
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1463)
Em Với Tôi
Sao cúi gục đầu vậy hỡi em?
Cho khung nhàn nhạt tợ mờ thêm
Và tôi bất chợt vô tình thấy
Như có cái gì lướt quả tim…
Phải chăng ngang trái đẩy tình tan
Nhớ thoảng du dương, ấp ủ tràn
Bỗng chốc xe đời quay ngược bến
Khiến người lữ khách rã rời thân
Hay khóc mẹ cha tuổi xế chiều
Cả đời lo lắng đứa con yêu
Giờ con lận đận thành vô nghĩa
Bỏ đấng sanh thành khổ bấy nhiêu
Hoặc nghìn thương nhớ ảnh hình xa
Ước vọng chờ mong lại nghẹn tà
Lớp lớp lững lờ lam khói mỏng
Từ từ chầm chậm loãng tan ra…!
Để nay canh cánh dạ nghiêng chao
Một góc trời thu lặng lẽ sầu
Khắc khoải, u hoài gom trọn khối
Tự mình da diết, tự mình đau
Tôi cũng như em, cũng vướng buồn
Sớm chiều thao thức gửi mây sương
Dấu chân trĩu nặng, bầu thăm thẳm
Dẫm lá vàng khô, tím quạnh trường
Nhưng em còn đó tuổi xuân xanh
Mộng vỡ, trầm ưu hoặc héo cành
Chiếc bóng thời gian luôn biến đổi
Còn tôi! Sẫm tối đợi hoàng hôn.
2/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Há Phải Tương Đồng
Thấy chị ngồi kia quay mặt nhìn
Thị thành lố nhố tợ ngàn hin
Thả hồn bay bổng xuyên khung cửa
Thèm khát sổ lồng, phá ngục bin?
Cảnh vật bên ngoài tấp nập xe
Lầu cao địa ốc kết từng bè
Chiều buông lơ lửng vầng xam xám
Khiến kẻ ưu hoài chạnh xếp ve?
Có phải suy tư giữa chợ đời
Quay cuồng sóng gió phận chơi vơi
Mưu sinh tần tảo dầm mưa nắng
Trí não chênh vênh đến rã rời?
Muốn phút tiêu giao tận chốn bồng
Nước trời mây gió xoải thinh không
Thiên nhiên khoảnh khắc xây hồ điệp
Xoá đoạn thăng trầm, nỗi bất công?
Bỏ lại sau lưng những siết ghì
Điểm dừng cát bụi, nhọc nhằn chi
Lao tâm tổn sức vùi chơn tánh
Há được tài nguyên, hay luỵ vì?…
Em cũng như Ai đang chán chường
Miệt mài theo đuổi, kiếp tha phương
Thời gian ngụp lặn dường như đã
Mỏi mệt thấm nhuần với nhiễu nhương
Thế thái nhân tình, ngẫm xốn xang
Mới đây lật lọng, rẽ chia đàng
Bao lời thề thốt khi nghèo túng
Đấy vội phai mờ trong tấc gang
Ý khởi xa rời tìm lãng quên
Rừng sâu ẩn dật, ngắm trăng lên
Điền viên vui thú cùng trời đất
Mộc mạc qua ngày dưới mái phên.
September 2, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1464)
Bà Lão Ăn Mày
Trải đường phố lá vàng lác đác
Một lão bà dáo dác nhìn thu
Tiết sang phủ lớp sương mù
Cuộc đời bất hạnh sầu ru bóng chiều
Gió chuyển lạnh cánh diều đơn lẻ
Lụa tả tơi lở ghẻ gót chân
Khẳng khiu hốc hác bần thần
Vật vờ rê gậy đường lần dò đi
Nỗi bĩ cực rèm mi vàng đục
Ngẫm nhân tình vinh nhục trắng đen
Lệch cân phân biệt thấp hèn
Dập vùi cô phụ như đèn lụn tim
Mang bị rách đời chìm khổ luỵ
Giọng thều thào “bố thí kẻ nghèo”
Vướng vòng dâu bể gieo neo
Số phận bọt bèo lệ tím vành môi
Phù sinh mộng nổi trôi ngày tháng
Lắm oan khiên tụ áng xám mây
Sớm mong thoát kiếp đoạ đày
Hồng trần nhẹ bước quyện bay cung tầng.
September 7, 2018
Tam Muội
Giây Phút Chạnh Lòng
Lem luốc, chơ vơ, quảy bị khòm
Mười xương xẩu nắm đợi chờ thương
Mặc cho thế sự dòng xuôi ngược
Lặng lẽ mình ên cạnh mé đường…
Lão ngồi cúi mặt tợ trầm ngâm
Thỉnh thoảng bạc phơ lất phất cằm
Chẳng hiểu vui buồn hay vô cảm
Ẩn già mưa nắng sạn chai thân
Còn ở đằng kia những trắng đen
Lờ mờ các khối lẫn pha đèn
Vô tư yên tĩnh, bầu riêng biệt
Bên lấp lánh tràn, chỗ tối om
Hanh hanh vạt nắng trải lên đường
Khô khốc bụi làn giỡn cánh phương
Chẳng thấy cỏ cây và khí lạnh
Mà sao như thể ngập dầy sương!
Bất chợt nhìn ngay bức ảnh hình
Lan man trăn trở dạ rung rinh
Vì đâu dưới bóng hoàng hôn đổ
Một cánh chim khô vẫn vỗ mình
Có phải nguyên do thuở thiếu thời
Chỉ say hưởng lạc với vui chơi
Tương lai mặc kệ nào ươm hạt
Để phải giờ đây ngóng chợ đời
Hoặc quá phũ phàng đối vợ con
Tình thân chất ngất nỗi căm hờn
Gói khăn, chốn lạ tìm yên ổn
Khiến cảnh hôm nay tự kéo đờn
Hay lòng cao cả phận làm cha
Nhìn các con yêu vất vả mà
Há lại cam tâm thành gánh nặng
Lưng còng, tuổi hạc cố xoè ra…
3/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1465)
Bên Khung Cửa
Tôi cũng muốn thời gian đừng trôi nữa
Rồi quay về cái thuở của xa xăm
Để từ nay không còn phải bâng khuâng
Bên khung cửa bao lần ôm nỗi nhớ!
Sắp tới giờ rồi, lẹ mau đi nhỏ
Sao hãy còn đứng đó đợi chờ ai?
Ạ! Hay là chưa có ở bàn tay
Mấy đồng bạc cho say hồn bánh mứt
Có những lúc nhìn kia ngồi cắn bút
Một cái gì lúc nhúc ở trong tim
Nghe thấy lòng lo lắng quá cho em
Sợ hai điểm, im lìm thôi không giỡn
Nhớ lần ấy gặp tôi, mừng hí hởn
Anh Sáng ơi! Sướng lớn rồi đó nha
Chiều hôm nay có ghe hát ghé qua
Lên làng mình dựng che lều rộng lắm!
Buổi nghỉ học kiếm rau về ngâm giấm
Bước qua cầu em nắm lấy tay tôi
Lời ngọt ngào thắm thiết tụ vành môi
Hãy chầm chậm, kẻo rơi đau anh nhé…
Tất cả đã qua rồi trong lặng lẽ
Nay không còn sợ té với sợ đau
Hết mừng vui tìm gặp kể cho nhau
Chỉ còn đây dạt dào bao vương vấn
Bên kia rào em đang ngồi sưởi nắng
Tôi bên nầy trĩu nặng nỗi niềm xưa
Suối tóc mây lất phất ngọn gió lùa
Bao sóng gợn, bao thẫn thờ kẻ nhớ!…
25/11/2016
Nguyễn Thành Sáng
Cửa Sổ Tình Yêu
Bước thẫn thờ theo lối cũ chiều nay
Con nắng rụng báo ngày xuân đã hết
Gió man mát dịu xoa luồng mỏi mệt
Cũng sững sờ khơi vết nhói trong tim
Bên kia sông khung cửa sổ im lìm
Giờ rêu phủ tổ chim xây chằng chịt
Giàn hoa sửa thoảng mùi hương vấn vít
Bao năm rồi mù mịt bóng cố nhân
Khẽ suy tư vai tựa gốc cây bần
Nơi kỷ niệm của lần đầu trao gởi
Óc bấn loạn tim dường như chới với
Ngất ngây tình phấn khởi mộng cuồng quay
Rồi kết dây tha thiết quyện tháng ngày
Ngắm ánh tỏ, mây bay, hoàng hôn phố
Nơi ngưỡng cửa, bờ sông niềm thổ lộ
Thấu hiểu lòng nhịp vỗ sóng trùng dương
Cuộc thăng trầm sự biến cố nhiễu nhương
Đã cướp mất tuyến đường đầy hạnh phúc
Anh giã biệt xa trường mang quân phục
Điệp tang bồng thôi thúc chí nam nhi
Phút phân kỳ khăn thấm lệ hoen mi
Hẹn thắng trận duy trì niềm tin tưởng
Dẫu xa cách nhưng linh hồn một hướng
Khúc khải hoàn tận hưởng nỗi hân hoan
Ngày anh về tô lại thấm mành voan
Uống cạn chén Phượng Loan cùng giao hợp
Nhưng đằng đẵng não nùng bao sấm chớp
Xám cuộn cuồn từng lớp ngược dòng trôi.
September 3, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1466)
Giây Phút Chạnh Lòng
Lem luốc, chơ vơ, quảy bị khòm
Mười xương xẩu nắm đợi chờ thương
Mặc cho thế sự dòng xuôi ngược
Lặng lẽ mình ên cạnh mé đường…
Lão ngồi cúi mặt tợ trầm ngâm
Thỉnh thoảng bạc phơ lất phất cằm
Chẳng hiểu vui buồn hay vô cảm
Ẩn già mưa nắng sạn chai thân
Còn ở đằng kia những trắng đen
Lờ mờ các khối lẫn pha đèn
Vô tư yên tĩnh, bầu riêng biệt
Bên lấp lánh tràn, chỗ tối om
Hanh hanh vạt nắng trải lên đường
Khô khốc bụi làn giỡn cánh phương
Chẳng thấy cỏ cây và khí lạnh
Mà sao như thể ngập dầy sương!
Bất chợt nhìn ngay bức ảnh hình
Lan man trăn trở dạ rung rinh
Vì đâu dưới bóng hoàng hôn đổ
Một cánh chim khô vẫn vỗ mình
Có phải nguyên do thuở thiếu thời
Chỉ say hưởng lạc với vui chơi
Tương lai mặc kệ nào ươm hạt
Để phải giờ đây ngóng chợ đời
Hoặc quá phũ phàng đối vợ con
Tình thân chất ngất nỗi căm hờn
Gói khăn, chốn lạ tìm yên ổn
Khiến cảnh hôm nay tự kéo đờn
Hay lòng cao cả phận làm cha
Nhìn các con yêu vất vả mà
Há lại cam tâm thành gánh nặng
Lưng còng, tuổi hạc cố xoè ra…
3/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thổn Thức Kiếp Người
Khí tượng ngày qua dự báo rằng
Bão tràn sắp tới giữa mùa căng
Kéo theo ngọn tuyết, cơn vần vũ
Vạn vật đương đầu với giá băng
Chiều buông tan sở chạy sang đường
Vội tấp xe vào, bước khẩn trương
Ghé chợ sắm vài đồ lỉnh khỉnh
Lỡ thời tiết xấu, khỏi ăn tương
Bỗng thấy cụ già tóc bạc phơ
Mắt nhìn lơ đãng tợ đang chờ
Lêu nghêu lặng lẽ trên gành đá
Túi vải đeo lưng, dép bụi mờ
Nét mặt uy quyền dầy dạn sương
Trán tô điềm đạm nguyệt hoa nhường
Đạo phong cốt cách hồi son trẻ
Sắc thái hiên ngang khá quật cường
Mộ cảnh hà chi sống vật vờ
Nhân tình ấm lạnh đã thờ ơ
Nay thân ngủ gió nằm mưa nắng
Mảnh áo miếng cơm phải cậy nhờ
Cớ gì cô độc bể lao đao
Con cháu chẳng hay hiện thể nào
Mà vất vưởng mình nơi phố thị
Mong người thương xót mở hầu bao
Lớp lớp thuỷ triều cuồn cuộn giăng
Khi chân Lão đứng mất thăng bằng
Dường như kiệt quệ vì cơn đói
Thườn thượt sóng soài hết lượng năng
Làn hơi yếu ớt thở thều thào
Lấp bấp dăm lời muốn gửi trao
Phút cuối trối trăng cùng kẻ lạ
Cõi trần thoắt rụng sợi lông mao.
September 4, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1467)
Trả Lại Ngày Xưa
Rượu sầu nốc cạn dưới trăng soi
Thảm đạm, u buồn lại tả tơi
Theo gió thả hồn về diệu vợi
Vờn mây gửi mộng đến ngàn khơi
Con tim xưa ấy hằng mong đợi
Trái bóng chiều nay chỉ thả thôi
Cất giữ làm chi thêm nhức nhối
Trăng vàng đã nhạt tự lâu rồi.
Nguyễn Thành Sáng
Chửa Chừa
(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)
Vấp ngã đường yêu dạ chẳng chùng
Tơ lòng vẫn kết mộng hoài nung
Ôm đàn khúc khảy chờ loan phụng
Giữ sáo âm hoà vọng nỏ cung
Dệt chữ đan hình hoa há ủng
Thêu lời vẽ bóng quả nào ung
Ngày đêm ấp ủ cùng anh dũng
Đẩy chiếc thuyền duyên vượt bão bùng.
September 4, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1468)
Há Phải Tương Đồng
Thấy chị ngồi kia quay mặt nhìn
Thị thành lố nhố tợ ngàn hin
Thả hồn bay bổng xuyên khung cửa
Thèm khát sổ lồng, phá ngục bin?
Cảnh vật bên ngoài tấp nập xe
Lầu cao địa ốc kết từng bè
Chiều buông lơ lửng vầng xam xám
Khiến kẻ ưu hoài chạnh xếp ve?
Có phải suy tư giữa chợ đời
Quay cuồng sóng gió phận chơi vơi
Mưu sinh tần tảo dầm mưa nắng
Trí não chênh vênh đến rã rời?
Muốn phút tiêu giao tận chốn bồng
Nước trời mây gió xoải thinh không
Thiên nhiên khoảnh khắc xây hồ điệp
Xoá đoạn thăng trầm, nỗi bất công?
Bỏ lại sau lưng những siết ghì
Điểm dừng cát bụi, nhọc nhằn chi
Lao tâm tổn sức vùi chơn tánh
Há được tài nguyên, hay luỵ vì?…
Em cũng như Ai đang chán chường
Miệt mài theo đuổi, kiếp tha phương
Thời gian ngụp lặn dường như đã
Mỏi mệt thấm nhuần với nhiễu nhương
Thế thái nhân tình, ngẫm xốn xang
Mới đây lật lọng, rẽ chia đàng
Bao lời thề thốt khi nghèo túng
Đấy vội phai mờ trong tấc gang
Ý khởi xa rời tìm lãng quên
Rừng sâu ẩn dật, ngắm trăng lên
Điền viên vui thú cùng trời đất
Mộc mạc qua ngày dưới mái phên.
September 2, 2019
Tam Muội
Thao Thức Bên Lề
Đã mấy thu rồi ta bỏ đi
Đường xa, lận đận cứ luôn ghì
Giờ như thấm mỏi, dừng bên quán
Chạnh nhớ quê nhà, đọng khoé mi…
Nhớ chiều hôm sớm tới lui vườn
Lác đác quanh bờ thoảng nhẹ hương
Vài chú chim chìa trên nhánh đậu
Xù lông giũ cánh thấy mà thương
Những nắng chang chang nóng phủ trùm
Mải mê xới mỏng ốp vòng cung
Luống trồng, mé rãnh, xong đâu đó
Nhễ nhại loang tràn đẫm hết lưng
Êm đềm cảnh sống ngày hai buổi
Đạm bạc đơn sơ vẫn ấm lòng
Chẳng biết từ đâu khơi dậy ý
Muốn làm cánh gió vượt trùng dương!
Khăn gói hành trang tạm giã từ
Rượu bầu lưng lửng chứa hồn thơ
Đêm thanh tia nguyệt soi dòng nước
Cảm xúc trào dâng đón vọng chờ…
Nhưng nay trăng sáng cũng là trăng
Diệu vợi, thênh thang ngự trị tầng
Còn ở nơi ta người cõi đất
Làm sao hái được ánh vầng trăng
Thôi thì lặng lẽ trở về quê
Thà sống ươm mơ một bóng thề
Hơn phải quay cuồng trong thổn thức
Cũng rồi rốt cuộc chẳng là chi.
5/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1469)
Em Đeo Sợi Nắng
Em đeo sợi nắng lụn tàn
Chơi vơi bến vắng, tiếng đàn mỏi mê
Trăng khuya in bóng nẻo về
Niềm thương cửa gió kéo lê vật vờ…
Trái sầu nặn vọt ý thơ
Hàng mây xám ngắt hững hờ không trung
Bâng khuâng tay nắm sợi chùng
Vàng rơi lác đác, chạnh lòng mênh mang
Buốt băng quấn lấy canh tàn
Se hồn giá lạnh, lệ tràn có hay
Mơ màng lảo đảo tỉnh say
Ngả nghiêng mộng mị chan đầy tuyết sương
Thênh thang vạn khối khung buồn
Tim yêu ngập nhớ, trải vương vấn sầu
Ai vui nốc cạn chén đào
Còn đây sắc tím phủ màu quạnh hiu
Lang thang lạc nhánh tia chiều
Suối đăm đắm hướng, liêu xiêu vạt hình
Ngân nga khẽ khúc tang tình
Du dương khoảnh khắc, long lanh ửng trào
Trưa hè giũ hạt hanh hao
Tối treo ảo ảnh, dàu dàu ngắm soi
Xác đau, hồn phách nhoẻn cười
Dòng đưa xuôi ngược, rã rời bọt trôi
Nhìn ngang ánh trải lưng đồi
Mắt nai ngơ ngẩn, từng hồi giậm chân
Xá gì sóng vỗ đầu ghềnh
Cánh thuyền lặng lẽ lênh đênh lững lờ…
13/8/2019
Nguyễn Thành Sáng
Cõi Tịch Liêu
Cuồng si cỏ khóc hoa buồn
Dế ngân oán điệu giọt tuôn não nề
Lạnh phòng chiếu lẻ gối rê
Thiền mong gắng dỗ giấc về chơn nhân
Dẫu sao duyên nợ dương trần
Ngọt ngào chi bấy dấn thân đoạn trường
Góc dừng cát bụi trắng xương
Lời thề cuộn sóng luyến thương chôn vùi
Phù trầm quả nghiệp khiến xui
Hoá ra trăng bạc ngậm ngùi sao hôm
Chưa thu rớt ngọn gió nồm
Lá xơ xác lá ngàn ôm mảnh sầu
Cây trơ trụi biết vì đâu
Chim khuyên giãy giụa bên cầu tương tư
Vọng vang núi thẳm bây chừ
Nghẹn câu khản tiếng lừ đừ nến tia
Đố ai thắm mãi không lìa
Đố ai đếm hết mộ bia cõi nầy
Đố ai nắm được vầng mây
Đố ai chẳng lệ khi đầy nhớ nhung
Bao la điệp điệp trùng trùng
Oái oăm nghịch cảnh, tình chung mấy người
Sơ sinh trẻ hé nụ tươi
Xế chiều cửa tử miệng cười méo xuyên
Khách xa lơ đễnh phỉ nguyền
Đành thôi gác tía đắng chuyền thâu canh
Ánh khuya bảng lảng soi mành
Nguyệt đài than thở, sương gành ngả nghiêng
Ngoài kia kiệu sắt xích xiềng
Hai con bạch mã đang khiêng linh hồn
Thiên hà tuyết phủ càn khôn
Phút giây đoản mệnh sinh tồn biệt ly.
September 5, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1470)
Cõi Tịch Liêu
Cuồng si cỏ khóc hoa buồn
Dế ngân oán điệu giọt tuôn não nề
Lạnh phòng chiếu lẻ gối rê
Thiền mong gắng dỗ giấc về chơn nhân
Dẫu sao duyên nợ dương trần
Ngọt ngào chi bấy dấn thân đoạn trường
Góc dừng cát bụi trắng xương
Lời thề cuộn sóng luyến thương chôn vùi
Phù trầm quả nghiệp khiến xui
Hoá ra trăng bạc ngậm ngùi sao hôm
Chưa thu rớt ngọn gió nồm
Lá xơ xác lá ngàn ôm mảnh sầu
Cây trơ trụi biết vì đâu
Chim khuyên giãy giụa bên cầu tương tư
Vọng vang núi thẳm bây chừ
Nghẹn câu khản tiếng lừ đừ nến tia
Đố ai thắm mãi không lìa
Đố ai đếm hết mộ bia cõi nầy
Đố ai nắm được vầng mây
Đố ai chẳng lệ khi đầy nhớ nhung
Bao la điệp điệp trùng trùng
Oái oăm nghịch cảnh, tình chung mấy người
Sơ sinh trẻ hé nụ tươi
Xế chiều cửa tử miệng cười méo xuyên
Khách xa lơ đễnh phỉ nguyền
Đành thôi gác tía đắng chuyền thâu canh
Ánh khuya bảng lảng soi mành
Nguyệt đài than thở, sương gành ngả nghiêng
Ngoài kia kiệu sắt xích xiềng
Hai con bạch mã đang khiêng linh hồn
Thiên hà tuyết phủ càn khôn
Phút giây đoản mệnh sinh tồn biệt ly.
September 5, 2019
Tam Muội
Tình Yêu Bất Diệt
Nghìn năm vạn kỷ gió mây
Sắt son chung thuỷ tràn đầy mênh mông
Lúc cùng lơ lửng tầng không
Khi vào hun hút xa xăm cõi mờ
Thương mây, gió chẳng hững hờ
Mãi luôn gắn bó thoảng đưa bốn mùa
Từ hừng đông tới hanh trưa
Đến hoàng hôn đổ, canh khuya, lụn tàn…
Mây say gió hú dặm ngàn
Du dương, êm ả, nhẹ nhàng kề bên
Sớm hôm vượt lướt thang thênh
Vui nhìn đây đó, bồng bềnh khắp phương
Và rồi hoa nở ngát hương
Đàn ngân réo rắt, vấn vương sợi tình
Đêm trăng ánh trải lung linh
Lâng lâng dào dạt, bóng hình quyện đôi!
Đậm đà tha thiết đầy vơi
Khi giăng bát ngát, lúc rời non xanh
Sáng in vạt mỏng đầu gành
Chiều bầu man mát, mơ màng dìu tay…
Thế mà tạo vật an bày
Vòng xoay chuyển hoá, tụ dầy hạt treo
Khiến cho lưu luyến ngàn yêu
Giờ đành nặng rớt, hai chiều biệt li
Gió đau da diết vỡ thề
Âm thầm va núi trọn bề rã tan
Xót xa mây cũng lệ hàng
Cúi nghiêng lặng lẽ nhểu dần cạn hơi
Vật vờ hồn phách lưng trời
Hẹn nguyền thiết thạch, ngậm ngùi nhớ nhung
Bao la vũ trụ khôn cùng
Tình yêu bất diệt vấn vương luân hồi.
6/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1471)
Trở Lại Từ Tay Trắng
Chẳng nghĩ gì ngoài hai chữ xa xôi
Thuyền xuôi nước mặc trôi vào vòng xoáy
Gần ba mươi mà hãy còn vời vợi
Một cái gì chưa tới ở tương lai!
Tôi vô tư tháng ngày bình thản sống
Như lữ hành thong thả bước chân xa
Đường dặm dài, hồn bay theo gió lộng
Mỗi chiều về đồng vọng nhịp hoan ca
Rồi một hôm, sau cơn rơi tầm tả
Chợt chạnh lòng nhìn lá cỏ bên đường
Loài thực vật phải nương vào nắng gió
Nước, phù sa…mới có được hồng hương
Còn như mình chuỗi đời treo mong đợi
Nương bóng dài, dõi mắt vó câu đưa
Rượu lưng bầu, ánh lùa trên nẻo vắng
Thì làm sao chẳng rã một chiều mưa!…
Cuốn hành trang, giã từ hồn phiêu bạt
Con đường quê một thuở sớm rời xa
Tìm ấp ủ, yêu thương thời thơ trẻ
Đã vô tình đây đó, cõi bôn ba
Đường sình sụp, nhà tranh xiêu cột lá
Cả bốn bề tơi tả phủ rong rêu
Lẳng lặng ngắm, khúc tiêu sầu lả tả
Nghẹn nỗi niềm, chua xót cảnh đìu hiu
Vậy mà tôi trơ trọi tấm thân đơn
Chỉ tay trắng, ôm hờn nhìn nước lũ
Một khoảng đời vần vũ cánh trời mây
Giờ trở lại, xoải dài trong trăn trở!…
Nguyễn Thành Sáng
Tay Trắng Lại Hoàn Trắng Tay
Nghiêng trăn trở canh ba chìm tĩnh lặng
Nghe ưu hoài mặn đắng chợt trào dâng
Nỗi bi đát khiến quầng thâm xa vắng
Khảy muộn phiền trĩu nặng chuỗi bâng khuâng
Xuôi tuế nguyệt cưỡi vầng mây lãng đãng
Chuyện đầu tư xuyên mạng tưởng ấm êm
Tiền bỏ vốn nhũn mềm bao lương tháng
Dặn với lòng sáng rạng toả màn đêm
Ngày gặt hái ngỡ thềm đầy bông lúa
Bỗng bão giông ngập ngụa phủ cánh đồng
Non cỏ mạ mênh mông màu vàng úa
Rớt ngặt nghèo giãy giụa giữa tầng không
Nợ chồng chất gánh gồng lời xỉ vả
Những căn nhà rỉ rả chuyển đều tay
Nửa bán tháo chẳng may đang hạ giá
Nửa cầm chừng như lá đợi gió lay
Giờ cuộc sống đoạ đày trong tù ngục
Tình phũ phàng vó giục giã thẳng cương
Ôi thế thái! Chán chường dòng nông đục
Khúc lở bồi thủ túc bạc thấu xương
Gồ ghề đá xát thương thành mụn nhọt
Trơ trọi mình uống giọt lệ đẫm mi
Khi túng quẫn hiềm nghi treo chót vót
Lúc sang giàu nịnh nọt thổi vu vi
Đèn khắc lụn siết ghì cơn đau khổ
Tay trắng tay nhấp nhố ngọn sóng thần
Đành cam phận cơ bần thời biến cố
Đơn độc hành lĩnh ngộ thả bước chân.
September 6, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1472)
Mối Tơ Tình
Anh biết! Tình ta đã lỡ làng
Cuồng phong vần vũ, khựng đôi chân
Dẫu ngàn thương nhớ, muôn yêu dấu
Cũng vậy mà thôi…Lạc tiếng đàn!
Bên ấy âm thầm mỗi sớm hôm
Lan man…khắc khoải, vọng đầu non
Lòng em chẳng muốn mà sao vẫn
Tê tái, bâng khuâng siết mảnh hồn
Lác đác lá sầu dưới ánh khuya
Em gom thành đống tụ ngoài kia
Âm thầm đốt lửa cho bùng cháy
Mong rụi tan đi, rải bốn bề!
Nhưng rồi thoáng chốc gió đưa ngang
Tung tóc dở dang xác héo tàn
Nhìn đó, nhìn đây, niềm quặn thắt
Nỗi buồn luẩn quẩn cuốn con tim
Cô đơn gối chiếc lạnh khuê phòng
Trăn trở, u hoài, nghẹn ngóng trông
Tha thiết tràn đầy nơi tấc dạ
Bóng thuyền mãi khuất tận xa xăm…
Anh muốn kêu trời… thấu tới đâu
Để vơi nhẹ bớt khối hờn đau
Khát khao, lưu luyến nhưng không thể
Cất bước lên trên một chiếc cầu…
Ai nỡ xui chi giữa nẻo mờ
Cánh hồn lạc lõng, tím chơ vơ
Bỗng đâu điệp khúc du dương mộng
Vạn kỷ trăng thề dậy giấc mơ…
14/5/2018
Nguyễn Thành Sáng
Vần Thơ In Bóng Nguyệt
Núi nghiêng lơ lửng ánh trăng ngà
Gió thổi rì rào, sương đọng sa
Phiến lá nhẹ nhàng dang rộng hứng
Màn đêm huyền ảo gợi thi ca
Lặng lẽ bên song một bóng hình
Thẫn thờ giương mắt đỉnh lung linh
Trào dâng khoảnh khắc trùm thương nhớ
Hướng vọng phương Nam, quả xập xình
Bút trải niềm riêng khuây khoả sầu
Vấn ngôi Bắc Đẩu chiếu về đâu
Vòm êm, cát trắng, hay vô định
Ngụp lặn dòng trôi sóng đục ngầu?
Hỏi thang mây bạc bềnh bồng không
Nhắn nhủ giùm ta nỗi chất chồng
Có kẻ âm thầm đang thắc thỏm
Bùi ngùi da diết chạnh mênh mông!
Gói ghém vụng thi gửi đến chàng
Những lời bày tỏ giữa hoang mang
Rằng duyên đúc kết từ tiềm thức
Gặp gỡ nhất thời rồi dở dang?
Như nhài ngan ngát thoảng qua mành
Bướm rủ ong đùa, rớt nhuỵ xanh
Rải rác mưa phùn chưa thấm đất
Mỏng chiều lam khói phả lều tranh?
Tàn canh tư tưởng đắm chìm say
Vằng vặc rụng dần, tinh tú lay
Biết đến bao giờ chung gối mộng
Để giọt lệ đầy, vơi đắng cay.
September 7, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1473)
Vần Thơ In Bóng Nguyệt
Núi nghiêng lơ lửng ánh trăng ngà
Gió thổi rì rào, sương đọng sa
Phiến lá nhẹ nhàng dang rộng hứng
Màn đêm huyền ảo gợi thi ca
Lặng lẽ bên song một bóng hình
Thẫn thờ giương mắt đỉnh lung linh
Trào dâng khoảnh khắc trùm thương nhớ
Hướng vọng phương Nam, quả xập xình
Bút trải niềm riêng khuây khoả sầu
Vấn ngôi Bắc Đẩu chiếu về đâu
Vòm êm, cát trắng, hay vô định
Ngụp lặn dòng trôi sóng đục ngầu?
Hỏi thang mây bạc bềnh bồng không
Nhắn nhủ giùm ta nỗi chất chồng
Có kẻ âm thầm đang thắc thỏm
Bùi ngùi da diết chạnh mênh mông!
Gói ghém vụng thi gửi đến chàng
Những lời bày tỏ giữa hoang mang
Rằng duyên đúc kết từ tiềm thức
Gặp gỡ nhất thời rồi dở dang?
Như nhài ngan ngát thoảng qua mành
Bướm rủ ong đùa, rớt nhuỵ xanh
Rải rác mưa phùn chưa thấm đất
Mỏng chiều lam khói phả lều tranh?
Tàn canh tư tưởng đắm chìm say
Vằng vặc rụng dần, tinh tú lay
Biết đến bao giờ chung gối mộng
Để giọt lệ đầy, vơi đắng cay.
September 7, 2019
Tam Muội
Chỉ Có Tiếng Kêu
Trăng trắng ngân hà vắt đỉnh thiên
Ngoài quang trong lõi tụ riêng niềm
Thênh thang lồng lộng ngàn năm vẫn
Chầm chậm xoay vòng chẳng được yên
Còn đây cũng vậy, có nào không
Cứ mãi, bâng khuâng ghị níu lòng
Vừa sáng tinh mơ sau tỉnh giấc
Đến bầu khuya khoắt phủ hàn đông
Rồi nay lại vướng nỗi tơ vương
Lạc gió trời xa, bỏ nhánh buồn
Vắng vẻ rũ cành ôm dạ thảo
Khiến lờ lững hạt đọng thành sương
Rỉ rả âm thầm nhểu giọt tan
Mờ treo sắc tím khóc khung tàn
Âm u hoang quạnh hoài trăn trở
Da diết loang tràn tê tái thân
Mười năm, hai chục hoặc ba mươi
Đăng đẳng thời gian chuỗi cuộc đời
Thỉnh thoảng chập chờn nơi mộng mị
Bao lần lởn vởn dưới vầng soi…
Phải chăng từ độ bước người đi
Kẻ lạnh cô đơn hướng vọng về
Canh cánh mỏi mòn thao thức nhớ
Một chiều lặng lẽ khoá phòng khuê
Khăn gói lên đường cố kịp theo
Hụt chân chới với ngã lăn đèo
Lỡ làng giây phút, trần gian biệt
Để phải bây giờ chỉ tiếng kêu…
7/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1474)
Hướng Vọng Làng Xưa
(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)
Hoàng hôn ráng mỡ ửng chân trời
Gió vỗ đưa thuyền tận biển khơi
Tiễn biệt Cha buồn mong sóng cởi
Chia lìa Mẹ khổ ngóng dòng cơi
Ngàn phương khó nhọc đâu hồ hởi
Vạn xứ thăng trầm đã tả tơi
Kiếp dã tràng nay sầu tủi đợi
Làng xưa hướng vọng mãi xa vời.
August 17, 2019
Tam Muội
Nỗi Nhớ
Tà buông vạt nắng rụng sau hè
Lưng lửng xong rồi lẹ dắt xe
Lộ nhựa thênh thang chân đạp khoẻ
Võ đường man mát chí hừng mê
Chiều nay lặng lẽ trầm dâu bể
Tấc dạ lâng lâng nhớ thuở thề
Kỷ niệm xuân thời bao thứ để
Hoàng hôn thao thức nỗi lê thê.
8/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1475)
Tiếng Lòng Của Anh
Trời đêm nay, ánh vàng soi vằng vặc
Trong vòng tay, em thật thắm làm sao
Lời yêu đương non nỉ đượm từng câu
Như dòng suối ngọt ngào reo bến mộng!
Nhưng em ơi! Đã quá nửa dòng sông
Vầng ánh tỏ cuốn xa về bóng hạ
Một chuỗi đường thăng trầm trên sỏi đá
Phút giây nầy rệu rã mảnh trăng xưa
Từ bây giờ dõi mắt hứng canh khuya
Ngắm chiều lặn, thả lòng bay diệu vợi
Canh bạc đời nay như đà cạn túi
Chỉ tháng ngày thui thủi đếm thời gian
Thuở xa xưa gió thổi vén màn trăng
Chim vỗ nhịp bay dần lên mây bạc…
Đã qua rồi, thu về ôm khoảnh khắc
Gói hồn tàn kỷ niệm với phai phôi!
Là tất cả những gì anh muốn nói
Ráng chiều tà, bóng tối đến gần ta
Vầng thái dương ngày một khuất dần xa
Bao cánh mỏi lần quay về tổ ẩn
Cây xanh xưa nay phủ dầy bụi phấn
Ngọn thênh thang đã lẩn khuất sau đồi
Thuyền vươn vượt giờ lờ lững xuôi trôi
Đàn êm ả một thời nay héo hắt…
Còn đâu nữa vầng trăng thanh dịu mát
Sáng long lanh tỏ rạng giữa trời đêm
Đâu sáo diều gửi gió tiếng ru êm
Đâu rượu ấm, môi mềm khi nốc cạn
Để tặng em, một tình yêu nồng thắm!
Nguyễn Thành Sáng
Thu Lỡ Làng
Tiết tháng chín lá đang màu hoá chuyển
Ngọn heo may quyến luyến núi sông ngàn
Dạ chập chùng giữa kỷ niệm miên man
Gánh nặng trĩu lệ chan sầu lỡ dở
Ký ức thuở xuân thời trao thương nhớ
Ngỡ trọn thề chồng vợ sớm đẹp đôi
Trái rung rinh xao xuyến nhịp bồi hồi
Mong từng phút trầu vôi đêm hợp cẩn
Hoàng hôn tím bồng bềnh trong vương vấn
Nghe nỗi niềm khơi tận cõi yêu đương
Lúc dìu nhau sau tiếng trống tan trường
Khi hò hẹn uyên ương dài xoải bước
Sóng chẳng phụ đoạn đành thuyền bẻ ngược
Kết chỉ mành nào được mối tình sâu
Nhận đắng cay thao thức đếm đỉnh đầu
Bấy lóng lánh bao thâu buồn não nuột
Nắng nhè nhẹ sao tơ lòng giá buốt
Ánh trăng vàng tợ đuốt đốt hồng tim
Hoa sữa thơm như rớt phấn siết ghìm
Dường ngột ngạt kẻm kìm xuyên cắt xích
Chân vô định thẫn thờ không mục đích
Dẫn lối mòn khúc khích tuổi vào yêu
Đến công viên luồn suối tóc dưới chiều
Nay trống vắng liêu xiêu thành ghế đá
Nơi khoé mắt hoen mờ châu rời rã
Vạn thiết tha chừ trả lại với người
Chúc anh hoài hạnh phúc rạng ngời tươi
Cập bến mới nụ cười luôn hồ hởi
Trời chạng vạng còn chi mà ngóng đợi
Dày đặc sương diệu vợi bóng thanh ngà
Gió dập dìu nhoi nhói chuỗi xót xa
Thu quạnh quẽ ngân nga dòng tâm sự.
September 8, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1476)
Thu Lỡ Làng
Tiết tháng chín lá đang màu hoá chuyển
Ngọn heo may quyến luyến núi sông ngàn
Dạ chập chùng giữa kỷ niệm miên man
Gánh nặng trĩu lệ chan sầu lỡ dở
Ký ức thuở xuân thời trao thương nhớ
Ngỡ trọn thề chồng vợ sớm đẹp đôi
Trái rung rinh xao xuyến nhịp bồi hồi
Mong từng phút trầu vôi đêm hợp cẩn
Hoàng hôn tím bồng bềnh trong vương vấn
Nghe nỗi niềm khơi tận cõi yêu đương
Lúc dìu nhau sau tiếng trống tan trường
Khi hò hẹn uyên ương dài xoải bước
Sóng chẳng phụ đoạn đành thuyền bẻ ngược
Kết chỉ mành nào được mối tình sâu
Nhận đắng cay thao thức đếm đỉnh đầu
Bấy lóng lánh bao thâu buồn não nuột
Nắng nhè nhẹ sao tơ lòng giá buốt
Ánh trăng vàng tợ đuốt đốt hồng tim
Hoa sữa thơm như rớt phấn siết ghìm
Dường ngột ngạt kẻm kìm xuyên cắt xích
Chân vô định thẫn thờ không mục đích
Dẫn lối mòn khúc khích tuổi vào yêu
Đến công viên luồn suối tóc dưới chiều
Nay trống vắng liêu xiêu thành ghế đá
Nơi khoé mắt hoen mờ châu rời rã
Vạn thiết tha chừ trả lại với người
Chúc anh hoài hạnh phúc rạng ngời tươi
Cập bến mới nụ cười luôn hồ hởi
Trời chạng vạng còn chi mà ngóng đợi
Dày đặc sương diệu vợi bóng thanh ngà
Gió dập dìu nhoi nhói chuỗi xót xa
Thu quạnh quẽ ngân nga dòng tâm sự.
September 8, 2019
Tam Muội
Một Nửa Gửi Dòng Nước Bạc
Cố vói tay hồn để níu trăng
Mà trăng diệu vợi lửng lơ tầng
Trầm ngâm, khoảnh khắc niềm man mác
Biết sẽ rồi khuya cũng lụn dần…
Đành xem tất cả những ươm mơ
Là giấc chiêm bao bóng vật vờ
Giây phút gợn hình treo mộng mị
Giật mình tỉnh thức chỉ chơ vơ
Bốn phía đêm thâu vẫn lạnh lùng
Từng hồi loáng thoáng nhánh cành rung
Âm vang xào xạc ngân vài tiếng
Trải khúc bi ai khóc mịt mùng…
Bâng khuâng, hoài vọng tự lâu nay
Tợ ráng hoàng hôn buổi cuối ngày
Xếp gọn muôn tia chìm đỉnh ngạn
Lờ mờ mảng tối ửng lên thay
Em đoá cẩm hồng độ toả hương
Làn đưa thơm ngát quyện loang vườn
Bướm ong quanh quẩn bay dìu dập
Lởn vởn chập chờn thả sợi vương
Còn tôi ngọn gió tận chân trời
Phận kiếp cả đời xoải cánh bơi
Dẫu lắm khi say bầu cảnh lạ
Cũng rồi chầm chậm khuất về nơi
Làm sao có thể mãi kề bên
Sớm tối nâng niu vóc mịn mềm
Khảy khúc êm đềm ve vuốt ngọc
Phôi pha giá lạnh phủ màn đêm
Thôi thì kỷ niệm chuỗi dài qua
Lặng lẽ giờ đây dưới nắng tà
Một nửa trả về…Riêng một nửa
Gửi dòng nước bạc cuốn trôi xa.
9/9/2019
Nguyễn Thành sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1477)
Một Nửa Gửi Dòng Nước Bạc
Cố vói tay hồn để níu trăng
Mà trăng diệu vợi lửng lơ tầng
Trầm ngâm, khoảnh khắc niềm man mác
Biết sẽ rồi khuya cũng lụn dần…
Đành xem tất cả những ươm mơ
Là giấc chiêm bao bóng vật vờ
Giây phút gợn hình treo mộng mị
Giật mình tỉnh thức chỉ chơ vơ
Bốn phía đêm thâu vẫn lạnh lùng
Từng hồi loáng thoáng nhánh cành rung
Âm vang xào xạc ngân vài tiếng
Trải khúc bi ai khóc mịt mùng…
Bâng khuâng, hoài vọng tự lâu nay
Tợ ráng hoàng hôn buổi cuối ngày
Xếp gọn muôn tia chìm đỉnh ngạn
Lờ mờ mảng tối ửng lên thay
Em đoá cẩm hồng độ toả hương
Làn đưa thơm ngát quyện loang vườn
Bướm ong quanh quẩn bay dìu dập
Lởn vởn chập chờn thả sợi vương
Còn tôi ngọn gió tận chân trời
Phận kiếp cả đời xoải cánh bơi
Dẫu lắm khi say bầu cảnh lạ
Cũng rồi chầm chậm khuất về nơi
Làm sao có thể mãi kề bên
Sớm tối nâng niu vóc mịn mềm
Khảy khúc êm đềm ve vuốt ngọc
Phôi pha giá lạnh phủ màn đêm
Thôi thì kỷ niệm chuỗi dài qua
Lặng lẽ giờ đây dưới nắng tà
Một nửa trả về…Riêng một nửa
Gửi dòng nước bạc cuốn trôi xa.
9/9/2019
Nguyễn Thành sáng
Trải Mộng Vào Thơ
Lác đác trên cây nhuộm lá vàng
Khi thời tiết dịu chói hào quang
Heo may thoang thoảng ru hồ điệp
Lành lạnh nhịp tim điệu khẽ khàng
Bút nghiêng phẩy mực kết vần thơ
Xoá vết suy tư bám bụi mờ
Luẩn quẩn vô tình treo bão tố
Giận hờn trách móc, rối đường tơ
Bận đời lắm lúc vướng gian nan
Lỡ bạc tựa vôi, quên khảy đàn
Hờ hững quạnh thềm phơi bóng nguyệt
Khiến Mình thui thủi với miên man
Bởi rơi phiền muộn, nửa co giằng
Nửa lại phỉ nguyền chặt tuyết băng
Nào thể tránh lần sơ suất lỗi
Ruột gan bấn loạn dập dồn tăng
Nhưng tận đáy sâu của quả hồng
Nhóm nhen hương lửa sưởi ngày đông
Thênh thang ngọn gió trưa hè thổi
Mật ngọt vào thu, xuân ấm nồng
Đừng buồn trăn trở giữa canh thâu
Đón tiếng dế than tâm sự bầu
Mà bộc bạch lòng bao khúc mắc
Để em san sẻ, hứng dòng ngâu
Năm tháng miệt mài gắn bó kia
Dẫu giông đẩy bấc chẳng chia lìa
Dầu phô núi vỡ luồng cay nghiệt
Vẫn bện dây đồng thiết thạch tia
Mình ơi! Khí hậu đã giao mùa
Nắng nhẹ rải đều hoa cỏ đua
Khoe sắc điểm màu khơi rạo rực
Hãy cùng xướng hoạ dặt dìu khua.
September 9, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1478)
Trải Mộng Vào Thơ
Lác đác trên cây nhuộm lá vàng
Khi thời tiết dịu chói hào quang
Heo may thoang thoảng ru hồ điệp
Lành lạnh nhịp tim điệu khẽ khàng
Bút nghiêng phẩy mực kết vần thơ
Xoá vết suy tư bám bụi mờ
Luẩn quẩn vô tình treo bão tố
Giận hờn trách móc, rối đường tơ
Bận đời lắm lúc vướng gian nan
Lỡ bạc tựa vôi, quên khảy đàn
Hờ hững quạnh thềm phơi bóng nguyệt
Khiến Mình thui thủi với miên man
Bởi rơi phiền muộn, nửa co giằng
Nửa lại phỉ nguyền chặt tuyết băng
Nào thể tránh lần sơ suất lỗi
Ruột gan bấn loạn dập dồn tăng
Nhưng tận đáy sâu của quả hồng
Nhóm nhen hương lửa sưởi ngày đông
Thênh thang ngọn gió trưa hè thổi
Mật ngọt vào thu, xuân ấm nồng
Đừng buồn trăn trở giữa canh thâu
Đón tiếng dế than tâm sự bầu
Mà bộc bạch lòng bao khúc mắc
Để em san sẻ, hứng dòng ngâu
Năm tháng miệt mài gắn bó kia
Dẫu giông đẩy bấc chẳng chia lìa
Dầu phô núi vỡ luồng cay nghiệt
Vẫn bện dây đồng thiết thạch tia
Mình ơi! Khí hậu đã giao mùa
Nắng nhẹ rải đều hoa cỏ đua
Khoe sắc điểm màu khơi rạo rực
Hãy cùng xướng hoạ dặt dìu khua.
September 9, 2019
Tam Muội
Khoảnh Khắc Dòng Dư Lệ
Thắm thoát hai mùa thu lá bay
Ta Nàng sớm tối chặt bàn tay
Dìu nhau từng bước về cung nguyệt
Cạn chén men nồng say thật say
Những sớm tinh sương bước xuống đò
Chở hồn đôi đứa đến bờ mơ
Bước lên thong thả, trầm giây phút
Giấy mực chan hoà cả ý thơ
Bao chiều êm ả cận bờ sông
Má tựa kề vai ấm áp lòng
Xúc cảm dâng trào nơi khoé mắt
Ngọt ngào yêu dấu ngập mênh mông
Đêm đêm thao thức vọng trời xa
Nỗi nhớ niềm thương ánh chạnh nhoà
Mảng trắng lưu tình canh cánh dạ
Chập chờn lởn vởn bóng “Người Ta”
Canh khuya gối lạnh, lạnh tơ vương
Mong mỏi chìm sâu giấc mộng hường
Xoải cánh nhẹ nhàng vào diệu vợi
Để cùng gặp gỡ ảnh hình thương
Lắm lúc lan man trước nẻo đời
Nhìn bầu ảm đạm héo vàng rơi
Tâm tư man mác chìm hoang quạnh
Bỗng chốc phôi pha trước nụ cười…
Nàng ơi! Khoảnh khắc dòng dư lệ
Chẳng hiểu vì sao lại nhểu sầu
Có phải bất ngờ do thổn thức
Cảnh thuyền ngóng đợi, khách nơi đâu?
Hay buồn lặng ngắm mảnh trăng thanh
Toả sáng lung linh giữa đỉnh tầng
Bất chợt hàng mây trôi lững thững
Kéo màn u ám phủ xung quanh…
10/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1479)
TIỄN BIỆT
Mới hôm qua tiễn đưa hồn bạn
Về nghĩa trang an táng một thời
Nâng ly rượu ngọt cùng tôi
Say tình trăng thắm, đầy vơi nỗi niềm!
Cùng trải chí, xuôi thuyền vượt sóng
Dưới khung trời lồng lộng ánh pha
Nhẹ nhàng trổi nhịp ngân nga
Cung đàn lai láng, hồn hoa ngập tràn
Theo ngày tháng thu vàng lá đổ
Phả tâm tình theo gió bay xa
Từ trong sâu thẳm tràn ra
Lời ru êm ả, đậm đà ý thơ
Rồi đông lạnh, trăng mờ khuất núi
Gió âm thầm thui thủi đó đây
Bởi thân là cánh hồn bay
Dẫu trời nhạt ánh vẫn say suối nguồn!
Ai thao thức, giọt sương giá lạnh
Ai trở trăn canh cánh mộng đời
Rã thuyền hai nẻo mù khơi
Thôi đành vĩnh biệt dòng trôi thuở nào…
Buồn đêm nay lệ trào, khoé mắt
Khóc lửa tình lịm tắt từ đây
Gom bao kỷ niệm đong đầy
Chôn vào đất lạnh tháng ngày trùng dương
Con tim hỡi! Vấn vương đi nhé
Chỉ lần nầy rồi sẽ không còn
Dưới đêm trải tấc lòng son
Thả hồn lãng đãng ngắm tròn vầng trăng!
29/4/2016
Nguyễn Thành Sáng
Khóc Tiễn Bạn Hiền
Chuông chiều đổ tiễn người hạ huyệt
Xám mây đùn thảm thiết dộng mưa
Cành cao Chèo Bẻo cũng vừa
Láo liên ngơ ngác đong đưa sợi buồn
Cơn gió bấc lách luồn tứ phía
Khói âm u nghĩa địa bập bùng
Bia phần rải rác mông lung
Cỏ cây hoang dã mịt mùng thấu xương
Cảm ray rứt chán chường thườn thượt
Nhớ hôm nào lần lượt rổ rau
Mẹt xôi, mủng ấu, gáo gàu
Còng lưng chét mót cá bàu đìa tôm
Mỗi rạng sáng miệng ngồm ngoàm lẹ
Khoai trộn cơm ấm nghé đường dài
Cồng kềnh rong ruổi sinh nhai
Nhọc nhằn vất vả miệt mài xá chi
Xuôi năm tháng sạm sì cằn cỗi
Lại thức đêm bó gối quạnh tường
Tảo tần phơi nắng dãi sương
Lao tâm tổn lực dặm trường cút côi
Tụi du đãng liên hồi quá quắt
Băng vỉa hè siết chặt hầu bao
Dồn chân cùng tột nỡ nào
Thoắt rơi cửa tử, sóng gào tả tơi
Rải nắm đất phất phơi xuống mộ
Quạ ngửi mùi tung vỗ cánh bay
Thạch sùng tắc lưỡi, nhện say
Ngầm đang đắc chí kỳ này hả hê
Bước nặng trĩu ngõ về trống vắng
Ngưỡng âm dương chẳng đặng biệt từ
Nhói lòng nén giọt lệ dư
Trần gian có kẻ nát nhừ ruột gan.
September 10, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1480)
Chạnh Lòng Cuối Thu
Thời gian nghiệt ngã mãi ngân nga
Muôn vật lững lờ luân chuyển qua
Trăng sáng trăng lu trăng khắc lụn
Măng non măng héo lại măng già
Ngoài kia gió bấc bẽ bàng khơi
Báo hiệu đông lai thu nghẹn lời
Hoa cỏ đón mừng bông tuyết trắng
Hay buồn than thở bởi chơi vơi?
Những sáng tiết thu chim líu lo
Tinh sương vắt vẻo bám vườn nho
Nắng xuyên rực rỡ như thầm nhủ
Vạn sắc lung linh đang diễn trò
Nỗi niềm hồ hởi đó rồi đây
Cô đọng khẽ khàng khi ngọn tây
Ngăn ngắt hàn băng bầu ảm đạm
Phủ trùm ủ rũ quấn trời mây
Núi đồi lẳng lặng trải màu tang
Vũ trụ co ro nhạt ánh vàng
Sự sống hầu như chầm chậm phút
Lịm dần giấc mộng đợi xuân sang
Phiến lá cuối cùng da diết vương
Biệt cành trơ trọi rụng ven đường
Xót xa định mệnh xuôi con tạo
Mòn mỏi đâm chồi sẽ khuếch trương…
Chạnh lòng giăng lệ chuỗi long đong
Thấm thoát hồng nhan sắp nửa vòng
Tài sắc tiền tình danh vọng ấy
Thoáng tàn cát bụi giữa hư không.
November 10, 2018
Tam Muội
Ai Hơn Ai
Vạt nắng chen xanh ngã cuối trời
Lăn tăn gờn gợn kéo tàn trôi
Xa xa mảng tối dần đưa lại
Như cố đuổi theo một bóng người…
Đang vút tay chèo tự ở kia
Ráng bường vận tốc đẩy nan về
Chân trơ thông thoáng, đầu co nón
Đăm đắm lay nghiêng giữa bốn bề
Êm đềm tĩnh lặng buổi hoàng hôn
Gió thoảng du dương phả chập chờn
Lác đác không gian vài cánh nhạn
Vượt ngàn trở lại “Mảnh Giang Sơn”!
Phải chăng mỗi độ ráng tà buông
Mé cỏ hàng lau nhặm lẹ luồn
Khoảng cách xung quanh dìm ống trúm
Yên lòng, khoẻ khoắn có nồi cơm
Hoặc lưới giăng sông đà đủ số
Nhẹ nhàng thoải mái cả tâm tư
Men nồng, bằng hữu, bao câu chuyện
Dưới mái hiên đêm sẵn đợi chờ…
Còn ta, du khách đó đây thăm
Khuây khoả vui chơi để giũ thầm
Mỏi mệt tháng ngày lo với lắng
Sợ chiều tuyết rụng buốt đôi chân
Một bên mộc mạc cũ nhoà phai
Bên rủng rẻng kim, óng mượt đầy
Dưới bóng phù vân luôn biến đổi
Chuỗi đời thanh thản ai hơn ai?
11/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1481)
Kết Tình
(Nhất Vận)
Em nói bao lời xao xuyến anh
Lời ai lảnh lót điệp vàng oanh
Khiến hồn thu giá vơi sầu lạnh
Nở cánh hồng hương ngát đượm nhành
Biến cõi mây mờ trùm bóng cảnh
Thay xuân hoa rạng rực hồn xanh
Dang tay đón nhận, ôi! vinh hạnh
Nguyện giữ tình trăng vẹn chữ thành!
Nguyễn Thành Sáng
Buồn Câu Duyên Nợ
(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)
Chiếu lẻ đơn nằm lạnh lẽo đây
Đầu hôm bỗng biệt ánh trăng gầy
Rèm buông lệ đẫm âu sầu dấy
Trướng phủ châu bời não nuột vây
Chữ vợ tơ nhàu muôn sóng đẩy
Câu chồng chỉ rối vạn bùn xây
Lòng nghe biển mặn trào dâng quấy
Ủ rũ đêm tàn bạc tóc mây.
September 11, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1482)
Lão Về Thăm Chốn Cũ
Lồng lộng thổi từ cánh đồng bát ngát
Lay lão già trải mắt buổi chiều nay
Trên cầu cao, dãy sắt dưới bàn tay
Như trì níu hình ai đừng thả bước!
Ở nơi đây năm mươi năm về trước
Nắng cháy da rỉ nước dưới chang chang
Miếng đất phèn vàng trấu vạch lằn ngang
Sau vất vả vạn lần từng cục một
Mảnh vườn nhỏ phủ lên hàng sắc tốt
Xanh, đỏ, hồng từng đợt rộ dần cao
Giá không nhiều, ý nghĩa lại biết bao
Bởi không số, đi vào bài tính đếm
Chàng trai trẻ khôi ngô màu đen quyện
Mượn nhọc nhằn tôi luyện chí bình sinh
Ngoài nén hờn, trong ấp ủ mối tình thâm
Quên năm tháng mình trầm muôn khốn khó
Và nơi đây cũng bao lần ngọn gió
Lảy cung đàn muôn thuở khúc yêu đương…
Tan vỡ rồi trọn kiếp tụ hàn sương
Từng giọt nhỏ trên đường quay dĩ vãng
Lão dừng lại, lòng như ôm khối nặng
Nỗi niềm xưa tụ lắng tự bao giờ
Nay trồi dần, loang toả quấn chơ vơ
Siết da diết, vật vờ theo bóng xế…
Chuyến xe đò trở về mang ánh lệ
Phả nhạt mờ như để rửa trần ai
Mới hừng đông xoải cánh lướt tầng mây
Giờ ảm đạm héo gầy bên hốc đá!
29/4/2017
Nguyễn Thành Sáng
Nàng Về Với Mảnh Hồn Đau
Nàng hí hửng hành trang lên thành thị
Bỏ quê nghèo dung dị tháng ngày qua
Vội vã quên những khoảnh khắc đậm đà
Bên Tía Má với bà con chòm xóm
Nàng khoác chiếc đầm nhung phơi lồi lõm
Đính kim tuyền đom đóm đậu nhành mai
Gót giày cao thêm bóng bẩy hình hài
Nét mộc mạc chân chai vùi dĩ vãng
Bầu lộng lẫy xa hoa đêm suốt sáng
Tập tễnh chìm ngả ngớn nhện mạng vây
Cợt phấn hương chén cạn chuốc vơi đầy
Buông sàm sỡ ngất ngây vòng âu yếm
Đoản truỵ lạc “hắc i vê” truyền nhiễm
Chóng dễ dàng đoạt chiếm trọn dung nhan
Nghiện xì ke ma tuý khổ luỵ tàn
Kiếp vất vưởng treo làn sương khói mỏng
Trời bảng lảng, tạ từ nơi võng lọng
Quay trở về trông ngóng được người thân
Mái tranh xưa kỷ niệm thuở cơ bần
Nay đổ nát, chết trân Nàng đứng khựng
Niềm ray rứt tảng băng chìa tay hứng
Trễ tràng ôi! Lững thững bước lũi lầm
Đã hững hờ xoá sạch khối tình thâm
Giờ sót lại mưa dầm tê buốt giá
Cuộc phè phỡn khiến Nàng rơi sa ngã
Tuổi xế chiều lã chã giọt ăn năn
Muộn màng không! Khi vết cắt thấm lằn
Đời cô độc trĩu oằn sâu tâm khảm.
September 11, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1483)
Đêm Chơi Vơi
Gió lùa đưa nhẹ nỗi miên man
U uẩn canh khuya nhạt sắc vàng
Cô tịch khối sầu dâng chất ngất
Vạc sành vọng lại xoáy không gian
Vật vờ vất vưởng quặn buồng tim
Khắc khoải tơ vương xót nỗi niềm
Réo rắt cung đàn thêm nức nở
Mịt mù loang lổ quyện màn đêm
Chơi vơi bên giọt rượu cay nồng
Chỉ rối buông dòng đem xuống hong
Tay gối mộng đan chìm ảo ảnh
Thuyền tình trôi nổi mãi long đong
Sương khói nhạt màu khơi bảng lảng
Tơ tình trắc trở khối sầu bi
Đêm thương ngày nhớ hoài trăn trở
Lạc bước duyên đời nghẹn ướt mi
Sao bỗng đêm nay ngập vấn vương
Chập chờn ẩn hiện bóng hồn thương
Cơn yêu đau đáu như giày xé
Quạnh quẽ bơ vơ trải bước đường
Thẫn thờ quay quắt dáng u hoài
Lại đứng ven sông trông ngóng ai
Trầm mặc suy tư nhìn sóng nước
Thân gầy thất thểu dưới mưa bay..
Sao mai lấp lánh toả hiên lầu
Trĩu nặng tấc lòng dạ để đâu
Quyện cánh hồn bay về cõi ấy
Cùng người yêu dấu! khoả khuây sầu.
June 26, 2018
Tam Muội
Ai Có Hiểu Chăng
Lặng lẽ em ngồi dưới mái hiên
Khuôn trăng nhạt khuyết, tái tê niềm
Bao nhiêu kỷ niệm thời yêu dấu
Da diết trải đầy cả trái tim…
Vầng nắng như buồn thấy cảnh ai
Gom tia chầm chậm khuất tầng mây
Sương lam bảng lảng vào hiu quạnh
Cũng chạnh tấc lòng thả loãng bay
Chỉ vài ba bữa nữa mà thôi
Tiệc sẽ rình rang tiễn một người
Khăn gói theo chồng về chốn lạ
Vô vàn vương vấn lững lờ trôi!
Cô gái rồi đây chẳng được còn
Những chiều thong thả ngắm hoàng hôn
Dáng hình, ánh mắt, lời “Quen” nói…
Lởn vởn tâm tư bóng chập chờn
Ấm áp, ân cần lo của Mẹ
Ngọt ngào, gần gũi đượm tình Cha
Thân thương, gắn bó đàn em dại
Tất cả chỉ còn vọng nhớ xa
Mai nầy thắm thoát dài năm tháng
Dĩ vãng lần theo dấu bụi mờ
Chồng chất lo toan, trăm gánh nặng
Chỉ còn khoảnh khắc tím rung tơ
Bâng khuâng thao thức dạ miên man
Réo rắt âm vang khúc điệp đàn
Ai có hiểu chăng dòng não nuột
Từ từ tràn ngập mảnh hồn đang…
12/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1484)
Con Tôi
Cha ngồi thao thức nghĩ về con
Một mảnh trăng non sắp độ tròn
Ẩn bóng âm thầm sau đỉnh núi
Từng hồi ửng ánh, nổi dần lên!
Mới đó vậy mà đã vụt nhanh
Hôm nào toe toét chạy tung tăng
Con đeo, con giỡn, con đùa nghịch
Ấm áp tình thiêng vượt cõi tầng
Những sáng giao hàng việc đã xong
Con tôi thương quá ẵm đi rong
Ngắm xem cảnh vật, vui lòng trẻ
Và cũng phôi phai sóng bủa dòng
Cha mãi nhớ hoài buổi sáng hôm
Bửa nay cha vẫn bế bồng con
Nhà thờ ghé lại chơi tìm, trốn
Sơ ý làm con phải điếng hồn!…
Hăm mấy năm rồi thắm thoát qua
Con giờ cao lớn, khoẻ hơn cha
Mà sao ký ức cha còn mãi
Hình ảnh con thương thuở ngọc ngà
Nhìn con cặm cụi dưới đêm thâu
Tâm trí, suy tư gửi hết vào
Trang web mưu cầu cho sự sống
Và niềm phụng dưỡng nghĩa ân sâu
Cha thấy lòng cha quá đổi thương
Con tôi mệt mỏi giữa canh trường
Vì lo, vì nghĩa, vì danh dự
Chẳng quản tháng ngày kết tụ sương!
3/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
Nỗi Niềm Ray Rứt
Cặp mắt đục ngầu ngân ngấn lệ
Khẳng khiu tay Cụ thắp làn hương
Nhìn lên di ảnh con phờ PHẠC
Loạn LẠC ra sao chẳng tận tường
Tuổi hạc năm nay tròn cửu thập
Bơ vơ lẻ bóng héo nhành hoa
Ông đi để lại đau hồi ỨC
Trống NGỰC hằn sâu chực vỡ oà
Sấm vỗ vang rền khơi ảm đạm
Hoá công cám cảnh đổ mưa phùn
Sắt se len lỏi phủ hồn CỤ
Ủ RŨ nỗi niềm bấy vén vun
Mái lợp sơ sài hoài hướng vọng
Đoàn viên mẫu tử thoáng vài giây
Cho vơi da diết, lá về CỘI
Dẫu ĐỔI mạng già thành khói mây
Đã mấy thu tàn đông hết hạ
Nhiều xuân lủi thủi chỉ mình ên
Ruột rà yêu dấu, chia đôi NGẢ
Lã CHÃ canh dài tiếng cuốc rên…
Thương quá mảnh đời luôn thống khổ
Chiếc đơn lạnh lẽo, nẻo trần ai
Phù trầm định mệnh gieo cay NGHIỆT
Mải MIẾT giọt sầu, bạc tóc mai
Nhoi nhói tâm can trầm nốt nhạc
Song thân hiện tại cách miền xa
Bởi mưu sinh kiếm đường bươn CHẢI
Nhưng TRÁI tim nầy trọn Mẹ Cha.
September 12, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1485)
Tiếng Lòng Nàng Kiều Nữ
Trời ảm đạm phẩy dòng ngâu ẩm thấp
Sảnh Nguyệt Lầu tấp nập kẻ đón đưa
Ngọn đèn lồng leo lét ngưỡng song thưa
Vài lữ khách say sưa vào giấc mộng
Nàng Kiều Nữ khảy cung đàn trầm bổng
Cất ngân nga, lụa lộng lẫy quay cuồng
Chén gọi mời ngả ngớn chuốt lời buông
Hầu ong bướm thưởng luồng mưa rải rác
Gió buốt lạnh loang sâu lồng nốt nhạc
Rỉ rả hồn xơ xác siết tâm can
Mở quả yêu ôm ấp thoáng chốc tàn
Khơi héo hắt châu tràn phai ánh ngọc
Buổi tiễn biệt chiếc trâm hoà lọn tóc
Hẹn mai nầy bảo bọc suốt đời hoa
Hứa dang tay thề hứng giọt lệ nhoà
Kiệu võng lọng, cài thoa, cô dâu mới
Phận cỏ dại dám mơ điều diệu vợi
Chàng về quê môi giới trót tháng ngày
Nét võ vàng thổn thức giữa đắng cay
Bặt tin nhạn thuyền nay vùng bão ngoắc
Niềm hạnh phúc phải chăng là huyễn hoặc
Tưởng đổi đời dấu ngoặc xoá đau thương
Nhưng ngẩn ngơ, Chàng vó ngựa thẳng đường
Câu phu phụ uyên ương toàn chót lưỡi
Lệch trục phím nhịp rung làn tức tưởi
Ngẫm phận mình rã rượi lẫn xót xa
Còn nữa đâu tia lấp lánh thanh ngà
Sớm hoen ố nết na loà trinh tiết
Lãng Tử hỡi! Có đâu lời giả thiệt
Hoàng hôn nào mãnh liệt tiếng con tim
Chuỗi ru êm trên sóng nước đắm chìm
Nay hờ hững im lìm sao đành đoạn
Sáo vi vút khúc ưu hoài ai oán
Nghĩa là gì câu hoạn nạn cùng nhau
Ý sắt son tô đượm há nhạt màu
Đồng phối ngẫu trầu cau xanh tươi thắm!
Dẫu bội bạc dứt dây hồng gửi gắm
Mãi vô tình, vạn dặm trở cách ngăn
Thiếp vững gìn Én Nhạn dệt góc khăn
Dầu trĩu đá suối lăn dài nhung nhớ
Mong quang đãng để đào mơn rạng rỡ
Điệp tương phùng hớn hở ngập mùa xuân
Mái yên bình quên nỗi khổ trầm luân
Đón vệt sáng trăng nhuần đêm thoả vọng.
May 4, 2019
Tam Muội
Thôi Thì Sẵn Lỡ
Điện thoại reo vang, tiếng trả lời…
Thế là ngã ngũ cuộc mua vui
Thời gian thong thả bên chờ đợi
Giây phút đằng kia bóng một người…
Lạ lùng bỗng chốc tợ thân quen
Thỏ thẻ vài câu, bật ánh đèn
Đây rượu nồng nàn mời dạ khách
Nâng ly cạn chén, ấm thâu đêm…
Và rồi loé chớp dậy tầng không
Từng đợt sấm vang dội xuống dòng
Gác mái con thuyền xuôi nhấp nhố
Đẫn đờ, nghiêng ngả giữa cuồng phong
Qua cơn giông tố dập tơi bời
Dưới bóng canh tàn ngập tả tơi
Dã dượi, ê chề treo khoé nhạt
Ngọt ngào mới đó đắng vành môi
Gượng gạo chùng chình theo gót tiễn
Hẹn hò lấp lửng đẩy đưa qua
Thiết tha đắm đuối tô màu vội
Gợi luyến lưu sâu để nhớ mà…!
Giờ đây lặng lẽ chỉ mình ên
Gom mảnh thêu đan lắm chữ tình
Một góc thâm u nghìn giá lạnh
Âm thầm gói cất dấu bình minh
Mỏi mệt, chán chường nỗi lắc lay
Nhớm chân quả cứng tận trong nầy
Rung rinh khoảnh khắc trào tuôn giọt
Tê tái loang tràn ửng lệ cay
Còn đâu hoa thắm vườn xuân mộng
Ong bướm gần xa sớm tối vờn
Đoá vẫn vô tình e ấp nụ
Dưới hoàng hôn đổ đợi trăng lên
Còn đâu tha thiết mối tơ vương
Bất chợt hung tin, khóc đoạn trường
Tiếng hẹn câu thề vừa mới tặng
Sững sờ một thoáng, nghẹn đau thương
Vẫn hiểu đường đi lắm bụi mờ
Vườn chiều lá rụng, nắng thờ ơ
Sương lam bảng lảng hoà mây khói
Tĩnh mịch đìu hiu gió hững hờ
Mẹ cha già yếu, trước truân chuyên
Lam lũ làm sao đủ bạc tiền
Mọi thứ trăm bề trang trải xuể
Thôi thì sẵn lỡ dại trao duyên…
14/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1486)
Thôi Thì Sẵn Lỡ…
Điện thoại reo vang, tiếng trả lời…
Thế là ngã ngũ cuộc mua vui
Thời gian thong thả bên chờ đợi
Giây phút đằng kia bóng một người…
Lạ lùng bỗng chốc tợ thân quen
Thỏ thẻ vài câu, bật ánh đèn
Đây rượu nồng nàn mời dạ khách
Nâng ly cạn chén, ấm thâu đêm…
Và rồi loé chớp dậy tầng không
Từng đợt sấm vang dội xuống dòng
Gác mái con thuyền xuôi nhấp nhố
Đẫn đờ, nghiêng ngả giữa cuồng phong
Qua cơn giông tố dập tơi bời
Dưới bóng canh tàn ngập tả tơi
Dã dượi, ê chề treo khoé nhạt
Ngọt ngào mới đó đắng vành môi
Gượng gạo chùng chình theo gót tiễn
Hẹn hò lấp lửng đẩy đưa qua
Thiết tha đắm đuối tô màu vội
Gợi luyến lưu sâu để nhớ mà…!
Giờ đây lặng lẽ chỉ mình ên
Gom mảnh thêu đan lắm chữ tình
Một góc thâm u nghìn giá lạnh
Âm thầm gói cất dấu bình minh
Mỏi mệt, chán chường nỗi lắc lay
Nhớm chân quả cứng tận trong nầy
Rung rinh khoảnh khắc trào tuôn giọt
Tê tái loang tràn ửng lệ cay
Còn đâu hoa thắm vườn xuân mộng
Ong bướm gần xa sớm tối vờn
Đoá vẫn vô tình e ấp nụ
Dưới hoàng hôn đổ đợi trăng lên
Còn đâu tha thiết mối tơ vương
Bất chợt hung tin, khóc đoạn trường
Tiếng hẹn câu thề vừa mới tặng
Sững sờ một thoáng, nghẹn đau thương
Vẫn hiểu đường đi lắm bụi mờ
Vườn chiều lá rụng, nắng thờ ơ
Sương lam bảng lảng hoà mây khói
Tĩnh mịch đìu hiu gió hững hờ
Mẹ cha già yếu, trước truân chuyên
Lam lũ làm sao đủ bạc tiền
Mọi thứ trăm bề trang trải xuể
Thôi thì sẵn lỡ dại trao duyên…
14/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Bóng Tối Giang Hồ
Hành lang rỉ rả giọt mưa thu
Thổn thức tâm tư chốn ngục tù
Đằng đẵng lẫy lừng trùm khét tiếng
Đại ca máu mặt chiếm nhiều khu
Những vết thẹo sâu đến lạnh lùng
Môi dầy, miệng rộng, chữ điền khung
Vóc vừa, cứng rắn, trắng da thịt
Tuyết điểm suối bồng, lất phất tung
Bút nghiêng nắn nót viết dăm hàng
Nhật ký mạc thời của dọc ngang
Bài bạc, lãi cao, đầy mánh lới
Bảo kê, siết nợ, thẳng thừng phang
Gái gú đổi thay như xếp tầng
Đố hề chao động hay bâng khuâng
Sắt son chót lưỡi lời mua bán
Thoả dục, thuận tiền, há hiến dâng…
Trán nhíu mày chau, chợt thẫn thờ
Gợn dòng hoài niệm phút ngu ngơ
Của Dương Cẩm Tú, tròn đôi chín
Lỡ lấm bụi hồng, ngọc nhớp nhơ
Mắt nai lúng liếng vẻ hồn nhiên
Đã đốn tim chì đến đảo điên
Vốn dĩ tiểu thơ nhà khá giả
Hẩm phần đày đoạ giáng trần tiên
Gặp phải phong tình để vỡ tan
Đêm đêm trăn trở lạnh bên màn
Vẫn yêu hết mực nguyền chung thuỷ
Dẫu rớt ưu sầu lệ chứa chan
Củi khô lửa lớn đã vô hình
Nước chảy đường dài, hứng lặng thinh
Trơ đá hững hờ, sông nhợt nhạt
Khiến buồn chất ngất ngưỡng điêu linh
Dại khờ hệ luỵ khoác ni cô
Giải thoát tin yêu đáy biển hồ
Am tự tháng ngày then cửa đóng
Cầu kinh gõ mõ, vọng hư vô…
Nấc nghẹn xuyên luồn đọng khoé mi
Thể nào ổn định cánh thiên di
Sa chân trật bước nơi lầy lội
Tội lỗi ngập tràn, nghiệp sổ ghi
Chẳng xót cảnh Ta nhưng não nề
Bởi Nàng trao trọn nghĩa phu thê
Ấp ôm hoài bão cùng xây dựng
Một túp tranh lều đủ hả hê
Vuột tay đánh mất một nhành mai
Nay ngẫm lại thì nặng trĩu vai
Hối hận xốn xang bùng dậy sóng
Xế chiều tuổi hạc trả trần ai
Giờ đây tăm tối rải lên đời
Gió thét thác gầm mù mịt khơi
Lao lý giam cầm trong khổ hạnh
Ngược dòng mắc cạn, mạn thuyền rơi.
September 14, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1487)
Bóng Tối Giang Hồ
Hành lang rỉ rả giọt mưa thu
Thổn thức tâm tư chốn ngục tù
Đằng đẵng lẫy lừng trùm khét tiếng
Đại ca máu mặt chiếm nhiều khu
Những vết thẹo sâu đến lạnh lùng
Môi dầy, miệng rộng, chữ điền khung
Vóc vừa, cứng rắn, trắng da thịt
Tuyết điểm suối bồng, lất phất tung
Bút nghiêng nắn nót viết dăm hàng
Nhật ký mạc thời của dọc ngang
Bài bạc, lãi cao, đầy mánh lới
Bảo kê, siết nợ, thẳng thừng phang
Gái gú đổi thay như xếp tầng
Đố hề chao động hay bâng khuâng
Sắt son chót lưỡi lời mua bán
Thoả dục, thuận tiền, há hiến dâng…
Trán nhíu mày chau, chợt thẫn thờ
Gợn dòng hoài niệm phút ngu ngơ
Của Dương Cẩm Tú, tròn đôi chín
Lỡ lấm bụi hồng, ngọc nhớp nhơ
Mắt nai lúng liếng vẻ hồn nhiên
Đã đốn tim chì đến đảo điên
Vốn dĩ tiểu thơ nhà khá giả
Hẩm phần đày đoạ giáng trần tiên
Gặp phải phong tình để vỡ tan
Đêm đêm trăn trở lạnh bên màn
Vẫn yêu hết mực nguyền chung thuỷ
Dẫu rớt ưu sầu lệ chứa chan
Củi khô lửa lớn đã vô hình
Nước chảy đường dài, hứng lặng thinh
Trơ đá hững hờ, sông nhợt nhạt
Khiến buồn chất ngất ngưỡng điêu linh
Dại khờ hệ luỵ khoác ni cô
Giải thoát tin yêu đáy biển hồ
Am tự tháng ngày then cửa đóng
Cầu kinh gõ mõ, vọng hư vô…
Nấc nghẹn xuyên luồn đọng khoé mi
Thể nào ổn định cánh thiên di
Sa chân trật bước nơi lầy lội
Tội lỗi ngập tràn, nghiệp sổ ghi
Chẳng xót cảnh Ta nhưng não nề
Bởi Nàng trao trọn nghĩa phu thê
Ấp ôm hoài bão cùng xây dựng
Một túp tranh lều đủ hả hê
Vuột tay đánh mất một nhành mai
Nay ngẫm lại thì nặng trĩu vai
Hối hận xốn xang bùng dậy sóng
Xế chiều tuổi hạc trả trần ai
Giờ đây tăm tối rải lên đời
Gió thét thác gầm mù mịt khơi
Lao lý giam cầm trong khổ hạnh
Ngược dòng mắc cạn, mạn thuyền rơi.
September 14, 2019
Tam Muội
Phút Giây Vĩnh Biệt
Thoi thóp hơi tàn giữa tiếng chuông
Kề bên văng vẳng giọng người thương
Ni cô lạnh xác, hồn băng giá
Bất chợt đong đưa dãy gợn buồn…
Lởn vởn chập chờn dáng của anh
Trầm ngâm, ảm đạm, nhúm nhăn vầng
Tên “Thu” khe khẽ bao lần gọi
Khoé mắt đoanh tròng nhểu bóng đêm
Em muốn nhấc tay, để nắm tay
Mà tay chẳng thể cách nào lay
Muốn ngồi bật dậy ôm thương nhớ
Nhưng cả xác thân đã mệt nhoài
Muốn trải nỗi niềm giải bớt đau
Mà tim em đập, lạ lùng sao
Lúc thình thịch mạnh khi im ỉm
Đành phải lặng yên, nhả lệ trào
“Khánh” ơi! Anh ở đâu rồi nhỉ?
Hai mí của em nặng quá chừng
Em cố mở ra cho thật lớn
Tợ như khối đá vạn nghìn cân…
Mơ màng…lớp học buổi giờ chơi
Hai đứa thản nhiên cặm cụi ngồi
Anh chỉ em làm bài toán khó
Kẻo mai thầy chấm chắc không thôi…
Rồi lại “Ai” cười đứng trộ em
Áo quần bùn đất dính tèm lem
Dưới chân thùng nhựa vừa đìa tát
Một khoảnh nước đang ướt bẩy thềm
Tô canh cá lóc nấu rau má
Nghi ngút bay hơi bưng tặng “Chàng”
Nhìn thấy bước ra, bừng ánh loé
Ấy mừng, đây cũng dạ lâng lâng
Đính ước mẹ cha chuyện chúng mình
Thật thà em đặt trọn niềm tin
Cớ sao bỗng chốc anh thay đổi
Tan nát con tim ngập bóng tình
Anh lấy vợ giàu bỏ lại kia
Từng đêm thao thức nghẹn canh khuya
Vấn vương, lưu luyến đầy tâm khảm
Mong mỏi thời gian sớm một nhà…
Am tự đìu hiu phủ bốn bề
Chiều chiều thỉnh thoảng nhớ câu thề
Tái tê, da diết, từng cơn nhói
Đau đớn tột cùng hỡi Khánh ơi!…
Anh rớt giọt sầu phút tiễn đưa
Cho em giây phút sống ngày xưa
Dẫu là ảo ảnh, hình mơ tưởng
Cũng giúp lòng em ấm lại rồi
Loáng thoáng phong linh dẫn mảnh hồn
Về nơi vĩnh biệt chuỗi hoàng hôn
Dấu yêu tha thiết, vòng ngang trái
Mãi mãi từ nay chẳng có còn…
15/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1488)
Phút Giây Vĩnh Biệt
Thoi thóp hơi tàn giữa tiếng chuông
Kề bên văng vẳng giọng người thương
Ni cô lạnh xác, hồn băng giá
Bất chợt đong đưa dãy gợn buồn…
Lởn vởn chập chờn dáng của anh
Trầm ngâm, ảm đạm, nhúm nhăn vầng
Tên “Thu” khe khẽ bao lần gọi
Khoé mắt đoanh tròng nhểu bóng đêm
Em muốn nhấc tay, để nắm tay
Mà tay chẳng thể cách nào lay
Muốn ngồi bật dậy ôm thương nhớ
Nhưng cả xác thân đã mệt nhoài
Muốn trải nỗi niềm giải bớt đau
Mà tim em đập, lạ lùng sao
Lúc thình thịch mạnh khi im ỉm
Đành phải lặng yên, nhả lệ trào
“Khánh” ơi! Anh ở đâu rồi nhỉ?
Hai mí của em nặng quá chừng
Em cố mở ra cho thật lớn
Tợ như khối đá vạn nghìn cân…
Mơ màng…lớp học buổi giờ chơi
Hai đứa thản nhiên cặm cụi ngồi
Anh chỉ em làm bài toán khó
Kẻo mai thầy chấm chắc không thôi…
Rồi lại “Ai” cười đứng trộ em
Áo quần bùn đất dính tèm lem
Dưới chân thùng nhựa vừa đìa tát
Một khoảnh nước đang ướt bẩy thềm
Tô canh cá lóc nấu rau má
Nghi ngút bay hơi bưng tặng “Chàng”
Nhìn thấy bước ra, bừng ánh loé
Ấy mừng, đây cũng dạ lâng lâng
Đính ước mẹ cha chuyện chúng mình
Thật thà em đặt trọn niềm tin
Cớ sao bỗng chốc anh thay đổi
Tan nát con tim ngập bóng tình
Anh lấy vợ giàu bỏ lại kia
Từng đêm thao thức nghẹn canh khuya
Vấn vương, lưu luyến đầy tâm khảm
Mong mỏi thời gian sớm một nhà…
Am tự đìu hiu phủ bốn bề
Chiều chiều thỉnh thoảng nhớ câu thề
Tái tê, da diết, từng cơn nhói
Đau đớn tột cùng hỡi Khánh ơi!…
Anh rớt giọt sầu phút tiễn đưa
Cho em giây phút sống ngày xưa
Dẫu là ảo ảnh, hình mơ tưởng
Cũng giúp lòng em ấm lại rồi
Loáng thoáng phong linh dẫn mảnh hồn
Về nơi vĩnh biệt chuỗi hoàng hôn
Dấu yêu tha thiết, vòng ngang trái
Mãi mãi từ nay chẳng có còn…
15/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Tâm Sự Điệp Trùng
Cẩm Tú! Hiền thê tỉnh lại nào
Hãy nhìn mặt nước ửng ngàn sao
Đồi thông đom đóm lập loè chiếu
Như hấp dẫn nhau, sinh sản đào
Phía xa dãy núi chính Hàm Rồng
Sắc thái muôn màu lá cỏ bông
Chằng chịt dây leo hoà vướng vít
Lạc vào tiên cảnh, ngất ngây không?
Đỉnh kia lãng đãng ánh trăng ngà
Trông vuốt liễu cành, mơn thiết tha
Than dế nỉ non chừng gọi bạn
Tợ lòng Ta đó, hỡi “Kiêu Sa”!…
Văng vẳng bên tai, đáy huyệt mồ
Bàng hoàng trở giấc, miệng môi khô
Ngoài sân phủ kín sương dày đặc
Hốc hác hao gầy bóng nguyệt cô
Phất phơ lọn tóc cuốn ưu sầu
Thắc thỏm hiện thời Chàng ở đâu
Cợt gió lùa mây, xây mộng điệp
Thả giàn hí hửng với tiên nâu?
Bất tận dặt dìu hê hả hê
Xập xình cuồng loạn giữa cơn mê
Đầy vơi cạn chén, hùm tranh đấu
Bạt cánh chim trời thoả thích phê?
Hay thẫn thờ chân trên vỉa hè
Góc ngồi hiu quạnh, ẩn tàng che
Gom về ký ức thuở xưa ấy
Lúc phượng rực vòm, rộ tiếng ve?…
Phấp phỏng hồn hoa lưỡng lự dần
Tạ từ cõi thế vẫn lần khân
Trót vương vấn nặng tình tri kỷ
Siêu thoát được chăng bởi nợ trần
Trí rối, ngực đau, nhung nhớ hoài
Bao giờ da diết mới nguôi ngoai
Can trường lỡ khắc tên Vương Vũ
Nên dấn lao đao kiếp đoạn đoài
Cha Mẹ hẳn buồn nơi chín suối
Bùi ngùi con trẻ lệ lâm li
Luỵ duyên Lãng Tử âm thầm khổ
Chuốc lấy muộn phiền hà cớ chi?
Vụng tay nguệch ngoạc xướng bài thơ
Nguồn ý chơi vơi luật cứng đờ
Gắng trút nỗi niềm, phơi khúc mắc
Tương tư hụp lặn, nhặt thờ ơ
Chênh chếch liêu xiêu, thiếu chị Hằng
Tơ hồng lấp lửng ngọn lam giăng
Sóng dâng vùi cát sâu lòng biển
Thổn thức triền miên, ai đãi đằng?
Sức kiệt hơi tàn réo quỷ ma
Mày xanh mắt đỏ bay là đà
Thênh thang diệu vợi đường âm phủ
Bỉ ngạn mang mang tâm sự là.
September 15, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1489)
Tâm Sự Điệp Trùng
Cẩm Tú! Hiền thê tỉnh lại nào
Hãy nhìn mặt nước ửng ngàn sao
Đồi thông đom đóm lập loè chiếu
Như hấp dẫn nhau, sinh sản đào
Phía xa dãy núi chính Hàm Rồng
Sắc thái muôn màu lá cỏ bông
Chằng chịt dây leo hoà vướng vít
Lạc vào tiên cảnh, ngất ngây không?
Đỉnh kia lãng đãng ánh trăng ngà
Trông vuốt liễu cành, mơn thiết tha
Than dế nỉ non chừng gọi bạn
Tợ lòng Ta đó, hỡi “Kiêu Sa”!…
Văng vẳng bên tai, đáy huyệt mồ
Bàng hoàng trở giấc, miệng môi khô
Ngoài sân phủ kín sương dày đặc
Hốc hác hao gầy bóng nguyệt cô
Phất phơ lọn tóc cuốn ưu sầu
Thắc thỏm hiện thời Chàng ở đâu
Cợt gió lùa mây, xây mộng điệp
Thả giàn hí hửng với tiên nâu?
Bất tận dặt dìu hê hả hê
Xập xình cuồng loạn giữa cơn mê
Đầy vơi cạn chén, hùm tranh đấu
Bạt cánh chim trời thoả thích phê?
Hay thẫn thờ chân trên vỉa hè
Góc ngồi hiu quạnh, ẩn tàng che
Gom về ký ức thuở xưa ấy
Lúc phượng rực vòm, rộ tiếng ve?…
Phấp phỏng hồn hoa lưỡng lự dần
Tạ từ cõi thế vẫn lần khân
Trót vương vấn nặng tình tri kỷ
Siêu thoát được chăng bởi nợ trần
Trí rối, ngực đau, nhung nhớ hoài
Bao giờ da diết mới nguôi ngoai
Can trường lỡ khắc tên Vương Vũ
Nên dấn lao đao kiếp đoạn đoài
Cha Mẹ hẳn buồn nơi chín suối
Bùi ngùi con trẻ lệ lâm li
Luỵ duyên Lãng Tử âm thầm khổ
Chuốc lấy muộn phiền hà cớ chi?
Vụng tay nguệch ngoạc xướng bài thơ
Nguồn ý chơi vơi luật cứng đờ
Gắng trút nỗi niềm, phơi khúc mắc
Tương tư hụp lặn, nhặt thờ ơ
Chênh chếch liêu xiêu, thiếu chị Hằng
Tơ hồng lấp lửng ngọn lam giăng
Sóng dâng vùi cát sâu lòng biển
Thổn thức triền miên, ai đãi đằng?
Sức kiệt hơi tàn réo quỷ ma
Mày xanh mắt đỏ bay là đà
Thênh thang diệu vợi đường âm phủ
Bỉ ngạn mang mang tâm sự là.
September 15, 2019
Tam Muội
Trọn Đời Khoá Chặt, Nhịp Im Lìm
Thôi rồi! Em đã giấc nghìn thu
Còn lại mình anh giữa cõi mờ
Nhớ ánh trăng vàng soi bóng nước
Nhớ thời yêu dấu đượm vần thơ…
Những hoàng hôn đổ, gió du dương
Hướng mắt nhìn ngang cách mé vườn
Không thấy ảnh hình “Ai” lai vãng
Bốn bề lởn vởn tuyết sương buông
Những tối đỉnh tầng lấp lánh sao
Lắng nghe thoang thoảng tiếng rì rào
Cảm như thỏ thẻ lời em nói
Chợt muốn phải nầy sáng thật mau…
Có bữa ra đồng em bắt cua
Nhìn lên u ám sợ trời mưa
Anh mang áo nhựa cho em mặc
Xúc cảm lâng lâng, thấy thẹn thùa
Hai đứa cách nhau mấy cái nhà
Sớm trưa gần gũi tới lui qua
Mẹ cha đã định nên duyên nợ
Chỉ đợi thời gian ngắn nữa là..!.
Ai cũng bảo rằng rất xứng đôi
Anh thì lặng lẽ tụ niềm vui
Còn em mắc cỡ khi nghe nói
Má ửng xoay nghiêng dấu nụ cười
Những lúc anh đau em ghé thăm
Thẫn thờ ngước mặt thấy vầng trăng
Mây đen ảm đạm màn giăng kín
Suối biếc long lanh nhểu đọng lằn
Hôn lễ chưa thành mà giống vợ
Ân cần, từng chút thật tràn đầy
Khiến anh lắm lúc hừng nung nấu
Chí nguyện rồi đây sẽ chuỗi ngày…
Sắp sửa lên đường, chuẩn bị xong
Nào xôi, bánh ngọt, thịt chà bông
Một bao khá nặng em làm sẵn
Khệ nệ bưng trao tợ tiễn chồng…!
U mê lầm lạc rơi oan nghiệt
Da diết ngàn đau vỡ ánh thề
Mảnh đất sum sê đầy trái ngọt
Mà ôi! Bỗng chốc mất đường đi
Tan nát tình yêu, khổ bậu hiền
Âm thầm vào ngưỡng cửa am thiền
Mong tìm phôi lãng niềm dang dở
Nhưng chẳng thể nào dạ tĩnh yên
Canh cánh tơ vương sớm tối chiều
Bâng khuâng thổn thức dưới đìu hiu
Kệ kinh, chuông mõ công phu trải
Mãi vẫn hằn sâu bởi quá nhiều…
Từ nay vĩnh viễn chẳng còn em
Lần cuối cũng là một trái tim
Giữa đặt “Ngàn thương” tròn ấp ủ
Trọn đời khoá chặt, nhịp im lìm…
16/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1490)
Trọn Đời Khoá Chặt, Nhịp Im Lìm
Thôi rồi! Em đã giấc nghìn thu
Còn lại mình anh giữa cõi mờ
Nhớ ánh trăng vàng soi bóng nước
Nhớ thời yêu dấu đượm vần thơ…
Những hoàng hôn đổ, gió du dương
Hướng mắt nhìn ngang cách mé vườn
Không thấy ảnh hình “Ai” lai vãng
Bốn bề lởn vởn tuyết sương buông
Những tối đỉnh tầng lấp lánh sao
Lắng nghe thoang thoảng tiếng rì rào
Cảm như thỏ thẻ lời em nói
Chợt muốn phải nầy sáng thật mau…
Có bữa ra đồng em bắt cua
Nhìn lên u ám sợ trời mưa
Anh mang áo nhựa cho em mặc
Xúc cảm lâng lâng, thấy thẹn thùa
Hai đứa cách nhau mấy cái nhà
Sớm trưa gần gũi tới lui qua
Mẹ cha đã định nên duyên nợ
Chỉ đợi thời gian ngắn nữa là..!.
Ai cũng bảo rằng rất xứng đôi
Anh thì lặng lẽ tụ niềm vui
Còn em mắc cỡ khi nghe nói
Má ửng xoay nghiêng dấu nụ cười
Những lúc anh đau em ghé thăm
Thẫn thờ ngước mặt thấy vầng trăng
Mây đen ảm đạm màn giăng kín
Suối biếc long lanh nhểu đọng lằn
Hôn lễ chưa thành mà giống vợ
Ân cần, từng chút thật tràn đầy
Khiến anh lắm lúc hừng nung nấu
Chí nguyện rồi đây sẽ chuỗi ngày…
Sắp sửa lên đường, chuẩn bị xong
Nào xôi, bánh ngọt, thịt chà bông
Một bao khá nặng em làm sẵn
Khệ nệ bưng trao tợ tiễn chồng…!
U mê lầm lạc rơi oan nghiệt
Da diết ngàn đau vỡ ánh thề
Mảnh đất sum sê đầy trái ngọt
Mà ôi! Bỗng chốc mất đường đi
Tan nát tình yêu, khổ bậu hiền
Âm thầm vào ngưỡng cửa am thiền
Mong tìm phôi lãng niềm dang dở
Nhưng chẳng thể nào dạ tĩnh yên
Canh cánh tơ vương sớm tối chiều
Bâng khuâng thổn thức dưới đìu hiu
Kệ kinh, chuông mõ công phu trải
Mãi vẫn hằn sâu bởi quá nhiều…
Từ nay vĩnh viễn chẳng còn em
Lần cuối cũng là một trái tim
Giữa đặt “Ngàn thương” tròn ấp ủ
Trọn đời khoá chặt, nhịp im lìm…
16/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Hẹn Nàng Ở Kiếp Lai Sinh
Thưởng làn mát dịu quyện không trung
Cảnh vật hiển nhiên đẹp lạ lùng
Thấm thoắt cơm tù hai thập kỷ
Thấu đời ngục thất, vọng ung dung
Ý thức bổ sung luôn chấp hành
Phạt tiền, cải tạo tốt nên nhanh
Trại giam đặc xá giảm thời hạn
Tha bổng, khoan hồng, đố hổ danh
Cổng sắt rào gai chào giã biệt
Phước phần thoát hiểm, vượt lầm than
Tu tâm dưỡng tánh hầu vơi bớt
Quả nghiệp bụi trần chuỗi bất an
Hoàng hôn bảng lảng tím tầng mây
Ngọn bấc rì rào nghiêng ngửa cây
Lác đác vàng rơi nằm ngập lối
Gợi luồng u uẩn nặng nề vây
Nhấc bước lang thang kiếm trụ trì
Chỗ Nàng ký thác khoác qui y
Vùi chôn khổ nhục, nương nhà Phật
Giũ mảnh gian truân, ải luỵ vì
Nhận lọn mượt huyền trên cánh thư
Tỏ bày da diết trải tâm tư
Phút giây đoản mệnh còn vương vấn
Khắc khoải mông lung, dạ nát nhừ
Hộp giấy gói kia đựng mấy quà
Vòng kim, nhẫn ngọc, với bài ca
Lúc đang thả thính vội đùa viết
Những thứ cỏn con, ấy vậy mà!
Chênh vênh nhoi nhói siết dây thòng
Ray rứt bàng hoàng ngấn lệ trong
Một đoá hồng nhung mang bất diệt
Tình yêu thiết thạch, lại long đong
Lần theo chỉ dẫn đến thăm mồ
Cỏ dại mọc trùm, lá chất khô
Hang hốc xới cào từ rắn chuột
Nhện đàn, kiến đống mãi ra vô
Rưng rưng tay đốt nén trầm hương
Khấn vái vong hồn nếu bởi thương
Sống vất vưởng hoài nơi cõi thế
Nay mời tái ngộ dẫu uyên ương
Âm giới ngăn ranh giữa chúng mình
Ta thề xế bóng, bỏ phồn vinh
Về đây ngủ lạnh, phơi sương gió
Vĩnh viễn cạnh Em tợ bóng hình
Mền trời gối đất, kệ kinh năng
Kết mộng khi chiều, tối ngắm trăng
Nhang khói quay quần bên nấm mộ
Tháng ngày đạm bạc đợi giờ thăng
Niêm phong dĩ vãng, xoá lam mầu
Sám hối tội điều gây bể dâu
Nguyện kiếp lai sinh duyên hợp cẩn
Đáp đền món nợ nghĩa thâm sâu.
September 16, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1491)
Hẹn Nàng Ở Kiếp Lai Sinh
Thưởng làn mát dịu quyện không trung
Cảnh vật hiển nhiên đẹp lạ lùng
Thấm thoắt cơm tù hai thập kỷ
Thấu đời ngục thất, vọng ung dung
Ý thức bổ sung luôn chấp hành
Phạt tiền, cải tạo tốt nên nhanh
Trại giam đặc xá giảm thời hạn
Tha bổng, khoan hồng, đố hổ danh
Cổng sắt rào gai chào giã biệt
Phước phần thoát hiểm, vượt lầm than
Tu tâm dưỡng tánh hầu vơi bớt
Quả nghiệp bụi trần chuỗi bất an
Hoàng hôn bảng lảng tím tầng mây
Ngọn bấc rì rào nghiêng ngửa cây
Lác đác vàng rơi nằm ngập lối
Gợi luồng u uẩn nặng nề vây
Nhấc bước lang thang kiếm trụ trì
Chỗ Nàng ký thác khoác qui y
Vùi chôn khổ nhục, nương nhà Phật
Giũ mảnh gian truân, ải luỵ vì
Nhận lọn mượt huyền trên cánh thư
Tỏ bày da diết trải tâm tư
Phút giây đoản mệnh còn vương vấn
Khắc khoải mông lung, dạ nát nhừ
Hộp giấy gói kia đựng mấy quà
Vòng kim, nhẫn ngọc, với bài ca
Lúc đang thả thính vội đùa viết
Những thứ cỏn con, ấy vậy mà!
Chênh vênh nhoi nhói siết dây thòng
Ray rứt bàng hoàng ngấn lệ trong
Một đoá hồng nhung mang bất diệt
Tình yêu thiết thạch, lại long đong
Lần theo chỉ dẫn đến thăm mồ
Cỏ dại mọc trùm, lá chất khô
Hang hốc xới cào từ rắn chuột
Nhện đàn, kiến đống mãi ra vô
Rưng rưng tay đốt nén trầm hương
Khấn vái vong hồn nếu bởi thương
Sống vất vưởng hoài nơi cõi thế
Nay mời tái ngộ dẫu uyên ương
Âm giới ngăn ranh giữa chúng mình
Ta thề xế bóng, bỏ phồn vinh
Về đây ngủ lạnh, phơi sương gió
Vĩnh viễn cạnh Em tợ bóng hình
Mền trời gối đất, kệ kinh năng
Kết mộng khi chiều, tối ngắm trăng
Nhang khói quay quần bên nấm mộ
Tháng ngày đạm bạc đợi giờ thăng
Niêm phong dĩ vãng, xoá lam mầu
Sám hối tội điều gây bể dâu
Nguyện kiếp lai sinh duyên hợp cẩn
Đáp đền món nợ nghĩa thâm sâu.
September 16, 2019
Tam Muội
Ngẫm Phù Vân
Trăm hoa mới đó nở khu vườn
Chỉ khoảnh khắc thời cánh rã buông
Thơm ngát hừng đông vừa sực nức
Chiều tà rũ đoá, cạn làn hương…
Cảnh sống con người lắm đổi thay
Xuân xanh hiển hách, bước trời mây
Tuổi già xế bóng mòn hơi sức
Nẻo quạnh thâm trầm, nỗi lắc lay
Tử sinh bệnh lão lẽ phù vân
Nào thể ngược xoay định số phần
Óng mượt no tròn khi giữa rộ
Tóp teo, khô héo lúc mùa sang
Hôm qua vui vẻ biết bao nhiêu
Gặt hái thành công, lợi thật nhiều
Bỗng bữa nay xui tai nạn đến
Hao tài, vướng hoạ đẩy liêu xiêu
Kia thiếu phụ nghèo mưa nắng trải
Bán buôn vất vả kiếm nuôi con
Bất ngờ “Khách lạ” tìm thăm bậu
Đáp nghĩa tình xưa…“Tặng điếng hồn”
Hùm xám một vùng, tiếng dội xa
Trăng đang mười sáu gọi trăng tà
Đố ai dám bảo là trăng sáng
Dưới bóng hoàng hôn…“Nắng cũng nhoà”
Đổi thay, thay đổi tợ dòng sông
Thoáng chốc dâng cao, thoàng chốc ròng
Mỏng mảnh nan thuyền xuôi sóng nước
Tuỳ theo hướng chảy khoẻ hay cong…!
Ta chợt thấy lòng như mỏi mê
Khi hồi tưởng lại chuỗi lê thê
Ảnh hình, kỷ niệm dài năm tháng
Tất cả giờ đây còn những gì?
Phải chăng vương vấn, để canh thâu
Nhìn lá cỏ cây đọng giọt sầu
Hay chạnh bâng khuâng về dĩ vãng
Lúc chìm giá lạnh, khuất vào sâu
Buồn buồn, nhớ nhớ với mà thôi
Của kẻ ngày xưa hiện góc đời
Cứ mãi sớm chiều canh cánh dạ
Lan man thổn thức vọng trùng khơi
Bao lần ấp ủ nỗi niềm mơ
Dang dở hằn đau, nghẹn thẫn thờ
Bao giấc mộng ngàn tan vỡ nát
Ẩn tàng ký ức, hoá vần thơ…
Luẩn quẩn, loanh quanh luồn trí não
Cũng đành cam khép cửa con tim
Bởi vì tạo hoá an bày sẵn
Tất cả đều do một chữ duyên…
Bảng lảng không gian ánh lập loè
Phía vườn rỉ rả điệp ngân ve
Phôi pha, tạm gác bầu tâm sự
Lặng lẽ âm thầm đứng dậy đi…
18/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1492)
Ngẫm Phù Vân
Trăm hoa mới đó nở khu vườn
Chỉ khoảnh khắc thời cánh rã buông
Thơm ngát hừng đông vừa sực nức
Chiều tà rũ đoá, cạn làn hương…
Cảnh sống con người lắm đổi thay
Xuân xanh hiển hách, bước trời mây
Tuổi già xế bóng mòn hơi sức
Nẻo quạnh thâm trầm, nỗi lắc lay
Tử sinh bệnh lão lẽ phù vân
Nào thể ngược xoay định số phần
Óng mượt no tròn khi giữa rộ
Tóp teo, khô héo lúc mùa sang
Hôm qua vui vẻ biết bao nhiêu
Gặt hái thành công, lợi thật nhiều
Bỗng bữa nay xui tai nạn đến
Hao tài, vướng hoạ đẩy liêu xiêu
Kia thiếu phụ nghèo mưa nắng trải
Bán buôn vất vả kiếm nuôi con
Bất ngờ “Khách lạ” tìm thăm bậu
Đáp nghĩa tình xưa…“Tặng điếng hồn”
Hùm xám một vùng, tiếng dội xa
Trăng đang mười sáu gọi trăng tà
Đố ai dám bảo là trăng sáng
Dưới bóng hoàng hôn…“Nắng cũng nhoà”
Đổi thay, thay đổi tợ dòng sông
Thoáng chốc dâng cao, thoàng chốc ròng
Mỏng mảnh nan thuyền xuôi sóng nước
Tuỳ theo hướng chảy khoẻ hay cong…!
Ta chợt thấy lòng như mỏi mê
Khi hồi tưởng lại chuỗi lê thê
Ảnh hình, kỷ niệm dài năm tháng
Tất cả giờ đây còn những gì?
Phải chăng vương vấn, để canh thâu
Nhìn lá cỏ cây đọng giọt sầu
Hay chạnh bâng khuâng về dĩ vãng
Lúc chìm giá lạnh, khuất vào sâu
Buồn buồn, nhớ nhớ với mà thôi
Của kẻ ngày xưa hiện góc đời
Cứ mãi sớm chiều canh cánh dạ
Lan man thổn thức vọng trùng khơi
Bao lần ấp ủ nỗi niềm mơ
Dang dở hằn đau, nghẹn thẫn thờ
Bao giấc mộng ngàn tan vỡ nát
Ẩn tàng ký ức, hoá vần thơ…
Luẩn quẩn, loanh quanh luồn trí não
Cũng đành cam khép cửa con tim
Bởi vì tạo hoá an bày sẵn
Tất cả đều do một chữ duyên…
Bảng lảng không gian ánh lập loè
Phía vườn rỉ rả điệp ngân ve
Phôi pha, tạm gác bầu tâm sự
Lặng lẽ âm thầm đứng dậy đi…
18/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Sau Bức Màn Nhung
Đế vương lộng lẫy khoác long bào
Ngự trị ngai vàng, hái vạn sao
Nhả ngọc phun châu, hàng thần khớp
Sững sờ cúi rạp khép binh đao
Lãng tử hào hoa chốn nguyệt lầu
Tiệc tùng, ngả ngớn, lả lơi câu
Đùa ong ghẹo bướm say hương lửa
Vũ lụa nghê thường thoả mãn thâu
Lấm lem lăn lộn kiếp ăn mày
Gió bụi sóng đời trông rủi may
Cơm hẩm áo manh chờ bố thí
Gầm cầu xó chợ cuộn dòng quay
Thuỳ mị nết na gặp bất tài
Lệch duyên phụ rẫy vướng trần ai
U mê hệ luỵ trầm mình xuống
Đáy vực nhận chìm, gãy nhánh mai
Ma men bợm quậy nhất nhì làng
Gia trưởng vụng về khiến xốn xang
Ý thức dẫu sai đều phải lệnh
Trong ngoài răm rắp, nặng lòng mang
Mẹ hiền tần tảo dưỡng nuôi con
Sầu khổ vọng Cha nuốt mỏi mòn
Rê bước bôn ba từng ngõ ngách
Xá gì ngụp lặn phủ đầu non
Thái hậu hoành hành ngôi chín bệ
Hùng hồ xưng bá, thật uy nghi
Bộc nô, tì nữ, nguy nga điện
Quý phái nghiêm trang đẹp cực kì…
Nào vua, lãng tử, đến a hoàn
Đấy kẻ mặn nồng thắm phụng loan
Kia nước êm đềm ròng rả chảy
Đây nguồn suối đục chuỗi tân toan
Khi bức màn nhung khép lại rồi
Nỗi niềm hụt hẫng lững lờ trôi
Phấn son gột rửa sau vai diễn
Giờ lộ mênh mang khúc lở bồi
Guồng lo bất tận mãi khôn ngừng
Bão trút, lốc tràn, tuyết dửng dưng
Bữa ế chèo queo nằm quạt muỗi
Hôm phờ phạc nét, ngủ đìa bưng
Mấy lúc tẽn tò giả lả vui
Hoặc khuya gió nhẹ rớt bùi ngùi
Hả hê khoảnh khắc thành mây khói
Bảng lảng lụn tàn khi nắng thui
Lẻ loi ngán ngẩm trước trăm bề
Thực tế gánh gồng lắm ủ ê
Mặt nạ tích tuồng hề hoá chuyển
Được buồn thườn thượt dãy lê thê
Sân khấu lời ca mong cuộc đời
Dịu mờ nức nở giữa chơi vơi
Thả hồn lơ lửng theo ngày tháng
Nhưng chỉ bóng trăng lạnh cuối trời.
September 18, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1493)
Khoảnh Khắc Dòng Dư Lệ
Thắm thoát hai mùa thu lá bay
Ta Nàng sớm tối chặt bàn tay
Dìu nhau từng bước về cung nguyệt
Cạn chén men nồng say thật say
Những sớm tinh sương bước xuống đò
Chở hồn đôi đứa đến bờ mơ
Bước lên thong thả, trầm giây phút
Giấy mực chan hoà cả ý thơ
Bao chiều êm ả cận bờ sông
Má tựa kề vai ấm áp lòng
Xúc cảm dâng trào nơi khoé mắt
Ngọt ngào yêu dấu ngập mênh mông
Đêm đêm thao thức vọng trời xa
Nỗi nhớ niềm thương ánh chạnh nhoà
Mảng trắng lưu tình canh cánh dạ
Chập chờn lởn vởn bóng “Người Ta”
Canh khuya gối lạnh, lạnh tơ vương
Mong mỏi chìm sâu giấc mộng hường
Xoải cánh nhẹ nhàng vào diệu vợi
Để cùng gặp gỡ ảnh hình thương
Lắm lúc lan man trước nẻo đời
Nhìn bầu ảm đạm héo vàng rơi
Tâm tư man mác chìm hoang quạnh
Bỗng chốc phôi pha trước nụ cười…
Nàng ơi! Khoảnh khắc dòng dư lệ
Chẳng hiểu vì sao lại nhểu sầu
Có phải bất ngờ do thổn thức
Cảnh thuyền ngóng đợi, khách nơi đâu?
Hay buồn lặng ngắm mảnh trăng thanh
Toả sáng lung linh giữa đỉnh tầng
Bất chợt hàng mây trôi lững thững
Kéo màn u ám phủ xung quanh…
10/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Khung Sầu Tháng Chín
Chiều thu lác đác lá vàng rơi
Lặng lẽ mây bay cuộn cuối trời
Bảng lảng lam mờ quanh núi biếc
Hữu tình cám cảnh tấc lòng khơi
Tháng chín đã về Mình biết không
Heo may thoảng lạnh, sữa hoa nồng
Buồn đươm mắt ngọc rưng nguồn lệ
Khoảng cách đôi bờ, em mãi trông
Thoáng giây hội ngộ ngớt dòng châu
Dẫu phải Thiên Cơ đổ đỉnh đầu
Sóng dạt con đò nghiêng lảo đảo
Hoặc đùn xám xịt bám vầng nâu…
Hiện tại giờ nầy Mình ấm êm
Bên chăn nệm gối cạnh môi mềm
Thưởng làn mát dịu, tô mày liễu
Tung cánh chim Bằng thoả ánh đêm
Nhen nhóm củi khô rực lửa tình
Đắm chìm hồ hởi ngắm lung linh
Bướm chao đài mượt khung lầu mộng
Ngất ngưởng men say quyện bóng hình?
Hay Mình lạnh lẽo giữa hàn sương
Tủi phận lao đao ngưỡng đoạn trường
Thấp thỏm hướng nhìn nơi diệu vợi
Mong cùng tố nữ thẳng buồm giương
Bến cập đất lành tạo dựng xây
Túp lều lý tưởng, thả diều dây
Ban mai thánh thót, bầu quang đãng
Chạng vạng suối ngân tuế nguyệt chầy?…
Còn ở phương nầy dạ ngổn ngang
Trầm tư thao thức ngẫm tào khang
Tương phùng hà cớ sông ngăn trở
Khiến quạnh hiu sầu, xang xốn xang.
September 19, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1494)
Khung Sầu Tháng Chín
Chiều thu lác đác lá vàng rơi
Lặng lẽ mây bay cuộn cuối trời
Bảng lảng lam mờ quanh núi biếc
Hữu tình cám cảnh tấc lòng khơi
Tháng chín đã về Mình biết không
Heo may thoảng lạnh, sữa hoa nồng
Buồn đươm mắt ngọc rưng nguồn lệ
Khoảng cách đôi bờ, em mãi trông
Thoáng giây hội ngộ ngớt dòng châu
Dẫu phải Thiên Cơ đổ đỉnh đầu
Sóng dạt con đò nghiêng lảo đảo
Hoặc đùn xám xịt bám vầng nâu…
Hiện tại giờ nầy Mình ấm êm
Bên chăn nệm gối cạnh môi mềm
Thưởng làn mát dịu, tô mày liễu
Tung cánh chim Bằng thoả ánh đêm
Nhen nhóm củi khô rực lửa tình
Đắm chìm hồ hởi ngắm lung linh
Bướm chao đài mượt khung lầu mộng
Ngất ngưởng men say quyện bóng hình?
Hay Mình lạnh lẽo giữa hàn sương
Tủi phận lao đao ngưỡng đoạn trường
Thấp thỏm hướng nhìn nơi diệu vợi
Mong cùng tố nữ thẳng buồm giương
Bến cập đất lành tạo dựng xây
Túp lều lý tưởng, thả diều dây
Ban mai thánh thót, bầu quang đãng
Chạng vạng suối ngân tuế nguyệt chầy?…
Còn ở phương nầy dạ ngổn ngang
Trầm tư thao thức ngẫm tào khang
Tương phùng hà cớ sông ngăn trở
Khiến quạnh hiu sầu, xang xốn xang.
September 19, 2019
Tam Muội
Vẳng Vọng Tím Hồi Chuông
Tháng chín thu nay đã cuối mùa
Lá vàng lối ngõ rụng dần thưa
Hàng cây trầm mặc trông luồng gió
Lững thững từ xa lấy chổi lùa…
Lất phất tung bay héo cạnh bờ
Gợi niềm vương vấn dẫn hồn mơ
Cho dài năm tháng vòng ngang trái
Nhịp sóng trào dâng đẩy vật vờ
Canh cánh u hoài tưởng nhớ ai
Bâng khuâng da diết thả hàng mây
Miên man chất ngất bầu tâm sự
Chỉ biết âm thầm mượn bút say
Sớm tối nhìn treo giữa cõi tầng
Giạt về tít tận khuất mờ tan
Biết bao dãy xám đà như thế
Là cũng bấy nhiêu nghẹn tiếng đàn
Để rồi thỉnh thoảng dạ gờn đau
Trăn trở, ưu tư trĩu khoé sầu
Tha thiết ngập đầy loang huyết quản
Vậy mà chẳng biết phải làm sao
Em ơi! Ảm đạm đìu hiu bóng
Chạnh nhớ đêm trăng gặp gỡ hình
Như thể thân quen từ vạn kiếp
Khiến lòng dào dạt mãi rung rinh…
Chầm chậm thời gian lặng lẽ trôi
Khuya khuya thao thức ngóng phương trời
Ngày ngày nghĩ ngợi đờ nhân ảnh
Cố nén vào sâu, gượng nét cười
Thơ tình hai đứa dầy trang giấy
Sưởi ấm yêu đương những lúc buồn
Còn đó âm vang bầu tĩnh mịch
Hoàng hôn vẳng vọng tím hồi chuông…
19/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1495)
LẠC MẤT TÌNH THƠ
Em đầu đẳng, tôi đứng ở đầu đây
Vùn vụt đẩy, say bay hồn tuổi mộng
Chiếc đòn đưa, bềnh bồng khơi sóng dậy
Cho nỗi lòng nước chảy một dòng sông!
Giọng nói Bắc, tên Dung, xinh, duyên dáng
Nét hoa cười lai láng đổ vào tim
Mảnh trăng thanh im lìm nghe gió thoảng
Rồi âm thầm kết tụ chỉ tơ duyên
Lên đi anh! Ngồi kề “người ta” chở!
Đường Sài Gòn sáng tỏ dãy đèn đêm
Ngọn hiu hiu, lim dim theo hơi thở
Nỗi dạt dào rung cảm cận kề em
Đổi lại nhé! Chỉ anh, à! đạp số
Ta thay phiên dạo ngắm cảnh đô thành
Cặp bướm tơ long lanh vầng sáng tỏ
Dưới đêm vàng nhấp nhố chuỗi trong xanh!
Bàn tay nhỏ, xương xương mà thật ấm
Ấm tâm hồn, ấm thấm quả tim tôi
Rạp chiếu phim, em ơi Vương Vũ đấm
Mà sao như thăm thẳm bởi hồn trôi…
Biển cuộc đời chập chùng bao sóng lượn
Ngọn phong cuồng phất phưởng cận kề bên
Trở về quê lênh đênh ngàn gió chướng
Lạc nhau rồi chẳng hướng biết tìm em!
Có bao lần ghé lại đất đô thành
Nỗi nhung nhớ diết da bầu tâm sự
Nhưng mịt mờ phủ vây vầng trăng chạnh
Để suốt đời canh cánh mãi tình thơ!…
Nguyễn Thành Sáng
Lạc Mộng Duyên Rơi
Hồ Than Thở trong ngày tầm tã ấy
Gió thông reo đùn đẩy lạnh cõi lòng
Đang bối rối quay mòng run lẩy bẩy
Ngựa lạc đường lỡ sẩy quấn bòng bong
Rơi hụt hẫng thầm mong tia mầu nhiệm
Cứu tình hình nhưng hiếm bởi xung quanh
Chẳng bóng dáng nên đành ngồi chánh niệm
Chợt huỵch huỳnh! Hiệu nghiệm bước chân anh
Từ dạo đó duyên lành xe đôi lứa
Hay hẹn hò mỗi bữa Chủ Nhật sang
Anh hướng dẫn rỏ ràng khi cưỡi ngựa
Nắm dây cương bàn cựa chắt vững vàng
Một buổi nọ bên Chàng cùng rong ruổi
Trải bạt ngàn rượt đuổi dưới hoàng hôn
Những cảm xúc dập dồn len lỏi duỗi
Khảy cung đàn quyện suối phả càn khôn
Rồi cuộc sống phải bôn ba xứ lạ
Hôm tiễn đưa lã chã giọt lệ sầu
Trao ước hẹn thề câu bền sỏi đá
Rạng công danh sẽ gá nghĩa cau trầu
Đã bao Hạ mưa ngâu dài nỗi nhớ
Người biệt tăm hay nỡ vội vô tình
Em cứ tưởng bình minh hồng rực rở
Nào canh tàn trăn trở hứng điêu linh…
Chiều bảng lảng lộ trình qua lối cũ
Cảnh giờ đây héo rũ thiếu mỹ miều
Tim nhức nhối cô liêu lầm lũi phủ
Đời vắng anh vũ trụ bỗng tiêu điều.
September 20, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1496)
Lạc Mộng Duyên Rơi
Hồ Than Thở trong ngày tầm tã ấy
Gió thông reo đùn đẩy lạnh cõi lòng
Đang bối rối quay mòng run lẩy bẩy
Ngựa lạc đường lỡ sẩy quấn bòng bong
Rơi hụt hẫng thầm mong tia mầu nhiệm
Cứu tình hình nhưng hiếm bởi xung quanh
Chẳng bóng dáng nên đành ngồi chánh niệm
Chợt huỵch huỳnh! Hiệu nghiệm bước chân anh
Từ dạo đó duyên lành xe đôi lứa
Hay hẹn hò mỗi bữa Chủ Nhật sang
Anh hướng dẫn rỏ ràng khi cưỡi ngựa
Nắm dây cương bàn cựa chắt vững vàng
Một buổi nọ bên Chàng cùng rong ruổi
Trải bạt ngàn rượt đuổi dưới hoàng hôn
Những cảm xúc dập dồn len lỏi duỗi
Khảy cung đàn quyện suối phả càn khôn
Rồi cuộc sống phải bôn ba xứ lạ
Hôm tiễn đưa lã chã giọt lệ sầu
Trao ước hẹn thề câu bền sỏi đá
Rạng công danh sẽ gá nghĩa cau trầu
Đã bao Hạ mưa ngâu dài nỗi nhớ
Người biệt tăm hay nỡ vội vô tình
Em cứ tưởng bình minh hồng rực rở
Nào canh tàn trăn trở hứng điêu linh…
Chiều bảng lảng lộ trình qua lối cũ
Cảnh giờ đây héo rũ thiếu mỹ miều
Tim nhức nhối cô liêu lầm lũi phủ
Đời vắng anh vũ trụ bỗng tiêu điều.
September 20, 2019
Tam Muội
Nỗi Lòng Day Dứt
Chuyến xe đò tình cờ ngồi kế cận
Khiến hai người chuyện vãn trở thành quen
Bên cảm mến ánh đèn nâu ửng sáng
Còn bên thì bẽn lẽn dấu nụ duyên…
Rời khỏi bến, lặng yên, lòng man mác
Ngước nhìn nhau rung lắc hãy còn đây
Nhà em ở cuối nầy vài chục mét
Nếu tiện đường anh ghé thiệt là vui…
Kể từ đó dòng đời về diệu vợi
Bóng con thuyền sớm tối lững lờ đi
Lúc hừng đông lượn ghì nghiêng ngả tới
Buổi chiều tà chèo mỏi đậu bờ đê
Chẳng bận bịu, nghĩ gì ngoài ước vọng
Vượt cõi ngàn lồng lộng đến trùng dương
Mặc bão táp phong cuồng gieo dậy sóng
Vẫn âm thầm ngựa phóng, mũi tên buông!
Để quạnh quẽ mảnh vườn trông lữ khách
Cỏ cây sầu, trầm mặc rũ canh thâu
Mới độ nào gặp nhau đầy thân mật
Mà giờ đây héo hắt dưới mưa ngâu…
Ngày khăn gói ghé chào, lời từ giã
Em ngồi kia buồn bã, tím dung nhan
Ngoại với chị mấy lần đưa đẩy gió
Chợt hiểu rồi! “Ở đó” “Đượm vầng trăng”
Nỗi xúc động kéo dần thành day dứt
Có cái gì nhói nhức giữa con tim
Kẻ vô tình làm em đau chất ngất
Lại chính là khoảnh khắc một loài chim…
20/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1497)
Nửa Vần Thơ
Ngày xưa đó, anh mới tập làm thơ
Niềm rung cảm từng giờ gieo trên trắng
Bởi vụng dại văn từ đành hụt hẫng
Tiếng của lòng vương vấn nhịp yêu đương!
Những chiều tà thao thức, ngắm mây sương
Nhìn dãy xám trên đường bay diệu vợi
Lòng dặn lòng, gần nhau anh sẽ nói
Với em rằng, em hỡi! Có hay chăng?
Tại vì sao anh cứ mãi bâng khuâng
Và luôn nhớ sau lần ta gặp gỡ
Hồn lâng lâng trên đầu cây ngọn cỏ
Muốn ảnh hình ai đó được gần bên
Nhưng áng xám che phủ mảnh trăng lên
Để một cõi thang thênh chìm nhạt ánh
Anh yếu đuối, ngại ngần bên sông lạnh
Đành đứng nhìn canh cánh, nhịp đong đưa
Rồi tất cả chỉ biết trút vào thơ
Mà thơ thì thẫn thờ theo cảm xúc
Anh chập chững trong tiếng đàn điệp khúc
Nên khảy hoài chẳng chút điệu thanh trong!
Em nép mình bên thềm vắng chờ mong
Còn anh nghẹn trên dòng con nước chảy
Cố vươn chèo về đến nơi bến ấy
Nhưng bơi hoài chỉ thấy mịt mờ xa
Lời không hay đành khép bản tình ca
Và chẳng muốn ngân nga niềm héo hắt
Anh yêu em, tình yêu ngàn chất ngất
Đâu cam lòng gởi nhạt tặng trăng sao…
Để giờ đây ôm lấy vạn sầu đau
Trải bút tiếp cho tròn… câu dang dỡ
Bởi mỏi mòn trông trăng chìm cuối phố
Em có chồng, trả đó… nửa vần thơ!
14/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
Phải Chi Có Hạt Mưa Sa
Đã lâu lắm mưa quên rồi sa mạc
Hoa cỏ buồn ngơ ngác giữa màu thu
Tiếng chim than vời vợi dải sương mù
Bầu nắng rọi vi vu luồng rực nóng
Lửa thiêu đốt mùa màng hư cô đọng
Cảm muôn loài trông ngóng những tầng mây
Tụ hội về kết xám xịt thành dây
Để đổ hạt tràn đầy sông hồ rãnh
Nguồn tuyệt vọng đội mồ thêm canh cánh
Giếng cạn dần từng mảnh đất nứt khô
Đám ruộng nương héo hắt tựa mơ hồ
Dưới oi ả nhấp nhô cầu vòng hiện
Đợi mòn mỏi tưởng chừng như vĩnh viễn
Nhưng chiều nay lớp kiến bỗng tản hàng
Đỉnh non ngàn lãng đãng rộng xoè trang
Che hừng hực gắt vàng lần yếu ớt
Ánh sấm chớp rền vang trời bất chợt
Xoáy cuộn cuồn bỡn cợt vuốt không gian
Nghiêng rặng cây háo hức kéo cung đàn
Đón ập xuống vô vàn tia dịu mát
Ngoài song cửa thét gào rơi ào ạt
Khiến tơ đồng ran rát chuỗi nhớ mong
Dài tháng năm khao khát tận đáy lòng
Buổi gặp gỡ nửa vòng xoay trái đất
Phải chăng mộng! Biết đâu là sự thật
Trải thơ sầu phẫn uất mối uyên ương
Chìm suy tư quạnh quẽ phủ dáng hường
Tình yêu đấy, đoạn trường giăng kín mít
Nỗi hụt hẫng há lời văng vung vít
Khúc khuỷu nào siết ghịt cánh thuyền duyên
Là tri âm, hay khoảnh khắc hão huyền
Sao phấp phỏng xỏ xuyên hồn du mục.
September 21, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1498)
Phải Chi Có Hạt Mưa Sa
Đã lâu lắm mưa quên rồi sa mạc
Hoa cỏ buồn ngơ ngác giữa màu thu
Tiếng chim than vời vợi dải sương mù
Bầu nắng rọi vi vu luồng rực nóng
Lửa thiêu đốt mùa màng hư cô đọng
Cảm muôn loài trông ngóng những tầng mây
Tụ hội về kết xám xịt thành dây
Để đổ hạt tràn đầy sông hồ rãnh
Nguồn tuyệt vọng đội mồ thêm canh cánh
Giếng cạn dần từng mảnh đất nứt khô
Đám ruộng nương héo hắt tựa mơ hồ
Dưới oi ả nhấp nhô cầu vòng hiện
Đợi mòn mỏi tưởng chừng như vĩnh viễn
Nhưng chiều nay lớp kiến bỗng tản hàng
Đỉnh non ngàn lãng đãng rộng xoè trang
Che hừng hực gắt vàng lần yếu ớt
Ánh sấm chớp rền vang trời bất chợt
Xoáy cuộn cuồn bỡn cợt vuốt không gian
Nghiêng rặng cây háo hức kéo cung đàn
Đón ập xuống vô vàn tia dịu mát
Ngoài song cửa thét gào rơi ào ạt
Khiến tơ đồng ran rát chuỗi nhớ mong
Dài tháng năm khao khát tận đáy lòng
Buổi gặp gỡ nửa vòng xoay trái đất
Phải chăng mộng! Biết đâu là sự thật
Trải thơ sầu phẫn uất mối uyên ương
Chìm suy tư quạnh quẽ phủ dáng hường
Tình yêu đấy, đoạn trường giăng kín mít
Nỗi hụt hẫng há lời văng vung vít
Khúc khuỷu nào siết ghịt cánh thuyền duyên
Là tri âm, hay khoảnh khắc hão huyền
Sao phấp phỏng xỏ xuyên hồn du mục.
September 21, 2019
Tam Muội
Nỗi Niềm Mênh Mang
Bầu oi bức, khô khan trùm vạn vật
Hoa lá đờ héo hắt rũ đìu hiu
Đất nứt nẻ, khao khát biết bao nhiêu
Muôn sự sống tiêu điều dần tơi tả…
Từ diệu vợi bàn tay thần của gió
Vói thẳng về cố phả nỗi hanh hao
Đêm khung trời lấp lánh đỉnh tầng cao
Vạn xúc cảm, thả trào soi mù mịt
Hơi bàng bạc, như chạnh lòng thút thít
Đọng thành sương chen khít nhánh cành cây
Không gian mờ chầm chậm mấy hàng mây
Cũng cám cảnh kéo dài nơi tan loãng
Những nghĩa lớn nhẹ nhàng trong một thoáng
Giúp phôi pha khổ nạn, đổi thay đưa
Và rồi kia loáng thoáng dưới ngọn lùa
Mưa rả rích lưa thưa gầy sức bật…!
Còn ở đây! Yêu đương đầy chất ngất
Quả nồng nàn khép chặt mối tình chung
Cứ phải mãi canh cánh chuỗi bâng khuâng
Khuya thao thức cung đàn ngân não nuột
Là duyên nợ thiết tha từ kiếp trước
Hay ghẹo đùa đẩy bước lạc lầm mê
Khiến thẫn thờ, nghiêng ngả gót chân đi
Rơi ngập ngụa, tái tê niềm tâm sự…
Vậy mà sao có trăng vàng lối ngõ
Trải long lanh êm ả dỗ vu sơn
Sao lại có tiềm thức một linh hồn
Dẫn ngồi giữa khuôn tròn nâng bút ngọc
Và sao lại tháng năm dài quạnh góc
Bỗng bất ngờ cơn lốc kéo vào mơ
Để ngày nào sớm tối tím thu mờ
Nay hoá cánh lững lờ bay khắp nẻo…
21/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1499)
Nỗi Niềm Yêu Đương
Em có thấu nỗi lòng anh không hỡi?
Đã trọn rồi thương nhớ biết bao nhiêu
Ngập vương vấn, liêu xiêu phơi gió thổi
Thắt thẻo nhìn diệu vợi dạ thầm kêu…
Ngày quạnh quẽ, đìu hiu trùm trĩu nặng
Nghĩ ngợi nhiều, luẩn quẩn khối tâm tư
Luống bâng khuâng, thẫn thờ bên nẻo vắng
Nhẹ âm thầm kéo nắng dệt vần thơ
Thơ chan chứa không gian đầy sắc tím
Lắm sương mờ trải cuốn mịt mùng mây
Thêm bọt trắng trải dài lên sóng biển
Đón hình “Nàng” ẩn hiện, cuốn vòng tay
Nay tha thiết tràn đầy, soi ánh tỏ
Vướng phũ phàng lối ngõ kín rào che
Để trầm mặc khuya khuya gần khung cửa
Man mác gờn, vò võ chuỗi ngân nga…!
Nào lo sợ trăng tà hay trăng khuyết
Cũng chẳng màng con nước ngược, nước xuôi
Bởi hoa xuân muôn đời treo suối biếc
Vẫn rạng ngời sắc nét đoá ngàn tươi
Tình đôi ta, đầy vơi niềm lưu luyến
Đêm từng đêm cánh quyện sát kề nhau
Truyền hơi ấm, canh thâu lầu mộng đến
Khuây khoả bầu trống vắng, tuyết sương ngâu
Dẫu biết rằng nhịp cầu đà lỡ bước
Khiến yêu đương đứng trước ngả ba đường
Để chiều chiều nghe chuông hồn vẳng vọng
Âm vang sầu lắng đọng, nhói tim thương
Cố nén lại nỗi buồn trong khoảnh khắc
Ngước khung trời thả mắt hướng xa xăm
Rồi lặng lẽ tiến lần về phía trước
Nhìn sông dài, sóng lướt gợn lăn tăn…
23/7/2019
Nguyễn Thành Sáng
Nối Nghĩa Khâu Tình
Treo bóng nguyệt trên nền trời đen mượt
Gió vi vu lả lướt quyện non ngàn
Bên thềm cửa bút đan dài thườn thượt
Trang giấy luồn mực ướt sũng tràn lan
Đươm nhành liễu muôn vàn tia lấp lánh
Soi mặt hồ từng mảnh gợn li ti
Tiếng thác vỗ thầm thì trêu cá ngạnh
Đuôi quẫy đuôi, xuôi rãnh nước nhu mì
Lòng bỗng chốc rù rì vương vấn nhớ
Len lỏi vào hơi thở, mạch trái tim
Như núi lửa lặn chìm gom đủ cỡ
Rồi cựa nguồn tung vỡ xuống vạn kim
Mới chớp nhoáng đã dìm hai thu rụng
Lời hẹn thề giữ đúng nghĩa khắc sâu
Mong ngày tháng dãi dầu hề lủng củng
Để trọn nguyền Loan Phụng hợp hoà câu
Thiếp cảm khái hằng thâu hàn huyên chuyện
Trải nỗi niềm quyến luyến điệu ngân nga
Càng thắm thiết đậm đà chung chí tuyến
Trau giồi văn, từ nhuyễn dưới trăng tà
Luôn nhặt nhạnh sương sa làm tinh tú
Xếp đèn lồng vũ trụ thả mộng mơ
Đem phiến lá gửi bờ sông tự nhủ
Say miệt mài ươm nụ kết vần thơ
Đợi ló dạng vàng tơ in dòng suối
Là lúc thuyền rong ruổi biệt thế nhân
Hồn trinh bạch ân cần trao đắm đuối
Miệng nhoẻn cười giã chuỗi nghiệt phù vân
Bến năm cũ trong ngần cuồn cuộn chảy
Đón cánh buồm, tô dãy, nhuộm sơn khê
Nay vĩnh viễn ngõ về rung nhịp khảy
Giữa tông đường tình lạy nối phu thê.
September 22, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1500)
Nối Nghĩa Khâu Tình
Treo bóng nguyệt trên nền trời đen mượt
Gió vi vu lả lướt quyện non ngàn
Bên thềm cửa bút đan dài thườn thượt
Trang giấy luồn mực ướt sũng tràn lan
Đươm nhành liễu muôn vàn tia lấp lánh
Soi mặt hồ từng mảnh gợn li ti
Tiếng thác vỗ thầm thì trêu cá ngạnh
Đuôi quẫy đuôi, xuôi rãnh nước nhu mì
Lòng bỗng chốc rù rì vương vấn nhớ
Len lỏi vào hơi thở, mạch trái tim
Như núi lửa lặn chìm gom đủ cỡ
Rồi cựa nguồn tung vỡ xuống vạn kim
Mới chớp nhoáng đã dìm hai thu rụng
Lời hẹn thề giữ đúng nghĩa khắc sâu
Mong ngày tháng dãi dầu hề lủng củng
Để trọn nguyền Loan Phụng hợp hoà câu
Thiếp cảm khái hằng thâu hàn huyên chuyện
Trải nỗi niềm quyến luyến điệu ngân nga
Càng thắm thiết đậm đà chung chí tuyến
Trau giồi văn, từ nhuyễn dưới trăng tà
Luôn nhặt nhạnh sương sa làm tinh tú
Xếp đèn lồng vũ trụ thả mộng mơ
Đem phiến lá gửi bờ sông tự nhủ
Say miệt mài ươm nụ kết vần thơ
Đợi ló dạng vàng tơ in dòng suối
Là lúc thuyền rong ruổi biệt thế nhân
Hồn trinh bạch ân cần trao đắm đuối
Miệng nhoẻn cười giã chuỗi nghiệt phù vân
Bến năm cũ trong ngần cuồn cuộn chảy
Đón cánh buồm, tô dãy, nhuộm sơn khê
Nay vĩnh viễn ngõ về rung nhịp khảy
Giữa tông đường tình lạy nối phu thê.
September 22, 2019
Tam Muội
Năm Tháng Phù Vân
Bên góc quạnh lê thê buồn trăn trở
Trái ngang tình vàng võ nét thu phai
Quả chan chứa tràn đầy muôn luyến nhớ
Chỉ âm thầm, lối ngõ vọng trời mây…
Dạ thổn thức u hoài trong tĩnh lặng
Cố sức mình kéo nặng đặt sang bên
Thả mênh mang bồng bềnh trên nẻo vắng
Tìm phôi pha hụt hẫng giữa canh đêm
Trang giấy mỏng trải lên bầu tâm sự
Bút xe tròn nắn chữ nghĩa yêu đương
Hồn băng giá đọng sương từng giọt nhỏ
Hoá tơ lòng gửi gió tặng về phương
Có những lúc vấn vương trào khoé mắt
Gót chân chiều man mác gợn từng cơn
Trên chầm chậm hoàng hôn dần lụn tắt
Dưới nỗi niềm quặn thắt héo sầu đơn…!
Nàng với Ta sớm hôm nhiều như thế
Lắm bao lần ửng lệ xót chơi vơi
Nhìn tơ sợi rối bời treo ráng xế
Dẫu tận cùng… cũng chỉ vậy mà thôi
Thuyền vẫn lướt, dòng đời luôn tới trước
Cánh thời gian lần lượt mãi trôi qua
Hừng đông đến sụp tà rồi đảo ngược
Cứ xoay vòng mỗi bước cuốn vào xa…
Kia bến nước, thuở qua làm lữ khách
Buổi nắng tàn, từng khắc phủ âm u
Dấu hải hồ chu du đà thấm mệt
Sẽ giã từ trả hết, một vần thơ…
Giờ Thương hỡi! Cung mơ đầy mật ngọt
Có vườn hồng, lảnh lót tiếng chim ngân
Có lồng lộng vầng trăng soi bát ngát
Có êm đềm thoảng mát đợi Em Anh…
22/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1501)
Nốt Trầm Vấn Vương
Say sưa ngây ngất vần thơ
Say thương, say nhớ, say chờ…Nàng ơi!
Ban mai văng vẳng ru hời
Lời thương tiếng nhớ gợi chơi vơi lòng
Đôi bờ ngăn cách con sông
Tâm tư canh cánh một dòng vấn vương
Trên cành đọng bấy giọt sương
Là bao khắc khoải dặm trường đôi ta
Để cho những buổi chiều tà
Bước chân lặng lẽ, ngân nga nỗi niềm
Dẫu sầu len lỏi chích tiêm
Há sờn cõi dạ, vọng điềm linh thiêng
Bện tơ thắt chỉ xích xiềng
Giăng trời lấp lánh, trăng nghiêng đỉnh đồi
Miếng trầu thắm đỏ vành môi
Hẹn nhau Ô Thước bồi hồi xuyến xao
Đậm đà tha thiết biết bao
Mưa dầm, nắng hạn giữa bầu thênh thang
Luyến lưu, nhung nhớ vô vàn
Đìu hiu quạnh quẽ, lâng lâng con thuyền
Bến trăng ước mộng nối duyên
Thời gian chầm chậm cánh uyên cũng thành
Hiện thời dư lệ long lanh
Tháng ngày thổn thức tóc xanh bạc màu
Canh dài trăn trở nhớ nhau
Đây buồn khoé ngọc, kia dàu dàu mi
Đớn đau nghịch cảnh luỵ vì
Hoá công trêu ghẹo, thiên di gập ghềnh
Khiến bồn chồn mãi lênh đênh
Gió vờn, sóng vỗ, ngả nghiêng thẫn thờ
Trên cao vạt xám lững lờ
Rớt buồn đẫm hạt phủ mờ thênh thang
Cố tay chèo lái dặm ngàn
Dõi trông diệu vợi, võ vàng xác thân
Bão giông thoắt cũng tan dần
Ló vầng ráng mỡ ngoài sân chim chiều
Rỉa lông thánh thót phiêu diêu
Như tình ta đó, vạn điều chóng bay
Bởi tim khắc trọn câu này
Sắt son bền bỉ, đắng cay chẳng chùng.
September 23, 2019
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1502)
Năm Tháng Phù Vân
Bên góc quạnh lê thê buồn trăn trở
Trái ngang tình vàng võ nét thu phai
Quả chan chứa tràn đầy muôn luyến nhớ
Chỉ âm thầm, lối ngõ vọng trời mây…
Dạ thổn thức u hoài trong tĩnh lặng
Cố sức mình kéo nặng đặt sang bên
Thả mênh mang bồng bềnh trên nẻo vắng
Tìm phôi pha hụt hẫng giữa canh đêm
Trang giấy mỏng trải lên bầu tâm sự
Bút xe tròn nắn chữ nghĩa yêu đương
Hồn băng giá đọng sương từng giọt nhỏ
Hoá tơ lòng gửi gió tặng về phương
Có những lúc vấn vương trào khoé mắt
Gót chân chiều man mác gợn từng cơn
Trên chầm chậm hoàng hôn dần lụn tắt
Dưới nỗi niềm quặn thắt héo sầu đơn…!
Nàng với Ta sớm hôm nhiều như thế
Lắm bao lần ửng lệ xót chơi vơi
Nhìn tơ sợi rối bời treo ráng xế
Dẫu tận cùng… cũng chỉ vậy mà thôi
Thuyền vẫn lướt, dòng đời luôn tới trước
Cánh thời gian lần lượt mãi trôi qua
Hừng đông đến sụp tà rồi đảo ngược
Cứ xoay vòng mỗi bước cuốn vào xa…
Kia bến nước, thuở qua làm lữ khách
Buổi nắng tàn, từng khắc phủ âm u
Dấu hải hồ chu du đà thấm mệt
Sẽ giã từ trả hết, một vần thơ…
Giờ Thương hỡi! Cung mơ đầy mật ngọt
Có vườn hồng, lảnh lót tiếng chim ngân
Có lồng lộng vầng trăng soi bát ngát
Có êm đềm thoảng mát đợi Em Anh…
22/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Cùng Ôn Lại Dĩ Vãng Buồn
“Từ vô thỉ Muội lần về hiện kiếp
Để gặp Huynh nối tiếp nghĩa ân tình”
Câu bất hủ bình sinh là quả nghiệp
Dẫn dắt đường Chàng Thiếp tới hồn linh
Buổi tái ngộ chúng mình còn bỡ ngỡ
Khơi ẩn tiềm nhung nhớ chợt đong đưa
Chốn bộ lạc, rặng dừa, hồng hoa nở
Dưới mái nhà chồng vợ chuỗi say sưa
Nhưng da diết cù cưa vang âm ỉ
Hiếu chẳng tròn tâm trí vọng miền quê
Nơi Cha Mẹ não nề bao niên kỉ
Trông ngóng con rầu rĩ rớt dầm dề
Ngày tạm biệt hiền thê, xuôi đất tổ
Bến sông xanh sóng vỗ tiễn mạn thuyền
Hẹn nhật nguyệt, vàng xuyên, đào chớm rộ
Phút trùng phùng kết khố thấm đượm Quyên
Dường năm tháng phỉ nguyền phôi phai nhạt
Chờ mãi chờ muối xát tận ruột gan
Đêm đằng đẵng châu tràn mi từng hạt
Tối dẳng dai ngột ngạt phủ non ngàn
Nên lặn lội quan san hầu tìm kiếm
Cõi Ta Bà mầu nhiệm gặp lại anh
Vướng nghịch cảnh đoạn đành tô khung điểm
Xám tro tàn, vực hiểm, tuyết bám quanh
Rồi thi phú ngọn ngành luôn chia sẻ
Vơi nỗi buồn, ngấp nghé cảm nguồn vui
Mặc trống trải ngậm ngùi chăn đơn lẻ
Xoá oái oăm quạnh quẽ đẩy giật lùi
Dẫu thỉnh thoảng sụt sùi hoen khoé lệ
Giông bão dồn kiệt quệ ngả nghiêng cây
Gốc cứng cáp buộc dây chằng chịt rễ
Há lung lay! Ngạo nghễ mối duyên nầy.
September 23, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1503)
Kết Câu Phỉ Nguyền
Tạm biệt hạ trời đang mùa giao tiết
Ngọn thu phong mài miệt quyện non ngàn
Những phiến lá đổi sang mầu da diết
Thoảng đong đưa tha thiết trải hanh vàng
Chiều bàng bạc cạnh bàn nơi gác vắng
Đọc lại lời thư nhắn của anh trao
Ôi thương quá! Ngọt ngào miền sâu lắng
Khắc đáy tim tình nặng nghĩa thanh tao
Chiếc voan trướng lao xao bên ô cửa
Dịu dàng hương hoa sữa lách xuyên mành
Nghe dào dạt long lanh bao chan chứa
Sợi sóng lòng nguyện hứa dưới vòm xanh
Chữ son sắt cùng anh soi nguyệt tỏ
Khoả khuây đời vò võ bấy lâu nay
Khẽ khàng vuốt mái dài nương theo gió
Tiếng vạc sành trước ngõ trỗi khúc say
Bầu nhiệt huyết dâng đầy mang ý sống
Vững niềm tin nối mộng kết phỉ nguyền
Gom chỉ đỏ thêu uyên lồng sắc óng
Ngày tương phùng chặt võng mối lương duyên
Vầng Bắc Đẩu ảo huyền khơi lấp lánh
Mây lững lờ từng mảnh dợn ngoài song
Thu phơi phới quả hồng dang đôi cánh
Hướng phương trời dẫu lạnh vượt tầng không
Thuyền đôi lứa lướt dòng ra biển cả
Giương nhánh buồm thẳng ngả bóng hoàng hôn
Nỗi xao xuyến bồn chồn trong tấc dạ
Tình thắm nồng nhẹ phả chuỗi vô ngôn!
October 5, 2018
Tam Muội
Tặng Em Khúc Nhạc Hồn Thương
Thắm thoát gần hai năm rồi Quỳnh nhỉ!
Đến hôm nay cũng phỉ được đôi phần
Từ nẻo vắng âm thầm trăn trở nghĩ
Cố sức mình nung chí vượt thênh thang!
Bao mỏi mệt, nhọc nhằn luôn ghị kéo
Lắm suy tư, động não kiếm tìm hay
Nhiều tranh thủ để mai nầy khỏi thiếu
Chuỗi đẫn đờ, nặng trĩu, oải nằm đây
Cho điệp khúc được dài thêm chút nữa
Để nỗi niềm muôn thuở đượm yêu đương
Chẳng hụt hẫng bước đường làm dang dở
Ước nguyện đời loang toả một làn hương
Cũng có lúc chạnh buồn nhìn gió thổi
Đẩy vật vờ lam khói phủ chiều đông
Và những buổi dòng sông chìm mảng tối
Khiến dặm ngàn chới với giữa mênh mông!
Đôi chúng ta trọn lòng chung bóng quyện
Thiết tha đầy, cạn chén tửu hồng trao
Trăng bến hẹn, tim trào dâng xao xuyến
Lỡ nhịp cầu, quyến luyến, dạ thầm đau
Anh cảm em! Ngọt ngào trong thổn thức
Đỉnh say sưa chăm chút mảnh vườn mơ
Mặc dã dượi, bơ phờ hay oi bức
Vẫn kiên trì từng phút dệt vần thơ
Nay bến hẹn lững lờ con nước chảy
Bóng con thuyền thẳng lái, cánh chèo đang
Người lữ khách cung đàn tay nhẹ khảy
Tiếng tơ lòng tặng “Ấy” nhạc hồn thương…
24/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1504)
Tặng Em Khúc Nhạc Hồn Thương
Thắm thoát gần hai năm rồi Quỳnh nhỉ!
Đến hôm nay cũng phỉ được đôi phần
Từ nẻo vắng âm thầm trăn trở nghĩ
Cố sức mình nung chí vượt thênh thang!
Bao mỏi mệt, nhọc nhằn luôn ghị kéo
Lắm suy tư, động não kiếm tìm hay
Nhiều tranh thủ để mai nầy khỏi thiếu
Chuỗi đẫn đờ, nặng trĩu, oải nằm đây
Cho điệp khúc được dài thêm chút nữa
Để nỗi niềm muôn thuở đượm yêu đương
Chẳng hụt hẫng bước đường làm dang dở
Ước nguyện đời loang toả một làn hương
Cũng có lúc chạnh buồn nhìn gió thổi
Đẩy vật vờ lam khói phủ chiều đông
Và những buổi dòng sông chìm mảng tối
Khiến dặm ngàn chới với giữa mênh mông!
Đôi chúng ta trọn lòng chung bóng quyện
Thiết tha đầy, cạn chén tửu hồng trao
Trăng bến hẹn, tim trào dâng xao xuyến
Lỡ nhịp cầu, quyến luyến, dạ thầm đau
Anh cảm em! Ngọt ngào trong thổn thức
Đỉnh say sưa chăm chút mảnh vườn mơ
Mặc dã dượi, bơ phờ hay oi bức
Vẫn kiên trì từng phút dệt vần thơ
Nay bến hẹn lững lờ con nước chảy
Bóng con thuyền thẳng lái, cánh chèo đang
Người lữ khách cung đàn tay nhẹ khảy
Tiếng tơ lòng tặng “Ấy” nhạc hồn thương…
24/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Gửi Mình Điệp Khúc Khang Ninh
Mới chớp nhoáng nay “Con” đà khôn lớn
Vạm vỡ hình, bậm trợn, khá phổng phao
Khiến Cha Mẹ nghẹn ngào mi mơn mởn
Rớt giọt mừng, mừng gợn khúc xôn xao
Thu phong rủ, thì thào cơn mưa nhẹ
Huyết quản luồn khe khẽ nỗi hân hoan
Dâng xúc cảm nhặt khoan dường thỏ thẻ
Nghìn năm trăm! Ngấp nghé mộng chu toàn
Chuỗi vắt vẻo đa đoan cùng phấn khởi
Bút miệt mài vẽ sợi phút nhởn nhơ
Tô mây trắng lững lờ tiên cảnh giới
Mực trải hàng xởi lởi kết vần thơ
Anh Sáng hỡi! Phạc phờ treo ngày tháng
Lúc lệch thuyền khệnh khạng bởi sóng giăng
Khi lác đác dùng dằng miền dĩ vãng
Để quả hồng kéo tảng nặng hàn băng
Nhưng rồi cũng sang bằng bao khốn khó
Ráng tà huy ửng đỏ nhuộm lưng trời
Xoa dịu những chơi vơi gầy hoa cỏ
Lạc lõng châu gác trọ bóng rã rời
Gió lắng đọng, biển khơi chừ êm ả
Nước trong xanh, bầy cá quẫy đuôi đùa
Ngọn vi vút lách lùa nhen nhúm dạ
Niềm lâng lâng thong thả mái chèo khua
Tay trổi phím, hái mùa xuân thơm ngát
Thổi tiếng tiêu dào dạt mảnh ân tình
Hứng vành vạnh yên bình đêm man mát
Gửi về Mình ngọc phát mãi khang ninh.
September 24, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1505)
Gửi Mình Điệp Khúc Khang Ninh
Mới chớp nhoáng nay “Con” đà khôn lớn
Vạm vỡ hình, bậm trợn, khá phổng phao
Khiến Cha Mẹ nghẹn ngào mi mơn mởn
Rớt giọt mừng, mừng gợn khúc xôn xao
Thu phong rủ, thì thào cơn mưa nhẹ
Huyết quản luồn khe khẽ nỗi hân hoan
Dâng xúc cảm nhặt khoan dường thỏ thẻ
Nghìn năm trăm! Ngấp nghé mộng chu toàn
Chuỗi vắt vẻo đa đoan cùng phấn khởi
Bút miệt mài vẽ sợi phút nhởn nhơ
Tô mây trắng lững lờ tiên cảnh giới
Mực trải hàng xởi lởi kết vần thơ
Anh Sáng hỡi! Phạc phờ treo ngày tháng
Lúc lệch thuyền khệnh khạng bởi sóng giăng
Khi lác đác dùng dằng miền dĩ vãng
Để quả hồng kéo tảng nặng hàn băng
Nhưng rồi cũng sang bằng bao khốn khó
Ráng tà huy ửng đỏ nhuộm lưng trời
Xoa dịu những chơi vơi gầy hoa cỏ
Lạc lõng châu gác trọ bóng rã rời
Gió lắng đọng, biển khơi chừ êm ả
Nước trong xanh, bầy cá quẫy đuôi đùa
Ngọn vi vút lách lùa nhen nhúm dạ
Niềm lâng lâng thong thả mái chèo khua
Tay trổi phím, hái mùa xuân thơm ngát
Thổi tiếng tiêu dào dạt mảnh ân tình
Hứng vành vạnh yên bình đêm man mát
Gửi về Mình ngọc phát mãi khang ninh.
September 24, 2019
Tam Muội
Của Mình Mà Chưa Thể
Đêm từng đêm lặng ngồi yên thao thức
Chuyện xa gần từng phút vẫn miên man
Một cái gì như bâng khuâng, day dứt
Rỉ rả bào, châm chích ở con tim…
Nhìn cuộc sống triền miên chìm vất vả
Thế thái đời tơi tả phủ vây quanh
Cô đọng gọn cam đành bao trước mắt
Còn lại thì, mặc gió lướt qua nhanh
Tự nung nấu, tự mình phương lo lắng
Dãy thăng trầm lận đận, cố tìm vui
Lờ lững chảy ngược xuôi ngày mấy bận
Kiếp mảnh thuyền chấp nhận thế mà thôi
Có những lúc ngậm ngùi, nhung nhớ thuở
Nhớ chuỗi dài, rạng rỡ nét hồn nhiên
Nào canh cánh muộn phiền hay trăn trở
Chỉ sớm chiều hít thở ngọn hoa niên…
Bỗng một hôm nỗi niềm xưa được biết
Xúc động tràn, đỉnh loé ánh quang linh
Rồi thỉnh thoảng dáng hình thương thân thiết
Thoáng chập chờn, ghị siết quả rung rinh
Kể từ đó trăng tình soi gợn nước
Bến đò khuya mấy lượt khách sang sông
Cánh chèo mỏi đã neo dòng cắm cột
Bất chợt thành chim hót buổi hừng đông
Vương vấn mãi xoay vòng nơi tâm tưởng
Bước lang thang vọng hướng mịt mờ khơi
Duyên đưa đẩy, sáng ngời, em lởn vởn
Bóng vợ hiền tới chốn…Để chơi vơi…
24/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1506)
Của Mình Mà Chưa Thể
Đêm từng đêm lặng ngồi yên thao thức
Chuyện xa gần từng phút vẫn miên man
Một cái gì như bâng khuâng, day dứt
Rỉ rả bào, châm chích ở con tim…
Nhìn cuộc sống triền miên chìm vất vả
Thế thái đời tơi tả phủ vây quanh
Cô đọng gọn cam đành bao trước mắt
Còn lại thì, mặc gió lướt qua nhanh
Tự nung nấu, tự mình phương lo lắng
Dãy thăng trầm lận đận, cố tìm vui
Lờ lững chảy ngược xuôi ngày mấy bận
Kiếp mảnh thuyền chấp nhận thế mà thôi
Có những lúc ngậm ngùi, nhung nhớ thuở
Nhớ chuỗi dài, rạng rỡ nét hồn nhiên
Nào canh cánh muộn phiền hay trăn trở
Chỉ sớm chiều hít thở ngọn hoa niên…
Bỗng một hôm nỗi niềm xưa được biết
Xúc động tràn, đỉnh loé ánh quang linh
Rồi thỉnh thoảng dáng hình thương thân thiết
Thoáng chập chờn, ghị siết quả rung rinh
Kể từ đó trăng tình soi gợn nước
Bến đò khuya mấy lượt khách sang sông
Cánh chèo mỏi đã neo dòng cắm cột
Bất chợt thành chim hót buổi hừng đông
Vương vấn mãi xoay vòng nơi tâm tưởng
Bước lang thang vọng hướng mịt mờ khơi
Duyên đưa đẩy, sáng ngời, em lởn vởn
Bóng vợ hiền tới chốn…Để chơi vơi…
24/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Còn Đây Hồn Trinh Bạch
Kiếp trôi nổi giữa dòng đời vô định
Bận tranh dành rủng rỉnh với hầu bao
Ngồi vắt vẻo tự hào trên hưng thịnh
Chuỗi miệt mài toan tính khiến xanh xao
Buông vó ngựa thều thào nơi tĩnh lặng
Thua những gì và thắng được điều chi
Sao mải miết duy trì trong ngục đắng
Vớt hanh vàng, trĩu nặng nỗi sầu bi
Thoáng ngoảnh lại xuân thì đà chớm nửa
Sống sang giàu, tim chứa đựng tơ vương
Cảnh sung túc mà dường như ngọn lửa
Thiêu đốt dần, chảy nhựa, xát vết thương
Tận sâu thẳm dáng hường rơi lận đận
Bướm vờn qua, ong quẩn lại, hững hờ
Đâu kén chọn hoặc thờ ơ rải phấn
Dẫu héo tàn hoa vẫn lạnh trơ trơ
Trời run rủi đôi bờ đêm hạnh ngộ
Để sóng xô bọt vỗ đến cõi lòng
Nhịp rung động hằng mong nay nhấp nhố
Xoải tung hoành, vùi khổ, nhặt thong dong
Anh tha thiết gửi vòng tay ôm ấp
Mở tim yêu tràn ngập ánh trăng tình
Thêu mơ ước đón bình minh ló lấp
Phả không gian từng chập kết bóng hình
Nhưng ngang trái điêu linh làm lỡ dở
Luống bẽ bàng gương vỡ mộng chua cay
Hồn trinh bạch đoạ đày lưu luyến nhớ
Phút giây nào, duyên nợ khỏi lắt lay?
September 25, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1507)
Thao Thức Nỗi Niềm
Sáng đã qua rồi, nay quá trưa
Khung trời nhạt ánh, kéo hồn thưa
Để cho vắng lặng, bầu khung ảnh
Một cánh chim trời khuất chốn xưa
Bến cũ, con thuyền xa thuở ấy
Hừng đông rạng tỏ, ít vầng mây
Đường về nẻo lạ ngần quang đãng
Ấm áp ánh vàng quyện cỏ cây
Nẻo đến chân đi bừng ý sống
Đây kia bốn phía ửng vầng đông
Chim bay khoẻ cánh về xa vợi
Nào thấy cung trời chuỗi lộng phong!
Phơi phới bừng khơi thắm mặn mà
Nhịp nhàng, rộn rã khúc hoan ca
Chẳng vương, chẳng luỵ bầu tâm sự
Thanh thản tâm hồn trải mộng xa
Thế mà bỗng chốc trời rơi hạt
Tí tách mưa đêm động nỗi sầu
Lữ thứ chân đi giờ thấy nặng
Rồi buồn lặng lẽ chuỗi canh thâu!
Có phải bỏ tim vào mộng mị
Gửi hồn nơi đó, bước mơ đi
Để đau trắc trở, thuyền duyên phận
Dào dạt, u hoài mãi khúc bi
Ngày tháng dần trôi, nặng nỗi niềm
Từng đêm trăng rũ trải bên thềm
Nghe lòng thao thức về xa vợi
Trăn trở âm thầm giữa bóng đêm!
Nguyễn Thành Sáng
Tri Kỷ Hoài Mong
Cuộc sống mưu sinh đã thấm nhuần
Rã rời mệt mỏi dấn trầm luân
Đêm tàn lạc lõng trong chăn lạnh
Gối lẻ chập chờn héo tuổi xuân
Hoài mong tri kỷ để vơi sầu
Tâm sự nỗi niềm ngắm hoả châu
Lùa gió hái trăng xây giấc mộng
Thưởng làn ngan ngát suốt canh thâu
Hoài mong tri kỷ lắng tai nghe
Cởi mở tấm lòng hề khắt khe
San sẻ đỡ đần ngăn sóng dữ
Hứng gành sương phủ, lá vàng che
Hoài mong tri kỷ xớt chua cay
Xoá nắng chói chang chuỗi đoạ đày
Vùi tuyết bông trùm khơi ảm đạm
Mừng trời mưa tạnh, cầu vòng say
Hoài mong tri kỷ diệt cô liêu
Ngục tối trần ai đuổi vạn điều
Quyến luyến chân tình trao chữ ái
Am tường tận hiểu biết bao nhiêu
Chỉ ước thế thôi cũng đủ rồi
Hầu vui thoả kiếp phù vân trôi
Nước ròng hữu ý hoa chung thuỷ
Gắn bó sắt cầm chẳng gãy đôi
Ý nghĩa chợ đời tô đượm thêm
Buồm căng lả lướt biển êm đềm
Gian nan nghiệt ngả đâu sờn chí
Vì bởi vai kia tựa vóc mềm.
September 25, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1508)
Tri Kỷ Hoài Mong
Cuộc sống mưu sinh đã thấm nhuần
Rã rời mệt mỏi dấn trầm luân
Đêm tàn lạc lõng trong chăn lạnh
Gối lẻ chập chờn héo tuổi xuân
Hoài mong tri kỷ để vơi sầu
Tâm sự nỗi niềm ngắm hoả châu
Lùa gió hái trăng xây giấc mộng
Thưởng làn ngan ngát suốt canh thâu
Hoài mong tri kỷ lắng tai nghe
Cởi mở tấm lòng hề khắt khe
San sẻ đỡ đần ngăn sóng dữ
Hứng gành sương phủ, lá vàng che
Hoài mong tri kỷ xớt chua cay
Xoá nắng chói chang chuỗi đoạ đày
Vùi tuyết bông trùm khơi ảm đạm
Mừng trời mưa tạnh, cầu vòng say
Hoài mong tri kỷ diệt cô liêu
Ngục tối trần ai đuổi vạn điều
Quyến luyến chân tình trao chữ ái
Am tường tận hiểu biết bao nhiêu
Chỉ ước thế thôi cũng đủ rồi
Hầu vui thoả kiếp phù vân trôi
Nước ròng hữu ý hoa chung thuỷ
Gắn bó sắt cầm chẳng gãy đôi
Ý nghĩa chợ đời tô đượm thêm
Buồm căng lả lướt biển êm đềm
Gian nan nghiệt ngả đâu sờn chí
Vì bởi vai kia tựa vóc mềm.
September 25, 2019
Tam Muội
Nguyệt Lầu Hồn Mộng Tạm Phôi Pha
Rồi có một ngày! Yêu dấu ơi!
Éo le, cách trở, vọng phương trời
Chẳng còn vậy nữa, thôi xa nữa
Là bởi vườn xưa trở lại rồi…
Đậm đà, thắm thiết nghĩa phu thê
San sẻ cho nhau khắp mọi bề
Bù đắp lạc trần, da diết khổ
Chuỗi dài trĩu nặng gót chân đi
Sáng ngắm hàng hoa xoè trước cửa
Trưa nghe nhạc gió khảy thênh thang
Chiều nhìn xám trắng treo niềm nhớ
Man mác lâng lâng dạ trỗi đàn
Đêm đêm hai đứa quyện bờ sông
Thưởng thức long lanh chiếu ửng dòng
Cảm nhận lăn tăn gờn lấp loé
Cho lòng ngây ngất dưới mênh mông
Ta sẽ vòng tay ôm thật chặt
Ngọt ngào tặng nụ má em thương
Tóc mây năm tháng, mờ gương lược
Nhè nhẹ vuốt ve phả lạnh buồn!…
Còn nhiều, nhiều lắm đang chờ đợi
Một bánh xe lăn mãi cũng dừng
Tạm nén vào sâu, vui ý mộng
Tuyệt vời lai láng trải không trung
Nguyệt lầu vẫn đó đón hồn ta
Tối tối trăng sao toả ánh ngà
Mật ngọt ân tình say ấm áp
Tửu hồng cạn chén tạm phôi pha…
25/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1509)
Nói Với Em
Chỉ vắng xa nhau có mấy ngày
Mà như ảm đạm sắc heo may
Canh khuya vắng lặng, hồn thao thức
Cảm xúc từng cơn trỗi nhịp dài!
Anh cũng nhớ nhung, nhớ thật nhiều
Hướng về phương ấy, nỗi đìu hiu
Thấy hình héo hắt, ôm trăn trở
Vương vấn tình xa dưới nhạt chiều
Đêm đông lạnh lẽo với cô đơn
Rỉ rả trong tim khúc nhạc đờn
Lưu luyến, u hoài lay thổn thức
Từng hàng tuyết trắng phủ đầu non…
Để buồn, để nhớ thấm vào sâu
Da diết niềm thu, dạ ánh sầu
Bến nước, con đò, câu ước hẹn
Mịt mù sóng vỗ, gió lao xao…
Người thương ơi hỡi! Cứ bình tâm
Dẫu cuối trời đây trổi nhịp trầm
Não nuột cung đàn trong khoảnh khắc
Màn đen lởn vởn, giọt lâm râm
Cũng rồi ửng sáng lại khung xanh
Cây trái còn đây trĩu nặng cành
Vườn thắm hãy còn muôn sắc thắm
Canh khuya vẫn đó ánh lung linh!…
Khuây khoả vài hôm anh sẽ về
Cùng nhau tiếp ẩm dưới trăng thề
Dòng sông em cứ thuyền êm ả
Vạn kỷ duyên tình mãi bước đi!
2/2/2017
Nguyễn Thành Sáng
Tỏ Bày Cùng Anh
Suốt đêm thao thức trộm nhìn anh
Tóc ngả màu sương, quạnh quẽ mành
Cố đậy nỗi niềm bên khói lụn
Thở dài đè nén khoé long lanh
Chân chim nguệch ngoạc phủ thiên đình
Đơn bóng võ vàng chuỗi lặng thinh
Cuồn cuộn dòng suy nghi ngút dạ
Âm thầm đau đớn nhịp rung rinh
Tha thiết yêu em trải ánh hiền
Ví dầu vọng tưởng, bước triền miên
Vẫn toàn tâm ý câu thề nguyện
Rể hụt, sởn sơ, lấp bể phiền
Cha Mẹ hầu như thích thật rồi
Mấy ngày gần gũi nhẹ nhàng trôi
Hiểu rằng tánh nết do trời phú
Chỉ biết hy sinh, phản khứ hồi…
Yêu hỡi! Nước sông chảy lững lờ
Bởi vì đáy cạn sợ chơ vơ
Thuyền neo trúng cọc mang trầy xước
Thêm trận bão giông ắt dật dờ
Yêu hỡi! Nguyệt Tơ đà khiến xui
Quả hồng trót dại ảo huyền vui
Trinh nguyên hạt cát treo hồn sóng
Chẳng thể cùng nhau sẻ ngọt bùi
Giọt sầu ứ đọng nhói buồng tim
Trách hận cớ sao mãi đắm chìm
Huyễn mộng xa vời, duyên lạc lối
Tự tình hạnh phúc tợ mò kim!
September 25, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1510)
Tỏ Bày Cùng Anh
Suốt đêm thao thức trộm nhìn anh
Tóc ngả màu sương, quạnh quẽ mành
Cố đậy nỗi niềm bên khói lụn
Thở dài đè nén khoé long lanh
Chân chim nguệch ngoạc phủ thiên đình
Đơn bóng võ vàng chuỗi lặng thinh
Cuồn cuộn dòng suy nghi ngút dạ
Âm thầm đau đớn nhịp rung rinh
Tha thiết yêu em trải ánh hiền
Ví dầu vọng tưởng, bước triền miên
Vẫn toàn tâm ý câu thề nguyện
Rể hụt, sởn sơ, lấp bể phiền
Cha Mẹ hầu như thích thật rồi
Mấy ngày gần gũi nhẹ nhàng trôi
Hiểu rằng tánh nết do trời phú
Chỉ biết hy sinh, phản khứ hồi…
Yêu hỡi! Nước sông chảy lững lờ
Bởi vì đáy cạn sợ chơ vơ
Thuyền neo trúng cọc mang trầy xước
Thêm trận bão giông ắt dật dờ
Yêu hỡi! Nguyệt Tơ đà khiến xui
Quả hồng trót dại ảo huyền vui
Trinh nguyên hạt cát treo hồn sóng
Chẳng thể cùng nhau sẻ ngọt bùi
Giọt sầu ứ đọng nhói buồng tim
Trách hận cớ sao mãi đắm chìm
Huyễn mộng xa vời, duyên lạc lối
Tự tình hạnh phúc tợ mò kim!
September 25, 2019
Tam Muội
Bất Ngờ Một Chút Chi
Suối tóc mây dài, lọn phất phơ
Em đi trong nắng tự bao giờ
Để cho gió lốc làm khô khốc
Khiến kẻ vô tình…Dạ ngẩn ngơ…
Dãy gợn thu hồ đỡ dáng duyên
Tợ nghìn nhịp sóng lắc chao nghiêng
Tim đơn bất chợt quay nhìn thấy
Tha thướt giai nhân bước giữa miền
Nhưng kìa! Đôi guốc của em đâu
Để trước và sau cách khoảng sầu
Thon thả chơi vơi hình trống vắng
Lỡ nhằm gai nhọn biết làm sao?
Nét diễm dàu dàu cuối mặt ngang
Phải mang tâm sự não nề đang
Hay buồn khoảnh khắc bầu hiu quạnh
Hoặc nhớ, bâng khuâng khúc nhạc đàn?
Lặng lẽ mình ên cõi vắng toanh
Hứng màn lam khói đẩy hoàng hôn
Xung quanh mù mịt dần loang đến
Phủ gót âm u, tím mảnh hồn…
Em đó, và tôi hai lạ xa
Mà giông giống quá dưới chiều tà
Bên thui thủi bóng…Nào ai hiểu
Chỗ nghẹn âm thầm…Chỉ với ta
Thôi nhé! Đường em, em cứ đi
Nẻo tôi, tôi cũng mắt đưa về
Coi như nước chảy, dòng xuôi ngược
Nhấp nhố con thuyền…Một chút chi…
26/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1511)
Nỗi Niềm Mênh Mang
Bầu oi bức, khô khan trùm vạn vật
Hoa lá đờ héo hắt rũ đìu hiu
Đất nứt nẻ, khao khát biết bao nhiêu
Muôn sự sống tiêu điều dần tơi tả…
Từ diệu vợi bàn tay thần của gió
Vói thẳng về cố phả nỗi hanh hao
Đêm khung trời lấp lánh đỉnh tầng cao
Vạn xúc cảm, thả trào soi mù mịt
Hơi bàng bạc, như chạnh lòng thút thít
Đọng thành sương chen khít nhánh cành cây
Không gian mờ chầm chậm mấy hàng mây
Cũng cám cảnh kéo dài nơi tan loãng
Những nghĩa lớn nhẹ nhàng trong một thoáng
Giúp phôi pha khổ nạn, đổi thay đưa
Và rồi kia loáng thoáng dưới ngọn lùa
Mưa rả rích lưa thưa gầy sức bật…!
Còn ở đây! Yêu đương đầy chất ngất
Quả nồng nàn khép chặt mối tình chung
Cứ phải mãi canh cánh chuỗi bâng khuâng
Khuya thao thức cung đàn ngân não nuột
Là duyên nợ thiết tha từ kiếp trước
Hay ghẹo đùa đẩy bước lạc lầm mê
Khiến thẫn thờ, nghiêng ngả gót chân đi
Rơi ngập ngụa, tái tê niềm tâm sự…
Vậy mà sao có trăng vàng lối ngõ
Trải long lanh êm ả dỗ vu sơn
Sao lại có tiềm thức một linh hồn
Dẫn ngồi giữa khuôn tròn nâng bút ngọc
Và sao lại tháng năm dài quạnh góc
Bỗng bất ngờ cơn lốc kéo vào mơ
Để ngày nào sớm tối tím thu mờ
Nay hoá cánh lững lờ bay khắp nẻo…
21/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Khoảng Thinh Lặng
Chợt thấy lòng nặng trĩu giữa màn đêm
Chuỗi đằm thắm bên thềm như vuột mất
Chỉ trơ trọi chán chường phơi sự thật
Phút bẽ bàng chất ngất tím ruột gan
Buổi ban sơ gặp gỡ nối cung đàn
Hoà nguyện ước ngập tràn tơ vương vấn
Đồng tương ứng khí thanh hồn phấn chấn
Vượt thăng trầm uất hận lấp vùi xa
Gần gũi nhau chao nhánh liễu là đà
Nương dòng nước thiết tha luồn cõi dạ
Đất mầu mỡ xanh tươi mơn mởn lá
Sóng nhịp nhàng êm ả hướng thuyền xuôi
Luyến lưu hoài nhung nhớ mãi khôn nguôi
Lúc én nhạn múa đuôi xoè hớn hở
Khi rồng rắn tranh hùng đồi núi lở
Gợn vui buồn bỡ ngỡ dưới tàn canh
Bao yêu thương bấy cắn đắng hạ hành
Khiến khắc lụn lạnh tanh trùm vũ trụ
Gieo tĩnh mịch tắt thiên hà tinh tú
Bão mịt mùng ập phủ xuống trần gian
Vài mưa phùn sẽ ý nghĩa chứa chan
Còn tầm tã thì ngàn kim châm chích
Siết chầm chậm đến hồi rơi nguy kịch
Buộc kẻm xiềng sắt xích chặt bóng câu
Để hôm nay nguồn suối đã đục ngầu
Muốn cứu vãn e trâu bừa thửa ngắn
Mây thơ thẩn tận phương trời khuất hẳn
Gió mặn nồng tấm mẳn bỗng nhoà phai
Ánh trăng đơn mờ nhạt chiếu trang đài
Rớt vực thẳm, trần ai xây thành quách
Khoảng thinh lặng thoáng nghe từ tim mạch
Cỏ lau sầu con lạch cỗi cằn khô.
September 26, 2019
Tam Muội
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1512)
Ngưỡng Cửa Phù Vân
Đêm nghe vi vút vẳng ngoài song
Chợt xoáy tâm tư lạnh lẽo lòng
Đông khẽ hiên thềm đang gõ cửa
Hoá miền mặn đắng vết long đong
Uống cạn tơ vò hẩm lá lay
Buồng tim nhểu nhão vợi hồn bay
Bổng trầm day dứt hoang mang khởi
Định số xuôi chi mệnh đoạ đày…
Lặng lẽ nhấp dần những áng thơ
Cảm thương rỉ rả dưới khung mờ
Bóng đời nghiệt ngã luôn phiền toái
Cát bụi tro vùi đến xác xơ
Luân hồi vạn vật lắm chênh vênh
Như lục bình trôi giữa dập dềnh
Bão nổi thuyền khơi ngàn sóng động
Lúc bầu êm ả duỗi mông mênh
Thoáng chốc vui cười, khắc lệ chan
Ánh non ửng khuyết lại phai tàn
Hoa đương hé nụ đây thành héo
Gió lộng mây chìm ải thế gian…
Thiếp vốn truân chuyên nức nở ghì
Lao đao lận đận luống sầu bi
Muốn vươn tay hái vầng trăng mộng
Lỡ dở bèo mây, hệ luỵ vì
Vô thường dẫu biết, vẫn dòng ngân
Gặp gỡ chia ly bạc kiếp phần
Dâu bể trăm năm hoài rối rắm
Lênh đênh tình ái ngưỡng phù vân.
March 17, 2019
Tam Muội
Khoảnh Khắc Suy Tư
Vũ trụ gầm vang, lắm hãi hùng
Từng hồi loé chớp xé không trung
Chập chờn sáng tối loà trông thấy
Ào ạt hàng mây kéo mịt mùng…
Lá khô, cát bụi, mảnh li ti
Vun vút từ xa vận tốc về
Lông lốc đó đây nằm rải rác
Gợi niềm tan tác một lần đi
Kèm theo hù hụ đẩy mưa sa
Rỉ rả âm thanh khỏ mái nhà
Mỗi lúc một nhiều thêm chút nữa
Cuối cùng lộp độp bản sầu ca
Khô khốc giờ đây ướt đẫm rồi
Ngoằn ngoèo lấm tấm lững lờ trôi
Vài con nhỏ xíu bay hồn vía
Bất chợt tung lên vỗ cánh trời
Chó mèo quýnh quáng lủi nằm yên
Chẳng biết vì sao lại tối mèm
Thân phận! Ơ nầy! Như chửa hiểu
Thế nhưng lẹ trốn thật là quen…
Ta ngồi lẳng lặng ngắm mênh mông
Nghĩ ngợi lan man luẩn quẩn lòng
Chiếc bóng thời gian luân chuyển mãi
Tợ dòng nước bạc thả trôi sông…
Cũng giống trên kia hiện thét gào
Để rồi ở dưới ngập lao xao
Chỉ trong khoảnh khắc vài ba tiếng
Phía xác xơ tiêu, chỗ ửng màu…
27/9/2019
Nguyễn Thành Sáng
Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1513)
Khúc Tư Tương
“Nhìn thấy để rồi vương vấn mãi
Trọn đời vẫn nhớ bóng hình ai!”
Nhớ thuở đoạn đời trải gió sương
Thân làm lữ thứ cánh muôn phương
Dòng sông, bến nước ngày hai buổi
Bình thản, vô tư duỗi bước đường!
Bỗng một chiều kia dạ vấn vương
Tình cờ thấy đó ngắm soi gương
Môi hồng, mắt biếc, đôi tiền lúm
Đoá thắm thanh tao giữa mộng vườn
Chuỗi dài, lặng lẽ vó buông cương
Giờ thấy luyến lưu một sắc hường
Cảm xúc từng hồi theo nỗi nhớ
Đêm đêm trầm mặc lảy cung thương
Muốn gặp người ta để tỏ tường
Ngại thuyền năm tháng sóng trùng dương
Còn kia chén ngọc nơi khung lọng
Sợ bão, cuồng phong vỡ đoạn trường!…
Thế sự bất ngờ khiến nhiễu nhương
Chiến tranh khói lửa dậy tai ương
Khắp bề hừng hực ngàn cơn nóng
Tan tác trùm lên cả khối buồn
Gia cảnh nhà em phải náu nương
Còn tôi trở lại với quê hương
Nụ hoa vừa chớm đang dần nở
Lốc xoáy tràn qua, rụng bất thường
Từ đó nẻo đường xa cách luôn
Trăm yêu, ngàn nhớ, vọng ngân chuông
Mong tìm nối nhịp đàn dang dỡ
Lạc mất phương trời… để vạn tương!
11/7/2016
Nguyễn Thành Sáng
Bài Ca Dang Dở
“Nếu đẩy thuyền duyên trôi cửa bể
Hà gieo hội ngộ, chuốc sầu vương!”
Thôi rồi sút chỉ lệch đường bâu
Lạc miếng cau têm xếp cạnh trầu
Ai nỡ đành đưa chim sáo sậu
Để hoa đồng nội chuyển màu nâu
Thuở tuổi hồn nhiên chưa biết gì
Sao bày gặp gỡ lại phân li
Khiến tim héo hắt, đêm rầu rĩ
Hứng hạt sương gầy trên khoé mi
Chuyến đò hôm ấy dưới bầu xanh
Bởi sóng mòng quay, em bị hành
Xây xẩm, mắt hoa, bủn rủn lạnh
Ân cần lo lắng anh ngồi canh
Tình trong thoáng bỗng siết dây thiều
Xa lạ mà như đã dấu yêu
Bẽn lẽn ngập ngừng, tên giới thiệu
Nhịp nhàng tha thiết biết bao nhiêu
Trải qua năm tháng dệt thành đôi
Thấu hiểu tâm tư, khúc lở bồi
Tan vỡ câu thề xưa nhức nhối
Đang tìm một nửa, ướp vành môi
Chẳng ngại trao anh trọn quả hồng
Hẹn, nguyền, đưa tiễn tại bờ sông
Pháo rền, sính lễ tròn duyên mộng
Tía Má thông gia, kết vợ chồng
Chờ đợi mỏi mòn vẫn bặt tin
Hoá công ơi hỡi! Nguyện thầm xin
Một tia mầu nhiệm, niềm sâu kín
Nhưng chỉ tuyết rơi, lặng lẽ nhìn.
September 27, 2019
Tam Muội


