Dòng thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (35)

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1718)

Lời Hẹn Ngàn Năm

Anh hỡi! Bây giờ anh ở đâu?
Có nghe trong gió tiếng em sầu
Nắng sương, mây nước mang lời hẹn
Tan tắt, trôi ngàn mãi vẹn sâu!

Vậy mà sao lại mảnh thuyền ơi
Biển rộng, sông xa bỏ một thời
Trăng gió, ngàn năm hoà sắc thắm
Trôi về biền biệt để buồn tơi

Vẫn biết yêu là mang khổ luỵ
Nhưng niềm thương nhớ tụ vào tim
Thời gian điệp khúc ngân hoài xuyến
Dẫu ngợp mờ đen mãi vọng tìm

Nhạc tình êm ả tợ hồng nhung
Lay động tâm hồn chuyển lắc rung
Trái đỏ dạt dào lên đỉnh tận
Lan dần cõi rộng thẳng không trung!

Để đến bây giờ đượm khát khao
Đường xa, ngả rẽ tái tê đau
Dòng xanh, bến nước luôn chờ đợi
Mà bóng ngàn phương ở chốn nào

Tượng đá chơ vơ lặng đứng này
Âm thầm mãi đợi cánh về đây
Chân trời phiêu lãng hồn bay ạ
Có hiểu đêm sâu một ảnh gầy

Thắt thẻo trông chờ mong ánh mộng
Quay về nối lại bản tình ca
Năm xưa dưới ráng hoàng hôn đổ
Tiếng hẹn tình chung chẳng phụ mà!

Nguyễn Thành Sáng

Lời Hứa Năm Xưa

Rả rích côn trùng kêu dẳng dai
Đông sang ảm đạm phủ trang đài
Cho thêm băng giá, thêm phiền muộn
Nhạt tím môi hồng, lạnh bả vai

Nhẹ nâng ống trúc khoả khuây sầu
Kỷ vật đây mà…Anh mãi đâu?
Tiếng sáo năm nào luôn gắn bó
Vui buồn tri kỉ mỗi canh thâu

“Tây Vương Nữ Quốc” điệu trầm vang
Réo rắt cung thương chuyện lỡ làng
Vất vưởng tơ lòng rưng rức lệ
Thẫn thờ, trống trải, nhuốm màu tang

Ký ức tiêu tương…dang dở tình
Loãng giàn tinh tú, tắt lung linh
Rụng hoa rực rỡ say hồn bướm
Vỡ điệu du dương bước xập xình

Ôi thôi! Đừng thổi khúc long đong
Da diết buồng tim, nát cả lòng
Chén đắng vơi đầy, đau khổ hận
Gió lùa nghiêng ngả mái rêu phong

Chuyến tàu thủa ấy dưới chiều mưa
Lời hứa quay về lúc tiễn đưa
Có phải phai nhoà theo tuế nguyệt
Vội vàng quên lãng bến ngày xưa?

Nếu chẳng bận tâm với nguyện thề
Thì gieo chi cảnh rớt lê thê
Bèo mây há đặng…từ nay phải
Tuyết ngậm trăng tàn, tê tái tê.

December 29, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1719)

Lời Hứa Năm Xưa

Rả rích côn trùng kêu dẳng dai
Đông sang ảm đạm phủ trang đài
Cho thêm băng giá, thêm phiền muộn
Nhạt tím môi hồng, lạnh bả vai

Nhẹ nâng ống trúc khoả khuây sầu
Kỷ vật đây mà…Anh mãi đâu?
Tiếng sáo năm nào luôn gắn bó
Vui buồn tri kỉ mỗi canh thâu

“Tây Vương Nữ Quốc” điệu trầm vang
Réo rắt cung thương chuyện lỡ làng
Vất vưởng tơ lòng rưng rức lệ
Thẫn thờ, trống trải, nhuốm màu tang

Ký ức tiêu tương…dang dở tình
Loãng giàn tinh tú, tắt lung linh
Rụng hoa rực rỡ say hồn bướm
Vỡ điệu du dương bước xập xình

Ôi thôi! Đừng thổi khúc long đong
Da diết buồng tim, nát cả lòng
Chén đắng vơi đầy, đau khổ hận
Gió lùa nghiêng ngả mái rêu phong

Chuyến tàu thủa ấy dưới chiều mưa
Lời hứa quay về lúc tiễn đưa
Có phải phai nhoà theo tuế nguyệt
Vội vàng quên lãng bến ngày xưa?

Nếu chẳng bận tâm với nguyện thề
Thì gieo chi cảnh rớt lê thê
Bèo mây há đặng…từ nay phải
Tuyết ngậm trăng tàn, tê tái tê.

December 29, 2019
Tam Muội

Thổn Thức Chuyện Vừa Qua

Hôm kia chợt muốn bỏ ra đi
Trả lại nơi đây những thứ gì
Của cả một thời tim ấp ủ
Cho lòng thanh thản, nhẹ làn mi…

Chuẩn bị hành trang để giã từ
Chập chờn, lởn vởn dậy tâm tư
Nào hờn, thương, giận, buồn, lo, cảm…
Luẩn quẩn, loanh quanh, trí não đừ

Vật vã, mỏi mê leo chiếc võng
Đong đưa qua lại, nỗi mơ màng
Biết bao kỷ niệm dài năm tháng
Lần lượt trồi lên, gợn sóng tràn

Kia đêm mười sáu bầu quang đãng
Suối biếc, hình mai…Điểm nét hồng
Dào dạt, lâng lâng, hoà quyện ý…
Nồng nàn, chung chén, kết trăng trong

Nọ vườn xuân mộng cùng xây dựng
Anh cuốc giồng cao, em hạt gieo
Nghỉ mệt dưới tàn, khuây khoả giỡn
Say sưa, thoả thích sớm trưa chiều

Đó bãi sông bồi, nước lửng lơ
Vai kề má tựa ấm dây tơ
Anh đàn em hát bài Lang Chức
Thắm thiết, du dương trải ngập bờ…

Tới đây…Quặn thắt cõi lòng anh
Sao nỡ lan man định dỡ mành
Thả bóng hồn yêu qua cửa sổ
Nghẹn ngào, thất thểu, tím thâu canh…

29/12/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1720)

Thổn Thức Chuyện Vừa Qua

Hôm kia chợt muốn bỏ ra đi
Trả lại nơi đây những thứ gì
Của cả một thời tim ấp ủ
Cho lòng thanh thản, nhẹ làn mi…

Chuẩn bị hành trang để giã từ
Chập chờn, lởn vởn dậy tâm tư
Nào hờn, thương, giận, buồn, lo, cảm…
Luẩn quẩn, loanh quanh, trí não đừ

Vật vã, mỏi mê leo chiếc võng
Đong đưa qua lại, nỗi mơ màng
Biết bao kỷ niệm dài năm tháng
Lần lượt trồi lên, gợn sóng tràn

Kia đêm mười sáu bầu quang đãng
Suối biếc, hình mai…Điểm nét hồng
Dào dạt, lâng lâng, hoà quyện ý…
Nồng nàn, chung chén, kết trăng trong

Nọ vườn xuân mộng cùng xây dựng
Anh cuốc giồng cao, em hạt gieo
Nghỉ mệt dưới tàn, khuây khoả giỡn
Say sưa, thoả thích sớm trưa chiều

Đó bãi sông bồi, nước lửng lơ
Vai kề má tựa ấm dây tơ
Anh đàn em hát bài Lang Chức
Thắm thiết, du dương trải ngập bờ…

Tới đây…Quặn thắt cõi lòng anh
Sao nỡ lan man định dỡ mành
Thả bóng hồn yêu qua cửa sổ
Nghẹn ngào, thất thểu, tím thâu canh…

29/12/2019
Nguyễn Thành Sáng

Trải Dòng Tâm Sự

Đêm nằm gắng dỗ giấc cô miên
Lật tới trở qua luống muộn phiền
Những tưởng xuôi thuyền về bến cũ
Đâu ngờ gió mạnh thổi luân phiên

Nói tiếng biệt ly…rớt não nề
Hai năm ròng rã nghĩa phu thê
Vững luôn đằm thắm, cùng tâm huyết
Chung sức vun trồng, đẹp mảnh quê

Dẫu ong nhuộm sắc, bướm khoe màu
Hoa rộ trên đàng, mượt nhánh lau
Mát ngọn ru chiều xua nắng gắt
Hay nhài ngan ngát, thoảng hương cau

Đố khiến lung lay, thay đổi lòng
Bởi hoài son sắt, khắc bên trong
Quần bao thế sự, đời xoay chuyển
Vẫn mãi uyên ương quấn quít dòng

Chén nào úp đũa lại không kêu
Ngang trái an bày lắm trớ trêu
Nay chút bụi trần, mai tí cát
Dập nhồi quả mọng… đóng xanh rêu

Sớm biết duyên gầy do hoá công
Thì thôi chí hướng thoả tang bồng
Đốt nư, nuốt tủi, chôn hờn giận
Tấm mẳn tình sâu buộc chỉ hồng

Phù vân cay nghiệt sẽ dần tan
Nhạn Én rồi đây đậu một giàn
Thưởng khúc nghê thường, vui lảnh lót
Đón chào ngày mới…rạng quan san.

December 30, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1721)

Tháng Mười Nhung Nhớ

Tháng Mười về ngọn gió thổi lao xao
Sa mạc đón rì rào cơn bong bóng
Cây hớn hở, nhởn nhơ cành hoa đọng
Ngàn lung linh toả óng ánh sắc màu

Đậu tre già cặp én rỉa lông nhau
Mưa chóng tạnh trắng phau vầng mây lửng
Trên đỉnh núi tia vàng đang khập khựng
Nơi hiên lầu tay hứng lọn mát rơi

Chợt rưng rưng huyết mạch luống bời bời
Mắt hướng vọng phương trời xa diệu vợi
Nỗi thấp thỏm khiến tơ lòng nghĩ ngợi
Nhớ nhung nhiều chới với giữa không gian

Dấu Yêu ơi! Hạt lệ bỗng nhiên tràn
Tức hữu cảnh chứa chan niềm u uẩn
Buổi tao ngộ tưởng chừng xuôi sóng thuận
Rợp cánh đồng hí tuấn mã vó tung

Nào ngờ đâu chưa nở đoá tương phùng
Đã vội vã mịt mùng treo giông bão
Để đôi quả tim hồng kêu xệu xạo
Đếm canh tàn nhốn nháo chuỗi vấn vương

Tha thiết yêu mà vướng phải đoạn trường
Chẳng hờ hững vẫn gương mờ bụi bẩm
Trơ ánh nguyệt lẻ loi hoài gặm nhấm
Nghẹn cô đơn gối đẫm giọt đau tình

Tháng Mười về quyến luyến sợi rung rinh
Nghe lỗi nhịp xập xình bao thổn thức
Giở trang giấy bút nghiêng soi dòng mực
Khuây khoả sầu thẳm vực cố vượt qua.

October 15, 2019
Tam Muội

Nỗi Niềm Man Mác

Gót lững thững quanh vườn cây dầy đặc
Hồn lâng lâng, dào dạt ngắm say sưa
Đây cam sành lủng lẳng trái sum sê
Kia xoài cát đùm đề treo dọc nhánh!

Bên mé trái mấy hàng hoa tạo cảnh
Nào cẩm hồng, lan trắng, cúc vàng bông…
Theo ngọn gió thoang thoảng toả hương bồng
Say ngây ngất, mênh mang niềm thưởng thức

Ngân nga trổi, trải lần về phía trước
Mấy giồng khoai vươn vượt lá xanh um
Gieo hấp dẫn chầm chậm ghé ngang dừng
Cảm nhận được củ nằm đầy giữa đất

Ổi xá lị ngọn cong mình lất phất
Thẳng xuôi đường, đẹp mắt dãy non tơ
Đang từ từ no nưởng gợi nhiều mơ
Mùa thu hoạch, thẫn thờ vui ngóng đợi

Hồ cá chép mấy con trồi miệng thổi
Bọt phì phèo trôi nổi, chập chờn theo
Cận mé bờ, chim sáo sậu cành đeo
Cất tiếng hót trong veo hoà êm ả…

Lòng ta chạnh dâng lên từng nỗi nhớ
Tháng năm dài hai đứa cận kề nhau
Anh hì hục tay cuốc với tay đào
Em quấn quýt ngọt ngào luôn chia sẻ

Ngày quần quật gieo trồng, lo sớm xế
Đượm nồng nàn non bể nghĩa tình chung
Lửa tin yêu thắm thiết sáng cõi lòng…
Nay bỗng chốc âm thầm nghe man mác…

30/12/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1722)

Cánh Chim Biền Biệt

Từ ngày anh ghé nhà em
Gửi lời tạm biệt, về miền quê anh
Mái bồng hai đứa còn xanh
Giờ đây phấn trắng điểm cành cây xưa!

Em trông, em đợi bao mùa
Mà mây diệu vợi trôi đưa chốn nào
Đìu hiu phủ tái má đào
Niềm thu khép kín, hanh hao sắc vàng

Nhiều đêm dỗ giấc muộn màng
Lạc vào mộng mị…thấy chàng của em
Dạt dào lay động con tim
Hoa mơ e ấp, say tìm gió lay

Tỉnh ra nén nỗi u hoài
Phải chăng nơi ấy tình ai đã về
Hoá hồn vào cõi mộng mê
Cho em giây phút thoả thuê tấc lòng!

Em buồn, em nhớ, em mong
Ngày anh trở lại bến dòng sông thương
Êm đềm điệp khúc vấn vương
Cùng nhau dìu bước vào đường ái yêu

Chiều sầu, gió thổi hiu hiu
Bóng chim tăm cá để nhiều nhớ nhung
Cô đơn hướng vọng mịt mùng
Cung đàn héo hắt, bập bồng sóng xa…

Giờ đây nắng rụng, xế tà
Muối tiêu lấm tấm thướt tha thuở nào
Vậy mà mãi hỏi vì sao
Thời gian biền biệt, lệ trào mắt em!

31/8/2016
Nguyễn Thành Sáng

Đợi Anh Về

Đợi anh về duỗi lại lọn tóc phai
Lau dòng lệ lăn dài trên gò má
Dũa ngọc sáng mày thanh xua tàn tạ
Rộ tiếng cười nhàn nhã sánh chung đôi

Đợi anh về bên bếp lửa cơm sôi
Nghe phấn khởi từng hồi vui hí hửng
Nào rau luộc, da dòn chiên của trứng
Chén canh bầu, cá đựng tộ đem kho

Đợi anh về hầu Mẹ khỏi sốt ho
Đêm trở gió lần mò châm đốt củi
Sưởi chút ấm giữa dặm trường cát bụi
Hướng vọng ngàn thui thủi ngóng chờ con

Đợi anh về Tía ngớt chuỗi héo hon
Bài vọng cổ mỏi mòn in trang giấy
Theo năm tháng nhạt nhoà đang cựa quậy
Nét phạc phờ ngún ngẫy loãng màu pha

Đợi anh về trầm bổng điệu hoàn ca
Chẳng thể nữa bôn ba miền đất khách
Thân cô độc mưu sinh tìm mọi cách
Để gia đình giũ sạch kiếp lầm than

Đợi anh về héo hắt cả dung nhan
Những thao thức miên man trùm gối lẻ
Nhớ hơi thở, vòng tay, lời khe khẽ
Giọng ngọt ngào trải nhẹ dưới trời đông

Đợi anh hoài sao vẫn hứng mưa giông
Tin biền biệt một gồng hai gánh nặng
Đời hoang phế nhấm vào bao vị đắng
Cút côi mình đằng đẵng khúc tang thương.

December 31, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1723)

Bâng Khuâng

Trí não sáng nay thấm mệt nhoài
Lang thang bãi biển phút nguôi ngoai
Hừng đông ló dạng vàng tia nắng
Ghềnh đá cheo leo, chân sõng soài

Thiên nhiên khoảnh khắc đẹp vô cùng
Dát bạc thuỷ triều tuyệt mỹ khung
Oàm oạp chập chùng tung trắng xoá
Từng đàn hải yến lượn không trung

Ấy vậy mà sao tận tấc lòng
Dường đang chằng chịt mớ bòng bong
Chứa chan những nốt sầu len lỏi
Đem giá băng trùm, lạnh tuyết phong

Đường dài khập khễnh với Thiên cơ
Duyên nợ như mây trôi hững hờ
Nếu bỗng ngày kia, Người biến mất
Tựa làn khói mỏng… bỏ cành trơ?

Chắc sẽ đớn đau, chắc sẽ buồn
Đêm nhìn nguyệt lạc, đếm mưa tuôn
Bâng khuâng trăn trở bao câu hỏi
Nguyên cớ làm sao, nước cuộn cuồn?

Trùng điệp thênh thang cảnh giới nầy
Hoạ chăng có thể kiếm tìm đây?
Một khi gió lặng, bình yên sóng
Miễn cưỡng chi thêm cho xước trầy

Biết đâu đó lại điều may mắn
Cánh cửa bên ngoài chóng mở ra
Khép khổ sử tình… chôn dĩ vãng
Vận hành nhặt nhạnh chuỗi ngân nga.

December 21, 2019
Tam Muội

Lững Thững Bước Chân Điên

Lởn vởn tình yêu treo khói sương
Khiến thu lặng ngắm, thấm sâu buồn
Hình như bên ghị, bên lần gỡ
Đưa đẩy khung nầy gợn tiếng chuông!

Âm vang loáng thoáng vọng vào tai
Man mác u hoài, kẻ nhớ Ai
Để thắt thẻo sầu ôm giá lạnh
Gắng cười, gắng đậy, gắng phôi phai

Chất ngất hương nồng men ái ân
Ngân nga réo rắt nhịp cung đàn
Một lần, lần nữa, thêm lần nữa
Gió giật lưng chừng đẩy loãng tan!

Chập chờn ảnh sắc, làn tia chớp
Hồn vói thẳng tay hốt trọn về
Gói kỷ, nhẹ nhàng chôn giữa trái
Bâng khuâng, da diết, đọng bờ mi

Bởi sáo bóng đây, xác xoải trời
Không gian chầm chậm cánh lờ trôi
Mênh mông cuốn chặt dài năm tháng
Dấu ấn hồng son tách xẻ đôi…

Giờ nẻo đìu hiu, cố lạnh lùng
Cho tim thôi trỗi, nhạc đừng rung
Để bài duyên lỡ nằm yên đó
Chẳng hát, khỏi nghe, đỡ tím lòng

Kia niềm lưu luyến giũ màn đêm
Nọ nỗi tơ vương thả mái rèm
Tha thiết nghẹn ngào gom nén lại
Sớm chiều lững thững bước chân điên…

31/12/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1724)

Anh Thương

Anh thương đôi mắt sáng long lanh
Ngả hướng, nhìn về phía của anh
Man mác nỗi buồn loang diệu vợi
Như tìm gì đó tận xa xăm…

Anh thương vầng trán phủ làn mây
Ẩn chứa thông minh, khéo léo đầy
Biết hái sao trời thêu gối mộng
Biết dùng mật ngọt tạo men say

Anh thương suối tóc xoả ngang lưng
Lất phất bay bay đậy má hường
Chan chứa êm đềm, muôn thắm thiết
Toả ngàn ấm áp đẩy hàn sương

Anh thương vòng nguyệt dáng cong cong
Nửa khuất một bên, nửa trọn vòng
Tợ nết na thuần nhưng kín giữ
Tâm hồn ý sống vẹn thanh trong

Anh thương tim tím ửng bờ môi
Đầy ấp yêu đương với nụ cười
Dành sẵn cho tình leo đỉnh tận
Tắm bầu lộng gió, hái trăng soi

Anh thương thanh tú ảnh hình em
Đằm thắm, đoan trang, nét dịu hiền
Một khối chung tình son sắt mãi
Trước cuồng phong vũ chẳng chao nghiêng

Vậy mà! Tất cả những anh thương
Chẳng thể cầm lên đặt sát gần
Để suốt chuỗi dài vương vấn nhớ
Đêm đêm thao thức, nỗi bâng khuâng…

20/4/2019
Nguyễn Thành Sáng

Ghét Lắm Mình Ơi!

Ghét nét mặt nầy ghét lắm cơ
Khuôn trăng lửng khuyết, dậy nguồn thơ
Thiên đình ẩn hiện một thần thái
Thiện cảm chân thành để ngẩn ngơ

Ghét ánh mắt buồn ghét thấu xương
Đã làm rung động quả tim hường
Hớp hồn trinh nữ trong khờ dại
Cho khoé mi luồn bao vấn vương

Ghét sự sắt cầm ghét thật lâu
Dăm hoa khoe sắc toả xuân mầu
Phấn hương ngả ngớn hầu say đắm
Nhưng vẫn lạnh lùng phủ áng nâu

Ghét tính ân cần ghét quá đi
Từng ngày chăm sóc những li ti
Hỏi han ngủ nghỉ lo đầy đủ
Đừng thức khuya hoài, bịnh tứ chi

Ghét kiểu lầm lì ghét cái gai
Khi hờn lúc giận…khổ trần ai
Giả đò hờ hững như băng tuyết
Dẫu ở tận cùng…đau dẳng dai

Ghét cục trổ hề ghét mãi thây
Gom tuồng hài hước lại thơ ngây
Dễ tin ngốc nghếch dù dày dạn
Lồng lộn phủ phê trận tếu vầy

Ghét Mình nhất đó, có hay không?
Bởi khúc yêu đương khảy phập phồng
Xao xuyến đêm về mơ với mộng
Ấm tình tha thiết sưởi sầu đông.

January 1, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1725)

Tâm Sự Với Anh

Heo may về hạt nắng bỗng hanh hao
Ngày lại ngắn đêm sao dài vô tận
Để gác tía miên man vòng luẩn quẩn
Ôm ưu hoài vương vấn ngập con tim

Anh giờ nầy trải giấc mộng lim dim
Hái vầng nguyệt đang chìm sâu đáy nước
Gom óng ánh vẽ bông cài lên lược
Chải suối bồng sánh bước với giai nhân?

Hay lang thang vô định nẻo gian trần
Nhả khói thuốc trắng ngần vơi rã rượi
Cá mắc cạn vẫy vùng trong mẽ lưới
Vàng lá vàng rụng dưới gốc cây trơ?

Gợi tấc lòng thổn thức chuỗi chơ vơ
Khơi lạnh lẽo tứ bờ giăng hiu quạnh
Cơn gió thoảng cũng vương miền canh cánh
Chuyện lỡ làng khiến mảnh ván vỡ đôi?

Còn ở đây khắc khoải nhặt liên hồi
Bao thương nhớ dập nhồi gan phèo phổi
Nghe tiếng dế râm ran chừng tắt vội
Chạnh nỗi niềm khi đối bóng cô liêu

Yêu Dấu ơi! Lệ đã rớt thật nhiều
Phơi lồng lộng rách diều bung từng miếng
Đồng bát ngát chỉ mình chim chao liệng
Sỏi đá đường khập khiễng dấu chân em

Tà huy luồn đỉnh núi phủ nhá nhem
Mi lặng lẽ buông rèm mang trĩu nặng
Cay khoé mắt, mặn vành môi dai dẳng
Chờn chập chờn trống vắng lạc hồn côi.

October 25, 2019
Tam Muội

Tâm Sự Với Nàng

Lặng lẽ bước dưới vòm đông nắng hạ
Nghe cõi lòng buồn bã biết bao nhiêu
Ngán ngẫm đời, vương vấn bóng tình yêu
Bầu quạnh quẽ, đăm chiêu niềm rười rượi

Hồ sóng biếc giăng lững lờ mảng tối
Cận nhĩ hờn vang dội nhịp phèng la
Chập chờn quanh đầy dẫy lũ yêu ma
Ôi nhức nhói! Xót xa từng toé lệ

Xác ở đây mà hồn treo cửa bể
Mộng cuộc đời chỉ để ngắm gương soi
Không gian mờ, cánh nhạn lạc chơi vơi
Đường ngập ngụa, lõm lồi rêu phủ kín!

Hai mươi bốn tiếng, ba phần câm nín
Bên trong thì lỉnh kỉnh chất tràn lan
Đêm của người thưởng thức có lung linh
Còn phận bạc quanh mình đen tĩnh mịch

Diêm quẹt giấy cố móc ra một ít
Chút đóm hồng nhúc nhích phả canh thâu
Trầm ngâm dài thao thức uống hàn châu
Phung phí tuổi, vó câu dầy bụi phóng…

Nhớ hương xưa, lần chân vào chốn lộng
Hứng gió ngàn, sưởi ấm vạt ban mai
Cho khối sầu u ẩn nhẹ phôi phai…
Bỗng bất chợt! Sấm ngay tầng khí quyển!

Tia loé chớp đẩy thức linh ẩn hiện
Kéo linh hồn hoà quyện mảnh phù vân
Rồi Ta tìm Nàng, gặp được dưới trăng
Từ dạo ấy, cung đàn say lối ngõ…

1/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1726)

Thổn Thức Dưới Đêm Đơn

Trời khuya nay cánh ngàn vun vút thổi
Đẩy mây về cảnh tối, tối đùn thêm
Rồi mưa rơi, rơi êm lên mái ngói
Âm vang buồn, buồn tới quấn buồng tim…

Ta ngồi đây lặng yên bên mảng trắng
Một cái gì nằng nặng ghị tâm tư
Có phải chăng ra thơ, thơ chẳng đặng
Bởi vướng sầu, sầu lắng, lắng vần ra

Để da diết cứ là thêm da diết
Cuốn chặt hồn, hồn biết cũng đành thôi
Bởi chuỗi sống muôn đời yêu là chết
Ở trong lòng một ít trước chơi vơi…

Trầm thao thức, lặng ngồi ôm nỗi nhớ
Niềm mênh mang trăn trở, trở trăn hoài
Ôi! Lưu luyến tình “Ai” bên phương nớ
Mà giờ đây chỉ có bóng và mây…

Nhẹ đứng dậy vói tay, tay mở quạt
Dẫu ngoài trời lất phất, phất li ti
Hơi lành lạnh xá gì khi chất ngất
Ngọn lửa sầu bỏng rát, rát hàng mi

Muốn hú gọi hồn em, em có hiểu?
Muốn đêm nay rước kiệu, kiệu người thương
Cho tí tách trải buồn, buồn thôi nhểu
Cho ánh vàng, khuất chiếu, chiếu bùng lên

Tình đôi Ta mang tên tình Vạn kỷ
Thế mà sao nay chỉ, chỉ chờ mong
Dòng sông Ma, dòng sông từ thuở ấy
Chở nhau về sống lại, lại dài trông…

24/7/2019
Nguyễn Thành Sáng

Đêm Lùa Về

Đêm lùa về cõi dạ bỗng chênh chao
Ngoài ô cửa rì rào bông tuyết trắng
Niềm da diết đang dâng trào trĩu nặng
Se sắt lòng đằng đẵng mấy đông qua

Đêm lùa về bóng nguyệt dỗi ngâm nga
Hờn phiến gió la cà nơi đâu đó
Để man mác chan sầu đôi mắt đỏ
Mòn mỏi chờ vò võ luống ưu tư

Đêm lùa về nhánh cỏ cũng làm nư
Giận tiếng dế ậm ừ cho xong chuyện
Nào có phải nỉ non lời quyến luyến
Như đã từng thề nguyện dưới hoàng hôn

Đêm lùa về giá buốt phủ càn khôn
Trời phương ấy bồn chồn không anh nhỉ
Đang trầm lặng bên thư phòng suy nghĩ
Hay quạnh thềm phung phí khói thuốc bay?

Đêm lùa về thao thức chuỗi lắt lay
Đàn khảy điệu đoạ đày vì ngang trái
Đò cố lướt vượt bao vùng chướng ngại
Nhưng bão giông lạc mái rớt đoạn đoài

Đêm lùa về nỗi nhớ chẳng nguôi ngoai
Kia ánh mắt u hoài nen nén lệ
Bồng bềnh điểm phong sương từng ngạo nghễ
Nếm trải đời dâu bể đố hề chi

Đêm lùa về thả bút vụng vần thi
Hầu gửi gắm những gì đương chới với
Yêu dấu hỡi! Em luôn hằng mong đợi
Đợi chúng mình nối sợi phỉ nguyền duyên.

January 2, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1727)

Tơ Lòng Vấn Vương

Mình ơi hỡi! Trăng hôm nay sáng quá
Cỏ thì thào phiến lá khẽ khàng rơi
Đỉnh non ngàn mây trắng quyện lả lơi
Cảnh thanh thoát rạng ngời ôi tuyệt mĩ

Ngoài mái sảnh tiếng côn trùng uỷ mị
Dấy tấc lòng đậm trí ảnh hình anh
Bao nhớ nhung bấy quạnh quẽ đơn mành
Đêm phảng phất sương gành len lỏi lạnh

Ôm gối chiếc mà tơ đồng sóng sánh
Mong ước gì bên cạnh hiện giờ đang
Rộng vòng tay ấm áp trải mơ màng
Ru hồ điệp thênh thang chìm giấc mộng

Em rất sợ chuỗi thời gian trống rỗng
Nằm nghe mưa gió lộng thổi canh chầy
Vẳng điệu đàn ai khảy nốt chùng dây
Câu vọng cổ đong đầy niềm xúc cảm

Em rất sợ những chiều buông ảm đạm
Nẻo đường về vầng xám phủ châu thân
Sợi lẻ loi xâm chiếm khiến bần thần
Mang trĩu nặng gót chân đờ đẫn bước

Thầm cầu nguyện một ngày nao có được
Dưới vòm trời Long trước Phượng nối theo
Vui lượn chao trên ngọn thác ngang đèo
Thưởng suối chảy, thông reo, rừng ca hát

Dẫu khoảnh khắc cũng làm tim dào dạt
Còn hơn là bát ngát nhặt tái tê
Nói đi Yêu! Son sắt vững lời thề
Dù vật đổi, nhưng hề tình lay chuyển.

December 15, 2019
Tam Muội

Thổn Thức Tơ Lòng

Buồn thật buồn mà cũng vui em nhỉ!
Mấy lượt ngày thủ thỉ ấm tình xa
Khi đìu hiu, lăng lẽ dưới nắng tà
Lúc đêm xuống, lửng ngà treo mái quạnh!

Móc từ trong những ấp ôm canh cánh
Gửi bạn vàng sưởi ấm buổi hàn đông
Cho thu giăng héo rũ, tím tê lòng
Giây phôi lãng, bềnh bồng mang trăn trở

Tặng cho nhau sức nguồn khơi tở mở
Giũ nhẹ nhàng lối ngõ bước chân đơn
Đẩy gió về trải mát bóng hoàng hôn
Giúp lữ khách chập chờn vơi mê mỏi!

Anh cười lớn khi lắng nghe em nói
Em nghiêng đầu dấu vội nụ tầm xuân
Hai đứa ta lững thững đỉnh không tầng
Làm phù thuỷ hoá vầng mây ngũ sắc

Hả hê lắm, ngập âm vang sằng sặc
Xoá ai hoài man mác, nghẹn tơ vương
Thương lắm rồi nay lại lắm thêm thương
Say ngây ngất giải buồn đau ngang trái

Dẫu diệu vợi mịt mờ sương quyện khói
Giống mưa chiều rải tưới bật xanh tươi
Tợ xám lam trôi giạt cuối phương trời
Nhưng thắm thiết, rạng ngời muôn yêu dấu

Q. N. hỡi! Cảnh chim lồng cá chậu
Nẻo phù vân đau đáu dạ bâng khuâng
Ta da diết tâm tư nỗi nhớ Nàng
Thầm mãi mãi cung đàn ngân tiếng nhạc…

2/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1728)

Khúc Khích Với Chàng “Ui” – 1

Lặng lẽ bậu chuồn, bậu bỏ tui
Tui buồn, tui nhớ chớ hông vui
Tới lui lụm cụm tìm cây gậy
Vướng phải cái lu té dập đùi

Ui da đau quá,,,Đó Mình ui
Một cục khá to bầm tím rùi
Đứng dậy lom khom lại té nữa
Ôi thoai! Cuối giáp thiệt là xui

Đã nhắc khéo rồi, cái tánh tui
Thế mà vẫn giận còn không vui
Đằng kia cạnh cửa để cây gậy
Mắc mớ mò chi cho dập đùi?

Trời ơi! Thương quá Bậu mình ui
Xớ rớ mần răng?…thôi lỡ rùi
Hãy đứng yên đây, chờ chút nữa
Kẻo chừng lại té, đầu năm xui

Dầu kia bậu lấy xức cho tui
Kẻo nó sưng vù đau hổng vui
Nghĩ giận quá nầy đồ cái gậy
Khiến tui phù cục nửa bên đùi

Khương Mình nhiều nhắm đó Mình ui
Một lát vuốt xoa với xức rùi
Đùi xẹp nhẹ nhàng hông nhức nữa
Hì hì! Hai đứa “Nhậu” quên xui…

January 3, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1729)

Khúc Khích Với Chàng “Ui” – 2

Hứ! Chừ đày đoạ tấm thân tui
Cái giống chi mà lại chả vui?
Tại Bậu chớ nào do chiếc gậy
Đổ oan giờ nhéo miếng ngay đùi

Chít chưa…chít chửa…hỡi ông ui
Nhức nhối khổ sai đặng mốt rùi
Đừng chọc hà đông sư tử nữa
Để hầu khỏi phải đón toàn xui

Cha chả! Hay cho bà nhéo tui
Làm chân thêm điếng khiến hông vui
Tui sùng, tui tức cái cây gậy
Mắc mớ chi ai lại “Chẻm” đùi

Ui da đau quoá ui da ui
Bà nhéo bà ngoay bầm tím rùi
Lại lại..lại moà muốn nhéo nữa
Tui dìa Mỹ ở,,,Đừng hô xui

Ui cha! Giả ngộ có hù tui
Để khiến lửng buồn, lửng hổng vui
Chẳng phải nãy ông cầm cái gậy
Nhó nhăn bởi tại tím bầm đùi?

Bồ hòn méo ghét hả Mình ui
Trái ấu tròn thương thật đúng rùi
Tiếng dữ Bậu gieo…hèm kéo nữa
Dìa đi…ở Mỹ sướng nào xui…

January 3, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1730)

Khúc Khích Với Chàng “Ui” – 3

Bà nầy giả ngộ móc lò tui
Ấu méo hòn tròn nói ngược vui
Lại đá lái giò qua chiếc gậy
Hổng hèm bước lại xuýt xoa đùi

Đau quoá ui da đau quoá ui
Đen thui đen thủi hết trơn rùi
Ong ương, ong ớ, ong èm nữa
Móc bóp lấy tiền đi xả xui

Biết lắm..hic..hic…hẩm phần đeo đẳng tui
Giờ ông bày đặt chẳng thèm vui
Trút hờn tức giận lên cây gậy
Đổ lỗi té đau dập miếng đùi

Làm mình làm mẩy miết ông ui
Có chút tẹo ni…đã hết rùi
Cứ chọt cho xong chừng lại nữa
Ra hoài quán nhậu…có mà xui…..xí!

Bà đừng ong óng mà hù tui
Ra quán nhậu về tui sẽ vui
Có thể hổng chừng đi khỏi gậy
Hiên ngang mặc kệ tím thâm đùi

Tui sẽ khiến bà phải ỉ ui
Chừng nào thấy dạ đủ phê rùi
Hết buồn hông giận gì ai nữa
Lúc đó mới là xả được xui…Hì!…

January 3, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1731)

Khúc Khích Với Chàng “Ui” – 4

Chắc tại ông sùng cũng bởi tui
Ngủ gà cái tật khiến không vui
Giận con cá mú…quơ cào gậy
Chớ có gì đâu ở khúc đùi

Tháng giêng hỷ xả hén chồng ui
Lục túi “đầu tiên”…mười triệu rùi
Lát xuống chợ mua vài xị nữa
Để nhà hú hí… tiễn bồ xui…há?

Hự hự…Bà…bà..lại chọc tui
Mới vừa tửng tửng chút niềm vui
Ai dè trúng chiêu bà phang gậy
Nhất trụ kình thiên…Dập cái đùi

Ui da đau quoá…Quoá bà ui
Ngả ngả nghiêng nghiêng muốn xỉu rùi
Hạ thủ! Bớ Lê Huê! Chớ nữa
Đinh San bị xỉu đừng hô xui

Biết tánh khí khùng là của tui
Mà còn trách móc…thiếu cười vui
Đây nè! Gỗ mới màu sơn gậy
Lấy chống kẻo than tím rịm đùi

Áaaa…ừmm…Con ngươi sụp xuống hả trời ui
Hổng ấy leo lên ngủ miếng rùi
Lát thức ra ngồi nghe ổng nữa
Coi như gỡ gạc trả dần xui… hì!

Đang thả mơ màng, tha thướt tui
Khu vườn ngự uyển quả là vui
Có chàng hoàng tử, tay nâng gậy
Cùng thỏ trắng con nằm ở đùi

Tiến lại chút gần… ôi hỡi ui!
Đẹp trai bảnh tỏn ga lăng rùi
Ai dzè, chớp loé ầm vang nữa
Tỉnh giấc hoàn hồn…ố! Thiệt xui.

January 3, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1732)

Ghét Lắm Mình Ơi

Ghét nét mặt nầy ghét lắm cơ
Khuôn trăng lửng khuyết, dậy nguồn thơ
Thiên đình ẩn hiện một thần thái
Thiện cảm chân thành để ngẩn ngơ

Ghét ánh mắt buồn ghét thấu xương
Đã làm rung động quả tim hường
Hớp hồn trinh nữ trong khờ dại
Cho khoé mi luồn bao vấn vương

Ghét sự sắt cầm ghét thật lâu
Dăm hoa khoe sắc toả xuân mầu
Phấn hương ngả ngớn hầu say đắm
Nhưng vẫn lạnh lùng phủ áng nâu

Ghét tính ân cần ghét quá đi
Từng ngày chăm sóc những li ti
Hỏi han ngủ nghỉ lo đầy đủ
Đừng thức khuya hoài, bịnh tứ chi

Ghét kiểu lầm lì ghét cái gai
Khi hờn lúc giận…khổ trần ai
Giả đò hờ hững như băng tuyết
Dẫu ở tận cùng…đau dẳng dai

Ghét cục trổ hề ghét mãi thây
Gom tuồng hài hước lại thơ ngây
Dễ tin ngốc nghếch dù dày dạn
Lồng lộn phủ phê trận tếu vầy

Ghét Mình nhất đó, có hay không?
Bởi khúc yêu đương khảy phập phồng
Xao xuyến đêm về mơ với mộng
Ấm tình tha thiết sưởi sầu đông.

January 1, 2020
Tam Muội

Hãy Ghét Anh Nữa Đi

Hãy ghét anh nhiều, ghét nữa đi
Cho anh có dịp giả lầm lì
Được nghe rung cảm từ sâu thẳm
Thương nét u sầu đọng khoé mi…

Hãy ghét anh say, ghét thật cay
Để rồi sớm tối, cõi trần ai
Vấn vương, lưu luyến, đầy canh cánh
Tím rịm đôi tim chuỗi tháng ngày

Hãy ghét anh dài, ghét thật lâu
Cho anh nghiêng ngả dưới trăng sao
Chập chờn thấy bóng em thui thủi
Thầm gọi anh à! Anh ở đâu?…

Hãy ghét anh sâu, ngập hết xương
Để anh lịm ngất giữa khung buồn
Xuất hồn lặng đứng kề nhung nhớ
Da diết nhìn kia ánh lệ tuôn

Hãy ghét anh luôn, luôn đến chết
Cho anh mãi mãi chẳng nào yên
Bởi ngàn trông đợi và khao khát
Bến Hẹn, sông Tương, một cánh thuyền…

Hãy ghét anh hoài nha dấu yêu
Để bầu tắt nắng, quạnh đìu hiu
Hai phương cách trở, niềm đau đáu
Tận đáy tâm hồn khẽ tiếng kêu

Hãy ghét, nhớ đừng quên nhé “Ngọc”
Cho vườn xuân mộng, đón thoi đưa
Thời gian tuế nguyệt, chìm mây gió
Đủ sức vươn mình, trước nắng mưa…

3/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1733)

Tình Mãi

Một thuở gửi lòng qua bến sông
Chiều tàn vắng lặng thấy hồn đông
Vọng về chốn ấy nghe rười rượi
Ánh nhạt, mây đưa, thắt thẻo lòng

Cứ thế thời gian mang nỗi nhớ
Những ngày mưa đổ thấy bâng khuâng
Con thuyền cuộc sống lênh đênh quá
Một khoảng xa vời để vói trăng!

Nếu biết rằng yêu chẳng được lâu
Cát vàng sa mạc dấu chân sâu
Chỉ cơn gió lốc tràn qua vội
Tất cả phủ bằng một thoáng sau

Thì ngày xưa đó ở lòng tôi
Chẳng thể vấn vương, chẳng thể lời
Anh nhớ, anh yêu em nhiều lắm!…
Để nay phải ảm với sầu tơi!

Và những năm dài mãi trở trăn
Nghe buồn bã quá dưới thâu canh
Nhìn đâu cũng thấy như mờ nhạt
Cả một khung đời mất chữ xanh

Tình đau có phải “tình muôn thuở”
Sao cứ sống hoài ở trái tim
Dần nát linh hồn trong khoảng lặng
Dật dờ, đau đáu, nhỏ đêm đen

Đã biết bao lần tôi cố quên
Từ trong tiềm thức kéo hồn lên
Khỏi nơi cái giếng ngày xưa lọt
Nhưng nó cứ chằng với rị rên!

Nguyễn Thành Sáng

Ghen Thầm

Tại trời tặng ớt, khá nồng cay
Chớ phải nào đâu muốn cảnh này
Khi đã yêu rồi ai chẳng thích
Giữ gìn “hủ rượu” để riêng say…

Nếu bụng dạ Mình hổng lả lơi
Hà chi thả thính với buông lời
Dịu dàng lãng mạn làm thu hút
Nhiều cá khô đù trông nắng phơi

Nếu bụng dạ Mình hổng phổ thơ
Tặng cô Mai, Trúc, ở kia bờ
Đại dương tít tận, đường thăm thẳm
Chừng họ si tình kết mộng mơ

Nếu bụng dạ Mình hổng có chi
Vì sao văng vẳng khúc xầm xì
Lắm khi “Kha khả!” bật thành tiếng
Dí dỏm xong buồn, hãy nói đi

Nếu bụng dạ Mình hổng đắm mê
Thì bên mảng trắng, những khuya về
Tới lui thắc thỏm dường mong đợi
Chút gió phương ngàn tê tỉ tê

Nếu bụng dạ Mình hổng kiếm thêm
Bao phen khói thuốc nhả sau thềm
Dẫu buồng the thắm hương ngào ngạt
Phó mặc lạnh lùng…thà suốt đêm!…

Đừng gieo bão tuyết, ngập tràn giông
Phủ xuống đời em mãi gánh gồng
Khóc tủi bọt bèo trôi ngược sóng
Giấu niềm hụt hẫng, Mình hay không?

January 3, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1734)

Khúc Phù Trầm

Đêm trở mình lặng ngắm mảnh trăng lu
Mây bảng lảng giăng mù che đỉnh núi
Vẳng tiếng gáy râm ran đàn dế nhũi
Mà ngấm ngầm thấy tủi phận đơn côi

Khúc phù trầm cứ mãi hững hờ trôi
Lúc vướng bão đẩy nhồi con thuyền nhỏ
Khi cuộn sóng dập dềnh như chiếc rọ
Hoặc băng dầy…ngồi ngó bóng hoàng hôn

Đường thênh thang phủ giá lạnh tâm hồn
Nguồn động lực bỗng chôn vào lòng đất
Sợi can đảm im lìm không co giật
Xác thân nầy quăng tất cả hư vô

Còn niềm tin loáng thoáng đọt mơ hồ
Nuôi giấc mộng vi mô hoài há được
Đâu có thể nguyện toàn dăm điều ước
Hoặc yên bình rảo bước dưới vòm xanh

Luôn đối đầu với ngoại cảnh xung quanh
Đem gượng ép đổi hành trang nhẹ nhõm
Cố đuổi bắt phát quang từ đom đóm
Buộc dây thừng bởi hóm hỉnh nai tơ

Vườn tình yêu thắc thỏm luống đợi chờ
Cây trổ nụ phất phơ trong vàng nắng
Nhưng nhặt nhạnh bao thương sầu đằng đẵng
Để tim lồng húng hắng giữa trời đông

Nửa đoạn rồi vẫn khập khễnh gai chông
Thôi chấp nhận gắng gồng theo ngày tháng
Lùi một nấc hứng hồng tia chiếu rạng
Hữu hạn đời…hào sảng…chút thảnh thơi.

December 24, 2019
Tam Muội

Khoảnh Khắc Nữa Trăng Lên

Em đã đến và hồn anh đẩy nhớ
Hỡi bạn lòng! Em có hiểu hay không?
Để sớm chiều canh cánh, vọng mênh mông
Nỗi vương vấn bềnh bồng nơi tâm khảm!

Đỉnh chất ngất nồng nàn men say đắm
Dấu yêu tình chan chứa cả buồng tim
Mơ màng kia thượng uyển với uyên ương
Cành phượng đỏ, trao thương chìa rỉa mỏ…

Đà Lạt sương mù có hồ Than Thở
Thác Cam Ly trắng xoá bọt ly tan
Đồi thông reo đôi nấm mộ võ vàng
Gieo lữ khách ngỡ ngàng chân khựng bước

Còn ở đây thuyền duyên ta lững nước
Nẻo quay về phía trước bóng câu đưa
Dòng sông buồn, bến đậu thuở ngày xưa
Ngàn kỷ niệm mãi lùa trôi lam khói

Cung mộng ái, từng đêm lui bước tới
Nhạc cung đàn nhẹ trỗi khúc du dương
Anh chép từ, em kết chữ thành chương
Thả cửa gió khoả buồn tơ mối chỉ

“Yêu là chết trong lòng ai một ít”
Còn chúng mình cảm thích biết là bao
Phút vắng xa thắt thẻo một khung sầu
Giây gặp gỡ, ngọt ngào muôn thắm thiết…

Ngửa mặt đi em! Anh lau ngấn lệ
Trái ngang nầy chỉ để thấm sâu hơn
Kia! Lững thững chầm chậm bóng hoàng hôn
Vài giờ nữa, trăng tròn treo cõi lộng…

4/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1735)

Cảm Xúc Đầu Xuân

Mùng một ta ngồi nghe trái tim
Nhịp dài gợi nhớ chuỗi truân chuyên
Đường xa ghềnh gập, hằng quên mỏi
Lẳng lặng mà đi, vượt nỗi niềm!

Trầm mặc, thu hình uống bóng trăng
Đêm đêm thao thức dõi mây ngàn
Mượn ru của gió xoa buồn hận
Khuây khoả niềm đau vọng ánh tàn

Vương vấn muôn phần bởi nhớ nhung
Hồn thiêng yêu dấu dãy dòng sông
Sớm chiều xuôi ngược lăn tăn chảy
Thắm thiết nguồn thương ấm cõi lòng

Lối xưa tràn ngập nét đan thanh
Hoa nở hương say, trái trĩu cành
Vườn mộng vẫn nhiều đan gối mộng
Trọn đời lưu dấu thuở ngày xanh!…

Tất cả không còn trước đổi thay
Bên lề cuộc sống tự phôi phai
Lần mò tìm kiếm sao ra lửa
Đốt sưởi vơi đi lạnh tháng ngày

Hăm mấy năm dài, cực biết bao
Đêm không yên giấc dưới mưa gào
Nỗi lo trăm mối hằng quay quấn
Lắm lúc ngàn cân ép lệ trào

Ta sớm không còn nghĩ đến ta
Trọn tay ôm kín một căn nhà
Khăn khô cố vắt hoài ra nước
Tơi tả mặc tình, ta kéo ta…

Xuân nầy cây trái đã đơm bông
Mảnh đất cằn khô ửng vạn hồng
Năm tháng bập bềnh trên sóng nước
Giờ đây êm ả ngắm vầng đông!…

29/1/2017
Nguyễn Thành Sáng

Khoảnh Khắc Vào Xuân

Tưng bửng sáng mưa phùn lất phất
Khiêu khích mầm lật đật vươn cao
Đong đưa cỏ biếc thì thào
Báo trời sắc trổ lộc trao đầu mùa

Xuyên khung cửa nắng tua lộng lẫy
Xuân điệu đàng cựa quậy ngoài sân
Đỉnh non thấp thoáng xuống gần
Thang mây lững thững nối chân nhịp nhàng

Luồng man mát bầu quang đãng cảnh
Chậu kiểng đào từng nhánh rộ hoa
Hương thơm ngan ngát chan hoà
Căng tràn nhựa sống dịu xoa khúc sầu

Bởi văng vẳng nhắc câu của Mẹ
Hỏi lấy chồng, hãy lẹ tính thôi
Trăng treo ngấp nghé khuất đồi
Sao khuya nhàn nhạt, sắp phôi pha thời

Cảm nghèn nghẹn chơi vơi tấc dạ
Dường nghiêng cành chiếc lá lắt lay
Giọt sương vắt vẻo nơi này
Rụng trên khoé mắt chừ giày vò mi

Con chẳng muốn yêu vì chuốc khổ
Dành trọn đời làm tố nữ bên
Song thân đạo hiếu đáp đền
Nghĩa ân phụng dưỡng há quên sanh thành

Được nhõng nhẽo, nếm canh cá lóc
Những đêm dài nghe đọc chuyện xưa
Tình thương biết mấy trả vừa
Vạn niên chuyển kiếp vẫn chưa thoả lòng.

January 4, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1736)

Ghen Thầm

Tại trời tặng ớt, khá nồng cay
Chớ phải nào đâu muốn cảnh này
Khi đã yêu rồi ai chẳng thích
Giữ gìn “hủ rượu” để riêng say…

Nếu bụng dạ Mình hổng lả lơi
Hà chi thả thính với buông lời
Dịu dàng lãng mạn làm thu hút
Nhiều cá khô đù trông nắng phơi

Nếu bụng dạ Mình hổng phổ thơ
Tặng cô Mai, Trúc, ở kia bờ
Đại dương tít tận, đường thăm thẳm
Chừng họ si tình kết mộng mơ

Nếu bụng dạ Mình hổng có chi
Vì sao văng vẳng khúc xầm xì
Lắm khi “Kha khả!” bật thành tiếng
Dí dỏm xong buồn, hãy nói đi

Nếu bụng dạ Mình hổng đắm mê
Thì bên mảng trắng, những khuya về
Tới lui thắc thỏm dường mong đợi
Chút gió phương ngàn tê tỉ tê

Nếu bụng dạ Mình hổng kiếm thêm
Bao phen khói thuốc nhả sau thềm
Dẫu buồng the thắm hương ngào ngạt
Phó mặc lạnh lùng…thà suốt đêm!…

Đừng gieo bão tuyết, ngập tràn giông
Phủ xuống đời em mãi gánh gồng
Khóc tủi bọt bèo trôi ngược sóng
Giấu niềm hụt hẫng, Mình hay không?

January 3, 2020
Tam Muội

Là Bởi

Ồ hỡi! Sao mưa đổ bất thường
Để đường xa bước, nước rơi lưng
Vô tình thong thả, không mang áo
Ướt đẫm đôi vai, “Mát” quá chừng!

Anh lặng nghe em vọng cổ nầy
Thẫn thờ, đắm đuối, ngất ngây say
Giờ tinh tỉnh lại, niềm phơi phới
Khảy khúc giao hoà với bậu đây

Anh muốn khô đù phơi nắng hanh
Tại vì trong bụng quá thương em
Thấy mình vất vả ngày hôm sớm
Tiết kiệm uống ăn, có sẵn dành

Anh thích phổ thơ, nắn nót đờn
Cất đầy, trữ đó chực hờ cơn
Canh khuya nóng nực, làm trăn trở
Khẽ đọc ru mình dễ ngủ hơn

Anh cười lẫn lộn buồn do bởi
Cảm hứng trào dâng thấy bậu cười
Đôi lúm đồng tiền, duyên quá đổi
Chạnh lòng những lúc để chơi vơi

Anh thường bên mảng dưới canh khuya
Lục lạo tìm xem có thứ gì
Bổ ích, nâng cao đời sống tốt
Dưỡng bồi hạnh phúc nghĩa phu thê…

Nhiều lắm, thật nhiều thương dấu yêu
Khiến hoài lo lắng, nỗi đăm chiêu
Giải sầu giây phút theo làn khói
Chớ có gì đâu…Bậu hát chèo…

5/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1737)

Giây Phút Mênh Mang

L. T. V. Q. Bốn chữ thân quen
Khắc đậm giữa trái tình ta rồi đó
Kể từ nay sẽ không còn ngọn gió
Gợi cõi lòng vò võ, vấn vương đâu…

Bởi đôi mắt, đôi mắt ấy thật sâu
Biếc gờn gợn ửng màu thu sóng sánh
Đã gom hút hồn yêu vào đáy tận
Rồi im lìm, an phận, giũ bâng khuâng

Giờ chẳng nữa năm tháng một dòng sông
Bóng con thuyền bềnh bồng trên sóng nước
Ngoài đăm đắm hướng trời xa vạt trước
Còn trong thì man mác, lạnh chơi vơi

Hết đêm đêm hiên vắng thức thao ngồi
Đàn khảy nhịp pha phôi sầu quạnh quẽ
Nhưng nào đâu khi sương hoài lấp loé
Dưới chập chờn, tung toé rụng loang tan

Thôi những chiều lặng lẽ bước lang thang
Vô định hướng muôn phần gieo tẻ nhạt
Cố moi móc dĩ vãng buồn vỡ nát
Khuây khoả nhìn, phảng phất chút hương đưa

Gói chôn cất giây phút chạnh ngày xưa
Muốn làm nhạn giữa mùa bay biển lớn
Nhưng bất ngờ cuồng phong ào ạt đến
Đẩy dập vùi lạc chốn mịt mù xa…

Chỉ còn đây! Thổn thức chuỗi canh tà
Biết đèn ngọn mãi là giăng toả sáng
Dầu dẫn ánh vẫn bình kia hề chẳng
Hay nửa chừng khô cạn, để đêm đen…

29/11/2019
Nguyễn Thành Sáng

Đắng Đời

Chiều Chủ Nhật đến cà phê quán
Đợi chuyện trò với bạn kết giao
Bỗng dưng vẳng giọng ả đào
Xuống câu trắc trở nghẹn ngào uyên ương

Tia vàng vọt như đương đồng cảm
Đông lững lờ nhẹ chạm nỗi đau
Nhìn từng hổ phách sánh màu
Đan xen nhỏ giọt úa nhàu tâm tư

Nhấp một ngụm nghe chừ day dứt
Vị đắng chua gọi giựt cõi lòng
Bao năm mòn mỏi thầm mong
Tháng bảy Ngâu ròng nhặt buổi chung đôi

Niềm hy vọng, nhưng rồi phai nhạt
Bởi duyên trần lầu cát dở dang
Sóng xô nước rẽ chia đàng
Hoạ chăng còn lại mênh mang gập nghềnh

Con thuyền mộng lênh đênh biển cả
Gió lạnh lùng thổi ngã buồm giăng
Trái tim lý trí dùng dằng
Để đêm thao thức uống trăng khuất ngàn

Ngoài ô cửa lan man bướm trắng
Biết về đâu khi nắng dần buông
Đỉnh cao dày đặc xám luồng
Chợt dâng trĩu nặng tiếng chuông não nề

Nét phờ phạc rủ rê ngân ngấn
Chứa đựng sầu tủi phận chơi vơi
Liêu xiêu cạn cốc ngẫm đời
Ngõ hồn đơn độc giữa trời truân chuyên.

January 5, 2020
Tam Muội

10 Bài Thơ Tâm Sự Hay Nhất Có Thật

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1738)

Lạc Mộng Sầu Quyên

Đêm một mình ngất ngưởng chuốc men say
Uống quên hết đắng cay nơi trần thế
Niềm hụt hẫng siết con tim kiệt quệ
Kiếp phong trần dâu bể phủ đầu xanh

Gió lao xao lùa lạnh quấn đơn mành
Mắt gợn sóng long lanh chìm nỗi nhớ
Đời phiền muộn khúc tơ đồng lỡ dở
Rũ đoá hồng ngẫm nợ xót lương duyên

Ở phương trời anh gối mặn thuyền quyên
Nồng ân ái phỉ nguyền xây hạnh phúc
Nhấm vị ngọt thoả cương trường thúc giục
Dìu vóc ngà tay múc ánh trăng đêm

Có khi nào khoảnh khắc chạnh về em
Ôm mộng tưởng khát thèm hương cỏ lạ
Hay hờ hững để băng ngàn hoá đá
Phút giây rồi rẽ ngả tách ngăn đôi?

Em hiểu rằng không thể cản mây trôi
Nào níu kéo đắp bồi thêm vương vấn
Đò trễ bến lênh đênh cam thờ thẫn
Đếm giọt buồn đong ngấn lệ khoé mi

Em trót trao dẫu biết chẳng được gì
Ngoài héo úa sầu bi dài nhức nhối
Vì số mệnh dễ dàng đâu thay đổi
Nên tự tình đành dối khoả khuây vui

Càng muốn chôn sao cứ mãi ngậm ngùi
Nghe hồn vỡ sụt sùi trong tĩnh lặng
Tình yêu hỡi! Nát nhàu canh trống vắng
Mảng sương lòng trĩu nặng gánh đìu hiu.

March 9, 2019
Tam Muội

Chập Chờn…Man Mác

Thầm lặng lẽ cạnh giường nhìn vóc ngọc
Nét diễm kiều quyến rũ lửa yêu đương
Chứa chan đầy mật ngọt, vị men hương
Khiến rạo rực dấy luồng, loang huyết quản…

Muốn thả dép, kề bên choàng sưởi ấm
Rồi nhẹ nhàng êm ả vuốt ve thon
Cho cung ngôi dào dạt gió man mơn
Giũ sương lạnh dưới vòm, treo lá cỏ

Nhưng ngần ngại sợ nồng nàn dang dở
Chuỗi êm đềm nối tiếp phút giây đưa
Đành quay lưng định cất bước hiên nhà
Phì phà khói phôi pha hừng cảm xúc

Bất ngờ em trở mình ngang tỉnh giấc
Đôi biếc hồ phảng phất gợn màu thu
Vắt vẻo nhiều, ngang dọc dãy nhung tơ
Qua khẽ gọi, anh ờ…Ôm em ngủ!…

Trăng tròn lẳn như lung linh cửa sổ
Dẫu giờ nầy lối ngõ nắng dần cao
Dấu ái tình thắm đượm biết là bao
Gợi điệp khúc tuôn trào theo nhịp đập

Nệm trắng toát, nghiêng người khom xuống thấp
Nụ đậm đà chầm chậm, nõn nà say
Ngây ngất tràn, bốn cánh chặt vòng tay
Biển cuồn cuộn trải dài từng đợt sóng

Duyên hẹn ước đẩy linh hồn bay bổng
Lửng lơ tầng, lồng lộng ngập du dương…
Chợt âm vang inh ỏi phía kia đường
Hình ảnh bóng… Chập chờn dâng man mác…

6/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1739)

THAO THỨC MỘT DÒNG SÔNG

Em ơi! Anh hiểu nỗi lòng em
Nhịp đập loang dần giữa trái tim
Ảm đạm, u trầm đêm tĩnh mịch
Mơ màng lãng đãng mộng thuyền duyên!

Hồn tình nhẹ lướt cõi xa xôi
Tắm ánh trăng thanh phủ bóng trời
Giữa vắng cô liêu thầm lặng lẽ
Cuốn lời yêu dấu tụ vành môi

Em đợi, em chờ, em vấn vương
Thâu canh rỉ rả giọt sương buồn
Biết ai chốn ấy chung dòng mộng?
Cũng nhịp, cũng đàn, cũng khúc thương…

Anh nhớ một chiều dưới bóng thu
Nhìn từng lá rụng rải sầu ưu
Cô đơn, buồn bã dòng đơn điệu
Thả giấc phương ngàn nẻo viễn du!

Gặp em đứng lặng ở bên sông
Nép cánh heo may, thắt thẻo lòng
Rũ đoá hoa chiều treo ngược gió
Hồn xuân thuở thắm gởi hừng đông

Nhìn nhau xúc cảm chợt dâng trào
Bởi ảnh hình em giống biết bao
Một mảnh trăng lòng tan khuất núi
Từng làm tím tái lịm hồn dao

Muốn tay nối lại sợi dây đàn
Nhưng đã canh tàn lặn dáng trăng
Ngọn gió xuân thì nay héo hắt
Khiến lòng thao thức nỗi bâng khuâng!

6/5/2016
Nguyễn Thành Sáng

Réo Rắt Tơ Đồng

Đầu xuân viếng tự, ngắm đào viên
Nguyệt Lão an bày sự ngẫu nhiên
Cuối dãy hành lang run rủi gặp
Cho luồng tình ái chạm luân phiên

Ánh mắt sâu buồn… đượm vấn vương
Mái bồng loáng thoáng phủ gành sương
Khuôn trăng tuấn tú, đầy cương nghị
Dày dạn phất phơ nét dặm trường

Trong tà áo trắng tuổi bâng quơ
Non nụ trên cành còn ngẩn ngơ
E ấp với vàng tia rực rỡ
Ôm màng phấn mỏng kết hồn mơ

Chẳng biết vì sao lại thúc thôi
Lân la thầm bước đến bên ngồi
Hỏi han bắt chuyện hầu khuây khoả
Nghịch tánh tò mò đang…sục sôi!

Vậy rồi quấn quít hẹn hò nhau
Dưới tím hoàng hôn rộ sắc màu
Hay phố tay choàng, nơi quán cóc
Trải đều hình bóng… nguyện mai sau…

Mới đó đã chừ tóc điểm bông
Thời gian tiều tuỵ đoá hoa hồng
Đêm nay thao thức chợt hoài niệm
Dĩ vãng ngân tràn bật gió giông

Cố nhân ơi hỡi! Biệt về đâu
Suốt đoạn đường đi, phút chạnh sầu
Cảm luyến lưu thời, khơi ký ức
Có dàu ngọn cỏ, nhỏ canh thâu?

January 6, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1740)

Lấp Mộ Tình Sầu

Bởi chẳng nợ nên thành dang dở
Lắm canh dài nức nở héo hon
Nhói đau gặm nhắm bào mòn
Tràng hoa nghiêng ngả lại còn tuyết giăng

Rơi chồng chất thêm nằng nặng cánh
Chỉ nhẹ luồng gió lạnh thổi qua
Coi như cuống rũ là đà
Rớt nằm mục rữa nát ra tro tàn

Tình cũng vậy từng đan thiết thạch
Hứa bão bùng nào cách ngăn đâu
Mà ôi buông xuống những sầu
Trớ trêu định mệnh lệch câu đá vàng

Chuỗi đằm thắm nhịp nhàng sóng vỗ
Đẩy thuyền mơ bến đỗ hằng mong
Dẫu chừ vướng nghiệp long đong
Ráng sau trọn nghĩa thoả lòng phỉ duyên

Nhưng nhặt mãi mũi xuyên tim rỉ
Khoảng thời gian dung dị vụt bay
Thay vào ngụm đắng chát cay
Bầu luôn ảm đạm tháng ngày âm u

Sương dày đặc mịt mù lối mộng
Nỗi chơi vơi trống rỗng lạc hồn
Đành tay đào mộ huyệt chôn
Cơn mê ấp ủ trường tồn ngộ sai

Từ đây sẽ đường ai nấy bước
Hầu chút gì lưu được trong tim
Cát xây lầu ái đã chìm
Niêm phong dĩ vãng, thôi tìm đến nhau.

November 17, 2019
Tam Muội

Mong Đừng Ẩn Hiện

Thế là hết! Em bỗng chốc lấy chồng
Tôi thui thủi, bềnh bồng ôm tan vỡ
Chiều quạnh quẽ, thẫn thờ nghiêng ngả bóng
Tối sương mờ kết đọng lá sầu lơ…

Se sắt lạnh bên bờ hanh vạt nắng
Cố lần gom sưởi ấm buổi chìm khuya
Đại lộ Hoà Bình pha đèn rực sáng
Bước chân buồn trĩu nặng nỗi ngân nga

Chẳng còn nữa sông xa thuyền lững thững
Hướng phương trời về bến mộng vườn xuân
Cũng chẳng còn nụ nồng…E thẹn ửng
Gửi gấm nầy ý nguyện kết trăm năm

Nay góc vắng, cung đàn ngân khúc biệt
Tái tê lòng da diết lạc chơi vơi
Xuôi ngày tháng dòng đời treo biển biếc
Sóng vỗ bèo rũ riệt, rã trùng khơi

Mười năm nữa, hoặc hai mươi năm nữa
Chợt bất ngờ lối ngõ gặp lại nhau
Biết còn nhớ, gật chào “Quen xưa đó”
Hay đăm đăm, bỡ ngỡ “Ông ở đâu”?

Chắc có lẽ nghẹn ngào dâng khoé mắt
Rồi lẹ làng dấu cất chuyện tơ vương
Kẻ vội vã quay lưng sang phía khác
Người não nùng tím ngắt phủ đầu non…

Giờ lặng gói mảnh tròn bao kỷ niệm
Mé đìu hiu chôn xuống để tìm quên
Và bốn chữ mang tên…Đầy lưu luyến
Mong chớ đừng ẩn hiện, dưới thu đêm…

7/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1741)

Thu Đi Để Mối Sầu

Thu thắm giờ đây đã khuất rồi
Cánh hồn lai láng cũng dần trôi
Khu vườn đọng lại bao tơi lá
Lãng đãng gợi buồn những xác rơi!

Một thuở ươm trồng bao nhớ nhung
Để nay lưu luyến, nỗi bâng khuâng
Bao nhiêu xanh sắc phơi màu thắm
Là bấy dòng thương, tích tụ hồn

Hôm nào sóng gợn vẽ lên tranh
Níu gió phương xa đến lại gần
Lẩy nhẹ héo tàn bao cuốn lá
Trầm nhìn lả tả rụng năm canh

Dẫn nhựa vào cây mỗi phút đầy
Chờ cho óng mượt nét trang đài
Chuyển thân thanh thoát hừng theo gió
Trải dáng ngọc ngà rực nét say!

Khép đoá hương xuân tựa ánh màn
Thẹn thùng, e lệ với trăng vàng
Lời yêu tha thiết em mong nói
Ngại cánh mây ngàn phủ bóng thanh

Giờ buồn da diết, nhớ ngày thu
Có trái tim sầu quyện ám u
Muốn gửi hồn nầy về diệu vợi
Nhưng đường thăm thẳm tịch xa mù…

Đông lạnh ngàn phương đã kéo về
Thu tàn nhè nhẹ duỗi chân đi
U hoài chiếc bóng ôm thầm lặng
Vọng mảnh trăng tàn dạ tái tê!…

Nguyễn Thành Sáng

Nắng Xuân Về

Nắng xuân về cho ấm áp không gian
Để cây cối khảy đàn buông điệu hát
Luồng khí hậu tinh nguyên đang dào dạt
Khuyến khích mầm, nảy hạt, trổ chồi cao

Nắng xuân về cho ngọn gió lao xao
Lùa khe khẽ cành đào mơn mởn sắc
Dang rộng đón nhánh mai vàng dày đặc
Rạng rỡ màu rải rắc những nguồn vui

Nắng xuân về cho ảm đạm tháo lui
Tầng mây xám ngủ vùi trong dĩ vãng
Đọt băng tuyết cũng im lìm thu dạng
Chỉ bầu trời quang đãng ánh lung linh

Nắng xuân về cho thưởng thức khang ninh
Người già trẻ đượm tình thân thắm thiết
Nét phấn khởi khiến tơ lòng mãnh liệt
Dễ dung hoà tay siết chặt bàn tay

Nắng xuân về cho chén rượu ngà say
Đôi trai gái tháng ngày vun hạnh phúc
Cả hai họ kết sui gia thúc dục
Sớm được nhìn sung túc cảnh bầy con

Nắng xuân về cho Bậu xoá héo hon
Chuỗi quá khứ đọng hòn lăn trên má
Bao mòn mỏi đợi chờ đươm lã chã
Qua hết rồi buồn bã lấp mồ sâu

Nắng xuân về lộng lẫy áo cô dâu
Xe kiệu cưới cau trầu xưa nguyện hứa
Nay bóng nguyệt đã tìm kia một nửa
Nhẹ xuyên rèm, bén lửa chuyện trăm năm.

January 7, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1742)

Bất Đắc Chí

Trời đêm nay tắt hẳn ánh trăng trong
Cả bóng tối ngập đồng, loang bến mộng
Niềm mênh mang thả vào nơi khung lộng
Héo hắt dần, rũ, rã, lững lờ trôi!

Đã bao thu thắt thẻo, vạn sóng dồi
Lắm thao thức để rồi ôm chất ngất
Cả không gian, cạn khô nguồn ngọt mật
Và khung buồn, ngầy ngật đậm men say

Chiều nắng đổ về cuối nẻo trời tây
Gợi vương vấn chuỗi ngày xuân hoa nở
Để nghẹn ngào trong niềm thương nỗi nhớ
Cánh thuyền đời một thuở lướt trên sông

Nuôi dưỡng chí cá chép hoá thành rồng
Thôi trăn trở, lo toan vòng suy thạnh
Nhạc quê hương đượm tình ca Duy Khánh
Được ru êm, ủ ấm, phả xuôi hàng!…

Thế mà nay khóc hận phải cưu mang
Gieo đất cỗi hút phân tàn gượng nở
Tự ủi an số phần nên gánh nợ
Hẩm hiu gì tự đó ráng tìm yêu…

Ai hạnh phúc trải mộng cõi phiêu diêu
Ai nhàn nhã cánh diều bay phất phới
Còn riêng đây quấn mảnh sầu tăm tối
Khiến từng hồi nhức nhói tận tim sâu

Hồn năm xưa dào dạt tắm canh thâu
Uống giọt ánh chìm vào bao mộng tưởng
Thế mà nay hồn kia rơi vất vưởng
Nghe từ sầu âm hưởng tận xa xôi!

6/7/2016
Nguyễn Thành Sáng

Thoả Nhân Tâm

Nhạc xập xình đèn toả sáng không gian
Trên sàn nhảy muôn vàn tươi sắc thắm
Đôi giai ngẫu bước chân qua ngàn dặm
Trải thăng trầm vẫn nắm chặt đôi tay…

Ngọn tuyết phong giũ lạnh buốt tháng ngày
Tam thập cửu đoạ đày trong quạnh quẽ
Duyên lận đận tuổi thanh xuân ngấp nghé
Rũ bóng chiều lặng lẽ giữa cô đơn

Cửa công danh toàn xám quyện gió vờn
Bầu tĩnh mịch cung đờn vang réo rắt
Khiến cú vọ sẩy mình rơi xước mặt
Sự an bày sắp đặt bởi hoá công

Lửng chơi vơi bão cát cuộn lộng lồng
Ngỡ cuộc sống mênh mông treo định mệnh
Hay vô thỉ lỡ xây thành khập khễnh
Gieo oán hờn lơ đễnh vụng đường tu

Nợ ba sinh nay hứng trọn sương mù
Gom vàng lá trầm u niềm tư tưởng
Ai vui vẻ chỉ riêng mình vất vưởng
Khói bịt bùng lạc hướng cánh chim non

Nhưng trời cao cảm thán rớt xuống hòn
Bù đắp lại thỏi son hồng má đượm
Toả hương phấn ngất ngây đàn ong bướm
Hiện đương thời nhặt lượm lắm kim cương

Hồn lâng lâng thoả mãn xoá chán chường
Sóng êm ả buồm giương đưa thuyền tới
Làn mát mẻ cõi lòng luôn phấn khởi
Đỏ mộng tình mong đợi đã từ lâu.

January 8, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1743)

Giã Từ Đắng Cay

Thấy mưa dầm mà thổn thức đơn côi
Gió thổi mạnh vành môi thêm mặn đắng
Lật trang giấy trải dăm hàng trĩu nặng
Khuây khoả sầu đằng đẵng trót vương mang

Giọt châu buồn rớt mãi khiến xốn xang
Anh ong bướm lỡ làng duyên đôi lứa
Em hụt hẫng về đâu tìm điểm tựa
Thuở một thời thề hứa trọn sắt son

Thuyền bấp bênh trên sóng dữ từng đòn
Tan tác mảnh héo hon gầy nỗi nhớ
Nhành sim tím kết hình tim trong vở
Bỗng nhạt nhoà chữ nợ cũng tàn phai

Ôm cô liêu tiều tuỵ đến vóc hài
Dù vẫn biết nắng mai đầy sức sống
Kia phủ sắc óng vàng thêu lối mộng
Sưởi hàn băng, lấp rỗng, xoá ưu phiền

Còn nơi nầy nếm quả chát triền miên
Chẳng nũng nịu, hồn nhiên, toàn tư lự
Dẫu những chuyện vốn cho là quá khứ
Nhưng bởi Ai xử sự há công bằng

Đã thấm nhuần cái lạnh của tuyết giăng
Đành quên lãng như trăng luồn vách núi
Chuỗi đằm thắm gắng buông xua cát bụi
Để canh dài không tủi phận hồng nhan

Đêm nay thôi rồi cắt đứt cung đàn
Ngăn nguồn lệ miên man niềm phẫn uất
Xuôi số mệnh cuốn theo dòng định luật
Xem như là ánh khuất tận đầu non.

November 1, 2019
Tam Muội

Cười Cho Đã

Kha kha kha!…Kha kha kha!…

Ta cười lớn, cười ra cho thật đã
Trút cạn bầu, giũ xoá cánh heo may
Để cuộc sống từ nay đây với đó
Chẳng bận gì lối ngõ định cùng Ai…

Rồi sảng khoái, tiền nầy thôi dành dụm
Khỏi đủ rồi lo sắm, lễ thành thân
Cứ mặc sức tung hoành, ăn, uống, hát
Thẳng tiêu xài khỏi cất giữ phí công

Sẽ không còn hướng trông hay ngóng đợi
Bất ngờ vui thấy tới, nhoẻn cười duyên
Làm rung lắc cánh thuyền trên nước chảy
Ấm cận kề, bắp thổi mát tim anh

Hết những tà lẹ làng về tắm rửa
Vội vàng tay lùa đũa xuống thật mau
Kem hộp thiếc, quẹt đầu thêm láng mượt
Bến Ninh Kiều hồn trước, xác theo sau…

Giờ xanh đỏ ngọt ngào, gom lại gọn
Dỡ vài trang uống cạn phút cuối cùng
Man mác trỗi, tím lòng…Đành bật ngọn
Lửa rụi ngoài, cháy lớn ở bên trong

Kha kha kha!…Kha kha kha!…

Ta cười nữa, cười ra cho cạn đã
Rồi âm thầm nhẹ thả khuất trời mây
Bao kỷ niệm tháng ngày đầy êm ả
Bước vườn hồng hoa nở ngát hương say…

Em có chồng! Thì đây…Cũng chưa vợ
Chắc chút buồn, nhưng đỡ nhớ, đỡ thương
Chiều thong thả xem đường xưa nắng đổ
Đêm lặng nhìn lá cỏ nhỏ hàn sương…

8/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1744)

Nỗi Lòng Con Nhìn Mẹ

Mẹ ơi! Nhìn mẹ nét u hoài
Ngày tối thâm trầm, vẻ đắng cay
Sóng biếc nhạt nhoà, trôi lạc lõng
Như còn mảnh xác, khuất hồn tây!

Hằng đêm lạnh lẽo bên khung mờ
Thơ thẩn mẹ ngồi thả ý mơ
Bóng chiếc cô đơn chìm tịch vắng
Cuốn mình đáy cốc, lệ chơ vơ

Đàn cò đẩy nhẹ dưới canh tàn
Cạnh mái rêu sầu, giọt nhỏ trăng
Sắc ánh thu mờ trông lá rụng
Võ vàng, thắt thẻo úa ngàn năm

Con biết mẹ buồn, thật lắm buồn
Đìu hiu hoang đảo nhịp hồi chuông
Dư âm đưa vút về xa vợi
Rồi loãng tan trôi giữa quạnh trường!

Tâm sự riêng mình, mẹ đóng băng
Nào ai chia sẻ dạ hoài trăng
Chỉ màn ảnh bé khuya bầu bạn
Vơi bớt nỗi lòng tủi héo hon

Con đã lớn rồi, mẹ có hay
Biết nghe, nhìn thấy cảnh tình ai
Tim rung, cảm nhận niềm đau khổ
Nghẹn ngắm thân thương vướng đoạn đoài

Từ lâu thấu hiểu cảnh nhà ta
Mẹ ở nơi nầy, bóng lặn xa
Bởi kéo đàn ngân, treo ngược gió
Làm sao vọng được tiếng hồn hoa

Đừng khổ, đừng hờn nữa mẹ ơi
Còn con bên cạnh suốt canh đời
Dòng sông luôn chảy cùng năm tháng
Vạn thắm, ngàn hương mãi tặng người!

Nguyễn Thành Sáng

Làm Dâu Xứ Lạ

Ôi thương chị lắm phải xa nhà
Thôi học lưng chừng, biệt Mẹ Cha
Lên chuyến xe đời sang xứ lạ
Nương nhờ đất khách, trải bôn ba

Ôi thương chị lắm nén niềm đau
Vùi lấp thanh xuân đang rộ màu
Vỡ mộng khi trăng tròn lẻ sáu
Trở thành vong phụ, lỡ làng nhau

Ôi thương chị lắm kiếp làm dâu
Quần quật sớm hôm, việc lút đầu
Cơm hẩm cháo hoa mà cất giấu
Nhỡ ra người mắng, kẻ câu mâu

Ôi thương chị lắm tội thân tằm
Nhả kén cho đầy chừng tháng năm
Không thể hữu dùng…phơi nắng gặm
Đốt dần sức lực…để hờn căm

Ôi thương chị lắm trận roi đòn
Vô cớ hành hung, ngược đãi con
Miệt thị, độc lời, tâm nhỏ mọn
Khắt khe méo mó quả bồ hòn

Ôi thương chị lắm chỉ đơn mình
Uất ức tím hồn vẫn lặng thinh
Oan uổng, phân bua, càng đính chính
Nhặt hoàn cô lập giữa điêu linh…

Thấu được nỗi lòng qua bức thư
Hoá công ắt định luật bù trừ
Trước sau điều khiển trần gian sự
Chị nhé! Khoả sầu lấp lệ dư.

January 9, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1745)

Tìm Đâu Cái Thuở Thanh Xuân

Đang tản bộ bỗng trời giông kém sắc
Đàn chim chiều hục hặc vỗ cánh bay
Sát bờ đê chú nghé ngọ tập cày
Cũng vội vã tìm ngay lùm để núp

Dưới gốc phượng một căn lều lụp xụp
Vốn sơ sài nhưng giúp đỡ qua cơn
Vài nhánh cây xào xạc trỗi điệu đờn
Vầng mây xám rập rờn treo đỉnh núi

Gió lất phất cuốn theo luồng mưa bụi
Giạt vào hồn nghe tủi phận tâm can
Mái thanh xuân đã lấm tấm sương ngàn
Làn da nõn sớm chan màu nhợt nhạt

Chợt hoài niệm với đồng xanh bát ngát
Lúc hương nồng dào dạt chuỗi yêu đương
Mình hò đôi khi cấy mạ dưới mường
Rồi xui khiến vấn vương từ dạo đó

Buổi ra mắt giữa tông đường hai họ
Ngỡ tròn duyên, mộng gõ nhịp êm đềm
Ai đâu ngờ oan trái dặm buốt thêm
Cho sầu lá hiên thềm nằm trơ trọi

Xây mơ ước, bấy thời gian mong mỏi
Giờ tan tành giở giói ngọn chua cay
Kẻ đến sau há được hưởng tháng ngày
Ôm hạnh phúc, đắm say, quên người khác

Giọt tí tách nhẹ nhàng như khúc nhạc
Sao quặn lòng lác đác những lắc lư
Cố nhân ơi! Chẳng biết hiện bây chừ
Có thổn thức suy tư tình dang dở?

November 24, 2019
Tam Muội

Lẳng Lặng Giữ Hồn Thơ

Bầu lụn nắng rải tia tàn ấm ruộng
Dãy lờ mờ kết cụm đứng chờ đêm
Bác nông phu mình ên cong ảnh dáng
Hướng thẳng về tổ ấm bước chân đơn…

Kia con trâu xám, lom khom đám cỏ
Có lẽ do suốt bữa thửa cày lâu
Mất sức nhiều, đói mau, thèm tẩm bổ
Vẫn thản nhiên đứng đó, của trời khao

Bức hình chụp đượm màu xanh lúa mạ
Trải nét hiền, êm ả cảnh đồng quê
Gợi tiếng lòng lê thê niềm nhung nhớ
Kẻ một thời tuổi trẻ chẳng còn chi…

Bởi đại lộ, gió ghì cây đổ nhánh
Bánh xe đời đạp thắng, ngược quay lui
Âm thầm quẹo tìm nơi luồn lách tránh
Tạo sinh tồn thủng thẳng trước chơi vơi

Năm năm trường ngậm ngùi nhìn lam khói
Ngày nhọc nhằn nắng rọi sém da trơn
Chiều thao thức quạnh buồn trông vời vợi
Tối hiên mờ, mệt mỏi thả hoàng hôn…

Giờ chàng ấy vẫn còn, nhưng đã khác
Muối tiêu tràn dẫm nát mái bồng mây
Thuở rực ánh, nhìn ai, nhiều rung lắc
Nay thẫn thờ phảng phất giọt sương lay

Rồi thỉnh thoảng ghé đây lề quán vắng
Ngồi trầm ngâm ngụm đắng, dạ bâng quơ
Tiếc tuổi mộng ngàn mơ rơi biển trắng
Phút giây nầy lẳng lặng giữ hồn thơ…

9/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1746)

Lái Thuyền Ngang

Đâu còn chi nữa để mà trông
Khi ở trong tôi tận tấc lòng
Chầm chậm làn hơi dần bốc cạn
Những gì mơ ước với chờ mong!

Thật xót xa nhiều em có hiểu?
Tâm tư da diết biết bao nhiêu
Tiếc cho lầu mộng xây ngày tháng
Nay ngổn ngang trơ dưới ráng chiều

Tất cả đổ rồi theo gió đưa
Kèm theo ồ ạt ngập trời mưa
Dập vùi hỗn độn phơi nằm đó
Từng mảng trôi theo ngọn nước lùa

Tôi hận ở tôi cạn nghĩ suy
Bất ngờ năm ấy cánh hồn phi
Đêm thanh lững thững bay vào lộng
Dào dạt, lâng lâng cảm xúc vì!…

Cứ ngỡ đây là bóng của thương
Từ thời vạn kỷ kết uyên ương
Bôn ba thất lạc, trần gian gặp
Khoảnh khắc tơ vương nối mộng thường

Hiểu ra cũng chỉ đoá hoa ngâu
Gối chiếc, chăn đơn, đọng khối sầu
Khao khát bếp hồng than sưởi ấm
Vơi đi giá lạnh, phả hàn thâu

Nên đàn hai phía nghịch âm thanh
Bút mực thơ trăng cũng nhạt tàn
Sóng mãi ven bờ rung lắc vỗ
Thôi thì vĩnh biệt…Lái thuyền ngang…

19/9/2018
Nguyễn Thành Sáng

Lỡ Dở Chuyến Đò

Rớt cung bậc cơn buồn bỗng đến
Tợ chỉ mành thắt bện ngàn cân
Trái tim rã rượi bần thần
Hoen mi lệ đắng chát ngần tê môi

Những dự án thôi rồi huỷ bỏ
Hậu tương lai treo gió ngút ngàn
Mưu cầu cuộc sống nguy nan
Đường đời hụt hẫng lan man trái hồng

Sao chẳng hiểu cảm thông mọi lẻ
Chuyện nợ duyên đã hé xám luồng
Âm vang rỉ rả hồi chuông
Bóng hình lỡ khắc…tim buồng há trinh

Em nào muốn chính mình gây tội
Dẫu lời khuyên chớ vội vã gì
Sẽ chờ xoải cánh thiên di
Lâu đài trường ái mộng thì răng long

Anh đừng nữa uổng dòng lãng phí
Chuỗi trung niên dung dị bấy nhiêu
Còn đây lạc khúc sáo diều
Bởi tre nứt nẻ…ngược chiều mông lung

Nếu có thể hãy cùng bầu bạn
Luôn sớt chia…căn bản vậy mà
Chớ vì một chút xót xa
Chạnh lòng thương hại hoạ là phải gieo

Nếu có thể chung chèo thẳng hướng
Kết tâm giao hầu dưỡng ân tình
Đò chiều lỡ chuyến về kinh
Nguyền lai sinh chuyển, lộ trình sánh đôi.

January 10, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1747)

Đắng Đời

Chiều Chủ Nhật đến cà phê quán
Đợi chuyện trò với bạn kết giao
Bỗng dưng vẳng giọng ả đào
Xuống câu trắc trở nghẹn ngào uyên ương

Tia vàng vọt như đương đồng cảm
Đông lững lờ nhẹ chạm nỗi đau
Nhìn từng hổ phách sánh màu
Đan xen nhỏ giọt úa nhàu tâm tư

Nhấp một ngụm nghe chừ day dứt
Vị đắng chua gọi giựt cõi lòng
Bao năm mòn mỏi thầm mong
Tháng bảy Ngâu ròng nhặt buổi chung đôi

Niềm hy vọng, nhưng rồi phai nhạt
Bởi duyên trần lầu cát dở dang
Sóng xô nước rẽ chia đàng
Hoạ chăng còn lại mênh mang gập nghềnh

Con thuyền mộng lênh đênh biển cả
Gió lạnh lùng thổi ngã buồm giăng
Trái tim lý trí dùng dằng
Để đêm thao thức uống trăng khuất ngàn

Ngoài ô cửa lan man bướm trắng
Biết về đâu khi nắng dần buông
Đỉnh cao dày đặc xám luồng
Chợt dâng trĩu nặng tiếng chuông não nề

Nét phờ phạc rủ rê ngân ngấn
Chứa đựng sầu tủi phận chơi vơi
Liêu xiêu cạn cốc ngẫm đời
Ngõ hồn đơn độc giữa trời truân chuyên.

January 5, 2020
Tam Muội

Thổn Thức Nỗi Niềm Xưa

Bước theo hướng, vòng qua cầu khỉ
Loáng thoáng nhà phía ấy, bên kia
Đìu hiu vắng vẻ phủ bề
Dưới bầu vun vút kéo lê xám ngàn!

Bờ thoai thoải cây xanh lác đác
Vài nhánh cành lất phất đong đưa
Tợ như chào đón người xưa
Về thăm chốn cũ giữa mùa giá đông

Trầm lặng lẽ bềnh bồng tưởng nhớ
Mới năm nào vạt đó đồng khô
Chiều tà thả bộ, chơ vơ
Lan man vương vấn, thẫn thờ gió sương

Giờ ngang dọc xẻ mương bồi đắp
Vài cánh vườn thẳng tắp mọc lên
Nơi trồng tre trúc lục bình
Chỗ dừa vút ngọn, mông mênh lắc vờn!

Nỗi man mác chập chờn loang nhẹ
Dạ thầm thì khe khẽ từng cơn
Hỡi nầy ông ạ! Có còn
Nhớ chàng trai trẻ tên “Sơn” thuở nào?

Nét tuấn tú anh hào rực ánh
Khiến bao hồn trĩu nặng tơ vương
Bất ngờ một tối sương buông
Bỏ đi tránh quỷ đẩy dồn tử sinh

Chuỗi đăng đẳng thu hình, biển sóng
Chí kiên trì giũ lộng lùa mây
Dầy công tạo dựng ngắm say
Chỉ trong loé chớp phủi tay ôm hờn…

10/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1748)

Vầng Trăng Lưu Dấu

Sáng nay ánh loé lướt sang sông
Cánh lắc xoè tay hé nhuỵ hồng
Nhẹ toả hương ngào bay cuốn gió
Dạt dào êm ả cõi mênh mông!

Em cười, răng khểnh thật là xinh
Sóng biếc long lanh gợi dáng tình
Sắc đoá nhung hồng đang độ thắm
Lay hồn bướm lạ lướt rung rinh

Mấy độ thời gian chầm chậm trôi
Lời thương tụ lại ở vành môi
Mây trôi lững thững trên đầu núi
Như muốn cùng trăng tỏ chút lời

Hôm ấy chợ về, em bước ngang
Nhìn ai cảm thấy thoảng lâng lâng
Dừng đây ghé lại nhà anh nghĩ
Một chút cho nầy đở mỏi chân…

Từ đó cung đàn điệp khúc dao
Luyến lưu, vương vấn thả tầng cao
Đầu thôn vọng nhớ về xuôi hạ
Sớm tối phong ngàn lảy ngọn chao…

Định mệnh trớ trêu phải vỡ đàn
Em sầu tan tác khóc hờn trăng
Còn tôi một trái tim tê buốt
Cuốn sợi tơ lòng liệm dưới băng

Mãi nhớ đống rơm ghi kỷ niệm
Ánh vàng tha thiết phả bao đêm
Hoàng hôn, ký ức hằn lưu dấu
Một thuở yêu đương suối mật mềm!

Nguyễn Thành Sáng

Ngỡ Ngàng

Nhớ chiều nọ chân thung thăng dạo phố
Ngắm tàng cây loang lổ bóng trên đường
Nắng nhạt dần nghiêng ngả sợi tơ vương
Cuốn tà áo sen hường tha thướt lụa

Cơn lốc bụi đến từ đâu diêm dúa
Phủ không gian sáng sủa chợt tối sầm
Mưa đầu mùa văng vẳng rả rích âm
Dẫu thoăn thoắt vẫn đầm mình dưới nước

“Nầy cô bé!” Tiếng đàn ông giật ngược
Rồi lẹ làng cỡi trước chiếc áo da
Khoác lên vai với dáng vẻ thật thà
Mái tóc điểm, điệu đà bay lất phất

Anh mắng nhỏ “Trông sao khù khờ thật
Ướt đẫm vầy thực chất dễ bịnh khi”
Tay thoạt nhiên kéo mạnh chút siết ghì
Lại chỗ núp…bật phì cười giả lả…

Chỉ nhiêu đó mà xoay vòng cõi dạ
Đếm bao ngày vàng lá ủ buồng tim
Ngọn sóng dâng thoáng chốc lặng lẽ chìm
Cho ngơ ngẩn bọt tìm trong lạc lõng

Luồng kí ức chực quay đều chong chóng
Trở về thời tuổi vọng những ước mơ
Lối cũ nay, em lạnh lẽo thẫn thờ
Chút thắc thỏm đợi chờ giây mầu nhiệm

Phải huyễn hoặc, cất công hoài lùng kiếm?
Chẳng thể nào linh nghiệm vậy nữa đâu
Lòng bâng khuâng non nỉ khúc nhạc sầu
Bỗng tí tách! Giọt ngâu trời tháng bảy.

January 11, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1749)

Trước Phút Tạm Chia Tay

Nghe em nói, chỉ còn vài bữa nữa
Gió ru tình khung cửa khuất về xa
Để đìu hiu, lặng lẽ góc hiên nhà
Lưu luyến vọng, ngân nga bài ca cổ!

Mùa phượng đỏ… chia tay, đầy nức nở
Thắt thẻo buồn, vò võ, vấn vương thương
Đêm u tịch, bàng bạc khắp làn sương
Chiều quạnh quẽ, ngập vàng phơi thơ thẩn

Chắc có lẽ không gian từ tít tận
Áng mây mờ chầm chậm kéo ngang đây
Tàn nghiêng nhánh thỉnh thoảng lắc bàn tay
Chút lả tả nhẹ rơi bờ non nỉ…

“Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu”
Thơ Xuân Diệu da diết biết bao nhiêu
Sầu than thở liêu xiêu niềm tha thiết

Còn đôi ta chẳng cây cành rũ riệt
Há biển ngàn, sóng biếc lạc thuyền bơi
Cũng chưa hề nẻo vắng thiếu trăng soi
Hoặc đơn điệu ngậm ngùi si bến mộng

Tình hai đứa ngập tràn muôn sức sống
Dưới canh thâu lồng lộng vạn vì sao
Giữa vườn xuân hoa thắm nở rợp màu
Đầy chất ngất ngọt ngào men với mật

Chỉ thao thức cung đàn ngân khúc nhạc
Bóng Ngưu Lang dõi mắt hướng đợi chờ
Chỉ ráng tà man mác, nỗi chơ vơ
Con sông nhỏ thẫn thờ đò đậu bến

Tạm chia tay vài tuần em qua bển
Tợ như dài đăng đẳng tím thời gian…

20/12/2019
Nguyễn Thành Sáng

Trước Phút Tạm Chia Xa

Hai tuần tới trở về thăm Cha Mẹ
Sao chạnh lòng rớt khẽ sợi héo hon
Tạm rời nhau đã tựa hứng trận đòn
Đau hạ xuống lách lòn bao nhức nhối

Sau tin nhắn, gió dường mang hờn dỗi
Dẫu dịu dàng vẫn thổi ngọn mát ru
Nhẹ vén qua mỏng mảnh lớp sương mù
Để tia nắng chu du miền đất lạ

Em cảm nhận nên âm thầm lau má
Giọt lăn dài vội vã cuốn rèm mi
Nếu hoá công cho ước được điều thì
Vòng tay trọn siết ghì anh thật chắt

Không còn nữa thời gian xa cách mặt
Chẳng đơn mình se sắt chuỗi buồn tênh
Nằm đếm mưa tí tách, dạ bồng bềnh
Những ngày lễ chênh vênh sầu vô hạn

Không còn nữa khi chiều buông chán nản
Đêm suy tư vầng trán khắc thêm lằn
Ngắm trăng tròn, tủi phận bóng trở trăn
Nghe gió hú lại ngăn dòng lệ chảy

Không còn nữa lẻ loi chìm tận đáy
Nỗi nhớ thương từng cạy cửa tim hồng
Đem thẫn thờ ôm tuyết lạnh vào đông
Rơi hụt hẫng tơ đồng vang thảm điệu

Hãy vui nhé! Vì giờ đây đà hiểu
Duyên rực hồng rạng chiếu khoảng trời xanh
Nào thể chia, hay đứt đoạn cây cành
Mà lảnh lót yến oanh tình tấm mẳn.

January 12, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1750)

Cung Đàn Nối Lại Ngân Nga

Quán cốc chiều nay lặng lẽ ngồi
Ngắm trời xanh ngắt trắng mây trôi
Bỗng vương kỷ niệm niềm sâu lắng
Một mối lương duyên lỡ dở rồi

Thao thức não nùng giữa tịch u
Đếm từng chiếc lá rụng mùa thu
Nhớ cầu tre nhịp tình hai đứa
Nguyện chữ sắt son vững mặc dù

Cuộc đời sóng gió những gian nan
Cố vượt vươn lên dẫu ngút ngàn
Bão tố giăng đầy tung cát bụi
Mịt mù vẫn tiến chẳng ly tan

Ấy thế mà anh nỡ vội đành
Ong vờn bướm lượn thoả năm canh
Thềm đơn chiếu lạnh nhàm hưng phấn
Gắt gỏng lạnh lùng mộng vỡ nhanh

Chợt giọng trầm buông khảy phím sầu
Điệu buồn da diết ngỡ ngàng lâu
Hanh hao gầy guộc dường quen quá
Có phải tình yêu đã nhiệm mầu

Bốn mắt nhìn nhau tủi tủi mừng
Anh về khoảnh khắc mắt rưng rưng
Lửa rơm bén nhạy dìm con nước
Uất nghẹn chôn vùi mạch máu ngưng

Rộn rã cõi lòng bao vấn vương
Xoá đêm trăn trở nhạt môi hường
Chén nồng hương cũ, phôi pha hết
Tay nắm chặt tay trải bước đường.

June 5, 2019
Tam Muội

Hỏi Này

Nắng chang chát, gieo hừng mặt đất
Ngọn đông tàn lảy phất nhành tơ
Lặng ngồi thao thức, thẫn thờ
Màu thu héo hắt phủ bờ tâm tư…

Lầu nguyệt ái khuya qua cạn chén
Đượm men nồng, bóng quyện tình chung
Lửa yêu hừng hực cõi lòng
Cung đàn lai láng, bềnh bồng ngân nga

Vòng tay ấm đậm đà ve vuốt
Mái nhung huyền lả lướt bay bay
Say rồi tiếp tục thêm say
Lâng lâng diễm mộng, ngất ngây đỉnh ngàn!

Hình bậu bạn mơ màng thổn thức
Nỉ non lời ấm ức nhẹ đưa
Băn khoăn, trăn trở cũng vừa
Để nghe sâu thẳm gió lùa mây trôi…

Định hành lý về nơi chốn cũ
Chôn khoảng đời lối ngõ hàn sương
Mới hay ray rứt trào tuôn
Vấn vương, lưu luyến, đoạn trường chia ly

Niềm yêu dấu giữa bề rũ riệt
Nỗi đoạn đoài, đẫm biếc, tím mi
Sao đành nghĩ chuyện ra đi
Bỏ trăng nửa mảnh kéo lê vạt sầu

Du dương thoảng, lao xao cành lá
Tiếng tơ vàng êm ả nhẹ khua
Hỏi nầy! Hồn đã thấy chưa?
Long lanh vẫn đó dẫu mùa đổi thay.

13/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1751)

Trỗi Khúc Tiêu Sầu

Mình về cõi ấy mấy hôm nay
Nẻo vắng phương Nam cũng thế nầy
Chiều xuống, tà buông, u ám lại
Thâu canh ngọn gió cứ rung cây…

Vân Quỳnh em ạ! Vân Quỳnh ạ!
Hừng sớm rồi trưa, đến xế tà
Lặng lẽ nước nguồn ra biển cả
Em đi trong nắng vẫn la đà

Còn anh hốt giọt gom thành nhớ
Đuổi bóng xa xăm gửi tiếng chờ
Thao thức đêm dài bên cửa mở
Khoả khuây kéo ánh dệt vần thơ

Chất ngất tơ vương, thắm thiết nồng
Đàn cò réo rắt khảy từ trong
Âm vang cung bậc khi trầm bổng
Cảm cảm, say say, tím tím lòng

Anh hiểu chốn nào sương cũng giăng
Hồn em lững thững dưới khung tầng
Làm sao chẳng thấm, sao không lạnh
Sao chẳng bao lần buôn buốt thân…

Còn gì để nhạc, để cho nhau
Khi mảnh trăng thanh rụng mé cầu
Sóng sánh chập chờn đưa bạn bậu
Cánh thuyền rung lắc giữa xôn xao

Muốn thét, muốn kêu thấu đỉnh trời
Ai bày chi cuộc lá vàng rơi
Ai đem gối mộng dìm trôi nổi
Ai đẩy tình yêu vạn sóng nhồi…

22/12/2019
Nguyễn Thành Sáng

Vẳng Tiếng Lê Thê

Ngắm nhìn trơ trọi những hàng cây
Bảng lảng hanh hao đượm sắc gầy
Ngọn gió hững hờ vi vút đẩy
Khiến nhành răng rắc…xác xơ đây

Thành Sáng ơi hời! Thành Sáng ơi
Chiều nay sương trắng phủ lưng trời
Em đơn trải bước, lòng vời vợi
Da diết nỗi niềm…nhặt lá phơi

Anh giờ phương ấy đang làm chi
Có cảm tơ vương chút siết ghì
Khi nhấm men nồng cay đắng vị
Rít làn khói mỏng dệt vần thi?

Lững thững mình ên suốt dọc đường
Chạnh buồn lạc lõng chuỗi yêu đương
Nguồn vui khổ hận xen tâm tưởng
Bởi chẳng thể nao cạnh má hường?

Hay dành bận rộn với mưu sinh
Tạm gác nghĩ suy đến chữ tình
Đau xót cũng đành…treo chóp đỉnh
Miệng cười mà lệ thảm rung rinh?…

Ôi buốt con tim, lạnh giá lòng
Hai năm rong ruổi, ngỡ tròn mong
Du dương xướng hoạ, hồn đan bóng
Thuyền vẫn thung thăng dẫu ngược dòng

Nhưng sao thỉnh thoảng rớt cung xề
Lệch nốt dây chùng phím ủ ê
Cho mối lương duyên chìm kiệt quệ
Canh tàn văng vẳng tiếng lê thê.

January 13, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1752)

Vợ Chồng 888 Tửng – 1

Hổm rày bà xã của tui
Trúng mưa cảm lạnh nằm vùi mấy hôm
Hình mai vóc liễu thon thon
Giờ đây bỗng chốc chỉ còn có xương

Ra vô tui thấy tui buồn

Hãy còn đầy đặn trăng khuôn đó Chồng
Ngày nào tui cũng tắm xông
Những con vi khuẩn giựt mồng chết queo
Dẫu cân xuống chút uột èo

Lưng ong vẫn đó vòng eo tuyệt vời

Thoai thoai đừng dụ khị tui
Coi kìa! Nhìn thấy hai đùi ốm nhom
Cái lưng thì lại thành tôm
Cặp cá thòi lòi đỏ hỏn thấy ghê

Vậy mà giả bộ hề hề

Đùi thon da trắng thấy phê cỡ nào
Trường túc lại, bất tri lao
Mi dài mông mọng, hạ mao mĩ miều
Bập bồng hương lửa đốt thiêu

Dìu nhau tận đỉnh phiêu diêu non ngàn

Hay!.hay..hay.hay…Cho Noàng
Ca bài mỹ nữ dụ chàng phải hông?
Để ta rờ thử cái… hông…
Ồ sao! Nó lại cong vòng cứng đơ

Hè hè xương xẩu không à…

January 13, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1753)

Vợ Chồng 888 Tửng – 2

Ôi chao! Mơn mởn mượt mà khác chi
Trăng khuya e ấp thầm thì
Vờn trên nhánh liễu vu vi đêm trường
Ông ui súp phở hầm xương

Quế rau chưa cắt hủ tương chẳng còn?

Khà khà! Bà giỡn phải hông
Rau tương chẳng có lại hầm phở xương
Tui quê bà nhắm…Tui buồn
Hèm thuyền lướt sóng mà buồm hổng giăng

Ui thui ra võng mình nằm

Vành vạnh trăng rằm vắng khói trà thơm
Nắm xôi phấn khởi thằng Bờm
Nàng Hương gạo trắng, trắng cơm vậy mà
Lạnh lùng trải gót vô ra

Đưa võng chẳng thà…ôi hỡi trời xanh!

Bà đừng đứng đó cằn nhằn
Tui quê một cục, nghẹn ngang cổ nè
Hèm ca ri nấu thịt gà
Bà nỡ đành đoạn mua chè chọc tui

Hỡi oi! Sao khổ quoá chòi!

Ghế đây ngồi xuống hỏi coi chút nè
Cổ thụ rợp, bóng tàng che
Gió thoảng trưa hè, man mát dạ không?
Hay như vôi bạc đèo bồng

Chê tui xương xẩu, má hồng lợt phai?…

January 13, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1754)

Vợ Chồng 888 Tửng – 3

Ui ui! Bậu chớ hờn dai
Nếu hông khương bậu khương ai bây giờ
Dẫu xương tui cũng thích rờ
U u cứng cứng cũng là vui vui

Tại sùng hồi nảy nhéo tui

Ông đàn chi khúc ngậm ngùi thế kia
Giọt thương giọt ghét đầm đìa
Mới đang hồi sức, lại lia mấy vần
Đọc mà gai góc nổi rân

Lượn xuôi trườn tới, lựa lần chê bai

Hổm rày 8888 bệnh nằm hoài
Tay chân xương cốt muốn chai cứng rùi
Tui khương tui mới lần hồi
Dụ khị 8888 ngồi cho máu lưu thông

Để mau khoẻ đó biết hông

Thì ra Bậu bẻ bớt bông để hầu
Gia tăng đề kháng bền lâu
Vì mới đợt đầu không thể sum suê
Vậy nghen! Tay ngoéo giải huề

Mình lo sửa soạn, em thuê xe thồ

Thấy khương quợ 8888 quá hà
Mới vừa bớt bệnh lại là lo toan
Mình ui! Thong thả cứ nằm
Nghỉ ngơi thiệt khoẻ chớ đừng khẩn trương

Kẻo em bệnh lại anh buồn…

January 13, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1755)

Vợ Chồng 888 Tửng – 4

Định hồi dạo phố sẵn luôn
Ghé quán Bảy Chuồn ăn món cá chiên
Bấy nay mắc bệnh nên ghiền
Thấy chân của 888 tự nhiên phát thèm

Miếng gừng dã nhuyễn rồi đem

Vậy thì anh sẽ cõng em
Tà tà hóng mát cho quen khoẻ dần
Rồi vòng đường cái đi lần
Đến quán Bảy Chuồn…Rửa ruột cho em

Xong rùi vô rạp xem phim

Nhớ mua vài bịch mía ghim nha Mình
Bắp rang đậu phộng linh tinh
Rồi tìm chỗ thoáng, chình ình ngồi xơi
Tặng nhau ấm áp tuyệt vời

Là em khoẻ lại rong chơi thả giàn

Ô kê! Nhưng nhớ đem khăn
Hờ em “đá bạo” thức ăn nhểu dài
Vô tình anh gửi nụ say
Một hồi kiến lửa nó chài mỏ anh

Đỏ tươi sưng cục chần dần

Khéo lo chi hỡi phu quân
Khăn lau họ bán rần rần sát bên
Chả ham!…Giờ muốn bắt đền
Không ăn chẳng uống mình ên ra dìa

Đèn đường loáng thoáng ngoài kia…

January 13, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1756)

Vợ Chồng 888 Tửng – 5

Ui ui…Đừng rận tui moà
Bởi môi 888 thắm nên là hèm un
Lại thêm tình nghĩa quợ chồng
Muốn dìu đỉnh mộng, lâng lâng nhẹ nhàng

Để vui bậu khoẻ cho nhanh

Thôi đừng giả bộ loanh quanh dụ nè
Tay phẩy chiếc, xích lô xe
Đầm đầm ngoe nguẩy te te leo ngồi
Giục ông tài xế đi thôi

Bỏ Choàng chưng hửng…từng hồi thót tim

Chòi hỡi! Nhàm thao cho hết đoái
Gió trăng có sẵn nhàm thao xơi
Làm thao nỡ vậy Noàng ui
Bỏ tui ở lại…Ngậm ngùi….tái tê

Mình ên…Lặng lẽ bậu về

Đặng mà chừa cái tội chê quợ hoài
Sau khi tản mát nguôi ngoai
Chừ quay trở lại “ngô khoai” chung giồng
Chớ nào tui bỏ được ông

Nghĩa mặn tình nồng sau trước có nhau

Lắng nghe thỏ thẻ ngọt ngào
Lâng lâng xúc cảm chảy vào quả tim
Thật ra anh rất yêu em
Chọc vui giả ngộ lem nhem đó moà

Kề bên…Ôm chặt vóc ngà…c.c.c…!

January 13, 2020
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1757)

Trà Vinh Nỗi Nhớ

Chút nữa thôi lá vàng sẽ đổ
Rải rác nhiều những chỗ thân quen
Vì quay ngược lại mảnh thuyền
Dòng sông quê Mẹ, chèo tìm tương lai…

Ba năm chẵn, chuỗi ngày viễn xứ
Bước chân dài lữ thứ bôn ba
Lắm khi thao thức dưới tà
Lan man ký ức, la đà cành sương

Kia quán hẹn, con đường số 1
Đó Bờ Hồ vầng rớt ánh loang
Nọ qua Xóm Vó lối mòn…
Biết bao dấu ấn, đậm son nghĩa tình

Vòng luân chuyển thang thênh vũ trụ
Đẩy xe đời lối ngõ sớm hôm
Người xưa, cảnh cũ, hoàng hôn
Hoá làn lam khói, mênh mông khuất bầu

Cây mướt rượt cười chào lồng lộng
Gió xuân đầu ghẹo sóng, đùa mây
Âm thầm lặng lẽ giờ đây
Bờ chiều bên rũ, phía lay vật vờ

Cánh thời gian lững lờ mãi tới
Kỷ niệm hình cứ mỗi dần trôi
Bâng khuâng dĩ vãng bồi hồi
Bóng chim tăm cá, ngậm ngùi mơ đan

Ta vói lấy cây đàn treo vách
Đã lâu rồi tí tách, nỉ non
Sợ thương, sợ nhớ, sợ buồn
Giữa đìu hiu quạnh, vấn vương não nùng…

19/12/2019
Nguyễn Thành Sáng

Ký Ức Tam Mỹ

Quê tôi đó! Thôn Đa Tam Mỹ
Huyện Núi Thành thuở ký ức xưa
Thâm tâm da diết mấy vừa
Lúc tròn sáu tuổi tắm mưa cỡi truồng

Kia chái bếp khói buông chiều tím
Dáng Mẹ ngồi thắt bím tóc mai
Đính nơ vải đoá hoa nhài
Điệu đà lúng liếng mắt nai ngỡ ngàng

Đấy kênh lạch nhịp nhàng lưng nghé
Cầu Bà Dày lội khẽ lông nhông
Theo Cha đội nắng xuống đồng
Trâu đàn bì bõm, phập phồng sợ teo

Xa chóp đỉnh cheo leo ghềnh đá
Xếp hình thù rất lạ lẫm thay
Con Heo Thạch Động nơi này
Hai thời hù doạ vẽ bày khuếch trương

Khuya đom đóm soi đường trắng xoá
Giữa Niết Bàn, ngục hoả giao ranh
Phải ngoan điểm tốt học hành
Bằng không sẽ bị tan tành đảo điên

Nọ ngoại tổ nét hiền thanh thoát
Giã khoai mì sột soạt cả đêm
Dưới trăng vành vạnh trải thềm
Quây quần cặm cụi tình thêm thắm nồng…

Ôi kỷ niệm! Chất chồng thương nhớ
Giọt khoé mi rụng vỡ lăn dài
Bao giờ mới được khoan thai
Về thăm xóm cũ…lãng phai nỗi niềm.

January 14, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1758)

Ký Ức Tam Mỹ

Quê tôi đó! Thôn Đa Tam Mỹ
Huyện Núi Thành thuở ký ức xưa
Thâm tâm da diết mấy vừa
Lúc tròn sáu tuổi tắm mưa cỡi truồng

Kia chái bếp khói buông chiều tím
Dáng Mẹ ngồi thắt bím tóc mai
Đính nơ vải đoá hoa nhài
Điệu đà lúng liếng mắt nai ngỡ ngàng

Đấy kênh lạch nhịp nhàng lưng nghé
Cầu Bà Dày lội khẽ lông nhông
Theo Cha đội nắng xuống đồng
Trâu đàn bì bõm, phập phồng sợ teo

Xa chóp đỉnh cheo leo ghềnh đá
Xếp hình thù rất lạ lẫm thay
Con Heo Thạch Động nơi này
Hai thời hù doạ vẽ bày khuếch trương

Khuya đom đóm soi đường trắng xoá
Giữa Niết Bàn, ngục hoả giao ranh
Phải ngoan điểm tốt học hành
Bằng không sẽ bị tan tành đảo điên

Nọ ngoại tổ nét hiền thanh thoát
Giã khoai mì sột soạt cả đêm
Dưới trăng vành vạnh trải thềm
Quây quần cặm cụi tình thêm thắm nồng…

Ôi kỷ niệm! Chất chồng thương nhớ
Giọt khoé mi rụng vỡ lăn dài
Bao giờ mới được khoan thai
Về thăm xóm cũ…lãng phai nỗi niềm.

January 14, 2020
Tam Muội

Bâng Khuâng Dĩ Vãng

Trăng lưng lửng, ánh buồn treo gió
Lất phất nhành, lấp loé đong đưa
Gợi niềm thao thức, chơ vơ
Chập chờn dĩ vãng, thẫn thờ vấn vương!

Chàng trai trẻ phong sương giữa độ
Dễ chan hoà cảm mến tha nhân
Hồn xuân phơi phới thanh trong
Tin yêu ước vọng, bềnh bồng con tim

Thương trẻ nhỏ, tật nguyền, khốn khổ
Thích quan tâm, giúp đỡ mọi người
Nụ cười dễ nở bờ môi
Không gian là cả một trời ấp yêu!

Tay còn trắng nhưng nhiều nghĩa sống
Chí mộng đời lồng lộng ngàn sao
Nói năng, từ tốn, ngọt ngào
Ân cần, thân ái, biết bao nghĩa tình

Buổi thong thả ghé thăm bằng hữu
Chút men nồng, san sẻ tâm tư
Hoặc kia quán vắng hằng giờ
Đông châu lục quốc, lững lờ bóng say…

Thuyền lật bể, chuỗi dài lận đận
Bánh xe đời mấy bận mù xa
Giờ đây thắm thoát xế tà
Đìu hiu góc quạnh ngân nga tiếng đàn

Có đôi lúc mơ màng thổn thức
Lắm lần nghe nhói nhức, bâng khuâng
Mệnh, duyên tạo hoá định phần
Dấu xưa, kỷ niệm… lỡ làng đắng cay…

14/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1759)

Vĩnh Biệt Nhé

Tuyết trắng dã trùm lên hàng cỏ lá
Lẳng lặng ngồi, rỉ rả tím trào ra
Em lấy chồng thế là tan vỡ cả
Chuỗi tháng ngày vò võ vấn vương xa…

Còn đâu nữa chiều tà trên lối ngõ
Dấu chân thầm, nhung nhớ vọng trời mây
Lan man nghĩ về ai ngang xóm nhỏ
Có trở trăn làm úa héo, mai gầy?

Thôi hết nắm bàn tay thon thon ngón
Dìu thương đi trong nắng lụn hoàng hôn
Đường vắng vẻ mà lòng không quạnh quẽ
Luống dạt dào nhè nhẹ gợn từng cơn

Sẽ không những chập chờn hình ảnh bóng
Dáng em buồn, chầm chậm ngước không gian
Để lởn vởn, bâng khuâng sầu khuấy động
Hướng mịt mờ lồng lộng nghẹn cầm canh…

Khu vườn mộng dệt dành riêng hai đứa
Kể từ đây anh dỡ bỏ em ơi!
Cho mai mốt thuyền đời em qua bển
Thảnh thơi chèo lướt gợn được trôi xuôi

Cổng đại học một thời đan mơ ước
Tối nghiệp rồi kiệu rước sẵn dành đem
Nay vẫn đứng bên thềm ngày mấy lượt
Ngắm thẫn thờ thả bước, nén vào tim…

Vĩnh biệt nhé! Ánh huyền thu sóng biếc
Trải vô vàn da diết luyến lưu hương
Vĩnh biệt nhé! Con đường xưa tha thiết
Khiến hồn tình rũ riệt nhểu hàn sương…

17/12/2019
Nguyễn Thành Sáng

Cùng Xây Tổ Ấm

Đông năm nầy lạnh lắm phải không anh
Những giọt nước đọng thành luồng mưa đá
Đất sa mạc bỗng nhiên điều kỳ lạ
Vậy duyên trần, thưa Má với Cha thôi!

Cảm lâng lâng thật ấm áp đêm rồi
Bên lò sưởi cùng ngồi ôn kỷ niệm
Môi ướm nhẹ, vòng tay choàng âu yếm
Lời dịu dàng đã chiếm ngự hồn trinh…

Trời thiếu trăng gió thổi bất thình lình
Kéo mây xám chuyển mình buông tí tách
Nghe băng giá lỏi len vùng huyết mạch
Từng tế bào, ngõ ngách, buốt con tim

Đang cô đơn thì Bậu lại đến tìm
Như thuyền nhỏ lật chìm trong giông bão
Cột buồm gãy quay mòng trên quỹ đạo
Vỡ tan tành chao đảo giữa trùng khơi

Phút nguy cơ Ấy xuất hiện kịp thời
Làm sóng lặng thuỷ vơi triều rút xuống
Nền xanh thẳm trải tia vàng yêu chuộng
Cảnh hài hoà tình huống bật sang trang

Có đúng chăng! Tạo hoá dẫn dắt chàng
Xua định mệnh bẽ bàng gần nửa kiếp
Nay lảnh lót cung đàn ngân khúc điệp
Luật bù trừ xoá nghiệp kể từ đây

Vững lâu đài mộng ái khéo dựng xây
Chừ chẳng tiếp tróc trầy gian nan khổ
Rạng đỉnh núi ánh bình minh chớm rộ
Thẳng dây trầu củng cố cạnh buồng cau.

January 15, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1760)

Tự Sự Của Đôi Chân

Bởi mắc nợ nên đôi chân tại thế
Vướng sình lầy dâu bể của trần gian
Vừa chớm nở đã tàn hương kiệt quệ
Dẫu chai lỳ ngạo nghễ với lầm than

Thời niên thiếu lẩy đàn xây mộng tưởng
Lấp biển trời thẳng hướng tới tương lai
Đem cánh gió lướt dài muôn vạn trượng
Thoả tan bồng rạng ngưỡng sáng ngày mai

Yêu đất tổ gạo bài sôi kinh sử
Dụng chí tài chế ngự cả sơn khê
Bước dày dạn há nề dù bất cứ
Luôn quật cường quyết giữ mảnh hiền quê

Nhưng run rủi ê chề xuôi tuế nguyệt
Gặp kẻ hèn tâm huyết phải vùi chôn
Cảnh lao lý gửi hồn nơi đáy huyệt
Tin lẫn nhầm, quỷ quyệt, lắm xảo ngôn

Tuổi ngấp nghé hoàng hôn rơi đỉnh núi
Ngục giam cầm lủi thủi một mình đơn
Chân mỏi mệt chập chờn treo cát bụi
Nghe đắng cay, phận tủi, mối căm hờn…

Đêm nay ngắm rập rờn trăng cô đọng
Lã chã lòng trông ngóng chốn xa xăm
Tội bất hiếu tháng năm hoài phấp phỏng
Hận cõi đời lạc lõng giữa oái oăm

Mượn bút mực đăm đăm vào trang giấy
Trải nỗi niềm ngọ nguậy chứa vạn kim
Đôi chân rã, bùn dìm đang giẫy nẩy
Đoản thăng trầm vùng vẫy xát buồng tim.

October 27, 2019
Tam Muội

Âm Vang Tức Tưởi

Ta gắng vượt bóng trời rực nóng
Giữa cát vàng hực bỏng đôi chân
Đồi hoang xoè nhánh tiến lần
Chẳng hề nghĩ ngợi xác thân phạc phờ…

Bước chầm chậm, chơ vơ, thui thủi
Chập chờn loang mảng tối bờ mi
Từng hồi tấc dạ thầm thì
Ôi thôi! Cứ mặc, cố đi nhé người…

Rồi cũng đến… Để rồi lắm lúc
Quán ven đường giây phút đăm chiêu
Nhìn kia xe cộ dập dìu
Tim dâng thổn thức, bao điều đắng cay

Thuở năm tháng ai say chè chén
Ai thênh thang làm én trùng dương
Còn đây quạnh quẽ mảnh vườn
Cành đau héo lá, đất buồn rêu phong

Thuyền lặng lẽ xuôi dòng nước bạc
Mạnh bung chèo nương lắc đẩy đưa
Bến dừng tít tận ngàn xa
Sương giăng mù mịt, ngân nga nỗi niềm

Nét rạng rỡ, nụ hiền xuân trẻ
Cánh thời gian đã xé mất rồi
Chỉ còn kẻ nứt vành môi
Đọng màu tím ngắt, ngậm ngùi tái tê…

Giờ tất cả những gì dĩ vãng
Dưới thu chiều bảng lảng, mây treo
Hình như văng vẳng tiếng kêu
Âm vang tức tưởi, sao diều đứt dây…

15/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1761)

Lạnh Tàn

Thôi nhé! Tình yêu xin trả lại
Từ nay mây cũ đã trôi bay
Ta về bó mộng, hồn phôi lãng
Hoà với trăng sương, giũ đoạ đày

Đã chết ngày xưa, thành sóng giạt
Thêm buồn, trăn trở để mà chi
Trái lòng ngày cũ từng trao trọn
Chiều vắng bây giờ đuổi ngựa phi!

Em ơi! Hình bóng xưa năm ấy
Ánh mắt, nụ cười để ngất say
Anh xoá từ nay không nhớ nữa
Gói tình vạn thắm trả về ai

Con tim có lẽ giờ chai cứng
Nhịp đập ngân nga cũng đã dừng
Duỗi bóng một lần đem đốt cháy
Khói đen khen khét thả cung tầng!

Sẽ chẳng bao giờ còn mộng mị
Lạc về thăm thẳm chốn xa xôi
Có con đường nhỏ trong mơ ảo
Nát biến từ nay suốt mộng đời

Rồi đây thao thức dưới trăng mờ
Vắng lặng tư bề, xả hết thơ
Nhung nhớ thuở nào giờ chẳng nữa
Khô khan, lặng tiếng, một chơ vơ

Ảo ảnh ngày xưa sẽ biến Ma
Khiến ta thấy sợ tránh xa ra
Bởi mi giá buốt, vờn đau khổ
Quả bóng âm u đá nguyệt tà.

Nguyễn Thành Sáng

Kiếp Lục Bình Trôi

Nắng lụa chiều xưa nhuộm núi đồi
Không tầng mây bạc kết thành nôi
Xa xa chim trắng bay về tổ
Ngan ngát hương đồng lúa trổ ngôi

Khí trời lành lạnh cuối mùa đông
Sóng nước lăn tăn gợn bập bồng
Khiến kẻ mai nầy thân viễn xứ
Chạnh buồn canh cánh, dạ mênh mông

Nhìn đám lục bình chợt ngẩn ngơ
Phong sương dầu dãi biết đâu bờ
Lênh đênh dòng chảy, đời rong ruổi
Mải miết sông hồ phơ phất phơ

Nhạt tím màu hoa, ý nghĩa dường
Ưu phiền ngang trái, lạc uyên ương
Chứa chan tha thiết rồi tan vỡ
Để nghẹn tim sầu, xâu vết thương

Chút tìm hy vọng ngớt hoang mang
Bởi tưởng lá xanh há lỡ làng
Mạnh mẽ niềm tin tràn sức sống
Là nguồn động lực giữa thênh thang

Nhưng ngót năm đầu, Ấy vội quên
Khiến lòng hụt hẫng mỗi trăng lên
Mưu sinh tần tảo đành trôi nổi
Sao khúc tiêu tương nỡ đắp nền?

Gập ghềnh duyên phận, phận cô liêu
Ngày tháng đắm say, say mộng nhiều
Giờ biển dâu tròng, tròng ngấn lệ
Khóc tình dở lỡ, lỡ đường yêu.

January 16, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1762)

Miên Man Dưới Bóng Tà Huy – II

Tà huy loang lổ lêu nghêu
Sắc trời tiều tuỵ như trêu lòng người
Thẫn thờ cảnh vật kém tươi
Vờ vĩnh nụ cười, buồn bã không gian

Xám mây lơ lửng non ngàn
Nghìn cây rũ rượi bất an rụng rời
Nghe niềm quạnh quẽ chơi vơi
Tàn Thu, Đông ghé, lạnh lời vấn vương

Lệ dâng thấm ướt má hường
Ngổn ngang trăm mối dặm trường cút côi
Ngoài sân giun dế từng hồi
Đồng vang réo rắt ỉ ôi não nùng

Cuộc đời vô định mông lung
Tình yêu sự nghiệp mịt mùng bủa vây
Chắt chiu năm tháng dựng gầy
Thoảng cơn bão tố, sình lầy còn đâu

Khắc nghiệt kiếp, nhặt chuỗi sầu
Gió giông cuốn hút, bể dâu dập thuyền
Nghẹn ngào số phận hẩm duyên
Chênh chao chiếc bóng phỉ nguyền mênh mang

Thiên cơ rót lắm bẽ bàng
Lùa thêm băng giá võ vàng nữ nhi
Vụng tu hay trót lỡ vì
Mà nay phải điệu tiếng bi ai hoài

Bao giờ trí được nguôi ngoai
Tâm bình ngớt khúc đoạn đoài đắng cay
Cam Lồ rải rớt tim này
Cho thôi lận đận, lá lay nhận chìm.

November 26, 2019
Tam Muội

Kéo Vạt Hoàng Hôn

Mới đây thu ngập lá vàng
Cỏ cây, héo hắt, rụng tàn xác xơ
Bâng khuâng, dạ khách thẫn thờ
Vườn hiu quạnh vắng, vật vờ áng mây

Tiếp theo đông ngọn về đây
Giá băng phủ buốt, tuyết dầy mái hiên
Co ro trăn trở nỗi niềm
Buồn vui, ấm lạnh nhẹ xuyên chập chờn

Nay xuân cũng lững thững vòng
Trục quay quả đất, bật hồng thênh thang
Muôn cành kéo nhựa chờ đơm
Nụ hoa óng mượt tụ hương ngạt ngào…

Trầm ngâm nghĩ ngợi bóng câu
Phù vân tan hợp, dàu dàu tâm tư
Thời gian lặng lẽ trôi qua
Dấu hằn kỷ niệm để mà vấn vương

Mơ đan gót trĩu dặm trường
Phong sương cát bụi sớm hôm cuộc đời
Mang số phận, kiếp con người
Ba chìm bảy nổi để rồi còn chi?

Phải chăng tụ lại những gì
Khiến hoài non nỉ thầm thì gợi lên
Chiều tà chạnh nhớ mông mênh
Canh khuya thao thức bồng bềnh gió đưa

Thuở ngày xưa! Chuyện ngày xưa
Từng hồi vẳng vọng lắc khua cõi lòng
Vói tay kéo vạt hoàng hôn
Gửi cái mảnh hồn, trả nợ chưa xong…

16/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1763)

Trăng Vẫn Còn Kia

Có phải em ngỡ ngàng bất chợt
Thấy ánh vàng trôi rớt ngang sông
Khiến cho tê tái cõi lòng
Hồn đan lảo đảo trên dòng sông thu!

Rồi cố gượng ghé bờ ngồi xuống
Thả mắt về tận hướng xa xăm
Nỗi niềm khắc khoải, bâng khuâng
Lan man nghĩ ngợi, muôn phần xót xa

Từ sâu thẳm ngân nga khúc biệt
Quấn dạ sầu da diết ngàn đau
Long lanh đôi khoé ửng trào
Đong đưa rung lắc, nghẹn ngào quả tim!

Em quằn quại “nhìn thuyền tan vỡ”
Nhỏ giọt buồn “thơ đó” tìm quên
Tợ như mười bốn mũi tên
Cắm sâu giữa trái trăng tình… Của ai!

Nào biết được ngày mai nắng sáng
Hay dãy mờ phủ xám khung trời
Từng hồi sấm chớp, mưa rơi
Đường đi lá đổ, bóng người vắng toanh

Nào biết được màu xanh mấy thuở
Cũng một chiều vàng võ héo khô
Xác phơi lác đác vật vờ
Cuốn theo chiều gió, thẫn thờ toé tung

Giữa không gian mênh mông bát ngát
Ảnh sắc vàng nào mất chi đâu
Chỉ là dạ bóng chân cầu
Còn trăng treo đó, vẫn chào đón mơ!

10/2/2018
Nguyễn Thành Sáng

Trăng Lạc Lõng

Trăng lạc lõng! Trăng treo buồn bã
Giấu mặt vào phiến lá trong đêm
Bóng soi bảng lảng bên thềm
Sương mỏng ướt mềm, hoa cỏ chơ vơ

Trăng lạc lõng! Trăng mờ nhân ảnh
Tìm đâu vầng óng ánh thanh tươi
Ngẩn ngơ héo hắt nụ cười
Lang thang đỉnh núi mà rười rượi tia

Trăng lạc lõng! Trăng dìa chao đảo
Chén vơi đầy phủ áo cô liêu
Đường yêu vạn nẻo trăm chiều
Cung trầm phím nhấn, ôm điều đắng cay

Trăng lạc lõng! Trăng đày đoạ mãi
Từng canh dài tê tái buồng tim
Xác xơ năm tháng nhận chìm
Hoa phơi sóng bạc, tiếng bìm bịp than

Trăng lạc lõng! Trăng ngàn da diết
Nhớ thương ai rũ riệt ưu hoài
Bao giờ mới được nguôi ngoai
Ngô trồng thẳng luống với khoai trọn tình

Trăng lạc lõng! Trăng hình loang lổ
Đó hừng đông tản bộ lưng đồi
Nhanh nào nhịp bước đi thôi
Thời gian chóng sẽ phai phôi tơ sầu

Nầy Trăng nhé! Hãy khâu niềm nỗi
Để ta nằm yên gối mộng tiên
Từ đây trút mảnh ưu phiền
Cho hồn lãng đãng du miền thảnh thơi.

January 17, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1764)

Thao Thức Trước Cảnh Đời

Một phút sa chân tủi kiếp hồng
Nắng hừng rã rượi quấn sầu đông
Chán chường chăn gối, hờn mây gió
Khách vắng, đìu hiu, tím cõi lòng!

Đôi khi chạnh nhớ thuở ngày qua
Cũng giống như ai suối mượt mà
Má thắm, môi son bờ nhoẻn nụ
Gợi niềm rung cảm khiến người ta…

Tất cả giờ đây đã hết rồi
Thuyền đời phó mặc lững lờ trôi
Thời gian sớm tối theo năm tháng
Nhuỵ rữa hương tàn mệnh số thôi

Khao khát cơ duyên gặp bóng hình
Chẳng màng hai tiếng nhục và vinh
Cảm thông tha thứ lần lầm lỡ
Khắc đậm thâm tâm giữ trọn tình!…

Em kẻ dại khờ trước ngưỡng yêu
Hiến thân nông nổi khéo nuông chiều
Để khi bướm chán rời xa mất
Hận thấu chín tầng bỏ xác tiêu

Hoặc cảnh cơ hàn khốn khổ thay
Ân cha, nghĩa mẹ muốn bàn tay
Đáp đền, trả hiếu mà không thể
Chỉ có còn đây vóc vạc nầy…

Ôi! Bao nghiệt ngã với tang thương
Vội đẩy nhung xanh lấm bụi đường
Để nát hồn đau, ôm nấc nghẹn
Canh tàn lặng lẽ nhểu hàn sương…

24/12/2018
Nguyễn Thành Sáng

Tản Mạn Đầu Xuân

Trải ngòi viết, viết về đời đau khổ
Của một người sụp hố bẫy chông gai
Sương khói mờ, mờ lấp bước tương lai
Chân khập khễnh đường dài mang tê tái

Nàng có hiểu, hiểu mình nông nổi dại?
Nỡ sang cầm phụ ngãi hững hờ chi
Luôn kiếm tìm, tìm cách thoả thiên di
Để rốt cuộc sầu bi đeo tâm tưởng

Luồng vay trả, trả vay là nghiệp chướng
Kiếp hồng nhan, sao ngượng nghiệu tơ lòng
Chuyển đổi mùa mà vẫn phủ tuyết phong
Ôm giá lạnh, lạnh dòng châu lã chã

Tằm đơn độc, độc hành nơi xứ lạ
Phải tảo tần mọi ngả chuyện mưu sinh
Sen trinh nguyên thoáng chốc bẩn lấm sình
Giờ lắm kẻ, kẻ khinh vì tham phú

Mưa nắng dãi dầu, nơi nào trú ngụ?
Gió thét gào vũ trụ mãi cuồng quay
Lụa loả lồ buông thả với men say
Sống thác loạn tháng ngày không cần biết

Thân xác dập vùi, canh tàn rũ riệt
Đêm bão giông cay nghiệt giáng phận bèo
Vỡ tan tành, sóng sượt lộ chèo queo
Vướng mắc cảnh gieo neo đầy tăm tối

Trời đất cũng thương, đành đâu phạt lỗi
Gói nhánh đào thay mối cảm xót xa
Xuân tha hương chắc hẳn nhớ quê nhà
Gửi đến bạn chút quà đầu năm mới.

January 18, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1765)

Khắc Lặng Trầm

Canh tư tí tách giọt ngoài song
Thán dế nỉ non thắt thẻo lòng
Chiếu lạnh nghiêng nằm ngân ngấn lệ
Thương sầu hẩm phận rớt long đong

Gục ngã tinh thần muốn bỏ buông
Niềm đau thất vọng trĩu oằn chuông
Tương lai, quá khứ, sao mù mịt
Bất mãn hoá công nỡ rẫy ruồng

Mưu sinh tần tảo mãi bôn ba
Thao thức miên man đến tiếng gà
Manh áo gạo tiền luôn cật lực
Vẫn hoàn tay trắng, khổ trầy da

Tình cảm trái ngang khiến não nùng
Phải chăng duyên nợ chẳng toàn cung
Hay gieo oán nghiệp từ tiền kiếp
Hiện hứng trả vay, vướng bão bùng

Đò ngang nửa chuyến vẫn lênh đênh
Sóng bạc, thuỷ dâng, để gập ghềnh
Hoa nở khuôn trăng…hoa sắp rụng
Cánh đài lơ lửng giữa mông mênh

Một khắc lặng trầm, một khắc đan
Bản nguyên mê lạc cõi trần gian
Hư danh hão lợi đều mây khói
Cuối nẻo sắc không khi xác quàn

So ra hạnh phúc hơn muôn phần
Với kẻ đói nghèo, tàn tật thân
Tiêu cực cái nhìn…thôi uyển chuyển
Nụ cười nhoẻn miệng, chuỗi tràng mân.

December 24, 2019
Tam Muội

Lận Đận

Đẩy đưa cát bụi phong trần
Ba năm mỏi gót, dập bầm thịt xương
Bất ngờ sấm dậy, mưa tuôn
Ngỡ ngàng hồn phách, xác buồn chơi vơi!

Bước chân in dấu khoảng đời
Từ nay kỷ niệm, thả trôi bọt bèo
Quê nhà, ấp ủ… Thuở nào
Người đi trở lại, nghẹn ngào tâm tư

Mới hay chốn cũ hiện giờ
Mưu sinh khốn đốn, bơ phờ, gian nan
Vườn thu ngập ngụa lá vàng
Rêu phong cỏ úa phủ tràn lối đi!

Tím lòng trước cảnh suy vi
Trở trăn góc quạnh, lầm lì bóng đêm
Cõi lòng canh cánh nào yên
Miên man, lo lắng, nỗi niềm xót xa

Hồ thu nhánh rũ la đà
Hiu hiu ngọn gió, long pha rụng sầu
Chán rồi mù mịt vó câu
Giờ rơi thạch động, tiếp đào lộ sinh

Chiêng khua, trống vỗ đầu đình
Âm vang giục giã, ảnh hình ngổn ngang
Kẻ bó gối, người đói ăn
Giây phút rộn ràng, nhốn nháo rùm beng

Trầm ngâm hướng vọng mông mênh
Nhìn hàng mây xám bồng bềnh lờ bay
Cảnh tình, thế sự hôm nay
Đánh liều một chuyến… để coi thể nào?.

18/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1766)

Sáng Thu

(TNBC – Nhất Vận)

Mãi nghĩ về thu mãi thẫn thờ
Cho đêm mộng mị, nỗi chơ vơ
Bóng thu ảm đạm gây sầu nhớ
Hồn gió đìu hiu kéo vọng chờ
Lặng lẽ, ngọt ngào ai gói vở
Âm thầm, thắm thiết kẻ trồng mơ
Ghịt mây cho sáng vầng trăng tỏ
Lóng lánh trời thu, khoả ánh mờ!

Nguyễn Thành Sáng

Tiết Xuân

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Vàng ươm vạt nắng điểm xuân nồng
Dãy cúc đâm chồi lộc nảy bông
Nội đính câu mừng treo liễn cổng
Cha chùi bộ cúng để đền tông
Trên cành lảnh lót đàn chim động
Cạnh sảnh ôn tồn lũ nhóc trông
Ngũ quả mâm bày mong cuộc sống
An bình hạnh phúc trải tầng không.

January 19, 2020
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1767)

Khoảnh Khắc Vào Xuân

Tưng bửng sáng mưa phùn lất phất
Khiêu khích mầm lật đật vươn cao
Đong đưa cỏ biếc thì thào
Báo trời sắc trổ lộc trao đầu mùa

Xuyên khung cửa nắng tua lộng lẫy
Xuân điệu đàng cựa quậy ngoài sân
Đỉnh non thấp thoáng xuống gần
Thang mây lững thững nối chân nhịp nhàng

Luồng man mát bầu quang đãng cảnh
Chậu kiểng đào từng nhánh rộ hoa
Hương thơm ngan ngát chan hoà
Căng tràn nhựa sống dịu xoa khúc sầu

Bởi văng vẳng nhắc câu của Mẹ
Hỏi lấy chồng, hãy lẹ tính thôi
Trăng treo ngấp nghé khuất đồi
Sao khuya nhàn nhạt, sắp phôi pha thời

Cảm nghèn nghẹn chơi vơi tấc dạ
Dường nghiêng cành chiếc lá lắt lay
Giọt sương vắt vẻo nơi này
Rụng trên khoé mắt chừ giày vò mi

Con chẳng muốn yêu vì chuốc khổ
Dành trọn đời làm tố nữ bên
Song thân đạo hiếu đáp đền
Nghĩa ân phụng dưỡng há quên sanh thành

Được nhõng nhẽo, nếm canh cá lóc
Những đêm dài nghe đọc chuyện xưa
Tình thương biết mấy trả vừa
Vạn niên chuyển kiếp vẫn chưa thoả lòng.

January 4, 2020
Tam Muội

Dưới Vòm Chợ Tết

Nhà nhà chuẩn bị đón xuân
Người người nô nức, tưng bừng sắm mua
Trẻ thơ cho đến người già
Hân hoan, hớn hở, lê la ngắm nhìn…

Bức tranh chợ Tết rực hình
Đủ màu, đa sắc, đẹp xinh gọi mời
Kia cô áo đỏ mở lời
Nọ ông muối tóc khom dời chậu mai

Quầy trưng bánh mứt chỗ nầy
Tầng trên, kệ dưới lai rai trống hàng
Kẻ thì ghé chợt…Ngỡ ngàng
Người tần ngần chút cũng lần hầu bao

Thịt thà, cá mắm, tương chao
Trái cây, củ trứng, dưa rau ngập bề
Tới lui tấp nập đường đi
Ra vô bưng, gói, hả hê ít nhiều

Thỉnh thoảng gió, vói tay khều
Mái che tạm bán phất phiêu vạt thòng
Âm thanh phần phật giũ bồng
Như thể tiếng lòng, rộn rã niềm vui…

Lựa mua vài món xong rồi
Tà tà… Bỗng chợt, ngậm ngùi nhớ xưa
Thời gian lặng lẽ dần qua
Trăng lên mới đó, nay đà lụn canh

Thuở nào đứa trẻ tung tăng
Chợ chiều theo Mẹ, lăng xăng hỏi rờ
Bây giờ “Trẻ” biết làm thơ
Thì hình bóng Mẹ đã mờ mịt xa…

19/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1768)

Dưới Vòm Chợ Tết

Nhà nhà chuẩn bị đón xuân
Người người nô nức, tưng bừng sắm mua
Trẻ thơ cho đến người già
Hân hoan, hớn hở, lê la ngắm nhìn…

Bức tranh chợ Tết rực hình
Đủ màu, đa sắc, đẹp xinh gọi mời
Kia cô áo đỏ mở lời
Nọ ông muối tóc khom dời chậu mai

Quầy trưng bánh mứt chỗ nầy
Tầng trên, kệ dưới lai rai trống hàng
Kẻ thì ghé chợt…Ngỡ ngàng
Người tần ngần chút cũng lần hầu bao

Thịt thà, cá mắm, tương chao
Trái cây, củ trứng, dưa rau ngập bề
Tới lui tấp nập đường đi
Ra vô bưng, gói, hả hê ít nhiều

Thỉnh thoảng gió, vói tay khều
Mái che tạm bán phất phiêu vạt thòng
Âm thanh phần phật giũ bồng
Như thể tiếng lòng, rộn rã niềm vui…

Lựa mua vài món xong rồi
Tà tà… Bỗng chợt, ngậm ngùi nhớ xưa
Thời gian lặng lẽ dần qua
Trăng lên mới đó, nay đà lụn canh

Thuở nào đứa trẻ tung tăng
Chợ chiều theo Mẹ, lăng xăng hỏi rờ
Bây giờ “Trẻ” biết làm thơ
Thì hình bóng Mẹ đã mờ mịt xa…

19/1/2020
Nguyễn Thành Sáng

Chợ Hoa Thuở Nào

Vừa nghe tiếng gáy vội tung mền
Vuốt lại mái huyền, thắt bím lên
Nhoẻn miệng xoay mình soi trước kiếng
Băng đô chấm đỏ nhẹ cài bên

Khoác chiếc đầm xinh Mẹ mới mua
Cổ “V” tuyệt mỹ cách thêu thùa
Đính vài chú thỏ chơi tìm kiếm
Trên thảm cỏ xanh, hóm hỉnh đùa

Vầng dương ló dạng phía lưng đồi
Tháng Chạp vẫn còn lành lạnh môi
Vạt nắng xuân thềm hơi bẽn lẽn
Bởi làn rét nghịch, chẳng nhường ngôi

Thoăn thoắt cổng ngoài chờ đợi Cha
Tim buồng thình thịch rộn ràng ca
Thầm vui lát nữa được chiêm ngưỡng
Vạn đoá hoa trưng… thoả thích mà!

Chợ quê nhộp nhịp những gian hàng
Thược dược, cát tường, xếp dọc ngang
Đào, quất, tạo hình Long uốn lượn
Sắc hương lộng lẫy tợ Thiên đàng

Niềm nở hỏi chào như chẩy hội
Đổi trao, định giá, ngắm, chuyền tay
Kẻ khiêng, người gói, luôn hồ hởi
Dưới ngọn mưa phùn phảng phất bay…

Thoáng chốc xa làng hơn chục năm
Chưa lần dịp bước trở về thăm
Đêm nay bỗng thước phim hoài niệm
Chực mặn dòng ưu chảy xuống cằm.

January 20, 2020
Tam Muội

 

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *