Muốn Nhưng Mà Lo Sợ – Thơ Nỗi Niềm

MUỐN NHƯNG MÀ LO SỢ

Giận nàng, ta giận biết bao nhiêu
Muốn với bàn tay bứt sợi diều
Cho mỗi hoàng hôn thôi chạnh nhớ
Gợi niềm mộng ước trải phiêu diêu
Nhưng lo bên ấy ngày ba buổi
Và sợ nơi đây sớm tối chiều
Những lúc thẫn thờ khung quạnh quẽ
Cõi lòng da diết, trái tim kêu.

12/10/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *