HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (31)
Khuya vẫn treo kia dãy ánh mờ
Xót xa thương tiếc tuổi đời thơ
Nồng nàn giữa độ, nhiều mong đợi
Bỗng chốc thuyền tông dập nát bờ,
Bồng bột, u mê hay háo thắng
Để rồi một thoáng mảnh trăng tan
Ngàn năm vĩnh biệt, ôm buồn hận
Khắc khoải âm gian nhỏ lệ hàng…
Chạnh lòng, thơ thẩn bước chân đi
Cảnh vật đìu hiu lạnh bốn bề
Lởn vởn, chập chờn xanh đỏ trắng
Tiếng đàn héo hắt trải lê thê…
Chuyện ở trần gian chuỗi tháng ngày
Muôn hình, vạn sắc hãy còn đây
Dẫu nghìn niên kỷ không quay lại
Dấu vẫn nằm trong tấc dạ nầy
Ta từng u ẩn biết bao nhiêu
Mang nỗi nhớ thương nghẹn tắt chiều
Ôm khối hận sầu đau ức chế
Bâng khuâng, bứt rứt giữa cô liêu
Có những chiều thu tím cõi lòng
Lá vàng lác đác, gió đưa không
Trên cao lơ lửng hàng mây xám
Phủ chụp xác xơ mảng tối sầm
Đơn độc âm thầm dưới bóng đêm
Từ sâu thăm thẳm nhịp con tim
Ngân nga chầm chậm từng cung bậc
Da diết tâm can, thắt thẻo niềm…
“Hồn Lang hồi ức chuỗi sống
ở trần gian”
18/8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Ảnh: Sưu tầm


