Gọi Hồn Thương Để Hỏi – Thơ Nỗi Niềm

Gọi Hồn Thương Để Hỏi

Từ độ đôi mình xa cách xa
Em về chốn ấy của người ta
Còn tôi trở lại đời đơn điệu
Cũng vẫn sớm, trưa với xế tà…

Cố nén tấc lòng trước nỗi đau
Trăng thanh mới đó hóa trăng sầu
Bao nhiêu ấp ủ, bao lời hẹn
Nay lững lờ trôi khuất dạ cầu

Chiều chiều trống vắng bước lang thang
Điểm hẹn nằm kia dưới nắng tàn
Rạp hát, con đường quen thuộc ấy
Chập chờn ẩn hiện bóng tình nhân

Lắm lúc cay cay đọng mí buồn
Còn gì để nhớ, để ngân chuông
Còn đâu “cây gậy” anh chờ đợi
Vợ sẽ tặng anh tuổi mỏi mòn

Nụ hôn thắm thiết ngất ngây say
Vẫn tụ ở đây tại chỗ này
Đăng đẳng thời gian nhiều biến đổi
Hãy còn in đậm có nào phai

Cứ ngỡ luyến lưu chạnh nỗi niềm
Gửi anh ngần ấy tiếng lòng em
Ngờ đâu đó lại là sau cuối
Em tiễn tình ta xuống cửu tuyền…

Bây giờ tôi đã biết làm thơ
Thì chuyện ngày xưa cõi nhạt mờ
Kỷ niệm ngọt ngào trong một thoáng
Bất ngờ trỗi dậy khiến rung tơ

Âm ngân đồng vọng giữa canh khuya
Réo gọi hồn thương ngược trở về
Để ngắm, để soi, nhìn thật kỹ
Và rồi để hỏi cớ sao đi?…

22/5/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *