Một Thoáng Ngỡ Ngàng – Thơ Nỗi Niềm

MỘT THOÁNG NGỠ NGÀNG

Lang thang khuây khỏa lần Facebook
Chợt thấy giữa màn, ảnh của em
Cũn cỡn, chân tròn, môi tủm tỉm
Cái gì bỗng chốc xoáy phăng ngang …

Dẫu thời dĩ vãng thụt lùi xa
Kỷ niệm ngày xưa đã nhạt nhòa
Bến mộng êm đềm sông nước chảy
Nay chiều hiu quạnh, vắng con đò

Những loáng thoáng vờn thỉnh thoảng đêm
Chập chờn le lói ánh lân tinh
Lập lòe khoảnh khắc sau luồng gió
Phụt tắt không gian chẳng rõ hình

Lắm lúc mơ màng giấc ngủ khuya
Đường xa hun hút, vấn vương về
Nào đâu gặp gỡ, buồn quay gót
Sẫm tối giăng trùm cả lối đi

Bao buổi hoàng hôn rụng nắng tàn
Bước bờ cỏ cháy, nỗi bâng khuâng
Nỉ non tâm sự lời trao giấy
Ẩn hiện đâu đây bóng của nàng…

Tất cả giờ đây là mảnh chết
Chơ vơ hoang mạc, hứng đùn bay
Một cơn lốc thoảng nghìn cân cát
Phủ lấp nhẹ nhàng tợ nhấc tay

Ta ngắm, ta nhìn chạnh xót đau
Còn đâu khép nụ trắng tinh màu
Gieo thương, gợi nhớ dài năm tháng
Khiến kẻ âm thầm cất thật sâu…

31/8/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *