HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (27)
Đắng cay, tủi nhục tháng ngày
Công Cha, nghĩa Mẹ năm dài trôi sông
Giờ đây như thể chiều đông
Thôi thì một chén cho lòng được yên…
Nay em xuống dưới cửu tuyền
Làm ma vất vưởng giữa miền tối tăm
Nửa hờn nát mảnh hồn trăng
Nửa thương Phụ Mẫu dương gian guộc gầy
Nỗi niềm biết tỏ cùng ai
Trở trăn, ray rứt cứ hoài không thôi
Quá tin, nhẹ dạ để rồi
Nghìn năm chuốc hận một thời muội mê…
Nhìn em da diết ủ ê
Nghẹn ngào, héo hắt, nẻo về mù khơi
Ngậm ngùi xúc động lòng tôi
Thương cho thân phận chuỗi đời trầm luân
Em ơi! Ai chẳng có lần
Lỗi lầm vụng dại khiến thân khổ sầu
Nếu vẫn mãi dạ hờn đau
Làm sao xoá được vết màu thấm nhơ
Trăng thanh rụng xuống sau bờ
Cũng khi trăng sáng lững lờ khung xanh
Thì còn chuyển kiếp trần gian
Ta còn có dịp trải ngàn đẹp xinh
Giờ em nát quả tim mình
Xót xa nghĩ đến thâm tình đìu hiu
Hãy xem như ngọn gió chiều
Trôi qua một thoáng, để điều vấn vương
Phôi pha giũ sạch nỗi buồn
Thong dong từng bước tìm đường tái sinh…
“Hồn Lang an ủi ma nữ”
8/8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Ảnh: Sưu tầm


