HỒN LANG TRỞ VỀ ÂM GIỚI (25)
Chia sẻ buồn với hồn ma hối hận
Cũng thấy lòng chan chán cảnh muội mê
Kết bạn xấu bị rù quến, rủ rê
Để đưa đẩy đường đi rơi hố thẳm,
Công dưỡng dục, sinh thành bao năm tháng
Trả mẹ cha gánh nặng nỗi thương đau
Con của tôi kỳ vọng có còn đâu
Ôi nhức nhói! Tình sâu trao vô nghĩa…
Lang dời bước, lẳng lặng dưới mờ khuya
Nơi quả tím lê thê dòng nhịp đập
Ngọn phong sầu từ xa về từng chập
Se sắt niềm ủ ấp thuở đời mơ
Nay âm cảnh lại héo hắt, chơ vơ
Bóng bảng lảng vật vờ mang thổn thức
Nửa thương nhớ, nửa ôm bầu trăn trở
Chuyện dương trần ánh tỏ với màn đen
Kiếp con người như thể một loài chim
Khoảnh khắc tổ rồi tìm mồi dưỡng sống
Giương đôi mỏng vào không gian lớn rộng
Lắm nắng cuồng, gió lộng, hạt mưa sa
Đến mai kia mỏi cánh dưới dương tà
Thân rũ rượi là đà nơi tĩnh mịch
Dõi mắt nhạt tận phương ngàn xa tít
Từ trong tim rả rích tiếng bâng khuâng
Kẻ đêm tối cùng với kẻ có trăng
Ai cũng phải có lần rời cõi thế
Chỉ khác nhau giữa hồn ma bóng quế
Bên nhẹ nhàng, bên để tội mà thôi…
“Hồn Lang vẫn vừa đi
vừa thổn thức”
5/8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)
Ảnh: Sưu tầm


