NÓI VỚI NGƯỜI YÊU XƯA (1) Trăng kia ngỡ đã sớm tàn Nào hay gặp lại hồn vàng của trăng… Ôi!…
Hòn Vọng Phu – Thơ Lục Bát
HÒN VỌNG PHU Không gian phủ trắng sương mờ Hoàng hôn ảm đạm thẫn thờ gió mây Đìu hiu lặng lẽ…
Một Chút Cũng Hé Tầm Trông
MỘT CHÚT CŨNG HÉ TẦM TRÔNG Khung tĩnh mịch hoàng hôn dần nhạt nắng Con sông buồn chầm chậm lững lờ…
Niềm Đau Dĩ Vãng – Thơ Tình Buồn
NIỀM ĐAU DĨ VÃNG Tám năm qua chẳng về nơi ấy nữa Khoảng cuộc đời nhẹ thả cõi trăng sao Có…
Cảm Thấu Tơ Tình – Thơ Tình Buồn
CẢM THẤU TƠ TÌNH Ôi! Tâm sự vương buồn em trải bút Cạn chén rồi nhói nhức biết bao nhiêu Trời…
Thì Cứ Vậy Đi – Thơ Tình Buồn
THÌ CỨ VẬY ĐI Vậy thì em ơi! Đằng kia hai ngả Kể từ nay đôi đứa tách riêng đi Cho…
Giây Phút Suy Tư – Thơ Nỗi Niềm
GIÂY PHÚT SUY TƯ Sương bảng lảng loang dần về diệu vợi Tắt nắng rồi, chi đợi để cho ai Đàn…
Bên Nấm Mộ – Thơ Tình Vợ Chồng
BÊN NẤM MỘ Bên nấm mộ lặng ngồi nhìn thương ngủ Giấc say nồng muôn thuở biệt ly tan Để mình…
Chơi Vơi – Thơ Nỗi Niềm
CHƠI VƠI Rớt hạt, xuân tàn, hạ đến đây Ngàn hương, vạn sắc đã tan phai Giờ muôn rộ lá chìm…
Canh Cánh Khúc Tơ Đàn – Thơ Nỗi Niềm
CANH CÁNH KHÚC TƠ ĐÀN Chiều tím buông mình lặt khói sương Ta đi trong gió, ngó về phương Hình mây…









