Em Kêu Mà Anh Chẳng – Thơ Tình Buồn

Em Kêu Mà Anh Chẳng

Hồn thương ơi! Cõi lòng nàng thổn thức
Điệp u hoài, nhói nhức cảnh trái ngang
Ta đã nghe từ đồng vọng âm vang
Khiến da diết ngập tràn nơi tấc dạ…

Em ngày tháng trầm mình trong buồn bã
Sớm trưa chiều lối ngõ dấu chân đơn
Đêm thui thủi khuây khỏa với cây đờn
So bấm phím, thả hồn theo nỗi nhớ

Canh giá lạnh, màn sương trùm trăn trở
Khuya muộn màng, cố dỗ giấc chìm quên
Lạc vào mơ giữa sóng nước dập dềnh
Thuyền lư lắc, bồng bềnh nghiêng ngả mãi

Có nhiều lúc nghe tận cùng trống trải
Muốn phôi pha bỏ lại khuất đằng sau
Bởi mộng ước nào thấy được gì đâu
Chỉ bốn phía phủ màu thu ảm đạm

Trưa ngước mặt ngắm gió lùa mây xám
Lác đác quầng u ám rải quanh đây
Nửa nghẹn ngào vương vấn mảnh tình say
Nửa lo lắng chuỗi dài thân lẻ bóng

Hụt hẫng thế, vậy mà em vẫn sống
Vẫn âm thầm hướng vọng nẻo mù khơi
Để bao lần đứng trước đỉnh chơi vơi
Chạnh tê tái, ngậm ngùi đau mệnh số…

Chiều bên đây lang thang trên hè phố
Nhìn xa xa lố nhố dãy liêu xiêu
Ôi nhớ nàng! Ta nhớ biết bao nhiêu
Yêu dấu hỡi! Em kêu mà anh chẳng…

1/11/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *