Dòng thơ họa của Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (26)

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1259)

Thơ Hoạ Tâm Tình

Ra Nghề Bỏ Mối Sinh Tố Bịch (7)

Ồ! Sinh tố ngọt ngào thơm với béo
Làm đợt nầy em khéo lắm đấy nha
Vừa thưởng thức, vừa nghe tình gọi réo
Nghĩa đá vàng nặng trĩu ấm hồn ta…

Hổng gì đâu Vợ ạ! Tiền điện nước
Anh đã suy tính trước hổm nay rồi
Phí đầu ra ít thôi, không sao cả
Thu lãi về vẫn khá đó Mình ơi!

Mặt hàng nầy các nơi đều dễ bán
Bởi họ đang có sẵn một cái quầy
Ngồi buôn bán suốt ngày lo cuộc sống
Kèm thứ gì thì vẫn lợi, thêm hay

Sinh tố bịch loại nầy là hàng lạnh
Dẫu ế tồn cũng chẳng thiệt thòi đâu
Chỉ có việc thu vào về đông lại
Muốn dễ giao, không ngại nhận phần thầu…

NTS

Em mần suốt đợt đầu hai trăm cái
Nhân đậu xanh trái vải mít mãng cầu
Để ngăn đá sang thâu rồi mai phải
Giao bạn hàng để rải khắp năm châu…hì..

Nãy em tính mua dâu làm kem miếng
Hay sữa chua có tiếng lắm Mình à
Nhưng ngặt nổi bôn ba không vốn liếng
Bước ban sơ xiểng niểng với đồng ra

Mình thấy được thì qua bên Tía Má
Mượn ít tiền nữa trả lãi lời thêm
Sẵn gió trớn êm đềm xuôi biển cả
Căng cánh buồm thong thả dưới bầu đêm

Giờ Mình hãy thử nêm dăm mấy món
Xem trổ tài xí xọn của quợ hen
Đồng hồ điểm! Ý mèn trời sắp nhón
Hừng sáng rồi thức trọn bởi bon chen…hì

TM

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1260)

Thơ Hoạ Tâm Tình

Ra Nghề Bỏ Mối Sinh Tố Bịch (8.)

Khửa..khửa..khửa..Anh quên vụ giao hàng
Hai chục mối phải làm bốn trăm bịch
Số lượng đó còn ít đó nghe “Noàng”
Nếu bán chạy phải tăng thêm bằng thích

Chỉ phân nửa, thôi thì chia rải mỏng
Mỗi một bình mười “Cọng” bữa đầu chào
Còn mẻ hàng đợt sau dự trù rộng
Gấp ba lần cứ phóng nhé “Tình Sâu”

Việc thêm vốn khỏi rầu lo Mình ạ
Chiều nay thu chắc khá đó nha em
Hai trăm bịch tròm trèm bốn trăm bạc
Mặc tình mua đủ các thứ cần thêm…

Xực..xực..ồ! Thơm mềm hàng trái cây
Mình chế biến món nầy ngon lắm đó
Nhưng tội em vất vả suốt cả ngày
Mai mướn nhỏ Bé Hai làm tiếp “Quợ”…

NTS

Nhai ngồm ngoàm sớ rớ đứng phát mê
Hàng giao nhé! Xong về em sẽ thưởng
Khi chiều buông định nướng nửa mái sề
Với xị rượu hả hê chồng tận hưởng

Rồi sáng mai Loan Phượng sẽ tạm xa
Anh vùng vẫy xông pha miền chiến thuật
Em hậu phương áp suất vặn là đà
Mần mẻ mới đặng mà đem chuyển truất

Tưởng nào ngay thường luật phải gối đầu
Khi chưa bán đồng đâu chừ họ trả
Nhưng có tiền thì cả đoạn dài lâu
Em sẽ nấu rau câu dằm đường đá

Nếu mối nhiều tăng giá được hông cưng?
Sẵn dành dụm tới chừng ngày mô ế
Thì nhỏ vài “giọt đế” để người ưng
Mua ủng hộ là mừng ông xã nhể?…

TM

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1261)

Thơ Hoạ Tâm Tình

Ra Nghề Bỏ Mối Sinh Tố Bịch (9)

Kha! Kha! Kha! Hổng dễ đâu bà xã
Mặt hàng nầy giá cả đã cân phân
Món rẻ bèo để ăn chơi trẻ nhỏ
Một sớm chiều rất khó đổi thay nhanh

Chỉ đối đế khắp nơi đều đồng loạt
Đầu mua vô rỉ rả vọt tăng cao
Thì lúc đó hông sao khi tính lại
Nhưng hầu như anh thấy thị trường lâu…

Tờ mờ sáng vó câu mang khệ nệ
Năm “Thái Lan” khéo để trước, sau, ngang
Chàng chiến sĩ phăng phăng ra cửa bể
Mất bốn lần lui tới bỏ mới xong…

Vậy là thuyền bập bồng xuôi sóng nước
Mối bán hàng họ được giữ bình kia
Mình chỉ việc tà tà mang “Tố” tới
Sáng đếm giao gần tối ghé “Nhận quà”…Hì!

NTS

Dưới chái bếp ngân nga bài vọng cổ
Mắt nhìn sang vẻ lộ phút ngậm ngùi
Cảm xót Mộng xách nùi đem giao chỗ
Thương quá chừng số khổ kiếp lui cui

Lửa tí tách củi trui đang nhen nhúm
Nước vừa sôi khăn bụm nhắc xuống hồi
Đổ sữa bột khuấy rồi thêm xoài núm
Khoảng nửa giờ miệng túm cột bỏ “nôi”

Nắng nóng nực mồ hôi tuông nhễ nhại
Nhớ ông chồng đạp tải suốt buổi nay
Dẫu tần tảo nhưng hay cười thoải mái
Tánh hiền lành phải trái biết phân ngay

Chuông lẻng kẻng, “Chàng quay về đó hả?”
Anh mỉm cười tay giá bịch ni lông
Nghe rủng rỉnh tiền đồng môi giới trả
Ối vui mừng! Cõi dạ xoải tầng không…

TM

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1262)

Thơ Hoạ Tâm Tình

Ra Nghề Bỏ Mối Sinh Tố Bịch (10)

Trọn bốn trăm nghìn đồng đó bà xã
Hò..hó..ho..Êm ả lắm Noàng ui
Hầu hết chỗ họ vui cười hỉ hả
Hàng vừa giao trẻ nhỏ xúm một hồi…

Mai bỏ khoảng mỗi mối ba chục bịch
Số lượng nầy vừa mức bán buổi đầu
Kéo dần dà về sau bọn con nít
Có ngán rồi chút ít cũng không sao

Theo tình hình tới đâu anh liệu đấy
Điểm bán buôn đầy dẫy khắp mọi nơi
Ế chỗ nầy ta thời xoay chỗ mới
Cứ lòng vòng lui tới vẫn tròn thôi…

Em có qua Bác Mười hỏi con Bé
Từ bữa nay nó sẽ tiếp ra hàng
Như nó bận, hông làm, tìm đứa khác
Mướn phụ em cho đỡ nhọc nhằn thân…

NTS

Ôi thích quá! Được ngần đây số bạc
Mới bước đầu lác đác cũng êm xuôi
Giờ thời vận chín muồi nâng khúc nhạc
Môi giới nhiều như hạc mọc thêm đuôi

Nãy điện thoại con nuôi bà Mười hỏi
Nó bảo rằng em gọi thẳng Bé xem
Em tính lát nhá nhem rồi khăn gói
Để qua nhà mời mọi khách ăn kem

Trước quảng cáo họ thèm thì mua tiếp
Hai nữa là “thông điệp” mượn Bé con
Dẫu mần mướn nhưng tròn tình nghĩa hiệp
Đặng mai nầy cái nghiệp khỏi “véo von”

À Mình hỡi! Mít còn chừng hai vĩ
Sáng rảnh rang Mình nghỉ xuống chợ làng
Mua vài trái rồi ngang qua chú Nhị
Gom mớ xoài lựa kỷ loại rục đang…

TM

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1263)

Thơ Hoạ Tâm Tình

Ra Nghề Bỏ Mối Sinh Tố Bịch (11)

Miễn sao kịp ra hàng sáu trăm bịch
Để sáng mai anh xách đủ đem giao
Nếu như có đứa nào vui vẻ thích
Làm ăn công em “Ghịt” nó cho mau…hì!

Giờ anh dọt qua cầu về xóm Khỉ
Ghé lại nhà chú Nhị kiếm mua xoài
Một lát nữa xong rồi xuôi trực chỉ
Tìm mít ngon cụ bị “Bắn lai rai”…

Bon bon chạy đường dài đầy phấn khởi
Chạnh nỗi niềm nghĩ tới nghĩa phu thê
Kể từ lúc em về làm phận vợ
Việc cửa nhà, ăn ở trọn đề huề

Ngưỡng tương lai đường đi nhiều sỏi đá
Rải rác nằm đây đó chặn bước chân
Thương Mình quá! Lòng anh tràn ngập gió
Đẩy mây ngàn phủ ngõ, sáng vầng trăng…

NTS

Chà coi bộ hơi căng vì quá tải
Làm sáu trăm uể oải cái lưng còng
Vừa khuấy bột lường đong canh lửa mãi
Đợi nguội rồi cột lại chất vào trong

Thôi lát nữa đi vòng khu xóm dưới
Coi đứa nào nghỉ lưới hay thả câu
Nhờ tụi nó khoảng đâu chừng giờ rưởi
Chớ làm mình chắc cưỡi xuống vực sâu

Chim liến thoắng xanh bầu trời tươi mát
Ruộng mạ non ngan ngát phả cánh đồng
Đây đê nhỏ kia sông dòng ồ ạt
Gió thoảng làn sột soạt những nhành thông

Chợt cảm xúc nhớ chồng giờ tần tảo
Trưa nắng vầy mà rảo bước cùng nơi
Bởi nghèo khó do trời cao xếp tạo
Để đôi mình xông xáo khiến tả tơi…

TM

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1264)

Ra Nghề Bỏ Mối Sinh Tố Bịch (12)

Ồ chú Nhị! Hàng thời còn nhiều há
Thấy xoài nào khá khá rẻ hay không?
Nếu như có thì chồng tui vài tá
Vậy là xong giờ đã tạm yên lòng

Chỉ còn việc “Xung phong” vào trận mạc
Lãi mỗi ngày dư cất sắm bình thêm
Được cái nào anh tìm tăng mối bán
Độ khoảng chừng vài tháng sẽ ngoi lên…

Buổi thứ hai thu tiền, ôi! Sung sướng
Tất cả nơi đều “Nướng” sạch hết mau
Một triệu mấy gom vào, nửa vợ “Mượn”
Nửa mua thùng nhôm lớn gọn hàng giao

Chẳng mấy chốc ào ào loang điểm mới
Bốn chục quầy lui tới chẳng hề chi
Phần ở nhà giờ thì bao đứa lại
Bịch buộc xong, trăm cái năm ngàn “Tì”…

NTS

Mây lãng đãng nắng thì xuyên vách núi
Vài mục đồng lúi húi dắt đàn trâu
Xa tít tận chiếc cầu vòng lủi thủi
Trắng chim cò giũ bụi xoải về đâu

Mất cả buổi rầu rầu in vầng trán
Chân mỏi mòn ngao ngán rũ nét huê
Tụi sắp nhỏ đề huề cùng chúng bạn
Chẳng đứa nào “ly tán” để làm thuê

Người lếch thếch xoà xuề chân rảo bước
Chợt đằng xa xuôi ngược với mái chèo
Tiếng em Cẩm hò theo dòng kênh nước
Giọng ngọt ngào bắt chước điệu sơn keo

Ới Cẩm Cẩm xuồng neo vào chốc lát
Chị đây nhờ “ngồi mát” chẳng dầm sương
Làm lặc vặc tương đương khoảng hai “hạt”
Cho mỗi ngày sẽ đạt năm nghìn lương…

TM

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1265)

Thơ Hoạ Tâm Tình

Ra Nghề Bỏ Mối Sinh Tố Bịch (13)

Sáng mở tủ lùa hàng vô thùng đựng
Thẳng tuyến đường, ghé điểm đếm hàng giao
Chiều lên “Ngựa”, đến bao nhiêu chỗ bán
Ngọt ngào gom, tính toán mức thu vào

Vợ ở nhà trước sau bề bộn việc
Khéo lo toan, sắp xếp cũng êm xuôi
Bóng thời gian dần trôi như sóng nước
Lãi dư dần, giúp được nhẹ nhàng bơi

Thỉnh thoảng vẫn có hồi bị điện cúp
Lúc bất thường chưa ướp, món dừa hư
Lỗ “dây chuyền”… thẫn thờ trong giây phút
Bù đợt sau kiếm gỡ…Thế là qua

Việc chạy đều, bôn ba không nặng lắm
Chỉ có điều mùa nắng “Hái” nhiều hơn
Mưa với lạnh, héo hon, lòng trĩu nặng
Cơm, áo, tiền trầm lắng nghĩ từng cơn…

NTS

Ngoài song cửa gió vờn gieo u ám
Khói lam chiều mây ảm đạm biết bao
Buồn vương mắt nghẹn ngào bên cái đám
Kem trả về! Ôi thảm thiết dường nao

Đã cả tháng chênh chao vì thời tiết
Hàng đọng kho thua thiệt vốn lẫn lời
Chút tiền lãi bỗng vơi dần sắp triệt
Thuyền thăng trầm mải miết tận biển khơi

Tụi con Cẩm thằng Hời đang thất nghiệp
Tưởng bon chen thay kiếp khổ nghèo nàn
Nào đeo đẳng tâm can chùng giấc điệp
Tiếng não nùng liên tiếp trải quan san

Những vất vả chứa chan niềm hy vọng
Nỡ cơ trời gây sóng tạo nhiễu nhương
Bao phấn khởi khuếch trương chừ lật gọng
Tủi phận tằm rớt chõng xước vết thương…

TM

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1266)

Thơ Hoạ Tâm Tình

Ra Nghề Bỏ Mối Sinh Tố Bịch (14)

Mình yêu ơi! Đừng buồn lo chi nữa
Cuộc làm ăn cũng đã phóng lao rồi
Bởi tại anh thuyền bơi hơi vội vã
Chưa thấy xa, biển gió ngập trùng khơi

Sẽ bất ngờ đẩy chơi vơi sóng nước
Hoặc lùa mây xuôi ngược phủ âm u
Khiến mỏng mảnh mịt mù nghiêng ngả lướt
Giữa bốn bề phía trước chỉ màu thu…

Dưới đêm trăng, lời ru êm tiếng nhạc
Vẫn còn đây bàng bạc trái tim anh
Dẫu cuộc sống gian nan, nhiều vất vả
Vững niềm tin, sỏi đá chẳng chùn chân…

Điện cúp hoài đã làm ta xính vính
Nay mưa dầm tiếp đánh, rã rời đau
Chí, lực đầy! Không đâu! Anh sẽ ráng
Tạm mối xoay đủ sống, chuyển nghề sau…

NTS

Thương ông xã nét dàu dàu suy nghĩ
Chuỗi êm đềm dung dị lững lờ trôi
Hẩm mạng số lỡ bồi đừng nhụt chí
Thua keo nầy tỉ mỉ chuyến kế thôi

Mưa hết hạt mây rồi xanh toả sáng
Cơ hội nhiều sẽ rạng rỡ tương lai
Thời tiết báo ngày mai trời quang đãng
Hoa rộ giàn khoe dáng giữa khoan thai

Chồng chớ bận đường dài cùng tiến bước
Dẫu sóng dồn xuôi ngược đánh thuyền tan
Tay vững lái vượt ngàn giông bão trước
Chẳng sờn lòng nhu nhược bởi nguy nan

Em nhẩm tính giờ bàn chung anh há?
Kêu chị Phàn cậu Cả ở xóm trên
Họ có tiệm làm lên đang quảng bá
Nếu chịu hàng nửa giá đẩy kiếm hên…

TM

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1267)

Thơ Hoạ Tâm Tình

Ra Nghề Bỏ Mối Sinh Tố Bịch (15)

Ôi ông xã tánh kền toan tính tẩy
Hàng tồn kho tới mấy tiệm bán giùm
Màn đêm khuất ánh lum đang quật dậy
Toả hào quang gió đẩy xám mây trùm

Thôi trải nghiệm chuỗi lùm xùm chóng rã
Đi đoạn đường học cả một tràng khôn
Sẵn nhẫn nại không bồn chồn sa ngã
Vẫn kiên cường dẫu giá buốt hoàng hôn

Giọng tha thiết ôn tồn từ phía sảnh
Anh vỗ về nghịch cảnh đã khiến xui
Luống gian khó ngậm ngùi chung vai gánh
Nghĩa vợ chồng ấm lạnh vững niềm vui

Cảm hạnh phúc sụt sùi rưng khoé lệ
Tình sắt son dâu bể chẳng thay lòng
Luôn xoải bước thong dong và ngạo nghễ
Vượt thăng trầm ước thệ chẳng bội vong.

TM

Chiều quán vắng cõi lòng như quặn thắt
Thương vợ hiền dịu mát phả hanh hao
Dẫu làm ăn rơi vào cơn vỡ nát
Vẫn niềm tin chất ngất gửi về nhau

Quỳnh yêu ơi! Ngọt ngào tình phu phụ
Ấm lòng anh trước ngõ tối mây giăng
Khiến sâu thẳm ngập tràn cơn lốc gió
Đẩy mịt mù đây đó phủ trăng thanh…

Chí còn đây! Nghĩa nặng mãi còn đây
Ta ngửa mặt nhìn ngay bầu lồng lộng
Thấy trong đó vầng hồng ngồi bật dậy
Đốt mảng dài đang đậy một dòng sông

Thành công nào mà không từng thất bại
Đời mấy ai chẳng phải lắm gian truân…
Cạn giọt đắng, lửa hừng lên giữa trái
Chẳng hề gì, lái phải vượt thênh thang…

NTS

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1268)

Mong Em Được

Em đến gieo tôi một nỗi vương
Ngày trôi dần nhẹ trải thêm thương
Vắng trăng nhung nhớ, bầu ngây dại
Thiếu ánh ưu tư, bóng rũ buồn
Muốn kéo trăng về soi vạn thắm
Mong ghì gió lại thổi ngàn hương
Để cho ấm áp, hồn em được
Hạnh phúc, an vui chuỗi bước đường!

Nguyễn Thành Sáng

Dặn Dò

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Trống trải bơ phờ lệ tiễn Ai
Chiều thu nhạt nắng phủ làn mai
Lòng dâng một nỗi nhoà xa ngái
Dạ khuấy đôi niềm đẫm dẳng dai
Cợt phấn thành đô hề lỡ rải
Cười son phố thị chẳng lầm sai
Quê nhà thắc thỏm ngày quay lại
Chớ để duyên chờ rũ rượi phai.

June 3, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1269)

Lời Cha Nói Với Con

Đường diệu vợi gập ghềnh, sương tuyết lạnh
Bước chân đi vững mạnh, lửa lòng nung
Con ơi! năm nào hùng khí đấu tranh
Nay sắp thuở cây xanh đơm trổ nụ

Mười mấy năm dãi dầu trong cuộc sống
cảnh nhà ta trầm bóng dưới vầng dương
chiếc thuyền đời thẳng đường trong gió động
Vượt ngàn khơi lồng lộng của trùng dương

Có những lúc biển sương mờ u tối
Ta âm thầm vun xới chí, hồn ta
Và vẫn tiến, gần, xa cơn sóng dội
Trọn một lòng đi tới, cuộc xông pha

Những đêm sâu, trăng ngà chênh chếch bóng
Gió mây ngàn khuấy động ánh trăng xanh
Đẩy thuyền ta tròng trành theo cơn sóng
Làm đảo chao chuỗi sống chẳng an lành

Ta cố gắng xoay nhanh trong biển loạn
Lái con thuyền hướng chọn để tìm đi
Đường xa xôi mãi ghì trên sóng gợn
Hết sức mình, từng đoạn, chẳng suy vi

Có những lúc phải đi trong nắng lửa
Làm khô cằn, héo úa mảnh hồn ta
Dẫu thịt da rỉ ra từng giọt nước
Vẫn nén lòng mỗi bước để vượt xa…

Thắm thoát đã trôi qua mười chín năm
Đường hải lý xa xăm đầy gian khổ
Bến đầu đời tạm đổ đã hiện dần
Thuyền sắp đến, dưới vầng trăng sáng tỏ

Ngày hôm nay, ta rõ cuộc hải trình
Và cũng thấu nỗi tình thuyền với biển
Thuyền một kiếp gắn liền không yên tỉnh
Cũng như người mãi định với truân chuyên

Tới đây tạm bến ghé thuyền
Hải hành vạn lý, rồi thuyền vẫn đi
Con ơi! hãy nhớ khắc ghi
Lửa lòng nung nấu, xá gì gió giông!

Nguyễn Thành Sáng

Thấm Giọt Tột Cùng

Đường đất đỏ xuôi dòng thăm Cha Mẹ
Rặng liễu tơ khàng khẽ cất lời chào
Đàn trâu già gặm cỏ, gió hanh hao
Kia mái ấm thì thào như vẫy gọi…

Vì cuộc sống biệt quê nghèo tránh đói
Bước theo Người nhoi nhói trái tim non
Thương Mẹ Cha tần tảo sớm bào mòn
Tạm từ giã gót son trời xứ lạ

Bao thổn thức bấy đêm dài lã chã
Nỗi nhọc nhằn buốt giá phủ tâm can
Niềm đắng cay thống khổ lệ canh tàn
Hoài nhung nhớ núi ngàn luôn hướng vọng…

Sân im ẳng xác xơ đìu hiu đọng
Lu nước mưa chổng gọng ngả nghiêng hè
Vách sơ sài phên liếp lá mượn che
Mảng bồ hóng giăng bè quanh chái bếp

Chắc có lẽ đã lâu không thu xếp
Nằm ngổn ngang giỏ đệp cản giữa đường
Một cụ già líu ríu mắt cố giương
Giọng thiểu não ” Út Hường về đó hả?”

Ôi thảm thiết! Đất trời như nghiêng ngả
Chính là Cha vật vã dưới quạnh thềm
Nghe trĩu lòng giọt nước lặng lẽ rêm
Oà mạch huyết vai mềm run lẩy bẩy

Cha kể lại Mẹ sau khi từ rẫy
Về mắc mưa nên sẩy té quỵ nhào
Ngày lại ngày ngọc thể đổ xanh xao
Cỡ chừng tháng nghẹn ngào ma đưa đám

Nhờ chòm xóm giúp Cha thêm can đảm
Vượt sóng thần nhưng cám cảnh chơ vơ
Đợi chờ Con chờ đợi đến bao giờ
Nay phút cuối! Con khờ ta đi trước…

Tiếng nức nở hoá công cho thấy được
Lại vô tình nỡ tước đoạt đời Cha
Đoạ đày chi ơi hỡi cõi Ta Bà
Khan khoé lệ xót xa dương trần thế.

June 3, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1270)

Thấm Giọt Tột Cùng

Đường đất đỏ xuôi dòng thăm Cha Mẹ
Rặng liễu tơ khàng khẽ cất lời chào
Đàn trâu già gặm cỏ, gió hanh hao
Kia mái ấm thì thào như vẫy gọi…

Vì cuộc sống biệt quê nghèo tránh đói
Bước theo Người nhoi nhói trái tim non
Thương Mẹ Cha tần tảo sớm bào mòn
Tạm từ giã gót son trời xứ lạ

Bao thổn thức bấy đêm dài lã chã
Nỗi nhọc nhằn buốt giá phủ tâm can
Niềm đắng cay thống khổ lệ canh tàn
Hoài nhung nhớ núi ngàn luôn hướng vọng…

Sân im ẳng xác xơ đìu hiu đọng
Lu nước mưa chổng gọng ngả nghiêng hè
Vách sơ sài phên liếp lá mượn che
Mảng bồ hóng giăng bè quanh chái bếp

Chắc có lẽ đã lâu không thu xếp
Nằm ngổn ngang giỏ đệp cản giữa đường
Một cụ già líu ríu mắt cố giương
Giọng thiểu não ” Út Hường về đó hả?”

Ôi thảm thiết! Đất trời như nghiêng ngả
Chính là Cha vật vã dưới quạnh thềm
Nghe trĩu lòng giọt nước lặng lẽ rêm
Oà mạch huyết vai mềm run lẩy bẩy

Cha kể lại Mẹ sau khi từ rẫy
Về mắc mưa nên sẩy té quỵ nhào
Ngày lại ngày ngọc thể đổ xanh xao
Cỡ chừng tháng nghẹn ngào ma đưa đám

Nhờ chòm xóm giúp Cha thêm can đảm
Vượt sóng thần nhưng cám cảnh chơ vơ
Đợi chờ Con chờ đợi đến bao giờ
Nay phút cuối! Con khờ ta đi trước…

Tiếng nức nở hoá công cho thấy được
Lại vô tình nỡ tước đoạt đời Cha
Đoạ đày chi ơi hỡi cõi Ta Bà
Khan khoé lệ xót xa dương trần thế.

June 3, 2019
Tam Muội

Tuổi Hạc Nhớ Con

Con ơi! Lặng lẽ mẹ ngồi đây
Ôm mảnh trăng thu, nhớ chuỗi ngày
Con hãy còn thơ, bên cạnh mẹ
Từng đêm êm ả, giấc nồng say!

Giọt sữa dưỡng nuôi đến giỡn đùa
Con dần khôn lớn, sữa dần thưa
Cháo cơm, thịt cá rồi thay đổi
Cứng cáp vươn lên giữa ngọn lùa

Bốn tuổi bắt đầu đi Mẫu Giáo
Lần đầu xa cách…Mẹ, con “Đau”
Chần chừ, ngấn lệ đoanh tròng trẻ
Còn mẹ nhìn theo…Tím ửng màu…

Những lần con bệnh nằm thiêm thiếp
Cha mẹ rầu lo chẳng thiết gì
Bụng đói, cơm canh, bàn dọn đó
Ra vô, nguội lạnh có màng chi

Có bữa thấy con hí hửng mừng
Cặp da nửa mở, nửa trên lưng
Thò tay con móc khoe tờ giấy
Mẹ hỡi! Bài con được điểm mười

Đến khi con tuổi độ tròn trăng
Biết mộng, biết mơ, biết thả tầng…
Thì mẹ cũng đà sương điểm mái
Bóng tà lờ lững áng mây giăng!

Giờ đây con sống ở phương xa
Bổn phận sớm hôm vợ của người
Chốn cũ, quê nghèo, thời nhỏ dại
Tháng ngày chầm chậm nước dòng trôi…

Lởn vởn hình con gợn ráng chiều
Nụ cười toe toét gợi ngàn yêu
Và kia! Cô bé tràn xuân mộng
Bất chợt ngoài sau nhẹ cánh khều…

Da diết nỗi buồn thương nhớ con
Dưới bầu trống vắng phủ hoàng hôn
Ra vô lụm khụm, mình thui thủi
Cứ mãi con tôi, nó chập chờn…

3/6/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1271)

Duyên Hẹn

Chỉ mối tơ duyên ước hẹn thề
Quấn niềm vương vấn kéo lê thê
Đêm sương thao thức miên man nghĩ
Chiều phố lang thang lặng lẽ về…
Thương nhớ quyện hồn lên gối mộng
Sầu đau thả bóng lạc sơn khê
Cảnh đời dâu bể trần gian hỡi!
Da diết yêu đương luống não nề…

6/6/2018
Nguyễn Thành Sáng

Lỗi Hẹn

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Lỗi hẹn không chàng bóng lẻ loi
Thời gian bướng bỉnh nhịp nhàng thoi
Mưa tràn não nuột buồng tim trói
Bão nổi âu sầu suối lệ soi
Cánh nhạn trời xa mòn mỏi dõi
Nhành mai xứ lạ cõi còm ngoi
Chiều nay ảm đạm mờ sương khói
Chẳng nhẽ tình duyên rạn nứt mòi?

June 4, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1272)

Ngỡ Ngàng Dưới Bóng Chiều

Trời hỡi!…
Một chuỗi dài hai mươi năm xa cách
Đã chôn vùi hồn quách cuộc tình ai
Lấp đá sỏi, chân đi không ngoảnh lại
Sớm nhạt nhoà bóng tối mảnh trăng rơi!

Bởi ẩn ức tình em nhiều nông nổi
Dây tơ hồng vui buộc tợ phù vân
Đoá hoa xinh rực rỡ dưới mây ngàn
Em rứt bỏ một lần không nối tiếc

Cánh gió xuân bao hoa hồng da diết
Mong mơn man để toả ngát hương nồng
Chẳng ngờ nay cuốn rũ giữa chiều đông
Ngày ảm đạm, đêm trông trời hiu hắt

Một năm trôi mang nỗi niềm buồn bã
Chữ yêu đương đã tắt ở lòng tôi
Trăng ái tình chỉ ngắm thoáng mà thôi
Xi nê tối, phôi phai niềm ai oán!…

Em Lan ơi! Cứ ngỡ em đành đoạn
Chun rượu tình hất đổ chẳng màng chi
Mạnh vươn tay xé nát mảnh trăng thề
Nên đã cạn, chẳng hề vương vấn nữa

Có ngờ đâu năm xưa em thống khổ
Cánh hoa xuân tan nát bởi cuồng phong
Cả chuỗi đời héo úa phủ sầu đông
Ôm khắc khoải bên dòng sông quạnh quẽ

Trời hôm nay dưới chiều tà bóng xế
Phải ngỡ ngàng nhỏ lệ tiếc thương em
Nhớ trăng xưa ánh trải sáng bên thềm
Chợt mưa bão kéo đêm thành thảm đạm

Sao ngày ấy chẳng cho tôi tường tận
Để giờ đây khóc hận mối tình tan!…

Nguyễn Thành Sáng

Chiều Chơi Vơi

Tiếng còi tàu như xé nát không gian
Chim ngơ ngẩn gọi đàn bay thảng thốt
Phút đưa tiễn mắt vương niềm ủ dột
Nẻo đi về chỉ một bóng hình em

Nắng hững hờ phủ bảng lảng nhá nhem
Nàng dế nhũi lèm bèm bên thềm vắng
Nỗi u uẩn siết tơ lòng dai dẳng
Chợt giọt buồn mặn đắng thấm vành môi

Năm tháng qua trông ngóng dạ bồi hồi
Hoàng hôn tím đơn côi vùng nhung nhớ
Nhìn lá đổ tưởng duyên tình tan vỡ
Mộng nhạt nhoà nức nở dưới hàn sương

Lối hẹn xưa hoa cỏ mọc chán chường
Em đặt bước sao đường nghiêng khập khiễng
Cơn lồng lộng mênh mông bờ xiểng niểng
Hoạ mi sầu bỗng biếng điệu véo von

Những chênh chao thắc thỏm khiến héo mòn
Câu ước thệ sắt son hoài khắc giữ
Luồng sóng bạc chắc vui miền lử thứ
Chóng quên rồi thôn nữ lấm bùn quê

Chiều hanh hao ảm đạm phủ tứ bề
Anh biền biệt sơn khê càng ủ rũ
Mây lãng đãng lạnh lùa con gió hú
Tay khẽ khàng nhặt nụ úa ngoài sân

Cũng chiều nay đã thấu đáo mọi phần
Đành chôn chặt lời ân nồng thắm ái
Ôm nuối tiếc chuốc ưu phiền khờ dại
Khép tim buồng dệt mãi khúc đau thương.

June 4, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1273)

Nhánh Cỏ Lạc Loài

Bèo mây gặp gỡ chốn điêu linh
Biển rộng sông sâu hẩm phận mình
Khoảnh khắc chia lìa đau siết quả
Mảnh tình chấp vá quấn khang ninh

Lạc ách cửa trần chuốc đắng cay
Mày thanh tơ liễu rớt lưu đày
Hương sen nhiễm tục, buông đàn thán
Én nhạn long đong trọn kiếp này

Buồn bã lẻ loi giữa dặm trường
Chàng đi để lại vết nhàu thương
Cỏ chiều gió lướt, thiếp cô quạnh
Núi lạnh mưa dầm, phủ lệ gương

Xót xa day dứt phút phân kỳ
Thổn thức sững sờ tiếng biệt ly
Pháo đỏ trải đường, vui vọng tộc
Niềm riêng lấp mộ, bước Vu Quy

Trầm lặng xuôi dòng cứ cuốn trôi
Thanh xuân vội vã đốm đồi mồi
Hồn nhiên tuổi ngọc tàn khô cạn
Giọt nước lưng tròng, nhạt cánh môi

Thời gian lã chã cũng khô dần
Hứa hẹn đủ điều để luỵ thân
Đai nghiến loạn ngôn nào biết được
Tháng ngày héo hắt động chuông ngân

Cao xanh ơi hỡi thấu chăng lòng
Yêu vỡ tách nguồn ngọn tuyết phong
Đứt đoạn nhân duyên sầu vạn cổ
Mãi hoài rượt bắt, dĩ đô vong.

April 17, 2019
Tam Muội

Trả Hết Cho Nhau Trọn Một Lần

Em buồn, em khổ với em đau
Canh cánh tim em cả khối sầu
Thất thểu lối mòn chân oải bước
Ngước nhìn diệu vợi biết về đâu!

Sợi tình trót đã tặng trao Ai
Ấp ủ, nâng niu chuỗi tháng ngày
Cứ ngỡ xuôi dòng, thuyền bến đổ
Ngờ đâu gió giật, cánh chim bay

Tất cả những gì của ước mơ
Giờ đây hoá nhạc dưới khung chơ
Âm thanh rỉ rả từng cung bậc
Não nuột, u hoài, nỗi xác xơ

Còn đâu xúc cảm, dạ lâng lâng
Mở lá thư xanh thấy ảnh “Chàng”
Miệng nở nụ cười, khe khẽ nói
Nhớ em nhiều lắm, nhớ vô ngần!

Còn đâu bờ vắng, chiều êm ả
Hai bóng tựa kề ngập thiết tha
Trước mặt dòng sông lờ lững chảy
Trong lòng dào dạt nhịp ngân nga…

Em ơi! Bên ấy nửa bầu trời
U ám, mịt mờ đậy kín em
Còn ở nơi đây ngàn lá úa
Hoàng hôn lả tả ghẹo hồn điên

Thôi thì kỷ niệm thuở yêu đương
Trả hết cho nhau trọn một lần
Để mốt mai nầy hai lối rẽ
Thời gian chầm chậm ánh trăng tan…

4/6/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1274)

Bóng Hình Xưa

Hóm hỉnh đằng sau thọc lét anh
Nhột cười phấn khởi ngọc long lanh
Êm đềm đầu tựa nghe xào xạc
Điên điển kết vòng đội mái xanh

Sấm chớp lập loè trời chuyển mưa
Bóng anh buồn bã trên cầu dừa
Mắt nhìn lơ đãng xuôi dòng nước
Ủ rũ hao gầy nhớ dáng xưa

Ẩn hiện phai dần loang lổ gương
Tay em dang rộng đón người thương
Không gian chới với đè tim mạch
Ngột ngạt quay cuồng lạnh sống xương

Trăn trở canh tàn giọt đắng cay
Phải chăng phảng phất thuở nồng say
Bỗng dưng trỗi dậy tấc lòng xoáy
Nhắc nhở anh chờ chuỗi lắt lay?

Dấu ơi! Thấm thoát đã mười năm
Từ dạo phân kỳ giữa oái oăm
Em biệt xóm nghèo theo Tía Má
Phi cơ xứ lạ chốn xa xăm

Bận rộn bon chen với cuộc đời
Hững hờ một nửa để chơi vơi
Chẳng màng thư tín hay thăm hỏi
Lẳng lặng làm ngơ chóng hợt hời

Khắc khoải giờ đây anh thế nào
Có còn lưu luyến mảnh trăng sao
Có vương vấn dạ khi chiều xuống
Hoài niệm ngọt ngào phút khát khao?

Vững giữ tình chung vẫn đợi chờ
Dưới tàng me cũ dẫu hồn trơ
Những mong én nhạn cùng xây tổ
Hay chớm nhạt nhoà tuổi mộng mơ?

Sắp tới hè sang em sẽ về
Bạc Liêu da diết của miền quê
Yêu ơi! Hãy chậm dừng giây lát
Tái hợp tơ duyên xoá não nề.

May 27, 2019
Tam Muội

Vấn Vương Kỷ Niệm

Biết chiều tôi sẽ ghé qua đây
Em ngóng chờ “Ai” tại chỗ nầy
Và nụ hôn đầu vương mắc cỡ
Vội vàng, ngắn ngủn thế mà say!

Làn hương trên má của yêu đương
Phảng phất trong tôi suốt dặm trường
Rồi chuyến xe đời không trở lại
Để niềm vương vấn đọng hàn sương

Em ơi! Lặn lội kiếm thăm anh
Chan chứa trong em, mật sẵn dành
Mà kẻ đang chìm cơn biển sóng
Vô tình, chiếu lệ, bận nhìn ngang!…

Khoảnh khắc hững hờ của thuở xưa
Khiến giờ chạnh nhớ lại “Bài ca”
Ảnh người con gái quen thời ấy
Lởn vởn, hiện ra dưới ráng tà

Tôi chẳng trách gì ở trái tim
Bởi đàn lệch tiếng giữa canh đêm
Chơi vơi điệp khúc không thành nhạc
Sao thể ngân nga, trải mộng hiền

Nhưng ghét cái hình bướm nhởn nhơ
Thong dong thả bước đến vườn mơ
Lướt hàng cây cỏ, vờn hoa lá
Giây phút rời xa, để thẫn thờ…

Khắc khoải tủi hờn hoặc luyến lưu
Khiến em vò võ ngập màu thu
Ngỡ ngàng, nối tiếc duyên trao bạc
Hay nỗi chờ mong hướng mịt mù

Mấy chục năm dài lặng lẽ trôi
Dòng sông, bến nước, một khung trời
Phù vân, lững thững bầu lam khói
Chầm chậm âm thầm tít tận nơi

Tôi vẫn còn đây, bóng lạnh lùng
Sớm chiều thỉnh thoảng ngước không trung
Nhìn mây bàng bạc, nghe hơi gió
Kỷ niệm ngày xanh…Tím mảnh hồn…

5/6/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1275)

Tản Mạn Thềm Xuân

Khoảnh khắc giao mùa uyển chuyển lay
Đông chào vĩnh biệt đẩy heo may
Trước thềm xuân sắc lung linh ánh
Rạng rỡ đất trời mây trắng bay

Ấm áp vầng dương đang lộ dần
Chim chuyền ríu rít nhịp nhàng ngân
Đào hoa vũ điệu hương ngan ngát
Xanh cỏ ngọn đùa, cảnh thế nhân

Thời tiết rộn ràng giai đoạn xinh
Giũ bờ tháng cũ, mới cung nghinh
Một năm đằng đẵng lênh đênh biển
Chợt khuấy tâm tư ngẫm phận mình

Lim dim ngả ghế ngắm khung tầng
Hoài niệm thuở thời khiến quả lâng
Anh đến lặng lờ như bọt nước
Chảy nguồn lưu luyến lẫn bâng khuâng

Vạn kỷ duyên trần tái hợp nhau
Đôi tim xoải cánh toả muôn màu
Yêu đương tha thiết nồng ân ái
Lại vướng nghịch dòng chuốc khổ đau

Kinh doanh tuột dốc ngưỡng thăng trầm
Ồ ạt bão thần phủ bóng râm
Gắng vững tay chèo xuyên sóng dữ
Nhưng buồm rã cột dạt sơn lâm

Song thân tuổi hạc chớm về chiều
Áng lụn canh tàn giữa tịch liêu
Sức khoẻ tợ đèn treo trước gió
Lập loè chớp tắt, xót bao nhiêu…

Thầm mong nắng rực xoá sương gầy
Nhiệt huyết căng đầy tạo dựng xây
Cơ nghiệp tình trường xuôi bến đổ
An nhàn tự tại chuỗi lây phây.

May 21, 2019
Tam Muội

Phút Giây Trầm Mặc

Một bầu sáng tối mở thênh thang
Một cõi bốn mùa cứ mỗi năm
Một áng mây trời tụ lại tan
Một người dương thế với đôi chân…

Từ thuở thôi bò, cố đứng lên
Biết nghe tiếng gọi bởi mang tên…
Biết vui, giận, trách, hờn, thương, cảm
Biết dưới hoàng hôn nhớ ảnh hình…

Hiểu được hai chiều cảnh bể dâu
Dãy kia Hy Mã đỉnh ngàn cao
Death Valley thung lũng nằm sâu tận
Thượng, hạ, không gian sẵn gợi chào!

Thăng trầm, sướng khổ kiếp nhân sinh
Vũ trụ sơ khai đã tượng hình
Hoa nở, hoa tàn, mưa tới nắng
Chuỗi vòng luân chuyển giữa mông mênh

Ta đến rồi đi chốn cuộc đời
Phải đành chấp nhận thế mà thôi
Khi nhìn nước chảy xuôi êm ả
Lúc thấy tơ giăng bị rối nùi…

Thềm Xuân bên ấy em suy tư
Chiều vắng nơi đây anh thả bờ
Cùng giống như nhau niềm thổn thức…
Cũng cùng khuây khoả trải vần thơ

Đêm đêm lặng lẽ dưới hiên buồn
dào dạt tấc lòng nỗi vấn vương
Nửa khúc nhạc sầu văng vẳng vọng
Nửa luồng gió thổi phả làn hương

Ai nói rằng trăng chẳng khuất chìm
Để từ thăm thẳm ánh dương lên
Và ai dám bảo vầng trăng ấy
Không có khuya mai toả rực tầng…

6/6/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1276)

Tình Thắm

(TNBC – Nhất Vận)

Một thoáng giận thầm, một thoáng thương
Khuya lơ thao thức nhểu hàn sương
Từ nơi thăm thẳm ngân âm hưởng
Tận đỉnh chơi vơi nhớ ảnh hường
Đẩy phút vô tình thêm nghịch hướng
Khiến lòng canh cánh nghẹn sầu phương
Tin yêu chia sẻ dòng tâm tưởng
Đón nhận, bình tâm để tỏ tường.

7/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Lạc Mộng

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Mưa gào gió dạt rũ hàng lau
Giậu thẳng rơi bìm thấm nỗi đau
Nghĩa trả thay lòng hoa mặt cáu
Ân đền đổi dạ bướm mày chau
Đêm buồn hỏi nguyệt lầm châu báu
Tối tủi kêu trời lẫn nhựa thau
Những mộng duyên thề tay nhỏ máu
Nay hờ hững lạnh héo trầu cau.

June 5, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1277)

Chơi Vơi

Vườn cũ chiều nay thả bước về
Mắt nhìn bốn phía dãy lê thê
Cũng nầy lác đác vàng rơi rụng
Cũng đó đìu hiu phủ tím bề!

Bục đá thường ngồi dưới bóng đêm
Chơ vơ giữa xám, cận bên thềm
Rêu phong mấy độ vòng quanh xuống
Có phải vắng người loang sẫm lên?

Còn kia! Cây khế đượm tình thương
Dáng đứng thanh tao cạnh mé đường
Nhớ kẻ tới lui vun bón gốc
Hay sầu nhạt khuyết, tụ dầy sương!

Âm vang đâu đó tiếng côn trùng
Rỉ rả vọng về khúc nỉ non
Khiến dạ ngậm ngùi thêm não nuột
Lệ buồn bất chợt nhỏ hoàng hôn

Xa xa thấp thoáng một con đò
Nhấp nhố trên dòng chở khách qua
Người ở phương nào thăm viếng ghé
Hay cùng tâm sự giống như ta…

Nửa niềm khắc khoải chuyện mờ trăng
Nửa dạ bâng khuâng nhớ xóm làng
Giây phút chạnh lòng quay trở lại
Tìm trong yêu dấu sự bình yên

Và vẫn nơi đây cõi lặng lờ
Bốn mùa quạnh quẽ ẩn tàng mơ
Biết làm sao nhỉ! Làm sao nhỉ
Tiếp tục ra đi hoặc thẫn thờ!…

6/2/2018
Nguyễn Thành Sáng

Cung Đàn Nối Lại Ngân Nga

Quán cốc chiều nay lặng lẽ ngồi
Ngắm trời xanh ngắt trắng mây trôi
Bỗng vương kỷ niệm niềm sâu lắng
Một mối lương duyên lỡ dở rồi

Thao thức não nùng giữa tịch u
Đếm từng chiếc lá rụng mùa thu
Nhớ cầu tre nhịp tình hai đứa
Nguyện chữ sắt son vững mặc dù

Cuộc đời sóng gió những gian nan
Cố vượt vươn lên dẫu ngút ngàn
Bão tố giăng đầy tung cát bụi
Mịt mù vẫn tiến chẳng ly tan

Ấy thế mà anh nỡ vội đành
Ong vờn bướm lượn thoả năm canh
Thềm đơn chiếu lạnh nhàm hưng phấn
Gắt gỏng lạnh lùng mộng vỡ nhanh

Chợt giọng trầm buông khảy phím sầu
Điệu buồn da diết ngỡ ngàng lâu
Hanh hao gầy guộc dường quen quá
Có phải tình yêu đã nhiệm mầu

Bốn mắt nhìn nhau tủi tủi mừng
Anh về khoảnh khắc mắt rưng rưng
Lửa rơm bén nhạy dìm con nước
Uất nghẹn chôn vùi mạch máu ngưng

Rộn rã cõi lòng bao vấn vương
Xoá đêm trăn trở nhạt môi hường
Chén nồng hương cũ, phôi pha hết
Tay nắm chặt tay trải bước đường.

June 5, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1278)

Khó Động Lòng

Có lẽ ngàn xưa sợi chỉ hồng
Bất ngờ bão táp cuốn trôi sông
Khiến hoài da diết ôm duyên phận
Để mãi chơi vơi lạc giữa dòng
Chiếc bóng thời gian chuyển kiếp trần
Dư âm kỷ niệm ẩn hồn trong
Dẫu cho bướm lượn, ong lờ lững
Hoa thắm vườn xuân khó động lòng.

13/6/2018
Nguyễn Thành Sáng

Vọng Đường Thi Nhân

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Vọng mãi giờ đây cảm chán chường
Trông hoài đối ẩm bạn đồng tương
Đèn lu khắc lụn soi mòn hướng
Nguyệt mãn mây đùn kiếm mỏi phương
Quạnh quẽ vần gieo màng kẻ xướng
Âm thầm luật giũ ngóng người vương
Buồn sao vắng vẻ Đường Thi gượng
Rũ rượi riêng mình vắt vẻo sương.

June 6, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1279)

Phải Vậy Không Em?

Đôi ta đã trao lời thương nhớ
Kết mối duyên vạn thuở chẳng rời
Dẫu rằng cách biệt đôi nơi
Kiên trinh em giữ, chẳng dời đổi thay!

Anh vẫn biết tháng ngày xưa cũ
Lúc hoa sầu, héo rũ trời đông
Nụ hoa rụng xuống trôi dòng
Gặp người lữ khách đem lòng cảm hoa

Nhìn sắc tím dưới tà lờ lững
Mảnh đoá tàn vẫn ửng hồn thanh
Từng cơn gió nhẹ rung rinh
Lâng lâng dạ khách, chữ tình động khua

Theo ngày tháng, thoi đưa lặng lẽ
Kẻ bên bờ quạnh quẽ, vấn vương
Tâm tư gửi áng mây buồn
Niềm thương, nỗi nhớ treo sương giọt dài!

Em xúc động nhìn ai héo hắt
Nghe lòng mình phảng phất đong đưa
Canh khuya vắng lặng gió lùa
Hồn xuân sống lại giữa mùa giá băng

Nhưng bến mộng vầng trăng chẳng sáng
Khiến niềm mơ bảng lảng, vật vờ
Em buồn, em gửi vào thơ
Khát khao, vọng tưởng, nỗi chờ lung linh…

Duyên tao ngộ, đôi mình gặp gỡ
Giữa khung trời rực rỡ ánh thanh
Trọn lòng em gửi tặng anh
“Hãy Quên”, dòng hoạ. một lần…tiễn xưa!

Phải vậy không em?…

8/10/2016
Nguyễn Thành Sáng

Đúng Thế Không Anh

Ngồi ghềnh đá lặng nghe luồng sóng vỗ
Bọt biển chiều nhấp nhố nhịp nhàng đưa
Chợt tâm tư len lỏi khúc nhạc vừa
Dường êm ái như chưa lần có được

Em thầm lặng đọc lời anh hôm trước
Mới biết rằng “ngổ ngược” lại vô tư
Khiến lòng Ai uất uẩn chuỗi nát nhừ
Nên mài bút hoạ thư trong hộp nhắn…

Mình hội ngộ lúc đôi tim thắt quặn
Lở dỡ tình gió chắn cửa nhân duyên
Bởi em anh lệch lối chữ phỉ nguyền
Câu chẳng nợ chiếu xuyên mành vải lưới

Em đơn độc còn anh đau tức tưởi
Hai tâm hồn gắng sưởi ấm trời đông
Khúc yêu đương chan chứa đượm mặn nồng
Dành gửi trọn tơ hồng dây buộc mối

Niềm tha thiết muốn cùng chân bước vội
Cổng nhà thờ hôn phối thức nghi nhanh
Để chim Quyên quấn quít giấc mộng lành
Xoải chung cánh bầu xanh hoài chao lượn

Nhưng anh hỡi! Chỉ chăng là vay mượn
Đọt nắng vàng uốn thưỡn thẹo vết thương
Không cách nào phấn khởi kết uyên ương
Khi rỉ rả đoạn trường đang lấn cấn

Đời sống sẽ xoay vần quanh luẩn quẩn
Cuộc trốn tìm lầm lẫn chuốc đắng cay
Thuyền bấp bênh nghịch ngọn sóng mai này
Thì đâu thể tháng ngày vui hạnh phúc…

Đúng Thế Không Anh?

June 6, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1280)

Đành Chôn Kỷ Niệm

Giờ đây lặng lẽ dưới thời gian
Có kẻ âm thầm nhúm ngọn than
Sưởi ấm cõi lòng mang nỗi nhớ
Vơi sầu tâm tưởng vướng tình tan
Gót chân trĩu nặng bầu cô tịch
Quả đỏ quằn đau bóng lụn tàn
Thôi nhé! Đành chôn bao kỷ niệm
Bởi đâu còn nữa nhạc cung đàn!…

11/11/2017
Nguyễn Thành Sáng

Tiễn Biệt

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Lãnh đạm gương hồ cỏ phất phơ
Chiều đưa phố rũ quạnh sương mờ
Âm thầm lệ chảy buồng tim vỡ
Lặng lẽ châu luồn huyết quản giơ
Báo hiệu chia lìa duyên lỡ dở
Gieo điềm tiễn biệt bóng thờ ơ
Nhìn ong bỡn cợt vườn hoa nở
Thấu rỏ nguồn cơn hận chữ khờ.

June 7, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1281)

Lái Thuyền Ngang

Đâu còn chi nữa để mà trông
Khi ở trong tôi tận tấc lòng
Chầm chậm làn hơi dần bốc cạn
Những gì mơ ước với chờ mong!

Thật xót xa nhiều em có hiểu?
Tâm tư da diết biết bao nhiêu
Tiếc cho lầu mộng xây ngày tháng
Nay ngổn ngang trơ dưới ráng chiều

Tất cả đổ rồi theo gió đưa
Kèm theo ồ ạt ngập trời mưa
Dập vùi hỗn độn phơi nằm đó
Từng mảng trôi theo ngọn nước lùa

Tôi hận ở tôi cạn nghĩ suy
Bất ngờ năm ấy cánh hồn phi
Đêm thanh lững thững bay vào lộng
Dào dạt, lâng lâng cảm xúc vì!…

Cứ ngỡ đây là bóng của thương
Từ thời vạn kỷ kết uyên ương
Bôn ba thất lạc, trần gian gặp
Khoảnh khắc tơ vương nối mộng thường

Hiểu ra cũng chỉ đoá hoa ngâu
Gối chiếc, chăn đơn, đọng khối sầu
Khao khát bếp hồng than sưởi ấm
Vơi đi giá lạnh, phả hàn thâu

Nên đàn hai phía nghịch âm thanh
Bút mực thơ trăng cũng nhạt tàn
Sóng mãi ven bờ rung lắc vỗ
Thôi thì vĩnh biệt…Lái thuyền ngang…

19/9/2018
Nguyễn Thành Sáng

Khúc Đoạn Tình

Đêm trở giấc căn phòng vắng lạnh
Nỗi cô đơn canh cánh cõi lòng
Tủi phần khập khễnh long đong
Yêu đương tha thiết những mong tương phùng

Trách sóng biển trùng trùng ngăn cách
Dẫu hồn linh sát vách nỉ non
Nghịch tơ chỉ nhạt núi mòn
Vấn vương thấp thỏm sắt son đợi chờ

Có lắm lúc bơ vơ chiều xuống
Tiếc trâu cày thửa ruộng vẫn khô
Nắng lung linh toả mặt hồ
Cũng rong rêu phủ quạnh mồ chiếu chăn

Theo năm tháng tim hằn nhức nhối
Chắc phân ly rẽ lối chia đường
Biết rằng bịn rịn luyến thương
Nhưng thà gãy gánh dặm trường nguôi ngoai

Còn hơn phải u hoài suốt kiếp
Chuyện nợ duyên như điệp suối sầu
Nước dồn gió dạt rã câu
Mãi chìm đáy vực đỉnh đầu xám buông

Đừng vướng bận phong cuồng vần vũ
Thiếu anh đời ủ rũ không gian
Mưa rơi tuyết phủ sẽ tàn
Lệ kia nhỏ giọt nay khan khoé rồi

Lời từ tạ vành môi gắng gượng
Đau quặn đau vất vưởng dập dồn
Thôi đành ảm đạm hoàng hôn
Khép trang nhật ký vùi chôn cuộc tình.

June 7, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1282)

Trọn Câu Phỉ Nguyền

Huyền ảo gian trần bóng nguyệt nga
Đôi ta tái ngộ dưới thiên hà
Ban sơ xướng hoạ say hồn thắm
Vạn kỷ duyên nồng bện thiết tha

Chàng đã cho em nếm vị tình
Dịu bầu êm ả thưởng lung linh
Đêm ru biển hát, nhịp nhàng sóng
Tay chạm khung tầng phả áng xinh

Chẳng còn thao thức nghĩ miên man
Xót cánh đông phong, hứng giọt tràn
Nắng đổ chiều buông chìm khắc khoải
Mạch sầu trĩu nặng lệ lòng chan

Tím dạ hoa xiêu khập khễnh đường
Châu nghìn hoá đá, đẫm hoài thương
Ngậm ngùi vấn vít dòng ngang trái
Héo hắt vơi đầy đọng tuyết sương

Phủ kín cô phòng giữa bão giông
Sắc trời quạnh quẽ nhạt nhành bông
Sao khuê le lói, cung đàn oán
Gối lẻ mền đơn tủi má hồng…

Chàng hãy nhìn xem hữu cảnh đang
Sông ngân lấp lánh quyện mơ màng
Lý đào bẽn lẽn, đong đưa phấn
Thời tiết dung hoà toả ánh quang

Bảng lảng tà huy nhuộm lối mòn
Nhẹ nhàng mây cuộn đỉnh ngàn non
Lâng lâng tấc dạ khơi hồ mộng
Gió thoảng chim chuyền điệu véo von

Keo sơn thệ hải xoá ngăn bờ
Trâm thạch thiết vàng dệt khúc thơ
Chuỗi lạc tiên bồng ngây ngất khởi
Thẹn thùa tô điểm kết mành tơ.

April 6, 2019
Tam Muội

Tái Ngộ Mơ Duyên

Ta đã say tình, say thật say
Sau đêm hôm ấy nắm bàn tay
Bốn dòng suối biếc hoà lay động
Nhịp đập ngân nga ngập “Chỗ nầy”!

Từ sâu thăm thẳm của long lanh
Ta thấy nàng đang bước lại gần
Nhoẻn nụ môi hồng, e ấp nói
Thiếp đây… đã trọn gửi trao Chàng

Rồi nàng ngước mặt hướng hoàng hôn
Chớp chớp, nghiêng ngiêng, má ửng hồng
Dấu vẻ thẹn thùa, mân vạt lụa
Khẽ khàng… Lang có hiểu hay không?…

Giật mình tỉnh giấc giữa canh khuya
Cảnh gặp trong mơ lững thững về
Dào dạt từng hồi theo nối tiếc
Dưới màn đông lạnh trổi lê thê

Thế rồi lặng lẽ cuộc nhân sinh
Thao thức vấn vương, nhớ ảnh hình
Canh cánh chuỗi dài ôm dạ tưởng…
Ngày kia bất chợt nhập hồn linh!

Ta chạnh bâng khuâng dưới bóng mờ
Nghe luồng gió nhẹ lảy rung tơ
Âm thanh êm ả loang cành lá
Xúc cảm dâng tràn, bật ý thơ

Không gian, mảng trắng kiếm tìm thương
Đăng đẳng ba thu lắm bụi đường
Lúc ngỡ duyên thuyền xuôi bến mộng
Nào hay nhánh rũ dụ làn sương…

Lang thang phiêu lãng để phôi pha
Một tối trăng thanh trải ánh ngà
“Vô thỉ Muội lần về hiện kiếp…”
Quỳnh Nương yêu dấu của lòng Ta…

7/6/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1283)

Góp Nhặt Nỗi Niềm

(Thơ Nhất Vận Từ Cuối)

Đông tàn trơ trọi dạ mênh mang
Vầng xám quần đen luống võ vàng
Gió rít lạnh lùa khơi bảng lảng
Hoàng hôn ảm đạm một mầu tang

Thổn thức trong tim bởi lỡ làng
Giá băng lạnh lẽo cõi hồn đang
Lẻ loi ray rứt đời quờ quạng
Lạc lối tơ tình bước nghĩa trang

Sóng lòng gờn gợn dậy trường giang
Lay động đau thương giọt phũ phàng
Cô quạnh thạch sùng than đứt khoảng
Đượm sầu vùi lấp chuỗi an khang

Tiếng sáo nỉ non khiến lệ hàng
Nỗi niềm cuồn cuộn nhịp thênh thang
Xác xơ vóc ngọc đầy tâm trạng
Ủ rũ heo may tuyết khẽ khàng

Chẳng đủ nợ duyên ôm trễ tràng
Vần thơ góp nhặt gửi Tình Lang
Cam đành chấp nhận nghiệt oan giáng
Dẫu chuốc canh thâu rót bẽ bàng

Quạnh quẽ khuê phòng những xốn xang
Thềm hiên vẳng tiếng sét ình oàng
Dập dồn tia chớp cuồng phong sáng
Vỡ mộng phân ly khóc ngỡ ngàng

Đã hết thật rồi tắt ánh quang
Nước sông lặng lẽ rẽ đôi đàng
Thôi trông mỏi ngóng chờ ngày tháng
Để được thảnh thơi đón rỡ ràng.

March 11, 2019
Tam Muội

Canh Cánh Nỗi Niềm

(Hoạ Thơ Nhất Vận Giữ Y Từ Cuối)

Hình mơ đỉnh cảm cứ hoài mang
Trân trọng, nâng niu trọn sắc vàng
Mặc kẻ vô tình cho đấy lảng
Mặc lời mai mỉa gọi tình tang…

Yêu hỡi! Phải chăng cảnh lỡ làng
Để người lạc cõi hiện giờ đang
Luyến lưu linh thức, hồn quờ quạng
Mộng mị, canh trường vạn kỷ trang

Hay như, kết, buộc, lát… Tre giang
Ẩm ướt, hanh hao kéo phũ phàng
Làm tả tơi lìa, rơi đứt khoảng
Phù vân biến đổi, vỡ tào khang

Ấy thế mà sao bóng sắp hàng
Chồng lên từng lớp tợ cầu thang
Hằn in trí não thành tâm trạng
Khuya vắng, đìu hiu dạ khẽ khàng…

Lấp lánh dưới đêm chuỗi hạt tràng
Vấn vương đôi ngả rẽ Nương Lang
Đoạ đày, cay nghiệt, cuồng phong giáng
Gặp gỡ nhau đây vướng bẽ bàng

Tha thiết, đậm đà chỉ có xang
Dưới mưa lác đác thoảng ình oàng
Từng hồi loé chớp làn tia sáng
Cố đẩy âm u tạo ngỡ ngàng

Nhưng hãy còn kia dãy ánh quang
Không gian sẫm tối trải lên đàng
Bước chân sum họp thầm năm tháng
Ấp ủ trong tim ước hẹn ràng.

8/6/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1284)

Một Thời Lãng Quên

(Thơ Nhất Vận Từ Cuối)

Bẽ bàng trăn trở lệ mi cay
Mặn đắng tâm tư quặn thắt này
Mấy chục năm trời theo trục chạy
Tơ xoà liễu rũ nét heo may

Song cửa gió luồn trang giấy bay
Chồng thư da diết ngót bao ngày
Khiến tim rỉ máu, kim châm xoáy
Dằng dặc trầm ưu ngưỡng lá lay

Thắm thiết lời anh đã ngỏ bày
Âm thầm trọn quả gửi trao tay
Mong thề kết ước, phím đàn khảy
Quyện cánh chim Bằng mộng đắm say

Nguyệt lão hững hờ nào có hay
Lâu đài bọc cát sóng xô giày
Môn đăng hộ đối làm nghiêng gãy
Một mối lương duyên ray rứt ray

Lắc lư dĩ vãng lại vần xoay
Nát ruột trời ơi kiếp đoạ đày
Khi biết người xưa giờ khuất dãy
Cũng vì mòn mỏi mãi mà nay

Tro tàn cốt trắng cuộn vòng quay
Phút cuối bình sinh vững khắc ngay
Nhất kiến chung tình dầu vực đáy
Mắt nhoà nghịch cảnh nợ trần vay

Sương khuya mù mịt bóng sầu thay
Định mệnh éo le trâu ngựa cày
Sắp nửa cuộc đời cung bậc quảy
Nỗi niềm sóng sánh điệu đồng đay.

March 10, 2019
Tam Muội

Dĩ Vãng Vẫn Quay Về

(Hoạ Thơ Nhất Vận Giữ Y Từ Cuối)

Canh khuya bất chợt khoé cay cay
Chạnh nhớ năm xưa, kỷ niệm này
Khoảnh khắc trồi lên theo gió chạy
Khiến lòng tràn ngập nỗi heo may

Đâu những buổi chiều dưới trắng bay
Đắp bù thương nhớ cách bao ngày
Hồn tình hai đứa hoà theo xoáy
Quyện chặt tâm hồn cảm xúc lay

Đâu những công viên dạ tỏ bày
Ngàn yêu tha thiết, nắm bàn tay
Bên trong dào dạt đàn tim khảy
Điệp khúc êm đềm tận đỉnh say

Đâu những chuyện trò vui với hay
Em đi “vạn dặm rách đôi giày”
Còn anh “Qua biển giông làm gãy”
Hai đứa tình cờ gặp dưới ray

Còn đâu bến vắng ngằm dòng xoay
Bọt vỡ li ti vẻ đoạ đày
Tợ kiếp phù vân chầm chậm dãy
Chút buồn loáng thoáng gợn hôm nay…

Giờ đây dĩ vãng nhẹ nhàng quay
Nửa vạt vật vờ, nửa hướng ngay
Khơi động khuất chìm sâu tận đáy
Như đòi trỗi dậy trả lần vay

Tơ duyên, thế sự đổi và thay
Ruộng lúa khi gieo, lúc xới cày
Người thuở thong dong, khi nặng quảy
Vậy mà thỉnh thoảng vẫn về đay.

9/6/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1285)

Khoảnh Khắc Du Dương

(Ngẫu Hứng Tâm Tình – Đồng Sáng Tác)

Không gian vắng lặng như tờ
Dòng sông lờ lững, con đò nơi đâu
Đò chiều gác mái từ lâu
Êm đềm sóng nước giang cầu thổi tiêu

Luyến lưu, thương nhớ thật nhiều
Hồn Lang cũng chỉ có yêu mình Nàng!
Hẩm phần nghịch cảnh trái ngang
Thiếp nguyền chặt dạ chỉ Chàng trong tim

Mặc cho giông bão dập thuyền
Hồn Lang vẫn mãi “Đi tìm Quỳnh Nương”
Núi sông ngăn cách dặm đường
Nhưng hồn hai mảnh yêu thương đậm đà

Chiều chiều dưới ánh dương tà
Hướng về phương ấy, thiết tha cõi lòng
Đêm nằm thổn thức thầm mong
Một điều mầu nhiệm trong vòng tay anh

Dưới bầu toả sáng long lanh
Cánh hồn quyện chặt ngọt lành trao nhau
Đêm thanh nguyệt ửng đượm màu
Như tình em đó trước sau vững bền

Thênh thang xoải cánh hồn linh
Phương ngàn vạn dặm chúng mình sánh đôi
Tơ vương da diết bồi hồi
Mộng mơ khuây khoả đợi rồi phù vân

Khói sương phảng phất nhạt dần
Oái oăm tan biến duyên lần ấm êm
Trao hương tặng nụ bên thềm
Dạt dào say đắm hằng đêm đỉnh tầng

Còn kia một dãy không gian
Hằng hà sa số ánh vàng lung linh
Còn đây một khối chung tình
Sông ma bến cũ, lộ trình nối theo

Ngày nghe gió thoảng thông reo
Chiều thưởng tiếng chèo bẻo lảnh lót ca
Tay đan dưới ánh thiên hà
Sáng Quỳnh chung huyệt chẳng xa bước rời!

June 9, 2019
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1286)

Thơ Hoạ Tâm Tình

Ngẫu Hứng Tình Tang

Giờ nầy Gà có ngủ chưa
Để trăng ai đợi, song thưa ai chờ
Gà đang cặm cụi mần thơ
Ngủ nghê sao đặng đẫn đờ SÁNG YÊU

Sáng yêu Quỳnh thật là nhiều
Chẳng màng chi cả…Muốn “Khều” Nàng thoai
Sáng thời tánh thiệt loai choai
Quỳnh toan tính vậy thấy moài được hammm

Hay đăng lác đác khỏi nhàm
Đêm nay hai khúc mai làm bốn câu?
Ờ…Ờ…Mưa thấm dầm lâu
Để cho nước chảy vơi sầu bóng đêm

Sông kênh sóng lặng êm đềm
Cung lầu ấm áp…tình thêm chách bùm
Vậy thì cá bỏ vô chum
Đăng tải hai lùm mỏng mảnh vi vu

Ngày mơi bắt ếch nhảy dù
Bốn con họp lại cất ru giải buồn
Nửa loang tiếng vọng ngàn phương
Nửa trao tình mộng du dương, ngọt ngào

Nghiêng qua nhìn Bậu “Ửng màu”
Nhẹ nhàng khe khẽ…Qua cầu đi anh
Cùng em ngắm mảnh trăng thanh
Đêm nay ánh tỏ long lanh đỉnh trời

Ý mèn! Ông xã tui ơi
Trưa trờ trưa trật rứa thời ngủ mê
Em đang xách giỏ đùm đề
Luật vần nặng gánh ủ ê bả sườn

Bữa hôm chiên sả hai lươn
Bửng nữa ra vườn gom mớ ngò gai
Bốn tô phở đãi dài dài
Còn bao nhiêu thứ em gài đóng then

Từ từ bẻ lá xếp kèn
Đến khi cột mốc đủ chèn ngàn ba
Xả hơi đây đó chút mà
Trí thân thong thả là đà rong chơi.

June 11, 2019
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1287)

Cuộc Tình Không Đoạn Kết

Chiều sương lạnh bến sông xưa quạnh vắng
Nước lững lờ mây lẳng lặng dòng trôi
Thán chim cuốc từng hồi nghe mặn đắng
Em thẫn thờ dưới rặng liễu đơn côi

Đời ngang trái nên đôi mình dang dở
Để con đò nức nở trước mù giăng
Xa ánh tỏ chị Hằng buông nhung nhớ
Anh đi rồi trăn trở đọng giá băng

Anh có cảm ánh trăng giờ nhợt nhạt
Đám lục bình xuôi giạt giữa lênh đênh
Lối vào mộng bồng bềnh trong bát ngát
Gió đông luồn man mát chuỗi buồn tênh

Chân thất thểu chênh vênh đường qua suối
Chạnh nỗi niềm những buổi đón đưa nhau
Chiếc cầu nhỏ cũng dàu dàu tiếc nuối
Bởi bóng hình rong ruổi khiến lệ đau

Nét nguệch ngoạc bạc màu vì nước mắt
Lời Mẹ Cha ép bắt phải lấy chồng
Phận hiếu nữ dẫu không theo sắp đặt
Nhưng cuộc đời khe khắt mãi cùm gông

Bầu u tịch bỗng giông từ đâu đến
Sấm sét đùn đang nện xuống trần gian
Như giày xéo tâm can bờ hổn hển
Sóng dập dềnh ngọn nến lịm miên man

Đành lỗi hẹn cung đàn im phím lạc
Tiết xuân về sao lác đác vàng rơi
Thuyền năm ấy ra khơi vào biển bạc
Dẫu xót lòng cũng thác đổ tình lơi.

February 24, 2019
Tam Muội

Nỗi Đau Tan Vỡ

(Thơ Hoạ Giữ Y Từ Cuối, Ngược Từ Dưới Lên Trên)

Đêm tĩnh mịch, góc vắng dưới màn lơi
Vạt nhánh rũ, ngậm ngùi treo sương bạc
Kia bờ mé, rải rác lá vàng rơi
Thầm chờ mục một thời lông lốc lạc…

Ta ngồi đây chất ngất nỗi lan man
Nghe khắc khoải trỗi từng cơn hào hển
Bao kỷ niệm lởn vởn hiện không gian
Rồi chầm chậm hạ gần, lững thững đến

Đường rẽ lối do mệnh số xiềng gông
Gom tất cả cuộn vòng theo sắp đặt
Để kẻ buồn tan nát, kẻ lấy chồng
Muôn yêu dấu bềnh bồng trôi trước mắt

Thật chẳng ngờ gió giật khiến cành đau
Nuôi ước vọng để sầu vương, tiếc nuối
Cho giờ nầy rười rượi tím hồn nhau
Bên cố bước qua cầu, bên vượt suối

Còn gì nữa những tối bước nhẹ tênh
Lòng dào dạt trải mênh mang bát ngát
Thấy bóng thuyền êm ả giữa lênh đênh
Trọn tin tưởng duyên tình nào phai nhạt

Có ngờ đâu mặt đất đóng hàn băng
Chim xoải cánh khung tầng mang thương nhớ
Đang cố tìm rơm, cỏ phủ che giăng
Thì bất chợt lốc tràn gieo dang dở

Sợ một ngày nào đó cảnh cút côi
Đẩy con trẻ biển đời trăm cay đắng
Cha Mẹ em kéo nắng lững lờ trôi
Tránh mưa đổ, bầu trời không lạnh vắng…

11/6/2019
Nguyễn Thành Sáng

12 Bài Thơ Hay Nhất Về Tâm Tình

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1288)

Thương Bà

Bà ơi! Cháu thấy quá thương Bà
Chẳng quản tuổi già, chẳng nghĩ ta
Dạy dỗ cháu con như nghĩa Chúa
Khuyên răn chòm xóm tợ tình Cha
Thiết tha mong mỏi ngày tươi sáng
Bền bỉ lo toan dạ thắm ra
Lặng lẽ canh dài người vẫn thức
Suy tư cứ mãi miên man mà.

2/4/2017
Nguyễn Thành Sáng

Mưa Chiều Nhớ Mẹ

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Mây chiều ảm đạm kéo làn mưa
Ủ dột thềm hiên nỗi nhớ vừa
Những khoái trưa hè nghe chuyện xửa
Thường ham tối hạ kể thời xưa
Do vì cuộc sống xa nhà nữa
Bởi tại nhu cầu cách chỗ chưa
Trở lại quê nghèo như đã hứa
Bây chừ tóc Mẹ ngả mầu thưa.

June 8, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1289)

Âm Vang Não Nuột

Ngang trái phũ phàng đậy mối duyên
Khiến dòng êm ả vắng con thuyền
Cho người lữ khách hoài trông ngóng
Định ghé sang bờ…Chỉ lặng yên!

Đậm đà, thắm đượm biết bao nhiêu
Đành phải bâng khuâng thả ráng chiều
Trải ánh u hoài nơi diệu vợi
Để đầy yêu dấu nỗi liêu xiêu

Em muốn vượt trùng nhẹ viếng thăm…
Hay tìm nửa mảnh khuyết vầng trăng
Hoặc vui du ngoạn hầu khuây khoả…
Nhưng cũng chỉ nghe điệp lỡ làng!

Sắc nhạt chiều thu phủ hững hờ
Héo gầy đỉnh mộng, tím chơ vơ
Cho ngàn tê tái, bầu tâm sự
Vàng võ, đìu hiu cuộn dưới mờ

Héo hắt, nghẹn ngào giữa bóng đêm
Chảy từ thương nhớ thẳng về tim
Cô đơn, quạnh quẽ sầu nghiêng bóng
Da diết tràn loang khắp nỗi niềm

Em ơi! Anh hiểu thiết tha sâu
Cố bước lần qua nhịp gãy cầu
Buộc sợi dây rời, vơi khoảng cách
Mong tình hai đứa bớt sầu đau…

Biết phải làm sao giữa cuộc đời
Khỏi nghe tiếng vọng tận mù khơi
Âm vang não nuột theo làn gió
Thoang thoảng ngân nga khúc ngậm ngùi!…

30/7/2018
Nguyễn Thành Sáng

Da Diết Cung Đàn

Chiều ra bến vắng ngắm dòng sông
Thấp thoáng đò ngang dạ phập phồng
Mười mấy thu rồi hồn trống rỗng
U hoài da diết dưới tầng không

Heo may lành lạnh lá vàng rơi
Siết trái tim côi những rối bời
Cảnh cũ rêu phong mòn mỏi đợi
Héo hon vóc ngọc tháng ngày tơi

Tiễn biệt anh đi chuỗi nát nhàu
Vấn vương đằng đẵng trỗi niềm đau
Miệt mài trăn trở gầy xương xảu
Đèn lụn sương buông ảm đạm màu

Nhiều khi em muốn vượt trùng dương
Giáp mặt hàn huyên hiểu tận tường
Duyên cớ vì sao lơ đễnh hướng
Bặt tin cánh nhạn mịt mù phương

Nhưng bởi song thân tuổi xế chiều
Cửa nhà bên nớ cũng cô liêu
Làm dâu chưa cưới người đàm tiếu
Bàn bạc ra vô hắt hủi điều

Trời ấy anh xây giấc mộng lành
Hay buồn thương nhớ tủi thâu canh
Chìm nung khói thuốc trong hiu quạnh
Trơ trọi tuyết đong, réo rắt nhành?

Bìm bịp ngẩn ngơ tiếng gọi đàn
Tơ lòng chua xót nỗi ly tan
Xa xăm cách biệt hay tơ rạn?
Vọng cánh chim trời lệ chứa chan.

June 8, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1290)

Tình Say

Đôi hồn lững thững giữa không gian
Bốn phía du dương gió lảy tầng
Mây trắng lững lờ trôi diệu vợi
Trăng vàng êm ả toả long lanh
Thon thon anh nhẹ choàng tay ấm
Thắm thiết em nghiêng tựa má lành
Cảm xúc tăng dần theo khoảnh khắc
Từ từ dào dạt nhịp tăng nhanh.

13/6/2018
Nguyễn Thành Sáng

Vọng Chữ Yêu

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Mải miết trông chờ được chữ yêu
Trời gieo bão nổi xám mây chiều
Lời trau xảo quyệt không hề thiếu
Ý mạc đơn thuần chẳng dễ nhiêu
Kiếm kẻ tâm hồn chung duỗi điệu
Cho người bản chất dụng lầm tiêu
Trần duyên trắc trở buồn tơ liễu
Sóng vỗ đêm tàn độc ẩm xiêu.

June 9, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1291)

VỢ CHỒNG TÂM SỰ

Mệt không anh? Ngồi đây em lau mặt
Rồi dùng cơm, đánh giấc để quên buồn
Mấy hôm rồi trên nẻo sống tha phương
Chim mỏi cánh mà đường còn diệu vợi!

Tạm gác lại đi anh, đừng nghĩ ngợi
Sẽ một ngày tăm tối giạt trôi xa
Cây ta trồng ngày ấy nở ra hoa
Bao sắc thắm đậm đà ngân hương toả…

Lời của em nhẹ nhàng như ngọn gió
Thổi êm đềm xoá bỏ nóng trời hanh
Phôi phai ngàn oi bức đốt lòng anh
Khiến lo lắng thâu canh sầu rũ rượi

Đường hôm nay vẫn chìm trong mịt tối
Ráng lần mò tìm lối để mà đi
Khắp nẻo đường bươn bả chẳng được chi
Niềm canh cánh trăng thề xa khuất bóng…

Mình yêu ơi! Cõi không gian lồng lộng
Mây phủ dầy vẫn giống cảnh đời ta
Chút nữa thôi rồi gió đẩy trôi xa
Trả lại ánh trăng ngà treo biển thế

Dưới dạ cầu náu nương hoài không thể
Lạnh lẽo con, bóng xế mãi giăng trùm
Một ít vàng bông cưới lễ thành hôn
Cùng lúa ruộng ăn còn dư đem bán

Tìm mảnh đất có nơi che mưa nắng
Trước yên lòng hụt hẫng chỗ dừng chân
Vợ chồng mình từng bước kiếm vầng trăng
Soi tỏ ánh để lần ra khỏi tối!…

12/5/2016
Nguyễn Thành Sáng

Nỗi Niềm Của Vợ Trong Đêm

Đêm tỉnh giấc giữa bầu hoang u tịch
Tiếng thạch sùng rả rích điệu thê lương
Nghe xót xa cay đắng siết dáng hường
Bóng lắt lẻo quạnh tường in cô lẻ

Ôm gối chiếc lạc loài đơn ngấp nghé
Lạnh buông mành khe khẽ tóc vờn bay
Nỗi nhớ nhung da diết xát tim này
Đau thắt quặn! Có hay chăng Mình hỡi?

Vì cuộc sống thuyền đang dòng chới với
Trận cuồng phong thổi tới quật gia đình
Mình tảo tần lao lực bởi mưu sinh
Nay suy sụp bịnh tình thời cấp tính

Nguồn thử thách dù trời cao quyết định
Em rất cần ước vĩnh viễn bên anh
Dẫu khó khăn vực thẳm rớt tròng trành
Đừng nỡ bỏ vội đành âm dương cách

Hãy gắng gượng cùng em từng ngõ ngách
Đứa con đầu máu mạch của Mình đây
Mới sanh ra đã chịu lắm xước trầy
Mình mệnh hệ như vầy em chết mất

Mình có biết mỗi lần anh co giật
Là tim hồng như bật khỏi châu thân
Đừng để em vất vưởng ngưỡng cửa trần
Mang hụt hẫng tần ngần vương ray rứt

Đôi hồn mãi sắt son như nguyệt nhựt
Duyên cau trầu không dứt quyện chặt nhau
Vượt gian lao vẽ lại ánh trăng dàu
Niêm nghịch cảnh đớn đau vào dĩ vãng

Hãy Mình nhé! Chớ làm mây lãng đãng
Chẳng sương mờ bảng lảng đọng giọt tuôn
Chèo chung tay cùng lạng lách lướt luồn
Ngăn bão tố ngớt buồn trong quá khứ

Nếu có được nhiệm mầu em muốn tự
Xoá tuổi đời nguyện giữ mạng người yêu
Em sẽ vui khi thấy ửng ráng chiều
Anh và nhóc thả diều tung lộng gió.

June 9, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1292)

Nhớ Cố Hương

Cảnh đời thay đổi khiến xa thôn
Lưu luyến tình quê mãi cứ chờn
Lặng lẽ nhiều đêm niềm trải giấy
Âm thầm hai buổi dạ lay hồn
Ngàn thương xứ sở gieo sầu quỵ
Vạn nhớ người thân để nghẹn hờn
Da diết ngập tràn muôn xúc cảm
Cung đàn héo hắt khảy từng cơn.

19/6/2017
Nguyễn Thành Sáng

Tự Hào Đất Mẹ

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Thừa Thiên đất Mẹ cảnh thanh bình
Lửa loạn qua rồi mãn chiến chinh
Núi Ngự tà huy hùng dũng đỉnh
Sông Truồi rạng sáng lững lừng sinh
Dầu xa nẻo vạn lòng luôn kính
Dẫu cách phương ngàn dạ chẳng khinh
Há hổ danh rồng tiên đã định
An nhàn xứ sở nghĩa nhân tình.

June 10, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1293)

GOM GÓP NỖI NIỀM

Lặng ngồi gom góp những dòng mơ
Bao thuở hồn thương dõi đợi chờ
Nước chảy, sông dài, xa bốn cõi
Trăng lòng vạn thắm, kết thành thơ

Thêm nhớ, thêm thương, với mặn mòi
Bạn lòng thắm thiết dưới trăng soi
Tâm giao, tri kỷ, cùng chung mộng
Thệ hải minh sơn đến trọn đời

Nỗi niềm em đọng ở từng lời
Khe khẻ, nhẹ nhàng một tiếng ơi
Vương vấn gởi vào câu vọng nhớ
Ngân nga đọc lại, cảm “hồn tôi”

Để thấy luyến lưu trải ngập tràn
Thênh thang sắc toả, ảnh trăng vàng
Trăm năm dâu bể vòng nhân thế
Mãi đượm từ đây tận ngút ngàn!

Em ơi! Anh uống giọt lòng em
Ấm áp vô cùng, cả trái tim
Xao xuyến, lâng lâng từng phút một
Nâng dần bay bổng cánh hồn chim

Rồi thấy chạnh lòng, thấy quá thương
Em ôm sương lạnh dưới canh trường
Thu sầu lặng lẽ qua ngày tháng
Khắc khoải tâm hồn, dạ héo hon…

Da diết, âm thầm kết lại tơ
Gom từ thao thức mảnh trăng trơ
Em đan, em gói niềm trăn trở
Chuyển đến phương trời khúc nhạc thơ…

Nguyễn Thành Sáng

Gửi Anh Trọn Cả Nỗi Niềm

Dòng xướng hoạ khiến tim háo hức
Đêm chong đèn mài mực phổ thơ
Cùng xâu tinh tú trải bờ
Gửi lời tha thiết kết tơ thả diều

Anh thường ước dẫu chiều lá đổ
Đôi quả hồng nhịp vỗ cánh bay
Lửa nung đốt chuỗi lưu đày
Tranh màu tấm mẳn kiếp này bên nhau

Còn em nguyện chung bàu sát vách
Để mảnh hồn chảy mạch luân phiên
Dệt mơ ươm mộng gắn liền
Dầu sông nước cạn núi triền chuyển xoay

Khi anh cảm loay hoay vô định
Em sẽ là vạn đỉnh trường sơn
Hầu vui trút hận căm hờn
Giải niềm sầu muộn rập rờn sẻ chia

Khi anh cảm rớt rìa vực thẳm
Em chặt tay trụ nắm vững bền
Đẩy con gió nhẹ buồm lên
Thuyền rong ruổi mái vượt trên sóng dồn

Khi anh cảm bồn chồn lo lắng
Em hát ru hò tặng quạt nồng
Rải mưa lác đác tầng không
Dịu êm khí hậu bềnh bồng suối mây

Tình đậm mãi đong đầy hạnh phúc
Ngập yêu thương khảy khúc ca hoàn
Chẳng màng cuộc sống đa đoan
Đắm say én nhạn mành voan cận kề.

June 10, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1294)

Hồn Thi

Phận nhi nữ ai không từng mơ mộng
Hoạ bức đồ hình bóng một Tình Lang
Quyện trời thu ngắm những chiếc lá vàng
Và đông đến tung tăng hoà tuyết trắng

Có những lúc bồng bềnh trong hoang vắng
Nghe cơn sầu đằng đẵng tím vành môi
Niềm khổ đau thổn thức khảy liên hồi
Loang cung bậc nổi trôi vòng định mệnh

Có những lúc cảm phân vân lơ đễnh
Vô vị tình khập khễnh giữa mông lung
Bao nhớ nhung da diết đợi tương phùng
Rồi vỏn vẹn mịt mùng dầy sương khói

Có những lúc trái tim chợt nhoi nhói
Nhạt nắng tia, trơ trọi héo rũ cành
Khúc nhạc buồn réo rắt úa vòm xanh
Là rưng rức chòng chành câu duyên nợ

Có những lúc miên man hoài trăn trở
Siết tâm tư rụng vỡ giấc mộng đầu
Lắc lư thuyền ngập sóng vỗ tận sâu
Dõi hướng vọng cau trầu trông thắm đượm

Có những lúc nhởn nhơ nhìn cánh bướm
Hút nhuỵ tàn nghịch ngợm lạnh lùng xa
Dã thảo đang nức nở dưới trăng tà
Giọt vàng võ tơ oà vương nghịch cảnh

Cõi trần thế sợi luân hồi trĩu gánh
Nếu một mai nát mảnh xác thân nầy
Thì vẫn còn lưu lại chút nơi đây
Thơ cống hiến vun xây từ khối óc

Đó là những nâng niu hoài bão bọc
Mượn hồn thi phả ngọc toả ánh ngời
Ngớt thăng trầm khuây khoả lúc chơi vơi
Trải cùng gió tặng đời giây thanh thản.

January 16, 2019
Tam Muội

Trăn Trở Canh Khuya

Trằn trọc canh khuya nỗi võ vàng
Định phần, số mệnh… cứ lan man
Loanh quanh, luẩn quẩn bầu tâm trí
Hụt hẫng, chơi vơi…Giấc mỏi mòn…

Ai gót dương trần hưởng bóng râm
Hứng làn gió thoảng dịu châu thân
Nghe chim ríu rít vui nhành lá
Nhìn trái sum sê lủng lẳng cành

Ai bước trên đường nhựa phẳng phiu
Không vì sỏi đá đẩy liêu xiêu
Thong dong đi tới, niềm thanh thản
Trước mặt chờ kia tốt với nhiều

Ai trăng chẳng khuyết đỉnh mênh mông
Tắm ánh long lanh, mát cõi lòng
Đêm sáng bao trùm lên bốn phía
Sương buồn kết đọng, hoá sương trong

Ai thuyền êm ả vượt trùng khơi
Sóng nước lênh đênh dưới bóng trời
Bến hẹn yên lành xuôi mái đến
Nụ cười dọn sẵn tụ bờ môi…

Còn ta từ thuở biết ê a
Đã thấy màu thu phủ mái nhà
Cơm trắng, thịt ngon…Thì thỉnh thoảng
Trường chinh mắm muối đấu dưa cà

Dang dở học hành, khấp khểnh tin
Khát khao “Cửa Khổng với Sân Trình”
Nhưng còn đâu nữa thời nung nấu
Lặng lẽ chiều tà tự vén lên

Hồn linh ấp ủ mối yêu thương
Ngang trái tơ duyên hứng đoạn trường
Canh cánh chuỗi ngày thao thức nhớ
Đêm đêm trăn trở giọt sầu tuôn…

12/6/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1295)

Niềm Đau Dĩ Vãng

Tôi vẫn còn đây giữa thế gian
Mà sao cứ mãi dạ buồn than
Vai gầy trĩu nặng sầu thay đổi
Ánh nhạt đong đầy hận vỡ tan
Lặng lẽ một mình qua nẻo tối
Âm thầm chiếc bóng đến khung tàn
Xa mờ dĩ ảnh còn treo đó
Khắc khoải thời gian đứt sợi đàn!

11/3/2017
Nguyễn Thành Sáng

Ký Ức Hè Xưa

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Rực rỡ trưa hè ủ liếp phên
Nằm nghe nỗi nhớ tuổi hay đền
Thành luôn bỡn cợt treo nhền nhện
Sự mãi trêu đùa bỏ ốc sên
Cặp táp chùm me luồn ngõ bển
Ngăn bàn nhánh ổi liệng tường bên
Thầy cô giả bộ không màng đến
Kỷ niệm niên thời bỗng dấy lên.

June 11, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1296)

Tơ Tình Vướng Bận Chữ Không

Cảnh đêm nay chìm trong tĩnh lặng
Lưng chừng mờ chầm chậm áng bay
Ta ngồi như vẫn tháng ngày
Mà giờ sao lại lắc lay nỗi niềm!

Có phải chăng duyên thuyền mộng ước
Đang lững lờ theo nước chèo xuôi
Bất ngờ ngọn gió ngàn khơi
Nổi cơn thịnh nộ kéo lôi dập bờ

Để khoảnh khắc thẫn thờ mắc cạn
Vướng sình lầy, hụt hẫng chơi vơi
Cố tay vói lấy dầm bơi
Nhưng bao trì nặng, từng hồi mỏi mê!…

Không tránh khỏi đường về bến hẹn
Lắm những lần vụt đến cuồng phong
Nhờ kiên định vững tấc lòng
Kẹt thì tạm đó, khi rong chuyển mình

Không những lúc rung rinh tấc dạ
Chạnh nghe lòng buồn bã vấn vương
Vì sao tha thiết Uyên Uơng
Phải đành giá lạnh canh trường nghẹn đau

Không thể hốt lá sầu muôn thuở
Tự nghìn năm nức nở nhìn thu
Dưới bầu ảm đạm mịt mù
Rụng rơi lả tả, nhẹ ru bóng chiều

Không khoảng vắng đìu hiu vạt nắng
Để một người trĩu nặng nhớ nhung
Cô đơn bước trải lạnh lùng
Thấy trong ảo ảnh bóng hình của Ai

Không quên được chuỗi dài ráng xế
Mang lời yêu tiếng thệ ấp ôm
Thu hình góc quán, nhìn lên…
Bâng khuâng, lưu luyến thả hồn tìm em…

Giờ ngăn cách đôi miền diệu vợi
Những điều không khiến đợi, khiến chờ
Sớm chiều bậu bạn cùng thơ
Khoả khuây giây phút những giờ buồn tênh…

18/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Em Nợ Tình Anh

Sóng gió dòng đời Lão Nguyệt đưa
Chọc trêu xe chỉ khiến duyên vừa
Ban sơ đã thấu tình tri kỷ
Cảm xúc ngọt ngào tợ ngọn mưa

Nhưng hỡi cầu xây quá muộn màng
Sỏi đường khập khễnh rộng thênh thang
Đôi tim thắt quặn màn đêm xuống
Lặng lẽ suy tư thấm bẽ bàng

Em nợ tình anh những tháng ngày
Êm đềm tha thiết đượm men say
Đan tay dạo phố trao nhành phượng
Thưởng tiếng ve sầu khảy điệu hay

Em nợ tình anh những giá đông
Khoả khuây san sẻ giấc hương nồng
Sưởi hồn rét buốt lùa bông tuyết
Lấp lánh lung linh dưới nắng hồng

Em nợ tình anh những tiết trời
Heo may lành lạnh lá vàng rơi
Lam chiều bảng lảng luồn nhung nhớ
Thiếu chặt vòng ôm ấp ủ thời

Em nợ tình anh những chói loà
Vầng dương toả sắc rộ ngàn hoa
Chim chuyền lảnh lót cùng muôn vật
Rạng rỡ càn khôn lất phất khoa

Em nợ Sáng yêu cả bốn mùa
Chưa tròn mộng ước nhịp chèo khua
Nụ hôn ân ái hoài dang dở
Trắc trở xác phàm luống thiệt thua

Hẹn buổi lai sinh em sẽ đền
Hầu anh từng phút chẳng hề quên
Gom sương, hái phượng, tà huy tím
Chẻ khối hàn băng để đắp nền

Tôn vinh chính bệ thoả niềm vui
Dĩ vãng đau thương đẫm ngậm ngùi
Xoá sạch thăng trầm nơi cửa thế
Long đong phấp phỏng mộ chôn vùi.

June 11, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1297)

Trăng Lên

Nguyệt tận khung mờ. gió nhẹ lay
Bâng khuâng, vương vấn tận lòng ai
Âm thầm, lặng lẽ chờ bên vắng
Dào dạt, lâng lâng nhớ nhịp dài
Tái ngộ, tri giao, trà uống cạn
Ngân nga ý mộng, bánh chia đầy
Trăng lên kẻ sĩ niềm lai láng
Trổi nhạc du dương gửi tặng này.

17/1/2018
Nguyễn Thành Sáng

Trăng Tình Thơ

(Nhất Vậy – Ngũ Độ Thanh)

Trăng rằm toả sáng giữa trời mơ
Gió thoảng hồ gương gợn lững lờ
Cá quẫy theo bầy khung dạ mở
Đào rung quyện lá mảnh hồn ngơ
Lầu hiên phấn khởi đồ dây nhợ
Mé sảnh an nhàn vẽ ngọn tơ
Dệt khúc ân tình mây gửi đỡ
Mong Chàng gối mộng ửng vần thơ.

June 12, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1298)

Trăn Trở Canh Khuya

Trằn trọc canh khuya nỗi võ vàng
Định phần, số mệnh… cứ lan man
Loanh quanh, luẩn quẩn bầu tâm trí
Hụt hẫng, chơi vơi…Giấc mỏi mòn…

Ai gót dương trần hưởng bóng râm
Hứng làn gió thoảng dịu châu thân
Nghe chim ríu rít vui nhành lá
Nhìn trái sum sê lủng lẳng cành

Ai bước trên đường nhựa phẳng phiu
Không vì sỏi đá đẩy liêu xiêu
Thong dong đi tới, niềm thanh thản
Trước mặt chờ kia tốt với nhiều

Ai trăng chẳng khuyết đỉnh mênh mông
Tắm ánh long lanh, mát cõi lòng
Đêm sáng bao trùm lên bốn phía
Sương buồn kết đọng, hoá sương trong

Ai thuyền êm ả vượt trùng khơi
Sóng nước lênh đênh dưới bóng trời
Bến hẹn yên lành xuôi mái đến
Nụ cười dọn sẵn tụ bờ môi…

Còn ta từ thuở biết ê a
Đã thấy màu thu phủ mái nhà
Cơm trắng, thịt ngon…Thì thỉnh thoảng
Trường chinh mắm muối đấu dưa cà

Dang dở học hành, khấp khểnh tin
Khát khao “Cửa Khổng với Sân Trình”
Nhưng còn đâu nữa thời nung nấu
Lặng lẽ chiều tà tự vén lên

Hồn linh ấp ủ mối yêu thương
Ngang trái tơ duyên hứng đoạn trường
Canh cánh chuỗi ngày thao thức nhớ
Đêm đêm trăn trở giọt sầu tuôn…

12/6/2019
Nguyễn Thành Sáng

Tim Tiểu Quỳnh

Tim Tiểu Quỳnh khắc chỉ bóng hình anh
Dầu hiện tại tròng trành câu duyên nợ
Để đêm xuống một mình luôn trăn trở
Lạnh cô phòng nhung nhớ nghẹn ngào dâng

Tim Tiểu Quỳnh trĩu nặng những bâng khuâng
Muốn xoải cánh khung tầng vơi trống trải
Dặn lòng sẽ vượt muôn vàn chướng ngại
Vạn tin đồn phóng đại tiếng thị phi

Tim Tiểu Quỳnh mãi khắn khít thiên di
Cùng xướng hoạ vần thi hầu lưu dấu
Mối duyên lỡ tình Lang Nương ai thấu
Bước hành trình giai ngẫu luống đau thương

Tim Tiểu Quỳnh nhỏ giọt đọng hàn sương
Khi đối bóng quạnh tường cơn vò võ
Yêu nghịch cảnh cho trăng buồn treo ngõ
Liễu úa sầu nhánh cỏ héo lắt lay

Tim Tiểu Quỳnh uống trọn chén chua cay
Đời sóng gió đoạ đày thân phiêu bạc
Đàn nhện phủ, vẫy vùng con chim hạc
Chiếc lá hoài lác đác giữa không gian

Tim Tiểu Quỳnh đang vụn vỡ nát tan
Như ngọn bấc trút lan tràn thung lủng
Thổi rét buốt khiến vàng hoa rơi rụng
Biệt ly cành ướt sủng lệ cách ngăn

Thành Sáng ơi! Dẫu ngấm vết xước lằn
Hay ngang trái đã hằn sâu tâm khảm
Trời khe khắt trải mây trùm ảm đạm
Nhưng Tiểu Quỳnh vẫn cảm khái tình anh

Thành Sáng ơi! Dẫu giấc điệp chưa thành
Lời ước thệ bầu xanh nơi bến cũ
Thuyền giăng mộng dưới thiên hà khiêu vũ
Hai ta về trú ngụ đến ngàn thu.

June 12, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1299)

Tái Ngộ Mơ Duyên

Ta đã say tình, say thật say
Sau đêm hôm ấy nắm bàn tay
Bốn dòng suối biếc hoà lay động
Nhịp đập ngân nga ngập “Chỗ nầy”!

Từ sâu thăm thẳm của long lanh
Ta thấy nàng đang bước lại gần
Nhoẻn nụ môi hồng, e ấp nói
Thiếp đây… đã trọn gửi trao Chàng

Rồi nàng ngước mặt hướng hoàng hôn
Chớp chớp, nghiêng ngiêng, má ửng hồng
Dấu vẻ thẹn thùa, mân vạt lụa
Khẽ khàng… Lang có hiểu hay không?…

Giật mình tỉnh giấc giữa canh khuya
Cảnh gặp trong mơ lững thững về
Dào dạt từng hồi theo nối tiếc
Dưới màn đông lạnh trổi lê thê

Thế rồi lặng lẽ cuộc nhân sinh
Thao thức vấn vương, nhớ ảnh hình
Canh cánh chuỗi dài ôm dạ tưởng…
Ngày kia bất chợt nhập hồn linh!

Ta chạnh bâng khuâng dưới bóng mờ
Nghe luồng gió nhẹ lảy rung tơ
Âm thanh êm ả loang cành lá
Xúc cảm dâng tràn, bật ý thơ

Không gian, mảng trắng kiếm tìm thương
Đăng đẳng ba thu lắm bụi đường
Lúc ngỡ duyên thuyền xuôi bến mộng
Nào hay nhánh rũ dụ làn sương…

Lang thang phiêu lãng để phôi pha
Một tối trăng thanh trải ánh ngà
“Vô thỉ Muội lần về hiện kiếp…”
Quỳnh Nương yêu dấu của lòng Ta…

7/6/2019
Nguyễn Thành Sáng

Trần Gian Khoảnh Khắc Đoạ Đày

Phép mầu nhiệm khiến xui mình gặp gỡ
Phút tương phùng bỡ ngỡ thoáng hương say
Dưới bầu thanh vạn vật ảo huyền này
Bởi tạo hoá an bày duyên mưa móc

Tay dạo khúc tỳ bà nâng phím ngọc
Khảy nhịp nhàng chim chóc lượn hồ gương
Lụa xiêm y lả lướt điệu nghê thường
Nơi Lầu Nguyệt dáng hường ru giấc điệp

Dâng chén rượu mỏi mòn trông chuyển kiếp
Kén tơ tằm buộc tiếp nghĩa ân sâu
Xoá gian nan thống khổ lấp đỉnh đầu
Hay hụt hẫng bể dâu gầy vóc hạc

Chuỗi da diết khi vàng thu lác đác
Ngắm tuyết rơi nghe thác vọng dập dồn
Giọng ve buồn phượng tím trải hoàng hôn
Sắc lộng lẫy càn khôn tô điểm sáng

Tưởng cát bụi lốc đời xoay hẩm mạng
Có ngờ đâu quang đãng lấp lánh màn
Hai mảnh hồn tái ngộ giữa quan san
Phương thế lộ non ngàn dòng xa ngái

Chưa phấn khởi trọn vui tình nhân ngãi
Khóc lỡ đò ngang trái quạnh quẽ sông
Cảnh đìu hiu vần vũ nhạt ráng hồng
Ôi nức nở tầng không trùm ảm đạm

Lòng tự nhủ đoạn trường ghim siết bám
Phải cơ trời gieo xám giọt trầm ưu
Vẽ bức tranh loang lổ khoát tượng trừu
Để vương vấn luyến lưu vì dang dở

Chẳng dối trá phũ phàng sao cắc cớ
Sóng nhấp nhô trắc trở mãi đoạ đày
Cho tháng ngày rã rượi những lắt lay
Hàn băng giá xéo giày đau tim mạch

Thiếp vẫn nguyện sắt son hoài thiết thạch
Cùng với Chàng luồn lách vượt phong ba
Đợi chờ nhau bến cũ thưởng trăng ngà
Phù vân sẽ chóng qua trong khoảnh khắc.

June 13, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1300)

Trần Gian Khoảnh Khắc Đoạ Đày

Phép mầu nhiệm khiến xui mình gặp gỡ
Phút tương phùng bỡ ngỡ thoáng hương say
Dưới bầu thanh vạn vật ảo huyền này
Bởi tạo hoá an bày duyên mưa móc

Tay dạo khúc tỳ bà nâng phím ngọc
Khảy nhịp nhàng chim chóc lượn hồ gương
Lụa xiêm y lả lướt điệu nghê thường
Nơi Lầu Nguyệt dáng hường ru giấc điệp

Dâng chén rượu mỏi mòn trông chuyển kiếp
Kén tơ tằm buộc tiếp nghĩa ân sâu
Xoá gian nan thống khổ lấp đỉnh đầu
Hay hụt hẫng bể dâu gầy vóc hạc

Chuỗi da diết khi vàng thu lác đác
Ngắm tuyết rơi nghe thác vọng dập dồn
Giọng ve buồn phượng tím trải hoàng hôn
Sắc lộng lẫy càn khôn tô điểm sáng

Tưởng cát bụi lốc đời xoay hẩm mạng
Có ngờ đâu quang đãng lấp lánh màn
Hai mảnh hồn tái ngộ giữa quan san
Phương thế lộ non ngàn dòng xa ngái

Chưa phấn khởi trọn vui tình nhân ngãi
Khóc lỡ đò ngang trái quạnh quẽ sông
Cảnh đìu hiu vần vũ nhạt ráng hồng
Ôi nức nở tầng không trùm ảm đạm

Lòng tự nhủ đoạn trường ghim siết bám
Phải cơ trời gieo xám giọt trầm ưu
Vẽ bức tranh loang lổ khoát tượng trừu
Để vương vấn luyến lưu vì dang dở

Chẳng dối trá phũ phàng sao cắc cớ
Sóng nhấp nhô trắc trở mãi đoạ đày
Cho tháng ngày rã rượi những lắt lay
Hàn băng giá xéo giày đau tim mạch

Thiếp vẫn nguyện sắt son hoài thiết thạch
Cùng với Chàng luồn lách vượt phong ba
Đợi chờ nhau bến cũ thưởng trăng ngà
Phù vân sẽ chóng qua trong khoảnh khắc.

June 13, 2019
Tam Muội

Trần Gian Khoảnh Khắc Buồn Vương

(Thơ Hoạ Giữ Y Từ Cuối Từ Trên Xuống)

Mùa xuân trước Ta với Nàng gặp gỡ
Vào một đêm ánh tỏ trải ngàn say
Nỗi lâng lâng dào dạt tận trái này
Loang âm hưởng rải dài lên dãy Móc…

Tơ lụa thắm thướt tha dìu dáng ngọc
Má ửng hồng vướng tóc cận bờ gương
Khiến ngao du trầm ngắm tợ Nghê Thường
Tim xúc cảm nhẹ tuôn dòng khúc điệp

Có phải chăng nợ duyên từ vạn kiếp
Đã lần theo nối tiếp nghĩa thâm sâu
Nay trên cao lấp lánh phủ mái đầu
Buộc hai mảnh bể dâu tiều tuỵ hạc

Kia tinh tú canh khuya phơi lác đác
Đó gió đưa giần giật chuỗi dập dồn
Nọ lá cành e ấp nhận làn hôn
Và nghìn tụ gợn gờn rung hạt sáng

Đồng cảm khái, hoá chỉ mềm luồn mạng
Vá chơ vơ, u ẩn tím giăng màn
Kéo đôi hồn thui thủi cách quan san
Về cung nguyệt ngân đàn vơi vọng ngái!

Lòng son sắt ẩn tàng nơi từ Ngãi
Như nước nguồn luân chảy giữa dòng sông
Giống đất đai màu mỡ dưới nắng hồng
Dưỡng sự sống cỏ cây hằng vạn đạm

Quỳnh Nương hỡi! Sợi tình đà chặt bám
Cõi Trần Ai hụt hẫng, dạ sầu ưu
Bởi yêu thương tha thiết dệt tơ Trừu
Nên cứ mãi luyến lưu vì dang dở

Giờ ngang trái, bẽ bàng sanh ra cớ
Để uyên ương vàng võ cảnh lưu đày
Da diết buồn, trống vắng, hứng ngọn lay
Nghe châm chích đau hoài trong tĩnh mạch

Còn tiếng hẹn xa xưa, lời thiết thạch
Là trường thành, đá vách chắn phong ba
Còn không gian treo đỉnh ánh trăng ngà
Niềm vương vấn chỉ là mây khoảnh khắc…

13/62019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1301)

Tình Như Mây Khói

Tình yêu hỡi! Sao gập ghềnh sỏi đá
Chốn gian trần vật vã chuỗi lặng câm
Yêu thắm thiết vẫn âm thầm đôi ngả
Lặng lẽ sầu lã chã điệu trầm ngâm

Tình yêu hỡi! Tận tâm can trống trải
Gió len lùa ngây dại nỗi miên man
Đêm thắt thẻo hứng hàn sương tê tái
Nước mắt nào nhễ nhại cuộc vỡ tan

Tình yêu hỡi! Lan tràn bờ hiu quạnh
Dưới trăng tà canh cánh phủ dáng mai
Miền vô vọng đóng cài duyên bèo mảnh
Gặp gỡ chi sóng sánh khúc đoạn đoài

Tình yêu hỡi! Vóc hài nay rã rượi
Đông lạnh lùng ai sưởi ấm cùng nhau
Bầu hoang hoải vướng màu truân chuyên lưới
Giọt não nề đang rưới ngưỡng đớn đau

Tình yêu hỡi! Sang giàu ngăn đôi lứa
Dạ rối bời một nửa thấm giá băng
Khơi nức nở vầng trăng nhoà song cửa
Lỡ tơ vàng thệ hứa xám ngắt giăng

Trôi ngày tháng khổ giằng co tâm khảm
Niềm ưu tư luôn bám víu mạch sầu
Hờn ngất ngưởng canh thâu chìm ảm đạm
Đắng đỏi lòng cung thảm rớt bể dâu

Ngôi sao xấu đỉnh đầu lu se sắt
Hẩm phận đời héo hắt với đắng cay
Hoài trắc trở lá lay giày quặn thắt
Tạm thu hồn niêm chặt bóng heo may.

April 4, 2019
Tam Muội

Dưới Chiều Tà…

(Thơ Hoạ Giữ Y Từ Cuối Từ Trên Xuống)

Ta đã sống! Thu hình bên góc đá
Nén héo hon, buồn bã giữa lặng câm
Niềm thao thức nắng tàn rơi xuống ngả
Nhẹ âm thầm rỉ rả tím trầm ngâm

Ta đã sống! Trọn linh hồn phơi trải
Vậy mà sao trí mãi nghĩ lan man
Nửa canh cánh chịu ngàn tê buốt tái
Nửa ưu tư, lo ngại ánh trăng tan

Ta đã sống! Dưới bầu trời thu quạnh
Lạc chơi vơi nẻo vắng, chẳng ngày mai
Ôm mộng ước giờ đây tan vỡ mảnh
Từng đêm khuya giá lạnh phủ đoạn đoài…

Ta đã sống! Ngập đầy tim rười rượi
Bởi thấy đường đi tới sát bên nhau
Nhưng chợt tỉnh nào đâu, như mẻ lưới
Kéo lên rồi phăng tới, trống trơn, đau

Ta đã sống! Ngọt ngào tình đôi lứa
Chợt vướng sầu muôn thuở tuyết sương băng
Kẻ da diết cung đàn người kín cửa
Chuỗi tháng ngày vò võ ngắm mây giăng…

Để giờ đây loang tràn nơi tâm khảm
Nỗi xót xa trĩu nặng dấy lên sầu
Chiều héo hắt, rầu rầu treo ảm đạm
Man mác hờn hụt hẫng bể nương dâu

Xưa nung nấu khí hào hùng dạ sắt
Suốt chuỗi dài đối mặt với đắng cay
Nay ráng tà cứ hoài cơn quặn thắt
Khiến cõi lòng chất ngất ngọn heo may

13/6/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1302)

Tình Như Mây Khói

Tình yêu hỡi! Sao gập ghềnh sỏi đá
Chốn gian trần vật vã chuỗi lặng câm
Yêu thắm thiết vẫn âm thầm đôi ngả
Lặng lẽ sầu lã chã điệu trầm ngâm

Tình yêu hỡi! Tận tâm can trống trải
Gió len lùa ngây dại nỗi miên man
Đêm thắt thẻo hứng hàn sương tê tái
Nước mắt nào nhễ nhại cuộc vỡ tan

Tình yêu hỡi! Lan tràn bờ hiu quạnh
Dưới trăng tà canh cánh phủ dáng mai
Miền vô vọng đóng cài duyên bèo mảnh
Gặp gỡ chi sóng sánh khúc đoạn đoài

Tình yêu hỡi! Vóc hài nay rã rượi
Đông lạnh lùng ai sưởi ấm cùng nhau
Bầu hoang hoải vướng màu truân chuyên lưới
Giọt não nề đang rưới ngưỡng đớn đau

Tình yêu hỡi! Sang giàu ngăn đôi lứa
Dạ rối bời một nửa thấm giá băng
Khơi nức nở vầng trăng nhoà song cửa
Lỡ tơ vàng thệ hứa xám ngắt giăng

Trôi ngày tháng khổ giằng co tâm khảm
Niềm ưu tư luôn bám víu mạch sầu
Hờn ngất ngưởng canh thâu chìm ảm đạm
Đắng đỏi lòng cung thảm rớt bể dâu

Ngôi sao xấu đỉnh đầu lu se sắt
Hẩm phận đời héo hắt với đắng cay
Hoài trắc trở lá lay giày quặn thắt
Tạm thu hồn niêm chặt bóng heo may.

April 4, 2019
Tam Muội

Hôm Nay Dưới Bóng Chiều

(Thơ Hoạ Giữ Y Từ Cuối Ngược Từ Dưới Lên Trên)

Có những lúc! Biết mình chẳng được may
Luôn đối diện chuỗi ngày đau quặn thắt
Khi rơi vòng bẩn chật, lắm chua cay
Khi thất bại, trắng tay, đầy se sắt

Có những lúc! Ngước mặt trước bể dâu
Thấy thay đổi, khoé trào, rơi ảm đạm
Cả không gian tợ ám phủ lên sầu
Rồi chặt bám thấm vào sâu tâm khảm

Có những lúc! Trầm lắng hướng mây giăng
Bỗng bất chợt cánh ngàn va khung cửa
Lòng chạnh nhớ lại thuở ngập hàn băng
Buồn da diết nhìn ngang hàng trang lứa

Có những lúc! Giữa gió gợn niềm đau
Cố sức kéo nhưng nào đâu vướng lưới
Cứ ngỡ rằng sớm tối cận kề nhau
Khi vỡ lẽ chỉ bầu thu rười rượi

Có những lúc! Ngõ tối cách Thôn Đoài
Thôn Đông nhớ, ngậm ngùi lo nát mảnh
Bởi thời gian lẳng lặng cũng chuyển mai
Trăng sẽ rụng, bờ Ai, Ai vắng quạnh…

Chiều hôm nay dưới chầm chậm dương tan
Ta cảm thấy vô vàn cơn tê tái
Cứ từng hồi níu lấy nỗi miên man
Như trút hận vội tàn chìm trống trải

Còn đâu nữa nắng cháy, dẫu da ngâm
Nhưng chí dưỡng âm thầm không lạc ngả
Còn đâu nữa băng giá phủ lạnh câm
Vẫn nung nấu trong tâm lời sắt đá…

14/6/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1303)

Thơ Hoạ Tâm Tình

Nỗi Niềm Thi Nhân (1)

Yêu dấu hỡi! Bữa nay tới Cột rồi
Mình có thấy niềm vui không Mình hỡi
Đường vạn dặm đôi chân ta đang tới
Còn khá dài diệu vợi tận xa xôi

Có những lúc hân hoan, rộn tiếng cười
Nhìn vườn thắm, từng hồi hoa đua nở
Rồi cũng lúc giữa cung buồn trăn trở
Canh cánh lòng, vàng võ, vấn vương xa

Chiều lang thang lặng lẽ dưới ráng tà
Nơi sâu thẳm ngân nga dòng điệp khúc
Dừng ghé lại bên lề trầm đôi phút
Nỗi nhớ nhung day dứt ở con tim

Hai chúng ta khao khát muốn thành chim
Vượt biển lớn để tìm nhau sum họp
Thế mà ôi! Trái ngang chồng sắp lớp
Che chắn dầy phủ ngộp bóng yêu đương…

NTS

Chàng Yêu ơi! Tợ thưởng khúc nghê thường
Hồn bay bổng du dương tràn cõi dạ
Như hạ đến ve sầu râm ran ngả
Rạng nắng hồng soi lá rộ màu tươi

Nhìn túi thơ lay động vỡ tiếng cười
Trải ngày tháng xới bươi tìm nguồn ý
Thấp thoáng đã ngàn ba trăm con quý
Hãy cùng em tích luỹ suốt đường dài

Dẫu biết rằng dốc đá luống chông gai
Nhưng vững tiến miệt mài chung tay góp
Gom mây gió, chẻ rừng vào hang cọp
Siết cổ hùm thoi thóp mới chịu thôi

Chàng có nghe tim khảy nhịp từng hồi
Lòng nung nấu sục sôi niềm hoài bảo
Dầu đôi lúc ngẩng cao đầu kiêu ngạo
Bởi thuyền rồng chao đảo giữa mù khơi…

TM
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1304)

Thơ Hoạ Tâm Tình

Nỗi Niềm Thi Nhân (2)

Nhớ ngày nào chơi vơi dòng nước chảy
Cánh mộng thuyền nặng mái khó đi xa
Chí nung nấu tràn ngập ở đôi ta
Cố sức bật vượt qua vùng cuồng xoáy

Kể từ đó âm thầm xuôi hướng tới
Mắt dõi về diệu vợi nỗi say sưa
Có những sớm hứng tầm tả cơn mưa
Rồi lắm buổi dưới trưa hè cháy bỏng

Hai đứa mình vẫn khua chèo lướt sóng
Sát cận kề quyện bóng ấm cho nhau
Khi gắng quá em bệnh, anh thấy đau
Lúc em đạt anh trào dâng hạnh phúc

Đêm dừng đậu, nhìn trăng treo khóm trúc
Ngắm long lanh theo lất phất ngọn vờn
Niềm vấn vương thương nhớ tận tâm hồn
Lâng lâng trỗi nhịp đờn nơi sâu thẳm…

NTS

Dẫu thân xác ngăn đôi bờ vạn dặm
Nhưng hồn thơ say đắm trải khung tầng
Có những chiều dào dạt nỗi lâng lâng
Cũng lắm buổi xám quầng giăng héo hắt

Chợt hoài niệm cõi lòng như siết chặt
Khi bất đồng nhéo ngắt cãi vã buông
Thì như giông bão sấm sét gió luồng
Lời to tiếng đẩy xuồng vào cơn lốc

Anh giận dữ đổ thừa là tại ngốc
Kiếm chuyện hoài lợi lộc gì cho kham
Chuyện xảy ra quá khứ mãi càm ràm
Vô tình khiến luận đàm thêm lửa nóng

Giận tắt máy chẳng màng trông với vọng
Để canh tàn lạc lõng giữa miên man
Nhìn dòng thi mà thổn thức dâng tràn
Đau xót dạ gối chan đầy nước mắt…

TM
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1305)

Thơ Hoạ Tâm Tình

Nỗi Niềm Thi Nhân (3)

Rồi gió thoảng, hanh hao dần chuyển mát
Khu vườn tình, chất ngất mộng còn kia
Hai đứa mình lặng lẽ dưới canh khuya
Quay kỷ niệm, đậm đà muôn yêu dấu…

Từ sâu thẳm nhẹ nhàng khe khẽ bảo
Cớ sao người đau đáu chuyện bâng quơ
Quên tháng ngày quyện bóng giữa dòng thơ
Vui hạnh phúc từng giờ đan ý sống

Ngước mặt nhìn không gian bầu lồng lộng
Nỗi bâng khuâng lay động khúc cung đàn
Nhớ chuỗi dài xây đắp nghĩa Tào Khang
Nhớ những lúc lâng lâng niềm vọng tưởng

Dòng réo rắt hôm nào loang âm hưởng
Điệp du dương lởn vởn phả ai hoài
Vói cánh hồn diệu vợi nắm bàn tay
Truyền hơi ấm, phôi phai sầu khoảnh khắc…

NTS

Có những lúc ngỡ ngàng khơi trầm mặc
Chuỗi đẫn đờ tím sắc bạc trời thu
Hiểu lầm nhau khiến dày đặc sương mù
Phơi xác lá cửa tù dang rộng mở

Có những lúc rì rào cơn nức nở
Nghịch ý nguồn trăn trở suốt năm canh
Ngồi suy tư tự hỏi giấc mộng lành
Hay đó chỉ mỏng manh loài cỏ dại

Có những lúc nỗi niềm loang tận trái
Bởi phương trời xa ngái những đại dương
Dẫu hồn linh tha thiết giọt máu hường
Nhưng ai biết đoạn trường đang giăng bẫy

Trải sóng gió mới cho mình được thấy
Chính mối tình quật dậy thuở gieo duyên
Vướng gian truân lạc phím điệp phỉ nguyền
Nên hiện kiếp chim Quyên tìm lẻ bạn…

TM

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1306)

Tim Tiểu Quỳnh

Tim Tiểu Quỳnh khắc chỉ bóng hình anh
Dầu hiện tại tròng trành câu duyên nợ
Để đêm xuống một mình luôn trăn trở
Lạnh cô phòng nhung nhớ nghẹn ngào dâng

Tim Tiểu Quỳnh trĩu nặng những bâng khuâng
Muốn xoải cánh khung tầng vơi trống trải
Dặn lòng sẽ vượt muôn vàn chướng ngại
Vạn tin đồn phóng đại tiếng thị phi

Tim Tiểu Quỳnh mãi khắn khít thiên di
Cùng xướng hoạ vần thi hầu lưu dấu
Mối duyên lỡ tình Lang Nương ai thấu
Bước hành trình giai ngẫu luống đau thương

Tim Tiểu Quỳnh nhỏ giọt đọng hàn sương
Khi đối bóng quạnh tường cơn vò võ
Yêu nghịch cảnh cho trăng buồn treo ngõ
Liễu úa sầu nhánh cỏ héo lắt lay

Tim Tiểu Quỳnh uống trọn chén chua cay
Đời sóng gió đoạ đày thân phiêu bạc
Đàn nhện phủ, vẫy vùng con chim hạc
Chiếc lá hoài lác đác giữa không gian

Tim Tiểu Quỳnh đang vụn vỡ nát tan
Như ngọn bấc trút lan tràn thung lủng
Thổi rét buốt khiến vàng hoa rơi rụng
Biệt ly cành ướt sủng lệ cách ngăn

Thành Sáng ơi! Dẫu ngấm vết xước lằn
Hay ngang trái đã hằn sâu tâm khảm
Trời khe khắt trải mây trùm ảm đạm
Nhưng Tiểu Quỳnh vẫn cảm khái tình anh

Thành Sáng ơi! Dẫu giấc điệp chưa thành
Lời ước thệ bầu xanh nơi bến cũ
Thuyền giăng mộng dưới thiên hà khiêu vũ
Hai ta về trú ngụ đến ngàn thu.

June 12, 2019
Tam Muội

Anh Hiểu Và Anh Say

Em ngần ấy! Suy tư, chìm thổn thức
Trỗi cung đàn điệp khúc trải canh thâu
Khiến người nghe, dạ cảm xúc biết bao
Nơi sâu thẳm gợn trào lên ngọn sóng

Em ngần ấy! Trầm ngâm, niềm lắng đọng
Vấn vương hình ảnh bóng của yêu đương
Lắm bâng khuâng, thao thức dưới quạnh trường
Da diết nhớ, u buồn khơi ý nhạc

Em ngần ấy! Tơ vương chồng chất ngất
Sớm trưa chiều man mác nỗi băn khoăn
Lúc say sưa ấp ủ một vầng trăng
Khi lo ngại trăng tàn rơi đỉnh núi

Em ngần ấy! Ra vô mình thui thủi
Ôm mối sầu nhức nhói chích thịt da
Cố lãng quên, tìm khuây khoả phôi pha
Nhưng vẫn cứ ngân nga hoài giữa trái

Em ngần ấy! Lên thuyền xuôi nước chảy
Với cõi lòng mê mải vượt trùng khơi
Mong rồi đây sẽ đến được tận nơi
Nào hay đâu khung trời đầy phong vũ

Em ngần ấy! Khuya từng khuya nghiêng trở
Lạnh chiếu đơn, than thở chỉ riêng mình
Ai khối tròn treo đỉnh tận, lung linh
Em sương mỏng bồng bềnh theo ngọn gió…

Tiểu Quỳnh ơi! Tâm hồn em sáng tỏ
Tợ ánh vàng rực rỡ phả màn đêm
Cho không gian thưởng thức dãy êm đềm
Hưởng mát thổi ru yên, cành giọt nhểu…

Tiểu Quỳnh ơi! Anh say và anh hiểu
Quả tim tình nặng trĩu luyến lưu sâu
Chuỗi tháng ngày luôn âm ỉ quặn đau
Nhìn đôi bóng chân cầu, khao khát bước…

15/6/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1307)

Phiến Sầu Bi

Ánh tỏ lung linh gợn mặt hồ
Thuyền tình nhẹ lướt cõi hư vô
Hương sen ngan ngát nương con gió
Mây quyện lưng trời, núi nhấp nhô

Uyên ương tái ngộ dưới khung mơ
Ngày tháng say sưa trải bến bờ
San sẻ ngọt bùi dòng nghịch cảnh
Chuỗi dài thắm đượm toả vần thơ

Ưu phủ võ vò khi vắng nhau
Phím lơi rời rạc nét dàu dàu
Sóng dâng cung bậc thầm vang vọng
Len lỏi mạch rầu, quặn thắt đau

Tha thiết đậm đà chợt nổi giông
Cành trơ trụi lá, há vào đông
Kén tằm chỉ sợi, dầm mưa rã
Ngõ vắng tách lề, ngăn bến sông…

Lặng lẽ thời gian chầm chậm trôi
Khuyết soi chiếu lạnh quạnh từng hồi
Chiều nay chạnh bước về nơi ấy
Thấp thoáng bên mành hạnh phúc đôi

Thức tỉnh cơn mê tự hỏi rằng
Thuở xưa đay nghiến oán rào giăng
Ong vờn bướm đảo hút hương nhuỵ
Mật cạn hoa tàn chán ngán chăng?

Sang cầm mộng tưởng Dã Quỳ đương
Mơn mởn sắc xuân nguyệt thẹn nhường
Nhiệt huyết như chồi xanh chớm nhú
Còn đây gầy guộc buộc da xương

Phận bèo thấu hiểu khúc vân vi
Thiếp thán trần gian, tình thứ chi?
Mà khiến đắm chìm u khổ luỵ
Nghẹn ngào tay vớt phiến sầu bi.

November 17, 2018
Tam Muội

Để Hồn Linh Lái Con Thuyền

Anh ngồi lặng lẽ đọc thơ em
Xúc cảm dâng đầy cả trái tim
“Tim của Tiểu Quỳnh” mang “sáu khổ”
Nghẹn niềm vương vấn dưới canh đêm…

Ai hiểu duyên tình vướng trái ngang
Khiến vầng lóng lánh mảnh trăng thanh
Thời gian chầm chậm rơi sau núi
Đẩy vạt âm u phủ ngập tràn

Cho dãy sương mờ treo phía bển
Và bầu quạnh quẽ góc khuya đây
Tương tư, thắt thẻo sầu hai bóng
Thao thức, bâng khuâng dạ nhớ hoài…

Anh biết em buồn, nặng luyến lưu
Sớm chiều thui thủi dưới trời thu
Từng hồi hướng vọng về xa vợi
Thắt thẻo tâm can bởi mịt mù

Lắm lúc chạnh lòng nghĩ Mẹ Cha
Ngàn thương lo lắng, héo thân già
Bao lần lưỡng lự, bao lần muốn
Giũ sạch chơi vơi, lập mái nhà

Rồi lại đắn đo sợ lạc dòng
Rớt vùng lốc xoáy dậy cuồng phong
Nợ duyên tan tác ra từng mảnh
Nối tiếc, đau thương mất mộng hồng

Loanh quanh, luẩn quẩn hằng lui tới
Bên kéo, bên ghì khổ biết bao
Nửa giữ, nửa buông canh cánh mãi
Lang Yêu! Chàng hỡi! Thiếp làm sao?…

Quỳnh ơi! Anh cũng giống như em
Giữa sóng nhấp nhô nổi với chìm
Thôi mặc an bày theo mệnh số
Để hồn linh đến lái con thuyền…

16/6/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1308)

Thơ hoạ chuyện trò vui

Vắng Vợ Ngồi Ca Một Mình (1)

Sáng giờ còn ngủ phải hông
Hay nhằm chúa nhật thả hồn thẳng bay
Để cho ngọn gió lắc lay
Ngoài khung cửa sổ ngắm cây nhìn cành

Hoặc đang thể dục ngoài sân
Xoay tay, vòng cổ, bẻ lưng khoẻ người
Rồi hồi thấm mệt lại ngồi
Uống ly sữa đá dưỡng bồi lên cân

Hay đang cà rịch cà tang
Lòng vòng kiếm quán tìm ăn cháo lòng
Hoặc ra hóng mát bờ sông
Nhìn xem cá lội dưới dòng vui vui…

Để nhà trống vắng mình tui
Ra vô ngó tới ngó lui…Mà buồn
Xương Mình xương thật là xương
Thấy Mình ốm yếu ba sườn lòi ra

Mỗi lần có việc đi xa
Tui mua một đống toàn là món ngon
Như như cá lóc chiên dòn
Bánh bao, xíu mại, mứt thơm, thịt bò

Hoặc gà hay vịt đút lò
Kèm theo bánh tráng chả giò, nem chua
Bởi vì tui biết trời mưa
Mình vừa buồn miệng…Và vừa lòng anh

Cho nên hai bữa…Sạch trơn…..

NTS

Tinh sương con vện sủa hờn
Con kê rổn rảng từng cơn não nề
Nên tui nào có ngủ nghê
Thức dậy bốn bề quạnh quẽ làm sao

Nhìn ông say giấc “rì rào”
Tui chừ len lén nhẹ trao nụ tình
Bên song cửa sổ lung linh
Vầng dương lấp ló đang rình cười duyên

Đưa tay vuốt nhẹ mái huyền
Rồi tui lẳng lặng chui xuyên qua mùng
Vội vàng tạm biệt khuê trung
Xuống bếp đùng đùng nhúm lửa nấu cơm

Ai dè đầu tóc bờm xờm
Bởi vì củi ướt ga đơm chẳng thèm
Phực lên ngọn lửa nhá nhem
Tui phải tròm trèm chổng gọng một hơi

Tứ chi cảm giác rã rời
Bỗng dưng hoài niệm thuở thời xuân xanh
Dẻo dai sức khoẻ mạnh lành
Chớ đâu phải vậy tuột phanh thế nầy

Buồn buồn ngắm nước nhìn mây
Thời gian trôi lẹ giờ đây tuổi già
Chạnh lòng nén tiếng thở ra
Dẫu gì cũng được ông nhà dễ yêu

Thương tui hết mực nuông chiều…

TM

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1309)

Thơ hoạ chuyện trò vui

Vắng Vợ Ngồi Ca Một Mình (2)

Giật mình tỉnh tỉnh, liêu xiêu
Thì ra “Chàng” đã thả diều trong mơ
Chớ bà xã, hiện bây giờ
Vừa lo nấu nướng vừa ngơ ngẩn gì

Mà sao thỉnh thoảng khì khì
Âm vang vọng lại rầm rì lỗ tai
Khiến đang chìm giấc mộng say
Dở dang, đứt khúc, lai rai…Tiếng đàn

Trong mơ Ta thấy rõ Noàng
Tuổi vừa đôi chín tợ trăng ngày rằm
Thanh thao, duyên dáng, trắng ngần
Môi hồng suối biếc long lanh dưới trời

Nhưng giờ thức dậy hỡi ôi!
Da thì bánh tét, bờ môi thì dầy
Ở trên tròn ủm cả hai
Con cá thòi lòi quẩy quẩy cái đuôi…

Chợt nghe da diết, bồi hồi
Cảnh nghèo vất vả để rồi khổ em
Ruộng nương quần quật, lấm lem
Lo toan rầu rĩ, khiến thêm mỏi mòn

Thuở nào mỗi độ hoàng hôn
Hẹn hò, gặp gỡ, đôi hồn quyện nhau
Tặng trao thắm thiết, ngọt ngào
Du dương, êm ả… biết bao ấm nồng

Nghĩa tình sâu nặng sớm hôm…

NTS

Ừmmm….
Với tay lấy chiếc thau nhôm
Trộn mỗi thứ gồm đu đủ dưa leo
Dẫu nhà chật vật gieo neo
Nhưng vì thương Xã nên teo hủ tiền

Cá ngừ chặt khúc đem chiên
Chả đùm nấu bún, muộn phiền cũng vơi
Mây giăng ảm đảm lưng trời
Gió đẩy chắc thời giáng trận mưa to

Nữa đây sẽ hỏi thăm dò
Nếu anh rảnh rỗi chèo đò qua sông
Ghé mua vài lẵng hoa hồng
Viếng mộ Mẹ chồng nuôi ảnh lớn khôn

Dù phong ba sóng dập dồn
Mẫu từ vẫn vững chẳng nôn nao lòng
Vắng Cha vướng cảnh long đong
Cuộn vào cơn lốc ngược dòng thuyền chao

Thương thay giọng nói ngọt ngào
Khi trao nhẫn cưới thì thào bên tai
“Mẹ nghèo bởi thiếu ngọc trai
Chỉ có sơ sài để cưới nàng dâu

Sá chi cái chữ sang giầu
Nghĩa tình trân quý bạc đầu nghen con
Luân hồi uyển chuyển núi non
Vợ chồng khắc cốt sắt son mặc dù”

Mẹ giờ yên giấc ngàn thu…

TM

 

 

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *