HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (30)
Lang tiếp bước, nặng mang niềm xa xót
Chuyện ái tình vàng vọt với đau thương
Tìm khuây khoả, băng đường qua xóm nhỏ
Giữa bốn bề đây đó phủ màn sương…
Bỗng! Ai tựa sát cột đèn rên rỉ
Như tấc lòng thủ thỉ gửi đêm đen
Vẻ thờ thẫn u buồn, đôi khoé lệ
Dưới vụt vù gió thổi ánh chao nghiêng
Sao ngồi đó hỡi em? Đầy nước mắt
Nỗi nghẹn ngào rung lắc mãi không thôi
Hình hốc hác, rã rời trên khuôn mặt
Trải tối sầm che khuất mảnh trăng soi…
Em hối hận! Vô cùng là hối hận
Ngọn lửa bồng cuốn quấn muội mê tâm
Vô ý thức leo cành đong đưa giỡn
Để một ngày lỡ trớn vỡ tim gan
Dại dột hứng rồ ga tăng vận tốc
Mượn âm thanh vun vút để làm vui
Chiều hôm kia hết thời bị thắng gấp
Xe chui gầm, phổi dập đứt lìa hơi
Ôm tức tưởi hồn về nơi cõi chết
Giấc mộng ngàn chấm hết kể từ đây
Cánh hoa yêu tháng ngày tơ thắm dệt
Chốn dương trần rồi kết sợi cùng ai
Đường tương lai rạng ngời đang phía trước
Chỉ “cái bùng” quay ngược, bốc không trung
Bỏ mẹ cha hoàng hôn vào con nước
Cho sóng cồn lần lượt nhấn chìm luôn…
“Gặp con ma vận tốc”
15/8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Ảnh: Sưu tầm


