Hồn Xưa Đã Chết – Thơ Tình Buồn

HỒN XƯA ĐÃ CHẾT

Cảm thấy giờ đây đã hết rồi
Vầng trăng thuở ấy rụng xa xôi
Không gian tỏa sáng chìm đâu mất
Chỉ tối âm u một góc trời…

Em không còn nữa của ngày xưa
Nhẹ thoảng êm êm tợ gió lùa
Suối biếc long lanh ngàn cảm xúc
Gửi về thân ái lắm vần thơ

Chẳng còn ấp ủ với bâng khuâng
Sợ phải buồn đau, sợ ánh tàn
Mộng thắm dâng tràn bao nỗi nhớ
Năm dài thao thức đợi tình anh…

Giờ trước mặt tôi một bóng hình
Nghẹn đời chán nản mất niềm tin
Khô cằn sỏi đá, nằm thung lũng
Quạnh quẽ còn hơn phải khổ mình

Cung đàn dìu dặt khúc mơn man
Trao tặng về ai khối ửng tròn
Đứt sợi dây rồi không tiếng nữa
Chỉ còn đông lạnh buốt hoàng hôn…

Dẫu cho bến nước với dòng sông
Vẫn mãi thời gian chuỗi lớn ròng
Đất lở ven bờ theo sóng vỗ
Nhưng còn nơi đó lững lờ rong

Bởi vậy chiều nay có một người
Năm nào tha thiết, mộng đầy vơi
Quay hồn dĩ vãng, thăm tình cũ
Buồn bã, nhìn xưa đã chết rồi…

2/12/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

CÓ NHÃ HỨNG MỜI BẠN XEM TẬP THƠ TẠI ĐÂY:

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *