật nhiều
Những gì đau đớn chứa bao nhiêu
Được loang theo nước trào ra khóe
Rơi rụng chìm sâu dưới ngọn khều
Bởi anh nay đã có vườn thơ
Cây trái sum sê dọc mé bờ
Có nhạc, có đàn vui réo rắt
Có niềm ước vọng thả khung mơ
Còn em thui thủi sớm chiều hôm
Muốn với bàn tay nắm chiếc đờn
Nhưng đã đứt rồi luôn mấy sợi
Làm sao khuây khoả nỗi cô đơn…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Trích Đoạn Bài Thơ:
THƯƠNG NHỚ HỒN XƯA
Tôi hiểu cuộc đời là thế đó
Thời gian biến đổi lắm nguyên do
Dòng kinh đã cạn từ lâu lắm
Sao thể có đây một bóng đò…
Tôi chẳng hề yêu một xác khô
Chẳng say thưởng thức mảnh trăng trơ
Chẳng nào lưu luyến lời câu nói
Nhạt nhẽo, khô khan, nhỏ vật vờ
Tôi nhớ, tôi thương một ánh vàng
Từ thời xa cũ ước mơ đan
Phũ phàng dâu bể đành dang dở
Để lại con tim ngập tiếng đàn …
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
YÊU CÁI HỒN CỦA TÌNH YÊU
Ta nát mảnh lòng bởi vấn vương
Không vì óng ả đoá hoa xuân
Chẳng vì da diết sầu dang dở
Mà chỉ vì kia ngự trị tầng
Nhớ nhiều ánh mắt thắm đầy vơi
Suối biếc trong veo ửng sáng ngời
Thỏ thẻ ngọt ngào khơi ý nhạc
Nụ hiền rạng rỡ đọng bờ môi
Thương lắm hồn Ai ẩn mực xanh
Đậm đà thắm thiết gửi trao anh
Để trưa hôm ấy cơm dừng bữa
Bụng đã no rồi một bát canh
Tôi nhớ, tôi thương trọn ảnh hình
Êm đềm lặng lẽ dưới lung linh
Có dòng sông nhỏ trôi lờ lững
Nhấp nhố con thuyền, bọt trắng tinh…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
DƯỚI BÓNG THỜI GIAN
Tiếng lòng em thao thức tợ như tôi
Giọt sương nhỏ, trôi rơi vào cát trắng
Đã hút sâu bao lần từ bóng tối
Thế mà sao lá hỡi! Vẫn bâng khuâng
Cánh hoa xuân năm xưa đâu còn nữa
Những đêm vàng đứng giữa ngắm trăng thanh
Nhìn vòm rộng long lanh vầng ánh tỏ
Niềm mênh mang gửi gió vút trời xanh
Con thuyền xuôi mái chèo trên sóng nước
Tắm phất phơ, vờn lướt xác thân say
Dòng sông dẫn tháng ngày về mộng ước
Chốn phương ngàn vươn vượt cõi tầng mây.
Tất cả đã qua rồi không trở lại
Có giống em khắc khoải buổi chiều nay
Nỗi buốt giá phủ dày băng lạnh tái
Mà hồn sao cứ mãi thẫn thờ bay?..
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
CÁNH GIÓ PHŨ PHÀNG
Không biết rồi đây dưới vạn sầu
Em buồn lặng lẽ trắng canh thâu
Nhớ nhung, nuối tiếc hay thù hận
Một cánh chim trời đậu chẳng lâu?
Nào hiểu vì sao anh đổi lòng
Không còn ngọt mật với tình trong
Tại hoa nhạt nhẽo theo ngày tháng
Bướm chán, ong chường thẳng cánh dông…
Xin em cứ hận, cứ hờn anh
Chôn trái yêu đương chớ để dành
Vì ngọn lửa lòng nay đã tắt
Mây ngàn phủ bóng xoá trăng thanh…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (1)
“Tập Thơ Truyện Hồn Lang Về Cõi Thế”
(Tiếp theo Nỗi Sầu Ma Nữ)
Chập sáng, chập mờ, ma mãi bay
Gió vi vút thổi rát bên tai
Chung quanh co sẫm, bầu hoang tịch
Tận tít tầm xa, ánh loé lay…
Ô kìa! Bên ấy phải lam chiều?
Sao nó dật dờ rồi lại xiêu
Ạ! Hoá ra hồn ai cũng bước
Về âm gian sống với phiêu diêu
Còn đó! Lờ mờ hình giục giã
Cũng bay, cũng hướng cõi trần gian
Kéo lùi âm cảnh về thăm thẳm
Vẻ cũng như buồn, vụt thoáng ngang
Ngọn thổi ù ù, ta tiếp bay
Tìm về dương thế…mà…tìm ai?
Ba ngàn đăng đẳng, nhiều luân kiếp
Biết ở đâu tìm? Hỡi gió mây!…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (2)
Gió vẫn bên tai vi vút thổi
Niềm thương, nỗi nhớ xé hồn ma
Tìm về cõi thế trong đau khổ
Ký ức xa xưa sống hiện ra…
Mẹ ơi! Con nhớ Mẹ vô cùng
Nhớ ánh mắt thương, nhớ Mẹ hôn
Giấc ngủ, miếng ăn ngày bận bịu
Năm canh Mẹ thức dỗ ru con
Con lớn lên dần theo tháng năm
Từng tơ, từng sợi Mẹ đan thầm
Cho con chiếc áo cơn đông giá
Sức Mẹ mỏi mòn, mắt Mẹ thâm
Mẹ dạy a ơ con đọc chữ
Dạy lời đạo lý, dạy làm thơ
Vun cây hạnh đức tâm khai mở
Nuôi chí tang bồng phỉ ước mơ…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
NỖI LÒNG HỒN LANG VỀ CÕI THẾ (3)
Cha đã uất hờn thu ánh nguyệt
Âm thầm mài kiếm dưới trăng sao
Chờ ngày kết tụ nguồn sinh lực
Nở rộ vườn thiêng vạn sắc đào
Mắt sáng, thâm trầm nguồn dũng liệt
Vai cung, tay nỏ thẳng rừng sâu
Thú mồi săn bắt về nuôi sống
Dạy dỗ con thơ nghĩa khí hào
Những đêm lồng lộng ánh lung linh
Trầm mặc suy tư đứng một mình
Nỗi nhớ, niềm thương về đất Tổ
Cha buồn, Cha lặng nỗi điêu linh…
Cha ơi! Da diết thấm vào sâu
Mãi mãi mất rồi ánh nguyệt thâu
Đứt đoạn tim gan ngàn nỗi nhớ
Thiên thu biền biệt biết tìm đâu?…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (6)
Anh ngồi xuống bên em, vuốt tóc em
Mái tóc nhung mịn mềm thời xuân thắm
Đã từng làm ngất ngây nơi thanh vắng
Lúc vai kề lẳng lặng nhịp yêu đương…
Giờ nhung đó đã phủ trắng màn sương
Sương sắc bạc ủ buồn thêm điểm bạc
Em yên lặng đôi dòng châu khóe mắt
Nhỏ sầu dài khuôn mặt héo chiều thu
Bàn tay anh ảo ảnh của phù du
Đưa vuốt tóc mong ru em vào mộng
Cho quên đi nỗi lòng đơn chiếc bóng
Kể từ nay em sống ở trần gian
Nhưng tóc em chẳng đụng được tay anh
Bởi cái ánh vầng trăng trên diệu vợi
Đầy ửng sáng mà với hoài không tới
Để tim tình nhức nhói giữa đêm đen…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (7)
Ngày nào hai mái đầu xanh
Bên cha với mẹ, nhánh cành trổ bông
Biết bao ấm áp cõi lòng
Ủi an cảnh sống gió giông phũ phàng…
Hai con khôn lớn rỡ ràng
Vui lòng cha mẹ, họ hàng đó đây
Công lao nuôi dưỡng năm dài
Được bù xứng đáng, đủ đầy tặng cha
Bây giờ cha khuất nẻo xa
Không còn ở lại để mà với con
Đêm thanh ngắm ảnh trăng tròn
Nhớ thương kỷ niệm sớm hôm thuở nào
Hai con! Ôi giọt máu đào!
Ngàn năm vĩnh biệt lệ trào khoé mi
Rụng rồi một mảnh trăng thề
Nỗi niềm đau đáu, lần về âm gian…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (8.)
Xung quanh khắp cả bốn bề
Không gian quen thuộc tràn trề thương yêu
Góc kia vào những buổi chiều
Thằng Nhân về muộn vợ hiu hiu chờ
Phòng bên con Tuyến khuya lơ
Vẫn còn cặm cụi để mà sôi kinh
Bàn tròn phía đó nơi mình
Thả hồn theo gió, gởi tình theo mây
Sau lưng khoảng trống chỗ này
Quây quần các cháu sum vầy hát ca
Trên cao lóng lánh ánh ngà
Sáng tình, vẹn nghĩa cả nhà ấm êm,
Giờ đây trăng rụng bên thềm
Vạn sầu phủ chụp, màn đêm mịt mùng
Phù vân cứ mãi lạnh lùng
Trải lên trần thế tận cùng nỗi đau…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
TÁI NGỘ DUYÊN TIỀN KIẾP (6)
Chập chờn ảnh lệ trào khóe mắt
Tiếng nghẹn ngào, nức nở đau thương
Khuôn trăng diễm lệ u buồn
Kề bên lặng lẽ, màn sương phủ trùm…
Văng vẳng gió nhẹ rung xào xạc
Chuỗi âm vang lác đác vọng về
Thẫn thờ, lởn vởn cơn mê
Gót chân lựng khựng, não nề đong đưa
Đây có phải ngàn xưa vạn kiếp
Thăm thẳm từ tiềm thức trồi lên
Phút giây bảng lảng bóng hình
Khiến ta man mác, mông mênh nỗi niềm?
Để hấp dẫn mà tìm diệu vợi
Một cái gì nén đợi, chờ mong
Hay rơi chới với trên dòng
Âm Ty treo cảnh dụ hồn bước nhanh…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
TÁI NGỘ DUYÊN TIỀN KIẾP (7)
Dãy tươi thắm kỳ hoa chen chúc nở
Vểnh, nghiêng, xoè rạng rỡ sắc đan thanh
Đây chín cánh đỏ mướt tợ như nhung
Nọ bảy tím đầy vun màu trong suốt
Kia pha lê giữa tám đài óng mượt
Đó sáu vành tha thướt, ngọn đong đưa…
Ngơ ngẩn nhìn, lởn vởn ảnh hình mơ
Lạc cảnh giới ngập bờ trăng với mộng
Vi vút thoảng nhẹ lùa ngang vạt bóng
Chim đậu cành sưởi ấm líu lo vui
Cây sum sê, lủng lẳng ghẹo khung trời
Lác đác mọng ửng ngời, xoe ánh mắt
Lòng thanh thản bước lần theo phía trước
Điệp âm vang róc rách vọng về tai
Ngây ngất rồi, tiếp tục lại ngần say
Giữa sặc sỡ trải dài trên lối phẳng…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
TÁI NGỘ DUYÊN TIỀN KIẾP (8.)
Thuyền nhấp nhố xuôi chèo trên sóng nước
Bến trăng vàng lả lướt, chập chờn kia
Chẳng ngại ngần sỏi đá rải đường xa
Mạnh mẽ tiến, xông pha bầu biển gió
Thế mà nay mịt mờ giăng lá cỏ
Biết về đâu, lối ngõ bóng chơi vơi
Những ước mơ ấp ủ bước cuộc đời
Nay có phải từng hồi tan vỡ mất?…
Du dương thổi, thoảng đưa làn hương ngát
Nỗi ai hoài, rung lắc nhẹ phôi phai
Dưới bốn bề đây đó ngợp hình say
Ngoằn ngoèo lượn trải dài vào hun hút
Vừa mê mẩn xoe tròn đôi thưởng thức
Vừa lan man giây phút chạnh niềm riêng
Dọc hai bờ lủng lẳng tợ mời ăn
Thong thả hái, tạm phần no chín mọng…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
LỜI CỦA TRÁI TIM
Vì sao lặng lẽ giữa đêm nay
Trông bạn đìu hiu, nét guộc gầy
Cô tịch, thu hình ôm thổn thức
Cả bầu ảm đạm quấn hồn Ai
Ngồi đây kết chữ đọng thành thơ
Nắn nót từng câu trải nguyệt mờ
Phôi lãng u hoài hay dệt mộng
Ru tình hay khoả nỗi chơ vơ?
Ai tận trời xa hứng gió ngàn
Ai ngồi trên cỏ tắm trăng vàng
Ai bên phím nhạc, dìu êm ả…
Còn Sáng! Mình ên uống bóng đèn
Có thấy cô đơn, có thấy buồn
Có nghe đồng vọng tiếng ngân chuông
Có sầu héo hắt làm băng giá
Buốt tái hồn sương khúc đoạn trường?
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
NỖI BUỒN CHỢT ĐẾN
Sớm tối âm thầm lửa nấu nung
Mỏi mê, vất vả cũng bằng không
Canh khuya thao thức đan từng chữ
Chiều ngắm vầng mây dệt nỗi lòng
Biết bao khắc khoải với chông gai
Chân vẫn bon bon dẫu rã hài
Mảng rớt, da mòn phơi nắng gió
Sá gì buốt tái với tàn phai
Từ cõi thâm sơn đến đỉnh ngàn
Đàn ngân réo rắt điệp mơ màng
Ru ta say giấc, đi vào mộng
Lững thững, nhẹ nhàng lại ánh trăng…
Chiều nay sắc tím phủ hoàng hôn
Vương vấn, bâng khuâng níu mảnh hồn
Một khối không gian đầy lam trắng
Gió từ dĩ vãng kéo từng cơn…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
NỖI NIỀM CỦA GIÓ
Thuở hôm nào đầy vơi nồng ấm
Giờ lạnh lùng, nét thắm loãng pha
Phải chăng nhịp đập ngân nga
Vấn vương thả bóng tận xa phương trời?
Sáng hỡi Sáng! Một thời năm tháng
Dưới khung chiều có bạn với ta
Chung lưng quyện ngắm xế tà
Lời ca, điệu hát trải ra khoả buồn
Có những buổi canh trường héo hắt
Sẻ cung đàn khúc nhạc cho nhau
Lắm bao dang dở đọng sầu
Cùng tay giũ lá ngõ hầu phôi phai
Vậy mà nay nhìn đây phảng phất
Thấy hình như đã mất bạn rồi
Lòng Ai hướng vọng về nơi
Để cho gió phải ngậm ngùi bâng khuâng…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
ĐÁP LỜI CỦA GIÓ
Nay bất chợt lắt lay nhung nhớ
Nghe nỗi niềm trăn trở, bâng khuâng
Vì sao lại nỡ phũ phàng
Bỏ kia một đoá hoa vàng chìm thu …
Chuỗi thời gian mịt mù tăm cá
Khúc điệp đàn êm ả ngày xưa
Dần theo thấm thoắt thoi đưa
Rơi vào khoảng vắng, nhạt nhòa loãng tan
Gieo ảm đạm, ngỡ ngàng u ẩn
Dưới khung trời bảng lảng khói sương
Mênh mang thả bóng dặm trường
Chơi vơi lạc lõng để buồn con tim…
Giờ lặng lẽ bên thềm sương tuyết
Da diết lòng, day dứt từng cơn
Phút giây ngơ ngẩn tâm hồn
Chớ nào thay đổi mất còn đôi ta!..
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
ĐAU & NHỚ
Cứ ngỡ cao sang với bạc tiền
Là thuyền chở đến bến mơ duyên
Nào hay chỉ đẹp màu tranh vẽ
Treo giữa tường đen, cửa khoá xiềng
Xa rồi thuở mộng thắm tình ai
Dưới dãy thênh thang duỗi bóng dài
Bát ngát đồng xanh hương lúa mạ
Hồn yêu dào dạt ngất ngây say
Chẳng còn thấy nữa nét suy tư
Sợ ráng hoàng hôn ánh vật vờ
Lặng lẽ âm thầm anh cố gắng
Mong tìm cho được những vần thơ
Để tặng cho em ấm cõi lòng
Vui cùng đò vắng đợi qua sông…
Giờ đây nặng trĩu bầu tâm sự
Kẻ phụ hàn vi có tấm chồng!
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
GIÓ VỚI BẠN
Làm lóng lánh chìm sâu vào đất
Nghĩa tâm giao man mác ngậm ngùi
Lo cho bạn thiết chặng đời
Mịt mờ phủ lối để rồi chùn chân…
Gió hỡi gió! Ngập tràn thương nhớ
Chuyện con thuyền của thuở năm xưa
Khiến ta cứ mãi bốn mùa
Vấn vương, lưu luyến hồn đưa vật vờ
Rồi lần bước vào thơ phôi lãng
Dẫu lắm lần hụt hẫng chơi vơi
Con tim vẫn nhịp từng hồi
Ngân nga khúc nhạc thả trôi nhẹ nhàng
Bỗng từ đâu phũ phàng chợt đến
Đẩy cung đàn khấp khểnh âm vang
Tâm tư thoáng chốc ngỡ ngàng
Bâng khuâng, nghĩ ngợi có phần tái tê.
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
BẠN VỚI GIÓ
Gió ơi! Hãy kể, kể nhiều đi
Để nhớ, để quên, để bỏ hờn
Phận số con thuyền trên sóng nước
Lật chìm khuất dạng dưới mông mênh
Kẻ gắng trồi lên giữa dập vùi
Giương nhìn bốn phía mịt mù khơi
Nào ai hiểu được niềm tan tác
Mệt mỏi là đây với rã rời
Tấp được mé bờ buổi ráng tan
Dõi tìm, dõi đợi ánh trăng lên
Nhưng kia sừng sững cao che chắn
Đành phải lần soi dãy bóng tàn
Rồi dựng căn lều đỡ nắng mưa
Niềm thương dĩ vãng quyện vào thơ
Ngân nga khuây khoả theo ngày tháng
Khép lại từ đây nỗi vật vờ..
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Trích Đoạn Bài Thơ:
AI BẢO THU CHẲNG GỢI
Chợt nhớ ra thì đã quá trưa
Bầu dần nắng nhạt, gió lưa thưa
Thời gian chầm chậm theo ngày tháng
Đẩy áng mây mờ phủ lối xưa
Năm nào phơi phới hồn xuân lữ
Đây đó vui say chẳng hẹn chờ
Bát ngát lưng tầng chim vỗ cánh
Mỏi dừng đậu nhánh, khoẻ xòe ra…
Cây cảnh xuân vườn khơi ý mộng
Con đường hoa nở đón chân đi
Bên lề tiếng khóc như nào thấy
Đường rộng thênh thang chẳng níu ghì
Vậy mà thoáng chốc phù vân chuyển
Lặng lẽ dừng chân một bóng người
Kỷ niệm, hương tình theo lá đổ
Để niềm vương vấn hướng về nơi…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
🌷Vườn thơ giàu cảm xúc:
Nhất Lang Thư Quán (từ khóa Google)
Trích Đoạn Bài Thơ:
NÊN CÒN GIỮ CHÚT
Bởi dòng dâu bể dài năm tháng
Xuân trẻ hồn nhiên hoá lạnh lùng
Nẻo vắng cuộc đời ôm hận tủi
Tuyết sương giá rét trải dày khung
Khúc nhạc êm đềm thời tỏ ánh
Dây chùng phím lạc lỗi âm thanh
Trở thành chát chúa hòa co rúm
Dằng dặc, lan man vỡ nhịp đàn
Bốn phía lưng tầng hờ hững gió
Lửng lơ áng xám đậy màn đêm
Âm u mờ mịt dày bao phủ
Gượng gạo thời gian lấp lóe đèn…
Sao lại đóng băng hình dĩ vãng
Thuở nào lóng lánh trải thênh thang
Giờ đây nhoà nhạt chìm hiu quanh
Cho bước chân xưa chạnh ngỡ ngàng…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
🌷Điểm hẹn người yêu thơ:
Nhất Lang Thư Quán (từ khóa Google)
Trích Đoạn Bài Thơ:
TA SAY
Tỉnh táo làm chi để mộng mơ
Cho niềm dang dở nghẹn chơ vơ
Bởi trăng xưa cũ giờ rơi khuất
Cõi quạnh không gian chỉ tối mờ
Đã nhạt hương tình từ độ ấy
Có còn chi nữa phải sầu vương
Mênh mang hướng vọng về xa vợi
Trĩu nặng tâm tư một khối buồn
Thà ngắm ngàn sao trong lặng lẽ
Giữa trời tĩnh mịch áng mây đưa
Để nghe trong dạ vài an ủi
Còn đó chút này lấp lóe khuya
Còn hơn lờ lững hình trăng sáng
Vướng phải sương mù trải khắp nơi
Để cõi lưng tầng nhoà nhạt bóng
Chập chờn ngọn gió lạc chơi vơi…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
🌷Nơi những vần thơ cất tiếng hát:
Nhất Lang Thư Quán (từ khóa Google)
Trích Đoạn Bài Thơ:
HÃY KHÓC CẠN MỘT LẦN ĐI EM
Hãy khóc đi em! Khóc thật nhiều đi!
Khóc cho cạn những gì tim chất chứa
Để mai này ta không còn nhau nữa
Cũng hết rồi một thuở gió, trăng, sương…
Và nếu như tình cờ bước trên đường
Bất chợt gặp, chẳng vương niềm dĩ vãng
Em cứ thẳng và lòng tôi bình thản
Có gì đâu vướng bận cõi lòng ai
Nơi em đến chắc không thấy heo may
Không khắc khoải tháng ngày ôm khúc biệt
Không mất ngủ, bỏ ăn, sầu da diết
Không những lần tha thiết…nhớ nghe anh!
Còn chỗ tôi chắc gió cũng rung rinh
Lá vàng đổ như tình tôi đã đổ
Đêm cũng trăng khi lúc mờ, lúc tỏ
Những chiều về trước ngõ vẫn lam treo…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
🌷Miền thơ giàu cảm xúc:
Nhất Lang Thư Quán (từ khóa Google)
Trích Đoạn Bài Thơ:
DAY DỨT
Bên kia kinh từng đêm em nức nở
Thả lời ca đau khổ vọng sang đây
Kẻ bạc tình giống ngọn gió lắt lay
Chỉ khoảnh khắc rồi bay đi bến khác
Ba năm dài hồn em đà tan nát
Lụy si tình trầm mặc quấn đau thương
Mà trời ơi! Anh chẳng thấy đoạn trường
Ngoảnh mặt hẳn, con đường ai nấy bước…
Giờ chạnh nhớ bao nhiêu năm về trước
Nghe cõi lòng não nuột bóp con tim
Sao đoạn đành phụ rẫy mối tình em
Muôn trọn vẹn, ai tìm ai dễ gặp?!
Cây cầu gòn hai bờ anh đã đắp
Cũng là anh kéo sập rẽ ly tan
Để thời gian vương vấn thuở ngày xanh
Nỗi day dứt muôn phần như mạch nước.
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
ĐỪNG NGHĨ ĐẾN TÔI
Cũng tại tim này mãi vấn vương
Hình ai yêu dấu, khoé trào sương
Tôi trao gối mộng rồi quên mộng
Để lại cho kia cả khối buồn
Nhớ bao chiều xuống, đường trôi nắng
Ai cố với tay kéo sắc vàng
Rải lối cho anh về trải giấc
Mà vô tình hỡi! Có đâu màng
Nay thả đau hồn bước xuống thơ
Đi về dĩ vãng lượm dây tơ
Kết chùm, mắc võng, ngày đêm để
Lên đó đong đưa cái bóng mờ…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
CHỈ CÒN SAY
Càng phôi lãng hãy càng nhung nhớ
Cố nén tâm tư lại thẫn thờ
Bởi đống tro than luôn gió thổi
Làm sao tiềm ẩn đỏ không trơ
Cứ thế kéo dài theo ảo mộng
Từng hàng mây xám lững không trung
Điệp trùng gợn sóng đưa làn bọt
Khoảnh khắc thời gian rã khuất dòng
Biết vậy! Nhưng rồi hình kỷ niệm
Thường khi lởn vởn ở trong ta
Muốn quên, xóa sạch mà không thể
Bởi đã hằn in dấu đậm đà
Để những hoàng hôn nhạt ánh bầu
Con đường hun hút trải về đâu
Bước chân lặng lẽ trên vàng rụng
Bao vỡ âm vang bấy gợi sầu…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
TÂM SỰ VỚI GIÓ
Kìa Sáng! Sao ngươi chìm héo hắt
Một mình lặng lẽ đứng nơi đây
Mắt buồn hướng vọng về xa vợi
Như thể chờ ai ở chốn này?
Nhiệt huyết hôm nào buổi tiễn đưa
Chia tay bạn đến với vần thơ
Để say, để sống và mơ mộng
Bỏ lại thời gian chuỗi thẫn thờ
Ta mừng cho bạn biết bao nhiêu
Hốt được hàn sương đọng dưới chiều
Gom nhỏ từng hồi lên mảnh trắng
Hoá thành tiếng nhạc thả phiêu diêu
Vậy mà bỗng chốc hình lam khói
Ngọn lửa ngày đi bạn ửng trời
Nay giống chập chờn dần tắt ngúm
Khiến lòng ta thấy xót xa ơi…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
CẢNH ĐỜI BUỒN CỦA EM
Lỡ tuổi xuân, nhạt nhòa nguyệt ảnh
Thôi! Đoạn đành rũ cánh hồng hoa
Đưa chân làm vợ người ta
Mộng lòng xuân trẻ bỏ qua góc đời
Men hương lửa một thời sớm tắt
Bởi bóng mơ đuổi bắt mơ hồ
Khung trời u ám vật vờ
Gió chìm ngưng thổi, khuất mờ vầng trăng
Cho đêm sáng biến thành ảm đạm
Chuỗi thu tàn phủ bám màn loan
Dưỡng nuôi ước vọng vàng son
Trôi theo con nước ghịt vờn rã tan
Để ngày tháng muôn phần héo hắt
Lời ngọt ngào cuốn cất từ lâu
Bước chân dã dượi qua cầu
Cầu bao nhiêu nhịp dạ sầu bấy nhiêu…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
ĐỂ CHẠNH LÒNG
Em đến trải lòng qua chuỗi thư
Vô tình như thể mở khung mơ
Khiến hồn vương vấn đi vào ấy
Dìu nhẹ kề bên vạt bóng mờ
Em viết tên tôi trên cánh nhạn
Đậm đà nắn nót chữ thanh tao
Kèm theo ảnh tặng, niềm thân ái
Làm trói tim tôi sợi chỉ màu
Từ đó hình Ai luôn ẩn hiện
Khi ngồi thao thức, lúc miên man
Một cành hoa tím nằm trong giấy
Gợi nhớ gợi thương vọng xế tàn…
Thế mà ôi hỡi! Để giờ đây
Khắc khoải, bâng khuâng, lạnh héo gầy
Lởn vởn chập chờn bao kỷ niệm
Ngỡ ngàng gió thổi lá me bay…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Trích Đoạn Bài Thơ:
VÙI CHÔN ĐÁY HUYỆT
Bởi có còn chi để vấn vương
Khi đen tràn ngập khắp con đường
Mịt mù tăm tối trùm chân bước
Trên chuyển lộng cuồng vạn khối tuôn
Âm thanh thì lạc nhịp cung đàn
Cứ mãi từng hồi khúc vỡ toang
Đờ đẫn, vật vờ rồi bấn loạn
Cả màn u ám phủ dày thêm
Tôi xót, tôi buồn, ngậm đắng cay
Ngỡ rằng bóng thật mảnh hồn ai
Từ thời vạn kỷ quay về hẹn
Sưởi ấm cho nhau một kiếp này
Hiểu ra chẳng phải ảnh hình mơ
Chỉ đoá hoa ngâu cạnh mé bờ
Rung lắc chập chờn theo ngọn thổi
Vô tình gió cảm kéo dây tơ…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
CẦU TRE LỠ NHỊP
Hết rồi ngày tháng lê thê
Lời thương, tiếng nhớ gởi về cho ai
Chẳng còn duỗi cánh hồn bay
Tìm thương chốn ấy đêm nay trọn tình…
Từ đây lặng lẽ riêng mình
Đàn cò réo rắt, bóng hình đong đưa
Niềm thu vọng nhớ ngày xưa
Để sầu man mác vật vờ mà thôi
Cầu tre nhịp đã lỡ rồi
Bờ sông hai bến, dòng trôi tít ngàn
Con đò sóng đẩy lật ngang
Từ từ chìm xuống giữa màn âm u
Năm kia tao ngộ đầu thu
Cõi lòng dào dạt, vi vu gió vờn
Giờ nặng trĩu, cả đôi chân
Cũng đầu thu nữa nhưng tàn xót xa…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
VỌNG SẦU TỎ BẠN
Gió ơi! Trăn trở tấc lòng ta
Một thuở mây trời lộng bóng pha
Từng mảng trôi về nơi bốn cõi
Nhạc đời thắm thiết vạn ngân nga
Thế mà bỗng chốc màn đen đổ
Lửa rực trong lòng vẫn quyện đây
Nhưng chiếc thuyền đời như cũ kỹ
Chẳng còn vững chãi để say bay
Ta thấy nghẹn lòng trong nỗi nhớ
Khát khao được sống cánh hồn mơ
Chỉ rồi lạnh lẽo, chiều thu chết
Mộng ước mịt mờ với thẩn thơ
Ấp ủ một thời ra biển lớn
Muốn làm cánh gió vượt trời xa
Một đêm băng tuyết ngàn rơi xuống
Dập chiếc thuyền nan nát cận bờ…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
CHẠNH THU CHIỀU
Mới đó năm nào nay đã cũ
Mà sao cứ mãi bóng đong đưa
Lối xưa xe ngựa, hồn hoang lạnh
Vẫn loáng thoáng đây, tụ giữa mùa
Cảnh vắng phơi sân vạn sắc vàng
Từng hồi gió thoảng ghịt mây sang
Tô bầu ảm đạm thêm mờ ảnh
Hòa ráng từ xa chầm chậm tàn
Lắm lúc thấy lòng như mỏi mê
Hướng về nẻo cũ dạ sầu tê
Vậy mà sao mãi, sao sao mãi
Cái ảnh ngày xưa cứ trở về
Hai chục năm trường đã quá xa
Con thuyền thuở ấy một lần qua
Bọt bèo, sóng nước đà trôi vỡ
Còn đó nữa đâu lại phải mà…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
TIẾNG ĐÀN CỦA TÔI
“Hai mảnh cong cong” khép giữa trời
Một thời chạnh khuyết, nỗi chơi vơi
Giờ đây thôi hết sầu mong đợi
Lai láng tràn loang ảnh tuyệt vời
Nhưng rồi lặng lẽ cánh thời gian
Lóng lánh trên cao ngả bóng chìm
Chầm chậm vầng hồng xa ló dạng
Từ từ nắng ấm phả màn đêm…
Ơi người thi nữ! Giấc mơ đan
Một góc đời tôi tợ giống nàng
Cũng lúc nghe lòng như giá lạnh
Tìm vơi khuây khỏa nhạc cung đàn
Nhưng đàn tôi khảy mấy ai nghe
Khi bóng hoàng hôn phủ lối về
Giữa bốn lặng tờ muôn tiếng dế
Âm vang não nuột kéo lê thê…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
TRẢ TIM
Tôi đã tìm em trong mộng mị
Vì nơi dương thế chẳng đường đi
Trời xa cách trở, xiềng gông buộc
Một áng thơ tình dạ khắc ghi…
Rồi bỗng gặp nhau buổi xế tà
Hồn Ai tan tác bởi mưa sa
Gió thương hình cũ, lay trăng nhạt
Mong trải chút làn ủ ấm pha
Thế mà chốn ấy niềm hoang tạnh
Khúc nhạc trăng lòng của thuở xưa
Lạc lõng trôi vào nơi ảm đạm
Mây mờ vần vũ mãi thoi đưa
Em đóng lại rồi với lặng yên
Nơi đây tôi cũng phải đành im
Gói tình dĩ vãng giờ chôn lấp
Nghẹn trả năm nào một trái tim.
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
NỖI ĐAU CỦA MẸ
Trời ơi! Cảnh sống mãi trầm luân
Chẳng thấy chút nào một ánh xuân
Chỉ tối bốn bề vây kín mãi
Màu đen tràn ngập khắp xa gần
Cha con đã sớm về thiên cổ
Bỏ lại dương trần tiếng khóc than
Mẹ bệnh, con thơ giờ cũng bệnh
Bạc tiền chẳng có, kiếm đâu ăn?
Họ hàng thân quyến xa xôi quá
Ai cũng thiếu nghèo, khổ tấm thân
Chỉ có nơi này con với mẹ
Tháng ngày dưa muối trải năm canh
Mẹ lượm ve chai kiếm chút đồng
Nhịn ăn gom góp để ruổi rong
Trên tay vé số trầm mưa nắng
Xẹp lép, bụng cào bởi trống không…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
TÔI BIẾT RỒI ĐÂY SẼ MẤT EM
Tôi biết rồi đây sẽ mất em
Nửa vầng chạnh khuyết thả màn đêm
Gợi thêm non nỉ từ xa vọng
Choáng ngợp tràn loang cả nỗi niềm
Tôi biết rồi đây sẽ mất em
Dòng sông cuồn cuộn, lắc lư thuyền
Dưới bầu u ám treo mây xám
Tay mỏi, chèo lơi, lạc nẻo tìm
Tôi biết rồi đây sẽ mất em
Những chiều quạnh vắng dưới vành hiên
Nhìn sân lác đác vàng rơi rụng
Biết khóc hay cười hoặc lặng yên…
Lắng nghe sâu thẳm hình lưu luyến
Lởn vởn chập chờn mũi đạn xuyên
Khiến quả hồn tình đang nhịp đập
Đớn đau âm ỉ khiến hoài rên…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
MẤT EM RỒI TÔI SỐNG VỚI AI ĐÂY
Còn đâu nữa thật nhiều thương với tưởng
Buổi đông về, gió chuyển hướng từ xa
Vô tình đẩy la đà bao tuyết trắng
Ngang mảnh vườn rụng xuống phủ dày hoa
Làm đóa thắm ngân nga niềm giá lạnh
Thêm rã rời hứng nặng mảng phù du
Dài mệt mỏi, lắc lư sà rũ cánh
Sắc hương đà hụt hẫng lại âm u
Còn đâu nữa cho dù ngày mấy lượt
Bận bịu gì để đó, cứ làm thơ
Ru mộng ái say mơ chìm giấc điệp
Cung nguyệt lầu êm ả lảy dây tơ…
Giờ lặng lẽ đào mồ chôn dĩ vãng
Nẻo mịt mùng loáng thoáng ngọn heo may
Âm vang buồn kéo dài vào thăm thẳm
Mất em rồi tôi sống với ai đây.
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
NHẬN LẠI ĐI EM
Còn đó công viên dưới bóng chiều
Ráng tà rải nhẹ, gió hiu hiu
Xung quanh bốn phía mà không thấy
Chỉ thấy mình em với cánh diều
Thêm vài rạp hát chiếu phim hay
Màn ảnh, âm thanh, cảnh trí này
Trước mặt mà như xa diệu vợi
Chỉ nghe hơi ấm một bàn tay
Cuối cùng anh trả lại cho em
Tất cả nụ hôn thắm thiết tình
Ngây ngất, ngọt ngào hơn vạn mật
Cả đời có lẽ vẫn hoài in…
Nhận lại đi em, trọn một lần
Để không còn nữa những bâng khuâng
Con đường phía trước dài hun hút
Nghĩa lý gì đâu chút nắng tàn.
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

Trích Đoạn Bài Thơ:
ANH TRẢ MÀ SAO EM CHẲNG LẤY
Anh trả mà sao em chẳng lấy
Mặc cho vàng võ với xanh xao
Phấn son trâm lược nằm nơi đó
Nhện bám tơ giăng tự lúc nào
Anh trả mà sao em chẳng lấy
Lại từng đêm thả vọng sang kinh
Lời ca não nuột từ sâu thẳm
Tím ruột, bầm gan vỡ mộng tình
Anh trả mà sao em chẳng lấy
Nhận mang vĩnh viễn ở con tim
Vết hằn rạn nứt không lành được
Để mãi đời em sóng vỗ thuyền…
Khiến cho một kẻ suốt thời gian
Lặng lẽ trầm ngâm dưới nắng tàn
Này mắt, này môi, này kỷ niệm
Cứ hoài ẩn hiện xé tâm can.
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
ĐỂ LẶNG LẼ TỪ TỪ TRẢ LẠI EM
Rồi đây ngày tháng em làm vợ
Sớm tối xoay tròn nghĩa sống chung
Ấm lạnh vui buồn hay sướng khổ
Còn đâu khoảng trống chạnh mông lung
Lối cũ đường xưa thời dĩ vãng
Rong rêu, cát bụi phủ lên dần
Bước chân điểm dấu phần duyên bạc
Sẽ tự âm thầm khoả lấp tan…
Tôi muốn kêu trời! Một tiếng thôi
Sao cho mật ngọt đọng bờ môi
Thoát bay thoát sạch không còn nữa
Để khỏi dư hương quyện bóng người
Cho kể từ nay giữa trái tim
Cô đơn héo hắt được im lìm
Ấp ôm phủ kín cung đàn cũ
Lặng lẽ từ từ trả lại em.
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
GIỮ LẠI ĐI ANH ĐỂ CÓ MÀ
Nào của riêng em mà phải trả
Nào em đòi lấy lại đâu anh
Duyên tình tan vỡ đành cam chịu
Tất cả còn kia hãy cất dành
Cho mảnh trăng xưa khỏi tủi hờn
Ẩn mình thu bóng khuất đầu non
Cho cơn gió thoảng đừng ngưng thổi
Rải rác lá vàng cản bước chân
Giờ đây em đã có chồng rồi
Hai nẻo cuộc đời đứa mỗi nơi
Khúc nhạc du dương thời dĩ vãng
Trở thành loãng tiếng lạc chơi vơi
Thôi thì kỷ niệm của năm xưa
Giữ lại đi anh để có mà
Những tối đêm đen, chiều nắng xế…
Cánh hồn bậu bạn ở trong ta.
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
EM SẼ NHẠT DẦN TRONG MẮT TÔI
Chẳng ngờ thoáng chốc bóng thời gian
Đóa thắm giờ đây héo nhạt tàn
Co rút khô gầy nơi vắng lặng
Đìu hiu, quạnh quẽ hứng trăng tan
Em đã biến mình thành sỏi đá
Dưới trời chịu đựng nắng mưa sa
Mặc tình lông lốc hay vùi dập
Đành chịu thế thôi, phận số mà
Tôi tìm dĩ vãng thuở yêu đương
Mong nhẹ tấc lòng nỗi vấn vương
Suốt cả chuỗi dài canh cánh mãi
Để rồi trăn trở thấy sương buông
Có lẽ từ nay sẽ cố quên
Bởi vì tất cả dưới mông mênh
Tợ như lam khói kia lờ lững
Gió thổi mây đưa dễ rã hình.
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
NỖI LÒNG EM ANH CÓ HIỂU?
Anh khô, anh đắng với anh cay
Xô trái tim em lăn lóc hoài
Bỏ mặc thu sầu phơi sắc tím
Phong ba vũ lộng cứ lai rai..
Năm xưa lỡ nhịp khúc cung đàn
Mơ bóng, tưởng hình, vọng ánh trăng
Anh lóe chút vàng nơi cõi mộng
Khiến lòng em nhẹ trỗi lăn tăn
Vườn hoa đứng bóng ngại hoàng hôn
Nhắm mắt đưa chân gửi mảnh hồn
Ngỡ cánh chim đơn trao mã thượng
Ngờ đâu nhạn lạc tối thâm sơn
Âm phong, vượn hú, dã hoang lâm
Từng phút, từng giây rợn rú gầm
Khuấy động không gian, vờn lá rụng
Đẩy lần em đến nẻo xa xăm.
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
BIẾT PHẢI LÀM SAO
Nhưng rồi nỡ phụ tấc lòng son
Biển nước trùng dương dậy sóng cồn
Đẩy chiếc thuyền duyên nghiêng ngả lái
Cho ngàn lượn sóng ghịt từng cơn
Năm tháng khổ đau tím dạ sầu
Nỗi niềm, tan tác nhỏ canh thâu
Giờ đây đã nát tình năm ấy
Chỉ có âm u phủ ngập bầu
Con thơ ràng buộc khúc tình tan
Cả mối ưu tư khiến võ vàng
Chẳng đoạn đành tâm nhìn bướm thắm
vật vờ sắc nhạt dưới khung xanh
Biết phải làm sao hỡi đất trời!
Thả hồn khuây khoả dưới trăng soi
Hay vùi trái lạnh vào băng tuyết
Một kiếp phù vân mệnh số người…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
ÔNG MÓC BỌC
Cứ thế, trên đường nhiều cát bụi
Gầy gầy mét mét bước chân trôi
Mặc cho nhộn nhịp dòng nhân thế
Một tấm thân ta lủi thủi đời
Có bữa nặng nề vui chẳng thấy
Chỉ nghe rạo rực lúc vung tay
Đỏ nâu trắng xám rơi đầy đất
Vạn thắng là đây, hớn hở này
Rồi lại hôm nào chân trĩu nặng
Buồn cho ế ẩm, nỗi băn khoăn
Cơm tiền đâu để nuôi thân mạt
Bó gối hiu buồn, lạnh trở trăn…
Ông ở nơi nào, gần hoặc xa
Vợ con ông có, có căn nhà
Hay niềm cô độc ôm buồn tẻ
Dưới dạ cầu cao cũng gọi là…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
MỘT ĐỜI HỤT HẪNG
Vậy mà cứ mãi dài năm tháng
Vương vấn từng cơn kéo trở về
Để trái u hoài nơi tĩnh lặng
Trở mình dào dạt đập lê thê…
Có phải cung đàn đà lỗi nhịp
Làm tan rã hết cả âm thanh
Khiến cho bản nhạc thành vô nghĩa
Nắn nót còn kia cũng phải đành…
Nếu biết yêu là sẽ dở dang
Thì thôi thuở ấy chẳng quen nàng
Chẳng gom tất cả đưa vào mộng
Cũng chẳng bao giờ ghé bển thăm
Để một đời người hụt hẫng tim
Dạ luôn thao thức nhớ thuyền quyên
Mặc bao hương sắc vườn hoa nở
Chỉ bóng hình thương hướng vọng tìm.
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
BÓNG THỜI GIAN
Mới đó năm nào ở chỗ đây
Rải dài xanh mướt mấy hàng cây
Giờ không còn thấy, thay vào đó
Khoảng cách mọc lên những cái quầy
Bên kia tấp nập xuồng ghe đậu
Lên xuống, bưng khiêng tới đỏ đèn
Kẻ đếm, người trao kèm tiếng hẹn
Chuyện trò vui vẻ tợ thân quen…
Tất cả chiều nay mất hết rồi
Chỉ còn ký ức ảnh xa xôi
Nhộn nhàng buôn bán, tình trong mắt
Một cõi không gian đượm tiếng cười…
Đứng lên lần bước đến gần xe
Nhìn lại xung quanh khắp mọi bề
Chẳng biết vui mừng hay nuối tiếc
Mà sao nằng nặng gót chân đi.
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Trích Đoạn Bài Thơ:
CHỈ MỘT LẦN
Anh có vợ rồi sao giấu em
Để dài canh cánh ở con tim
Hương lòng ấp ủ nhiều mong đợi
Bến nước nên thơ đậu chiếc thuyền
Ước nguyện mai này đôi chúng ta
Dựng căn lầu ái giữa vườn hoa
Chẳng lo giá lạnh, không buồn tẻ
Chỉ có yên vui với đậm đà
Sớm được chào đời những bé xinh
Gái thời giống mẹ mạnh niềm tin
Trai như cha nó đầy nhân nghĩa
Mái ấm yêu thương vẹn chữ tình…
Vậy mà ôi hỡi! Bừng tia chớp
Sửng sốt để rồi nghẹn đắng cay
Khúc nhạc cung đàn, tranh nở đóa
Chỉ là ảo ảnh giữa vầng mây…
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Ảnh: Sưu tầm



