Dòng thơ họa của Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (21)

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1004)

Tình Gieo Tiếng Gọi

Canh đêm vắng lặng, nỗi buồn tơi
Gió chuyển mây ngàn phủ ánh rơi
Bóng nguyệt đang đầy, lan toả vợi
Cung trời giờ biến, choáng mờ trôi
Xa xôi hồn bạn sầu tăm tối
Gần gũi tình trăng thắm rạng ngời
Ủ ấp nguồn thương, gieo tiếng gọi
Ấm lòng giá lạnh, mộng yêu ơi!

Nguyễn Thành Sáng

Tình Chênh Vênh

(TNBC – Song Thanh Điệp Vận)

Chiều xiêu ánh lạnh rớt âu sầu
Mộng trống tơ hờ để bể dâu
Lủi thủi mây xây hồng mới sợi
Âm thầm sóng vọng thắm mầu bâu
Nào bao ước được cùng chung giấc
Đấy bấy mơ chờ lã chã châu
Mãi hái trăng Hằng nên lõm bõm
Tình khinh nghĩa bịa lệ rê thâu.

March 4, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1005)

Miên Man Với Hồn Chồng

(Thơ Nhất Vận Từ Cuối)

Chiều sương tiếng gọi trống binh đao
Lửa phẫn hờn căm giọt máu ào
Để vợ lại nhà chân đạo mạo
Sơn hà tử chiến mạng tơ mao

Ươm nụ đan tay ửng ánh hào
Chàng che giọt lệ nói thao thao
Sa trường mạc trận nung hoài bão
Huyết hận sôi gan đang cấu cào

Ngọc rưng tiễn bước nét xanh xao
Thắng giặc tương phùng nguyện ước giao
Quốc tổ thanh bình ngưng khói pháo
Rạng danh nòi giống giữ long bào…

Mộng mị linh thiêng của tối nào
Kéo hồn vất vưởng ngưỡng chênh chao
Bẽ bàng trầm mặc bờ mi ráo
Cằn cỗi dung nhan rũ dáng đào

Thả gót lững lờ quạnh mé ao
Đong đưa nhánh liễu gợi nôn nao
Năm dài đằng đẵng chìm hư ảo
Mãi xoáy buồng tim luống nghẹn ngào

Hôm bữa mối mai tới hỏi chào
Muốn em tái giá xoá hanh hao
Mẹ cha sức yếu nay đà lão
Xúc cảm cảnh đời hơi gắt gao

Bà con lối xóm tán bàn vào
Tiết hạnh thờ chồng son sắt cao
Chữ hiếu song thân hành trí não
Giờ em định liệu tính làm sao?

Chuyển mùa thay đổi nắng nghêu ngao
Mạch nước cạn khô giãy giụa gào
Khí hậu héo tàn loang dạ thảo
Tìm đâu mềm mại mượt phi lao

Chợt thoáng phất phơ ngọn gió lào
Lăn tăn gợn sóng dãy nhôn nhao
Âm vang đồng vọng dường tiêu sáo
Trầm bổng lưa thưa, móng vuốt quào

Vẳng tai u uẩn giọng thều thào
Lởn vởn in đầu những khát khao
Nhặt mảnh cô đơn, chàng thấu đáo?
Trăng mờ, khuya mỏi, dị chiêm bao!

March 4, 2019
Tam Muội

Đớn Đau Châm Chích…

(Thơ liền âm nhất vận từ cuối)

Đứt sợi dây đàn, vỡ khúc ca
Giờ đây chấm dứt mảnh tình ta
Anh đi, em ở, ngàn tơi tả
Vò võ, héo hon dưới ráng tà…

Cô đơn, khắc khoải ôm buồn bã
U ám không gian khuất ảnh ngà
Lặng lẽ âm thầm gom quét lá
Nhúm thành ngọn lửa sưởi phôi pha

Đêm đêm thao thức bầu băng giá
Mòn mỏi tâm tư, ngủ giấc gà
Văng vẳng côn trùng kêu rỉ rả
Nhịp sầu lai láng mãi ngân nga

Ngoảnh xem hạnh phúc của bao nhà
Ấm áp, cho nhau luống mặn mà
Bỗng chốc chạnh lòng rơi lã chã
Tự mình an ủi, nhẹ trôi qua

Bữa ăn đạm bạc muối dưa cà
Bất chợt nhớ nhung thuở đậm đà
Xới múc, gắp trao, niềm hỉ hả
Nay thui thủi quạnh, khoé trào ra

Thấy con ủ dột, tím màu da
Lo lắng ân cần mẹ với cha
Sợ cánh thuyền nan xuôi biển cả
Làm sao chịu nổi những phong ba

Xóm giềng, thân quyến cũng lân la
Kẻ ý keo sơn giữ phận à
Người lại nhủ khuyên thêm bước há
Trở trăn, héo hắt, nghẹn Ta Bà

Âm dương vĩnh biệt, dòng đôi ngả
Dẫu luyến lưu nhau cũng chỉ là
Tiếng vọng thu chiều nơi tịch dã
Chìm vào bóng tối loãng tan xa…

Canh khuya tĩnh mịch giữa rừng già
Từng chập vọng về theo gió thả
Chuỗi hú não nùng treo ngọn phả
Khi thì rờn rợn lúc kha kha

Trên trời lấm tấm dãy ngân hà
Dưới lững lơ mờ cận góc đa
Ai hiểu thấu chăng từ tấc dạ
Đớn đau châm chích một hồn Ma…

5/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1006)

Duyên Thắm

Hôm nào duyên gặp, thấy lòng vương
Cảm xúc rồi quen, kết bạn đường
Vắng lặng đêm về mang nỗi nhớ
Thâm trầm trăng đến trải niềm thương
Thiếu em một cõi trời gom quạnh
Toại mộng ngàn phương gió vạt buồn
Trọn tấm chân tình trao cảm mến
Hoa lòng kết tụ, toả thơm hương!

Nguyễn Thành Sáng

Duyên Tròn Mộng Ước

(Ngũ Độ Thanh – Nhất Vận)

Nguyệt lão cầm tay nối chỉ hồng
Em chàng hạnh phúc thoả ngày trông
Đâu còn trắc trở treo hồ mộng
Chẳng đặng u hoài giũ tuyết đông
Lỡ dở trần ai hồn gió lộng
Âu sầu nghịch cảnh bóng cùm chông
Từ nay phím điệu cung trầm bổng
Lảnh lót vang trời mặc bão giông.

March 5, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1007)

Tình Thơ Ý Nhạc

Ta với Nàng bất chợt dưới trăng thanh
Duyên tao ngộ, khung tầng xuôi gặp gỡ
Cái gì như ngờ ngợ trỗi lên nhanh
Để sau đó trào dâng đầy nỗi nhớ…

Có phải chăng từ thuở xưa tiền kiếp
Nghĩa đá vàng thắm thiết, đã cùng nhau…
Vòng lận đận đành đau lòng ly biệt
Khép cung đàn, da diết đẫm hàng châu

Kẻ bước đi ửng trào lên khoé mắt
Người đợi chờ tan nát cả con tim
Nơi bến lạ cánh thuyền rơi trầm mặc
Chốn vườn tàn héo hắt rụng sương đêm

Âm gian chiều, mông mênh buồn ánh ngọc
Thắt tâm can, giọt khóc nhểu cô đơn
Nẻo dương thế lê chân bầu lông lốc
Đậm vết hằn, hốc hác thả hoàng hôn

Ai có hiểu? Linh hồn từ bóng tối
Nghẹn cầm canh khiến nhối nhức trào ra
Rồi bỗng chốc loang xa về diệu vợi
Hoá cung đàn vẫy gọi ánh trăng pha

Trong tiềm thức sông Ma gờn gợn sóng
Lượn ngoằn ngoèo dưới lồng lộng âm u
Kẻ cất gót lãng du hình dấy động
Người héo hon hướng vọng, xoá sầu ưu…

Đồng thanh điệu dịu ru dài điệp khúc
Ý tương đồng từng phút dậy men say
Niềm xúc cảm loang dầy bao cung bậc
Chuỗi thời gian chất ngất đỉnh tầng mây

Ngày sớm tối gió lay bầu lưu luyến
Mật ngọt ngào xao xuyến nỗi đìu hiu
Khuya buốt lạnh liêu xiêu lần cửa biển
Ngóng khung mờ ẩn hiện bóng tình yêu

Quỳnh Nương hỡi! Thật nhiều thương với nhớ
Se sắt hoài, trăn trở mãi không thôi
Thơ với nhạc em ơi! Giờ gửi gió
Trải phương ngàn đây đó nhẹ phai phôi…

2/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Tơ Tình Vướng Bận Chữ Không

Chốn tiêu phòng lẳng lặng phổ áng thơ
Hầu khuây khoả chuỗi bơ vơ trống trải
Sương khuya xuống như gông cùm tang hải
Để đoạn đoài ngây dại với đớn đau

Ở phương trời chàng quyến luyến về nhau
Canh trăn trở dàu dàu tim nhoi nhức
Đông thấm lạnh máu băng loang vùng ngực
Thoắt quặn tơ ấm ức nức nở trào?

Duyên chúng mình vướng nghịch cảnh chênh chao
Khiến nỗi nhớ rì rào âm ỉ siết
Nếu biết được khi xưa không mãi miết
Nguyện trăng thề thắm thiết viết vần thương

Không ưu trầm thao thức quyện vấn vương
Không hát đoản dặm trường chông gai giẫm
Không chua xót lẻ loi mành lệ đẫm
Không thẫn thờ suy ngẫm chuyện đôi ta

Không thể nguôi khoảnh khắc mộng đậm đà
Không thể hái ánh ngà treo đỉnh núi
Không thể nhặt lung linh từng hạt bụi
Không thể vùi giọt tủi đọng hàng mi

Không thể thành đôi cánh xoải thiên di
Không thể biến luỵ vì thay hạnh phúc
Không thể đoạt ráng hồng từ địa ngục
Không thể kiềm ái dục giữa đêm đen

Không thể đem khí phách đổi sang hèn
Không thể đạp cửa then cài tình cảm
Không thể hứng làn sương khơi ảm đạm
Không thể bày vầng xám phủ đời ai

Không thể coi thảm cỏ trải gót hài
Không ích kỷ phôi phai chìm nốt nhạc
Không thể đếm lá vàng rơi lác đác
Không thể cùng…bởi bạc phận long đong

Hãy thì thôi! Xuôi định mệnh chảy vòng
Dẫu giãy giụa tấc lòng sôi lửa bỏng
Tàn xuân sắc u hoài luôn trông ngóng
Phế cuộc đời hướng vọng chút hương yêu.

March 5, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1008)

Nỗi Buồn Nhớ

Canh khuya vắng lặng thiếu tri âm
Cây cỏ nghẹn ngào rũ dưới đêm
Ánh nghẹt cuốn mình trong góc vách
Trăng buồn nấp bóng dưới chân thềm
Ngoài trời mây ám sầu trông gió
Dưới ngọn đèn khuya thoáng nỗi niềm
Mượn chút thơ lòng vơi vọng tưởng
Thuyền tình điểm nhạc dưới sông đêm!

Nguyễn Thành Sáng

Tình Đời Oái Oăm

(Độc Vận – 4 Vần – Song Thanh Điệp Vận)

Bảng lảng mây vây hình bối rối
Lê thê gió cọ ảnh bồi hồi
Trần nhân xử sự thuyền duyên lỗi
Thế hệ tranh dành mộng rỗng trôi
Lã chã liêu xiêu hờn cỗi gối
Than van ủ rũ trách sồi môi
Đêm thềm lạnh ánh buồn luôn thổi
Lệ quế cung trùng vọng bóng đôi.

March 5, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1009)

Cuộc Tình Không Đoạn Kết

Chiều sương lạnh bến sông xưa quạnh vắng
Nước lững lờ mây lẳng lặng dòng trôi
Thán chim cuốc từng hồi nghe mặn đắng
Em thẫn thờ dưới rặng liễu đơn côi

Đời ngang trái nên đôi mình dang dở
Để con đò nức nở trước mù giăng
Xa ánh tỏ chị Hằng buông nhung nhớ
Anh đi rồi trăn trở đọng giá băng

Anh có cảm ánh trăng giờ nhợt nhạt
Đám lục bình xuôi giạt giữa lênh đênh
Lối vào mộng bồng bềnh trong bát ngát
Gió đông luồn man mát chuỗi buồn tênh

Chân thất thểu chênh vênh đường qua suối
Chạnh nỗi niềm những buổi đón đưa nhau
Chiếc cầu nhỏ cũng dàu dàu tiếc nuối
Bởi bóng hình rong ruổi khiến lệ đau

Nét nguệch ngoạc bạc màu vì nước mắt
Lời Mẹ Cha ép bắt phải lấy chồng
Phận hiếu nữ dẫu không theo sắp đặt
Nhưng cuộc đời khe khắt mãi cùm gông

Bầu u tịch bỗng giông từ đâu đến
Sấm sét đùn đang nện xuống trần gian
Như giày xéo tâm can bờ hổn hển
Sóng dập dềnh ngọn nến lịm miên man

Đành lỗi hẹn cung đàn im phím lạc
Tiết xuân về sao lác đác vàng rơi
Thuyền năm ấy ra khơi vào biển bạc
Dẫu xót lòng cũng thác đổ tình lơi.

February 24, 2019
Tam Muội

Bền Câu Son Sắt

(Thơ hoạ ngược ý)

V. Quỳnh ơi! Thắm thoát gần bảy năm
Khu vườn nhỏ bao lần thay sắc lá
Mới ngày nào sậy cỏ mọc tùm lum
Dưới mưa nắng um tùm giăng kín ngõ…

Hai chúng ta vào đó cố khai hoang
Bồi đắp đất, xẻ hàng gieo hạt giống
Khoảng thấp trũng khoanh vòng đào mương cạn
Chỉnh sửa ngay thẳng thoáng đẹp hình trông

Sớm trưa chiều lòng vòng chăm sóc kỷ
Lúc bắt sâu níu ghị đọt non tơ
Khi dẫn nước cặp bờ cho dễ tưới
Lúc lom khom vun xới bón phân tro…

Đến nay đã phất phơ màu xanh mướt
Từng dãy cây ửng mượt trổ sum sê
Cành nhánh ngọn lê thê bầu vươn vượt
Tựu thành rồi mơ ước đượm ngàn mê!…

V. Quỳnh hỡi! Tình ta là như vậy
Chuỗi thời gian dầu dãi hứng phong sương
Cố chịu đựng bước đường trên dá sỏi
Bóng âm thầm vời vợi ngóng làn hương

Anh thương em, niềm thương đầy tha thiết
Nhưng cảnh đời thiếu trước lại hụt sau
Muốn bước tới trầu cau mà chẳng thể
Đành nghẹn ngào nén lệ ẩn vào sâu

Đồng son sắt bền câu non biển hẹn
Trọn tấc lòng hôm sớm dựng xây đan
Nay đến độ nhẹ nhàng thuyền cặp bến
Tắm trăng vàng êm ả toả long lanh…

6/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1010)

Sáng Thu

Mãi nghĩ về thu mãi thẫn thờ
Cho đêm mộng mị, nỗi chơ vơ
Bóng thu ảm đạm gây sầu nhớ
Hồn gió đìu hiu kéo vọng chờ
Lặng lẽ, ngọt ngào ai gói thơ
Âm thầm, thắm thiết kẻ trồng mơ
Ghịt mây cho sáng vầng trăng tỏ
Lóng lánh trời thu, khoả ánh mờ!

Nguyễn Thành Sáng

Sáng Đông

(Ngũ Độ Thanh – Nhất Vận)

Tia hồng buổi sớm quyện từng cơn
Ẩn hiện lưng trời dãy tuyết sơn
Gió rủ dương hàng xây mộng giỡn
Mây vờn suối ngọn phủ hình mơn
Chàng gieo chữ luật huy hoàng lớn
Thiếp phổ câu vần đẹp đẽ hơn
Rạng rỡ vườn thơ hồn ngả ngớn
Buông đàn khảy khúc điệp thành chơn.

March 7, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1011)

Đớn Đau Châm Chích…

(Thơ liền âm nhất vận từ cuối)

Đứt sợi dây đàn, vỡ khúc ca
Giờ đây chấm dứt mảnh tình ta
Anh đi, em ở, ngàn tơi tả
Vò võ, héo hon dưới ráng tà…

Cô đơn, khắc khoải ôm buồn bã
U ám không gian khuất ảnh ngà
Lặng lẽ âm thầm gom quét lá
Nhúm thành ngọn lửa sưởi phôi pha

Đêm đêm thao thức bầu băng giá
Mòn mỏi tâm tư, ngủ giấc gà
Văng vẳng côn trùng kêu rỉ rả
Nhịp sầu lai láng mãi ngân nga

Ngoảnh xem hạnh phúc của bao nhà
Ấm áp, cho nhau luống mặn mà
Bỗng chốc chạnh lòng rơi lã chã
Tự mình an ủi, nhẹ trôi qua

Bữa ăn đạm bạc muối dưa cà
Bất chợt nhớ nhung thuở đậm đà
Xới múc, gắp trao, niềm hỉ hả
Nay thui thủi quạnh, khoé trào ra

Thấy con ủ dột, tím màu da
Lo lắng ân cần mẹ với cha
Sợ cánh thuyền nan xuôi biển cả
Làm sao chịu nổi những phong ba

Xóm giềng, thân quyến cũng lân la
Kẻ ý keo sơn giữ phận à
Người lại nhủ khuyên thêm bước há
Trở trăn, héo hắt, nghẹn Ta Bà

Âm dương vĩnh biệt, dòng đôi ngả
Dẫu luyến lưu nhau cũng chỉ là
Tiếng vọng thu chiều nơi tịch dã
Chìm vào bóng tối loãng tan xa…

Canh khuya tĩnh mịch giữa rừng già
Từng chập vọng về theo gió thả
Chuỗi hú não nùng treo ngọn phả
Khi thì rờn rợn lúc kha kha

Trên trời lấm tấm dãy ngân hà
Dưới lững lơ mờ cận góc đa
Ai hiểu thấu chăng từ tấc dạ
Đớn đau châm chích một hồn Ma…

5/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Tâm Sự Hai Hồn Ma

(Thơ Liền Âm Từ Cuối)

Huyễn hoặc không gian như siết ghì
Màn sương dầy đặc phủ vô tri
Suối ngân ma quái đang rên rỉ
Nguyệt thực đỉnh cao đúng định kì

Hoang dại cỏ cây uyển chuyển đi
Sói tru rền núi, vỗ dù dì
Đóm đèn hư ảo bu linh vị
Thoát loạn côn trùng gờn gợn ni

Dặt dìu lất phất những cương thi
Chót ngọn thông già nấc tiếng ti
Hồn nữ lân la tường tận kĩ
Cô đơn một bóng nhểu hòn si

Trông chàng có vẻ rất lâm li
Dám hỏi lửa oan lấp loé vì
Cửa ngục khó vào hay ngạ quỷ
Khiến nhoà khoé nhạn hãy vân vi

Hồn Nam rã rượi toát uy nghi
Nàng hỡi thân ta vữa mục bì
Bom đạn ghim vào ngay khúc tuỷ
Mệnh dòng siêu thoát lắm sầu bi

Ảm đạm cô liêu chốn nhị tỳ
Ngăn tình đoạt số uẩn thiên di
Hồ tan keo rữa duyên thời bị
Cách bởi âm dương, dẫu đậm nghì

Trần gian thê tử lệ rèm mi
Thắt quặn não nề lòng mỗi khi
Nàng thẫn thờ treo chuông cực bĩ
Võ vàng vóc ngọc rũ xiêm y

Thềm hiên thắc thỏm đếm rầm rì
Mong ánh tia hồng thoả vọng hi
Chồng vợ tương phùng đêm tuyệt mĩ
Hài hoà trâm lược thuở vu quy

Nết na từ tốn lại nhu mì
Vốn dĩ cưng chiều phận nữ nhi
Nay vướng truân chuyên đời khổ luỵ
Hiếu thân tần tảo nề hà chi

Éo le nghịch cảnh vẫn duy trì
Trinh tiết hạnh gìn mãi khắc ghi
Ngẫm xót càng thương nàng nghĩa khí
Mà lòng ray rứt, ngựa chùng phi.

March 7, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1012)

Đêm Đen

Khắp cả khung trời giăng kín mây
Vạn sầu ảm đạm kéo về đây
Phủ bề không ảnh, sương mờ đậy
Lấp ánh trăng đêm, bóng tối ngầy
Gió mạnh đong đưa không thoáng đẩy
Áng mờ đùn đẩy chẳng trôi bay
Cho đêm lạnh lẽo mờ không thấy
Cuốn trói linh hồn kẻ luỵ ai!

Nguyễn Thành Sáng

Đêm Buồn

(Ngũ Độ Thanh – Nhất Vận)

Nguyệt ngả lưng trời bỗng nhớ ai
Trầm tư quạnh quẽ phủ trang đài
Thời gian giận dỗi âm thầm ải
Khoảnh khắc hờn ghen lạnh lẽo ngai
Ý nghịch cùng suy đành phản mãi
Lời suông cạn nghĩ phải bàn dai
Đêm tàn lý luận tranh dành cãi
Kết quả ta mình ngỗ ngược sai.

March 7, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1013)

Đêm Buồn

(Ngũ Độ Thanh – Nhất Vận)

Nguyệt ngả lưng trời bỗng nhớ ai
Trầm tư quạnh quẽ phủ trang đài
Thời gian giận dỗi âm thầm ải
Khoảnh khắc hờn ghen lạnh lẽo ngai
Ý nghịch cùng suy đành phản mãi
Lời suông cạn nghĩ phải bàn dai
Đêm tàn lý luận tranh dành cãi
Kết quả ta mình ngỗ ngược sai.

March 7, 2019
Tam Muội

Tình Thắm

Một thoáng giận thầm, một thoáng thương
Khuya lơ thao thức nhểu hàn sương
Từ nơi thăm thẳm ngân âm hưởng
Tận đỉnh chơi vơi nhớ ảnh hường
Đẩy phút vô tình thêm nghịch hướng
Khiến lòng canh cánh nghẹn sầu phương
Tin yêu chia sẻ dòng tâm tưởng
Đón nhận, bình tâm để tỏ tường

7/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

10 Bài Thơ Tâm Sự Hay Nhất Có Thật

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1014)

Cùng Giống Bởi…

(Thơ liền âm Nhất Vận Từ Cuối)

Tôi cũng như em, cũng vạt đời
U hoài, héo hắt quạnh chơi vơi
Tương lai mù mịt, chùn chân tới
Thắt thẻo tâm tư, luống rã rời…

Em khổ, em hờn, nỗi tả tơi
Màu thu, rũ lá cuốn dòng thời
Đớn đau âm ỉ nào đâu vợi
Một khối thâm bầm đọng ở nơi…

Lạc mê, say đắm khúc ầu ơi
Mật ngọt, men nồng, bướm lả lơi
Một phút yếu lòng hương thắm gởi
Để vườn héo nhuỵ, cánh hoa rơi

Nửa hồn tan tác, nửa hồn bơi
Trên sóng bập bùng mệt mỏi hơi
Dưới lạnh, cóng tê chìm chới với
Lân tinh, đom đóm chập chờn phơi!…

Còn tôi tuổi mộng vó câu mời
Lửa đỏ rực hồng muôn phấn khởi
Bát ngát trùng dương bầu ánh gợi
Cánh thuyền vạn dặm hướng ngàn khơi

Dạt dào mãnh liệt giăng hồ hởi
Chân cứng đá mềm chịu đựng xơi
Nung nấu, trui rèn mong đổi mới
Bầu xanh êm ả dựng cơ ngơi

Nào hay giông tố dậy khung trời
Sớm tối quay cuồng nát thảnh thơi…
Tuy khác cảnh tình, cùng giống bởi
Tin yêu ấp ủ một ngày mơi…

3/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Mong Sáng Lạng Ngày Mơi

(Hoạ Giữ Nguyên Từ Cuối)

Thoáng chốc mà nay sắp nửa ĐỜI
Đơn phòng bóng lẻ vẫn chơi VƠI
Thuyền duyên lận đận bờ không TỚI
Sóng vỗ trường giang ngọn nước RỜI…

Rượu cạn tơ chùng đêm tả TƠI
Đọc dòng tâm sự của Ai THỜI
Khiến ray rứt dạ đau vời VỢI
Tợ tuyết băng ngàn phủ khắp NƠI…

Nghiệp trần đồng cảm đó Ai ƠI
Thoả chí tang bồng mộng lả LƠI
Xoải cánh chim Bằng muôn ý GỞI
Thu về nhặt lá, hứng sương RƠI

Khí phách oai hùng giữa bể BƠI
Sá chi bão nổi, bóng xì HƠI
Gìn câu thiết thạch không trung VỚI
Nào ngỡ thăng trầm vướng phất PHƠI…

Thiếp tuổi thanh xuân được đón MỜI
Hài nâng thảm trải giàu sang KHỞI
Men say thoát loạn hoài khêu GỢI
Nhạc tiếng xập xình động biển KHƠI

Miệt mài ngụp lặn trong hồ HỞI
Thịnh soạn cơm canh thoải mái XƠI
Phóng túng tiêu xài luôn đổi MỚI
Hoa tàn vữa nhuỵ chẳng hề NGƠI

Giờ châu nát ngọc rũ bên TRỜI
Ngang trái bọc trùm chuỗi thảnh THƠI…
Nghiệt ngã đôi bờ, hoàn cảnh BỞI
Thôi thì mong sáng lạng ngày MƠI…

March 7, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1015)

Giọt Tình Mong Manh

Trăng chiếc bóng bầu hoang vu cô đọng
Mộng không thành tuyệt vọng một đời hoa
Nỗi suy tư khiến ảo ảnh nhạt nhoà
Chìm ray rứt vỡ oà loang tâm khảm

Chốn sa mạc mấy đêm liền ảm đạm
Bấc lạnh lùa vầng xám tụ từng thang
Có phải chăng thấu cám cảnh lỡ làng
Nên nhỏ lệ trút hàng mưa thạch đá

Ôm nhung nhớ mặn môi hòn lã chã
Nửa cuộc đời buốt giá phủ vành mi
Vụng đường tu duyên nợ trót luỵ vì
Tình dở lỡ lâm li hoài lượm nhặt

Ôm hụt hẫng dưới trời đông se sắt
Quạnh khuê phòng héo hắt ánh đèn khuya
Thấm chơi vơi chua chát rớt đầm đìa
Dòng khập khễnh thuyền chia sông tách bến

Bao phấn khởi vòng tay anh lúc đến
Là bấy đau siết bện thắt quấn vòng
Anh hững hờ em khắc khoải long đong
Đáy vực thẳm đang ròng ròng mạch nước

Khổ định mệnh ngọn sóng ngầm xuôi ngược
Phiến lá bàng đặt cược giữa trục quay
Tình yêu ơi! Sao cứ mãi đoạ đày
Giọt khoé mắt đắng cay trùm thớ thịt

Muốn trốn tránh nhưng oan hồng giăng khít
Vạn kim châm xát ghịt chuỗi rối bời
Phút chạnh lòng nét ngọc lại tả tơi
Đành gắng gượng bút vơi sầu nhân thế.

February 24, 2019
Tam Muội

Ta Cũng Như Nàng

Nàng đã nghe từ không gian viễn tưởng
Vọng về đây âm hưởng khúc tình ca
Rồi một thoáng tan loãng cuối trời xa
Khiến bất chợt ngân nga dài giữa trái…

Nàng đã hướng biển ngàn nhìn rõ thấy
Dáng con thuyền động đậy tận trùng khơi
Hứng bập bồng sóng vỗ đẩy chơi vơi
Nên nhấp nhố từng hồi nghiêng ngả vạt

Nàng đã những canh thâu ngồi trầm mặc
Se sắt lòng, man mác nỗi bâng khuâng
Thỉnh thoảng ngước, đăm đắm đỉnh mây tầng
Chạnh man mác buồn trăng chìm lặn khuất

Nàng đã nhận muôn phần đau ẩn ức
Cớ vì sao hạnh phúc quá tầm tay
Khi men nồng lai láng chứa đầy say
Nghĩa sâu đậm, chuỗi ngày luôn thắm thiết

Nàng đã nhớ, đã sầu thương da diết…
Lắm mỏi mòn, rũ riệt, nghẹn oằn tim
Cố phôi pha để mong được bình yên
Nhưng chẳng thể bởi niềm vương vấn mãi…

Ta cũng vậy! Cũng như nàng ngần ấy
Cũng ai hoài, khắc khoải sớm chiều hôm
Cứ mỗi lần thả bước trải hoàng hôn
Như lởn vởn chập chờn kia ảnh bóng…

Cũng như nàng! Dưới khung trời lồng lộng
Lửa yêu đương rực nóng biết bao nhiêu
Cũng ước ao, khao khát…thật là nhiều
Và cũng cũng liêu xiêu hồn trăn trở…

7/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1016)

Đứt Đoạn Tơ Hồng

Ánh mặt trời vừa rút đỉnh núi tây
Hoàng hôn vẫy tím mây trùm khắp phố
Em thơ thẩn bước dài ven quốc lộ
Tấp nập dòng lố nhố ngược rồi xuôi

Tảng lá vàng lãng đãng nối tiếp đuôi
Tia nắng rụng chẳng nguôi ngoai nhức nhối
Anh gian dối nên tơ đồng đứt vội
Xiết bao lần cằn cỗi lạnh bóng em

Những muốn quên nhưng mỗi độ buông rèm
Khi màn tối nhá nhem bầu ảm đạm
Lại là lúc nỗi niềm dâng chặt bám
Siết dáng hồng lệ thảm thiết xót xa

Anh hãy vui hạnh phúc trải ngân hà
Em sẽ cố phôi pha không buồn bã
Dẫu nghịch cảnh khắt khe chìm băng giá
Để điệu chùng nhịp lã chã canh thâu

Có lẽ nào quên được mảnh trăng nâu
Lúc ân ái đẫm mầu yêu chất ngất
Dầu cuộc sống khó muôn vàn tất bật
An ủi cười vạn vật để anh lo

Ấy thời gian mới đó đã xuống đò
Phụ bến cũ võ vò tim chết nửa
Mưa cứ đổ ướt men tình mục vữa
Thấm loang dần tắt lửa nguội uyên ương

Tuy biết rằng định mệnh vướng nhiễu nhương
Ôm hụt hẫng đoạn trường vây lối mộng
Nghe cay đắng gió khuya khua lồng lộng
Tan tác đời trống rỗng trước thênh thang

Tuyết hoài rơi cho khắc khoải lỡ làng
Câu hứa hẹn phũ phàng nay góp nhặt
Giờ xa lạ như cành khô réo rắt
Lệch cung trầm im bặt phím chờ mong

Thôi cũng đành rẽ lối mặc long đong
Một lần nữa dặn lòng vơi sầu nhớ
Tơ nhợt nhạt duyên xưa thành cách trở
Khép kín vào chữ nợ thả trôi sông.

February 25, 2019
Tam Muội

Cho Lòng Thanh Thản

Em nhểu giọt buồn lên áng thơ
Để vơi vương vấn, để quên chờ
Còn tôi uống cạn dòng thơ ấy
Da diết loang tràn, dạ ngẩn ngơ…

Nào đâu muốn thấy mảnh trăng tan
Cho khối mờ đen kéo ngập tầng
Lạnh lẽo, đìu hiu giăng bốn phía
Đẩy sầu non nỉ trỗi âm vang

Đâu nỡ đan tay ngắt đoá hồng
Cho vườn xuân mộng tím hồn trông
Bao nhiêu ấp ủ theo ngày tháng
Giờ ngắm tả tơi, nghẹn tấc lòng

Em quét lá vàng ủ góc đa
Cho bầu héo úa được phôi pha
Còn tôi lặng lẽ nơi cô tịch
Khấp khểnh, mênh mang thả ráng tà!

Tôi vẫn khát khao khúc nhạc tình
Ngân dài êm ả dưới lung linh
Nhưng vầng lóng lánh chìm xa vợi
Đành phải bâng khuâng đợi bóng hình…

Em ơi! Em cũng giống như tôi
Chẳng muốn sương lam trải vạt trời
Để dãy mịt mù gieo ảm đạm
Phủ trùm băng giá kẻ chơi vơi…

Nhưng giữa đôi ta tợ nắng chiều
Lụn tàn chầm chậm giữa đìu hiu
Và như bóng tối dầy hoang mạc
Chất ngất âm u, đợi gió khều

Tâm ý bất hoà, nghĩa chẳng sâu
Tôi say tinh trắng, em mê màu
Tôi mừng kết nụ, em vui hái
Tôi xuống đò ngang, em rẽ cầu…

Thì thôi! Em cũng vẫn là em
Tôi vẫn là tôi với mảnh thuyền
Những lúc không mưa nhè nhẹ lướt
Cho lòng thanh thản, chuỗi bình yên…

8/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1017)

Gặp Em

Hôm ấy tình cờ gặp được em
Hương hoa thơm ngát, mắt môi mềm
Long lanh sắc mộng bầu phơi nguyệt
Rạng rỡ khung tầng ánh trải đêm
Cảm xúc ngân nga lâng cõi tận
Mơ màng. trăn trở dậy bao niềm
Nhìn ai cảm thấy hồn xao xuyến
Điệp khúc trăng lòng buộc ý thêm!

Nguyễn Thành Sáng

Tình Dối Gian

(Ngũ Độ Thanh – Nhất Vận)

Còi vang giục giã nắng chiều phai
Tiễn bước em về giọt dẳng dai
Xót cảm lời thơ dòng lệ đãi
Sầu vương ý nhạc chuỗi châu cài
Bờ ngăn lặng lẽ đau oằn trái
Bãi cách tiêu điều tủi nặng vai
Bữa nọ vô tình…..tim hớt hải
Đành chôn đáy huyệt phỉ nguyền ai.

March 8, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1018)

Ta Cũng Như Nàng

Nàng đã nghe từ không gian viễn tưởng
Vọng về đây âm hưởng khúc tình ca
Rồi một thoáng tan loãng cuối trời xa
Khiến bất chợt ngân nga dài giữa trái…

Nàng đã hướng biển ngàn nhìn rõ thấy
Dáng con thuyền động đậy tận trùng khơi
Hứng bập bồng sóng vỗ đẩy chơi vơi
Nên nhấp nhố từng hồi nghiêng ngả vạt

Nàng đã những canh thâu ngồi trầm mặc
Se sắt lòng, man mác nỗi bâng khuâng
Thỉnh thoảng ngước, đăm đắm đỉnh mây tầng
Chạnh man mác buồn trăng chìm lặn khuất

Nàng đã nhận muôn phần đau ẩn ức
Cớ vì sao hạnh phúc quá tầm tay
Khi men nồng lai láng chứa đầy say
Nghĩa sâu đậm, chuỗi ngày luôn thắm thiết

Nàng đã nhớ, đã sầu thương da diết…
Lắm mỏi mòn, rũ riệt, nghẹn oằn tim
Cố phôi pha để mong được bình yên
Nhưng chẳng thể bởi niềm vương vấn mãi…

Ta cũng vậy! Cũng như nàng ngần ấy
Cũng ai hoài, khắc khoải sớm chiều hôm
Cứ mỗi lần thả bước trải hoàng hôn
Như lởn vởn chập chờn kia ảnh bóng…

Cũng như nàng! Dưới khung trời lồng lộng
Lửa yêu đương rực nóng biết bao nhiêu
Cũng ước ao, khao khát…thật là nhiều
Và cũng cũng liêu xiêu hồn trăn trở…

7/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Trách Anh Sao Nỡ Phụ Tình

Đêm gặm nhấm nỗi cô đơn buồn bã
Bóng đo tường lã chã nhịp nhàng đưa
Ngọn đông phong da diết biết sao vừa
Thuyền rẽ lối lưa thưa vành khan lệ

Ánh trăng quạnh úa vàng soi trần thế
Vách xạc xào thềm dế lại nỉ non
Mộng vòng tay nay diệu vợi mỏi mòn
Tìm đâu nữa sắt son thời tấm mẳn

Anh vội vã cho tơ lòng thắt quặn
Để canh tàn nếm mặn đắng chua cay
Anh gieo chi bão khắc khoải đoạ đày
Chìm ngục tối rũ mày ưu nét ngọc

Buồn nức nở chỉ đơn mình em khóc
Vướng bụi trần lao nhọc bước truân chuyên
Hay vì ta lạc mất nẻo phỉ nguyền
Nên định mệnh nghịch duyên đành rẽ thuý

Đời nghiệt ngã khổ tâm nghiền tận tuỷ
Mang lặng thầm héo nhuỵ vữa hương tan
Tình mênh mông nhạt nhẽo phím cung đàn
Nghe tê tái ngập tràn ôm lồng ngực

Dòng ký ức khiến nhiều khi thao thức
Sỏi đá đường thẳm vực siết hồn đau
Ngưỡng long đong chân lạo xạo nát nhàu
Bờ khao khát dàu dàu loang trọn trái

Anh hạnh phúc, em vùng trời hoang hải
Mảnh xoa mờ thấm mãi giọt phôi phai
Duyên dở dang trắc trở níu gót hài
Lệch ti trúc tuyền đài còn vương vấn.

March 8, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1019)

Trách Anh Sao Nỡ Phụ Tình

Đêm gặm nhấm nỗi cô đơn buồn bã
Bóng đo tường lã chã nhịp nhàng đưa
Ngọn đông phong da diết biết sao vừa
Thuyền rẽ lối lưa thưa vành khan lệ

Ánh trăng quạnh úa vàng soi trần thế
Vách xạc xào thềm dế lại nỉ non
Mộng vòng tay nay diệu vợi mỏi mòn
Tìm đâu nữa sắt son thời tấm mẳn

Anh vội vã cho tơ lòng thắt quặn
Để canh tàn nếm mặn đắng chua cay
Anh gieo chi bão khắc khoải đoạ đày
Chìm ngục tối rũ mày ưu nét ngọc

Buồn nức nở chỉ đơn mình em khóc
Vướng bụi trần lao nhọc bước truân chuyên
Hay vì ta lạc mất nẻo phỉ nguyền
Nên định mệnh nghịch duyên đành rẽ thuý

Đời nghiệt ngã khổ tâm nghiền tận tuỷ
Mang lặng thầm héo nhuỵ vữa hương tan
Tình mênh mông nhạt nhẽo phím cung đàn
Nghe tê tái ngập tràn ôm lồng ngực

Dòng ký ức khiến nhiều khi thao thức
Sỏi đá đường thẳm vực siết hồn đau
Ngưỡng long đong chân lạo xạo nát nhàu
Bờ khao khát dàu dàu loang trọn trái

Anh hạnh phúc, em vùng trời hoang hải
Mảnh xoa mờ thấm mãi giọt phôi phai
Duyên dở dang trắc trở níu gót hài
Lệch ti trúc tuyền đài còn vương vấn.

March 8, 2019
Tam Muội

Định Mệnh An Bày

Em nói nữa đi! Hãy nói đi
Những gì tích tụ ở bên trong
Đã làm em khổ, em sầu chán
Thắt thẻo tâm can, tím cõi lòng!

Cho mốt mai nầy nỗi xót xa
Dần dà rồi cũng loãng phôi pha
Bao nhiêu kỷ niệm thời xưa cũ
Chầm chậm thời gian tự xoá nhoà

Trăng thanh, gió mát vẫn còn đây
Bát ngát mênh mông vẫn trải đầy
Êm ả, du dương ngàn tiếng nhạc
Ru niềm man mác, gợi niềm say

Nụ cười bỗng chốc đọng trên môi
Khoả lấp đau thương của một thời
Em sẽ bình tâm vui trở lại
Thuyền đời sóng nước nhẹ nhàng trôi!…

Chỉ mong em chớ có buồn anh
Vì bởi phong ba chợt bẻ cành
Âm ỉ nhựa dòng đang kết nụ
Bất ngờ tan tác chẳng đơm xanh

Tai nạn trên đường lúc chạy xe
Nửa bên lồng ngực bị cây đè
Còn phần sau ót thì bầm dập
Khoảnh khắc rơi vào trạng thái mê

Khi tỉnh lại rồi chẳng nhớ chi
Đường về bên ấy những lần đi…
Giờ không còn biết không còn hiểu
Thắm thoát mười năm tất cả gì…

9/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1020)

Vương Vấn Tình Ai

Miên man thao thức nghĩ như vầy
Bến nước, con thuyền, mộng đắp xây
Từng phút trào dâng nguồn cảm đấy
Ngày đêm trăn trở nhịp rung này
Tiếc cho lắt lẻo cầu trơn vậy
Cách trở u hoài dạ héo ngây
Ước vọng, hồn đan, xa chẳng thấy
Để dài ảm đạm, mảnh sầu đây!

Nguyễn Thành Sáng

Tình Mãi Luỵ Vương

(Độc Vận – Song Thanh Điệp Vận)

Lã chã thâu sầu cố phổ thơ
Trăng giăng thắt chặt nỗi bơ phờ
Quyên chuyền ủ rũ tiêu điều nhớ
Nhạn tản âm thầm lảo đảo ngơ
Lận đận trần thân vì lở dỡ
Long đong nghiệp kiếp bởi thờ ơ
Đơn hờn gối lỗi chênh vênh vỡ
Xót giọt chơi vơi oán đoạn tơ.

March 9, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1021)

Ru Em Ngủ

Em lạc bước đi vào con đường nhỏ
Dọc hai bờ cây cỏ rạp âm u
Cuối con đường heo hút bóng chiều thu
Chìm băng giá, sương mù giăng kín nẻo!

Em trơ trọi, độc hành, hồn gọi réo
Với nỗi sầu ảm đạm cuốn mờ đen
Anh ở đâu? Anh hãy lại tìm em
Đưa ra khỏi đìu hiu về bóng sáng

Để được thấy vầng đông vừa ló rạng
Nghe chim ca ríu rít giữa trưa hè
Ngắm chiều tà dìu dặt gió đong đưa
Đêm thưởng thức trăng lùa tơ óng ánh!

Em khát khao với nỗi niềm canh cánh
Đếm thời gian buồn bã cảnh cô đơn
Muốn quay chân trong bóng tối chập chờn
Tìm lối rẽ, thoát mây trùm ngõ cụt…

Hồn yêu ơi! Lòng em đang điệp khúc
Tim đã nghe xúc động tận tâm tư
Thương cánh hoa nửa độ phải chìm thu
Rơi hoang lạnh, sương mù nơi cõi tịch

Để sắc hồng ủ ê trong mờ mịt
Rã hương xuân theo cung oán sầu cay
Hứng lá vàng rơi rụng đậy men say
Chuỗi thầm lặng đoạ đày ôm lặng lẽ

Nhớ đến ai với tháng ngày quạnh quẽ
Nghe niềm thương lai láng tận tâm tư
Quấn tình trăng vào nét chữ, hồn thơ
Về ái mộng, ầu ơ ru em ngủ!…

Nguyễn Thành Sáng

Lạc Mộng Sầu Quyên

Đêm một mình ngất ngưởng chuốc men say
Uống quên hết đắng cay nơi trần thế
Niềm hụt hẫng siết con tim kiệt quệ
Kiếp phong trần dâu bể phủ đầu xanh

Gió lao xao lùa lạnh quấn đơn mành
Mắt gợn sóng long lanh chìm nỗi nhớ
Đời phiền muộn khúc tơ đồng dở lỡ
Rũ đoá hồng ngẫm nợ xót lương duyên

Ở phương trời anh gối mặn thuyền quyên
Nồng ân ái phỉ nguyền xây hạnh phúc
Nhấm vị ngọt thoả cương trường thúc giục
Dìu vóc ngà tay múc ánh trăng đêm

Có khi nào khoảnh khắc chạnh về em
Ôm mộng tưởng khát thèm hương cỏ lạ
Hay hờ hững để băng ngàn hoá đá
Phút giây rồi rẽ ngả tách ngăn đôi?

Em hiểu rằng không thể cản mây trôi
Nào níu kéo đắp bồi thêm vương vấn
Đò trể bến lênh đênh cam thờ thẫn
Đếm giọt buồn đong ngấn lệ khoé mi

Em trót trao dẫu biết chẳng được gì
Ngoài héo úa sầu bi dài nhức nhối
Vì số mệnh dễ dàng đâu thay đổi
Nên gạt lòng đành dối khoả khuây vui

Càng muốn chôn sao cứ mãi ngậm ngùi
Nghe hồn vỡ sụt sùi trong tĩnh lặng
Tình yêu hỡi! Nát nhàu canh trống vắng
Mảng sương lòng trĩu nặng gánh đìu hiu.

March 9, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1022)

Cho Lòng Thanh Thản

Hai bóng cô liêu chuỗi héo mòn
Chia thương, sẻ nhớ, giải sầu đơn
Để khuya ánh nhạt, thôi hiu hắt
Cho sáng tình trong, chẳng tủi hờn
Theo sóng trùng dương về vũ lộng
Mở tim hồn mộng đến trăng mơn
Cho yêu được sống lòng thanh thản
Kéo gió trôi sương hết chập chờn

Nguyễn Thành Sáng

Lệ Ngóng Trông

(Nhất Vận – Song Thanh Điệp Vận)

Nắng bẵng mây vây ảm đạm chiều
Sương trường gió cỏ phất liêu xiêu
Bơ vơ vọng bóng rèm nhem liễu
Ủ rũ thinh hình giọt thót tiêu
Cảnh lạnh âm thầm trơ chiếu nhiễu
Nơi vời xiểng liểng quạnh điều khiêu
Trầm ngâm bứt rứt buồn tuôn triệu
Lởn vởn âu sầu nghiệt biết nhiêu.

March 10, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1023)

Định Mệnh An Bày

Em nói nữa đi! Hãy nói đi
Những gì tích tụ ở bên trong
Đã làm em khổ, em sầu chán
Thắt thẻo tâm can, tím cõi lòng!

Cho mốt mai nầy nỗi xót xa
Dần dà rồi cũng loãng phôi pha
Bao nhiêu kỷ niệm thời xưa cũ
Chầm chậm thời gian tự xoá nhoà

Trăng thanh, gió mát vẫn còn đây
Bát ngát mênh mông vẫn trải đầy
Êm ả, du dương ngàn tiếng nhạc
Ru niềm man mác, gợi niềm say

Nụ cười bỗng chốc đọng trên môi
Khoả lấp đau thương của một thời
Em sẽ bình tâm vui trở lại
Thuyền đời sóng nước nhẹ nhàng trôi!…

Chỉ mong em chớ có buồn anh
Vì bởi phong ba chợt bẻ cành
Âm ỉ nhựa dòng đang kết nụ
Bất ngờ tan tác chẳng đơm xanh

Tai nạn trên đường lúc chạy xe
Nửa bên lồng ngực bị cây đè
Còn phần sau ót thì bầm dập
Khoảnh khắc rơi vào trạng thái mê

Khi tỉnh lại rồi chẳng nhớ chi
Đường về bên ấy những lần đi…
Giờ không còn biết không còn hiểu
Thắm thoát mười năm tất cả gì…

9/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Một Thời Lãng Quên

(Thơ Nhất Vận Từ Cuối)

Bẽ bàng trăn trở lệ mi cay
Mặn đắng tâm tư quặn thắt này
Mấy chục năm trời theo trục chạy
Tơ xoà liễu rũ nét heo may

Song cửa gió luồn trang giấy bay
Chồng thư da diết ngót bao ngày
Khiến tim rỉ máu, kim châm xoáy
Dằng dặc trầm ưu ngưỡng lá lay

Thắm thiết lời anh đã ngỏ bày
Âm thầm trọn quả gửi trao tay
Mong thề kết ước, phím đàn khảy
Quyện cánh chim Bằng mộng đắm say

Nguyệt lão hững hờ nào có hay
Lâu đài bọc cát sóng xô giày
Môn đăng hộ đối làm nghiêng gãy
Một mối lương duyên ray rứt ray

Lắc lư dĩ vãng lại vần xoay
Nát ruột trời ơi kiếp đoạ đày
Khi biết người xưa giờ khuất dãy
Cũng vì mòn mỏi mãi mà nay

Tro tàn cốt trắng cuộn vòng quay
Phút cuối bình sinh vững khắc ngay
Nhất kiến chung tình dầu vực đáy
Mắt nhoà nghịch cảnh nợ trần vay

Sương khuya mù mịt bóng sầu thay
Định mệnh éo le trâu ngựa cày
Sắp nửa cuộc đời cung bậc quảy
Nỗi niềm sóng sánh điệu đồng đay.

March 10, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1024)

Lạc Mộng Sầu Quyên

Đêm một mình ngất ngưởng chuốc men say
Uống quên hết đắng cay nơi trần thế
Niềm hụt hẫng siết con tim kiệt quệ
Kiếp phong trần dâu bể phủ đầu xanh

Gió lao xao lùa lạnh quấn đơn mành
Mắt gợn sóng long lanh chìm nỗi nhớ
Đời phiền muộn khúc tơ đồng dở lỡ
Rũ đoá hồng ngẫm nợ xót lương duyên

Ở phương trời anh gối mặn thuyền quyên
Nồng ân ái phỉ nguyền xây hạnh phúc
Nhấm vị ngọt thoả cương trường thúc giục
Dìu vóc ngà tay múc ánh trăng đêm

Có khi nào khoảnh khắc chạnh về em
Ôm mộng tưởng khát thèm hương cỏ lạ
Hay hờ hững để băng ngàn hoá đá
Phút giây rồi rẽ ngả tách ngăn đôi?

Em hiểu rằng không thể cản mây trôi
Nào níu kéo đắp bồi thêm vương vấn
Đò trể bến lênh đênh cam thờ thẫn
Đếm giọt buồn đong ngấn lệ khoé mi

Em trót trao dẫu biết chẳng được gì
Ngoài héo úa sầu bi dài nhức nhối
Vì số mệnh dễ dàng đâu thay đổi
Nên gạt lòng đành dối khoả khuây vui

Càng muốn chôn sao cứ mãi ngậm ngùi
Nghe hồn vỡ sụt sùi trong tĩnh lặng
Tình yêu hỡi! Nát nhàu canh trống vắng
Mảng sương lòng trĩu nặng gánh đìu hiu.

March 9, 2019
Tam Muội

Day Dứt Lòng Tôi

Văng vẳng từng đêm giọng của em
Ngân nga tiếng hát cận bên rèm
Bài ca não nuột đầy da diết
Khóc vỡ tan tình, nghẹn trái tim…

Tôi vẫn lạnh lùng, chớ bận tâm
Vì đâu còn thấy trọn vầng trăng
Chứa chan lóng lánh ngàn mơ ước
Đành chỉ lặng yên, kẻ phũ phàng

Em khổ, em sầu ngập đắng cay
Hay em canh cánh đợi chờ Ai
Còn tôi cứ nhạt, chìm băng giá
Tàn nhẫn, vô tư chuỗi tháng ngày

Bao nhiêu gần gũi, bao nhiêu thương
Bạc trắng như vôi chỉ chợt buồn
Giây phút thư tàn ghi vĩnh biệt
Để rồi sau đó vó buông cương!…

Thắm thoát thời gian chầm chậm trôi
Nắng mưa, cát bụi phủ chân đời
Hình xưa, kỷ niệm nhoà năm tháng
Chẳng vướng bận lòng lữ khách nơi…

Bỗng nay thao thức dưới hoàng hôn
Chạnh nhớ về em, nhớ ảnh hồn
Có cái gì như châm chích mãi
Khiến từ sâu thẳm quặn từng cơn

Day dứt thật nhiều X. hiểu không
Sao tôi đành phụ một dòng sông
Trong khi êm ả xuôi chèo lướt
Chỉ chút phù trôi gợn nắng hồng…

10/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1025)

GOM GÓP NỖI NIỀM

Lặng ngồi gom góp những dòng mơ
Bao thuở hồn thương dõi đợi chờ
Nước chảy, sông dài, xa bốn cõi
Trăng lòng vạn thắm, kết thành thơ

Thêm nhớ, thêm thương, với mặn mòi
Bạn lòng thắm thiết dưới trăng soi
Tâm giao, tri kỷ, cùng chung mộng
Thệ hải minh sơn đến trọn đời

Nỗi niềm em đọng ở từng lời
Khe khẻ, nhẹ nhàng một tiếng ơi
Vương vấn gởi vào câu vọng nhớ
Ngân nga đọc lại, cảm “hồn tôi”

Để thấy luyến lưu trải ngập tràn
Thênh thang sắc toả, ảnh trăng vàng
Trăm năm dâu bể vòng nhân thế
Mãi đượm từ đây tận ngút ngàn!

Em ơi! Anh uống giọt lòng em
Ấm áp vô cùng, cả trái tim
Xao xuyến, lâng lâng từng phút một
Nâng dần bay bổng cánh hồn chim

Rồi thấy chạnh lòng, thấy quá thương
Em ôm sương lạnh dưới canh trường
Thu sầu lặng lẽ qua ngày tháng
Khắc khoải tâm hồn, dạ héo hon…

Da diết, âm thầm kết lại tơ
Gom từ thao thức mảnh trăng trơ
Em đan, em gói niềm trăn trở
Chuyển đến phương trời khúc nhạc thơ…

Nguyễn Thành Sáng

Góp Nhặt Nỗi Niềm

(Thơ Nhất Vận Từ Cuối)

Đông tàn trơ trọi dạ mênh mang
Vầng xám quần đen luống võ vàng
Gió rít lạnh lùa khơi bảng lảng
Hoàng hôn ảm đạm một mầu tang

Thổn thức trong tim bởi lỡ làng
Giá băng lạnh lẽo cõi hồn đang
Lẻ loi ray rứt đời quờ quạng
Lạc lối tơ tình bước nghĩa trang

Sóng lòng gờn gợn dậy trường giang
Lay động đau thương giọt phủ phàng
Réo rắt nhái bầu kêu đứt khoảng
Đượm sầu vùi lấp chuỗi an khang

Tiếng sáo nỉ non khiến lệ hàng
Nỗi niềm cuồn cuộn nhịp thênh thang
Xác xơ vóc ngọc đầy tâm trạng
Ủ rũ heo may, tuyết khẽ khàng

Chẳng đủ nợ duyên ôm trễ tràng
Vần thơ góp nhặt gửi Tình Lang
Đành cam chấp nhận nghiệt oan giáng
Dẫu chuốc canh thâu rót bẽ bàng

Quạnh quẽ khuê phòng những xốn xang
Thềm hiên vẵng tiếng sét ình oàng
Dập dồn tia chớp cuồng phong sáng
Mộng vỡ phân ly khóc ngỡ ngàng

Đã hết thật rồi tắt ánh quang
Nước sông lặng lẽ rẽ đôi đàng
Thôi trông ngóng mỏi chờ ngày tháng
Để được thảnh thơi đón rỡ ràng.

March 11, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1026)

NỖI LÒNG KẺ NHÀ QUÊ

Hiu hiu thoang thoảng nhẹ sau hè
Kẻo kẹt quê nghèo dưới mái che
Ôm ấp con thơ chìm giấc điệp
Anh nhìn cảm xúc thấy lòng nghe!

Từ ngày trả lại tuổi mơ duyên
Mặc áo cô dâu ửng ánh thuyền
Xuôi nước theo chồng về bến mộng
Líu lo, quấn quýt cánh chim uyên

Lặng lẽ gió lùa sớm thổi xa
Hai năm ấm áp mảnh tình hoa
Yêu đương kết nụ theo ngày tháng
Nở trái trăng lòng của chúng ta

Anh thấy lòng anh quá đổi thương
Rồi lo lắng sợ cảnh sương buông
Chìm trong vắng lặng bầu cô tịch
Rỉ rả loang tan giữa quạnh trường!

Bởi cảnh nhà đây chẳng có gì
Con đường đồng áng chỉ mà đi
Sau mùa gieo hái dầm mưa nắng
Còn lại hồn bay bị níu ghì

Cơm rau đạm bạc để qua ngày
Nào có hương ngàn phả ngọn say
Xa vắng sắc màu bao thế sự
Vườn hoang heo hút một loài cây

Tìm đâu bù đắp lại tình em
Con lớn khôn rồi chịu cảnh đêm
Dốt nát học hành ôm thửa ruộng
Mình ơi! Nghĩ ngợi nát con tim!

8/5/2016
Nguyễn Thành Sáng

Nỗi Niềm Của Vợ

Ầuuuu ơooooo….Bìm bịp kêu nước lớn anh ơi…
Buôn bán không lời…. mà chèo chống mỏi tay…

Võng ru dỗ giấc con say nồng
Lạnh lẽo bao trùm tiết lập đông
Vách lá liêu xiêu không đủ ấm
Mưa rơi nhểu dột, gió lùa không

Thôn nghèo tần tảo mãi loay hoay
Chật vật miếng khoai qua chuỗi ngày
Lủ trẻ còi xương, mành khố rách
Cảnh đời cơ cực kiếp lá lay…

Đêm hôm len lén ngắm nhìn anh
Xơ xác ốm tong khoé rảnh vành
Bạc rũ phất phơ ôm chiếc trán
Trầm ưu thao thức suốt năm canh

Da sạm dãi dầu còm cõi đang
Xót thương da diết lệ hai hàng
Bôn ba vất vả nguồn sinh sống
Lặn lội lo toan chẳng quản màng

Thất bát mất mùa bởi bão đưa
Từ gà cục tác đến chiều trưa
Lấm lem thui thủi bên đồng áng
Hì hục ngày đêm với ruộng bừa

Chân trần trải gót dốc triền đê
Lặng lẽ suy tư trên lối về
Cố giấu nỗi niềm, cười hớt hải
Vì không muốn bận bịu hiền thê…

Nhói đau ray rứt luống chênh chao
Nhẹ hứng hàn sương giữa nghẹn ngào
Anh hỡi! Có hay lòng thắt quặn
Làm sao thay đổi phận lao đao?

March 11, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1027)

Nỗi Niềm Của Vợ

Ầuuuu ơooooo….Bìm bịp kêu nước lớn anh ơi…
Buôn bán không lời…. mà chèo chống mỏi tay…

Võng ru dỗ giấc con say nồng
Lạnh lẽo bao trùm tiết lập đông
Vách lá liêu xiêu không đủ ấm
Mưa rơi nhểu dột, gió lùa không

Thôn nghèo tần tảo mãi loay hoay
Chật vật miếng khoai qua chuỗi ngày
Lủ trẻ còi xương, mành khố rách
Cảnh đời cơ cực kiếp lá lay…

Đêm hôm len lén ngắm nhìn anh
Xơ xác ốm tong khoé rảnh vành
Bạc rũ phất phơ ôm chiếc trán
Trầm ưu thao thức suốt năm canh

Da sạm dãi dầu còm cõi đang
Xót thương da diết lệ hai hàng
Bôn ba vất vả nguồn sinh sống
Lặn lội lo toan chẳng quản màng

Thất bát mất mùa bởi bão đưa
Từ gà cục tác đến chiều trưa
Lấm lem thui thủi bên đồng áng
Hì hục ngày đêm với ruộng bừa

Chân trần trải gót dốc triền đê
Lặng lẽ suy tư trên lối về
Cố giấu nỗi niềm, cười hớt hải
Vì không muốn bận bịu hiền thê…

Nhói đau ray rứt luống chênh chao
Nhẹ hứng hàn sương giữa nghẹn ngào
Anh hỡi! Có hay lòng thắt quặn
Làm sao thay đổi phận lao đao?

March 11, 2019
Tam Muội

Nỗi Niềm Của Chồng

Ầuuuuu…ơooooo…Anh buồn có chốn thở than
Em buồn như ngọn…ờooo…ớooo…Em buồn như ngọn
nhang tàn… thắp… khuya…

Anh ngồi lặng lẽ ngắm nhìn em
Lúi húi, lom khom trước ngưỡng thềm
Quét lớp bụi mờ cho sạch sẽ
Để chờ lát nữa dưới màn đêm…

Chiếc bàn, hai ghế được bưng ra
Một hộp chuối khô với bịt trà
Hai vợ chồng mình cùng đối ẩm
Sẵn bàn đến việc dọn đi xa

Chớ chẳng thể nào sống mãi đây
Mịt mù tăm tối cả tương lai
Bởi bầu bát ngát chìm hoang vắng
Khắc khổ cần lao mãi tháng ngày

Điện đóm thì không, lộ cũng không
Muốn đi đây đó phải sang sông
Rồi men bờ đất vài cây số
Mới vượt khỏi qua chục cánh đồng

Mai nầy con cái sẽ dần khôn
Ăn uống, mọi bề tốn kém hơn
Cảnh sống thế nầy và chỉ vậy
Thì làm sao thể đủ đầy cơm

Chưa kể học hành, nên tấm thân
Trẻ thơ hôm sớm hứng khung tầng
Âm u, ảm đạm, vùng hoang quạnh
Có đâu được phím với cung đàn…

Sức mạnh nghĩa, tình ẩn trái tim
Giúp ta bỗng chốc hoá thành chim
Vượt ngàn hải lý xa vời vợi
Thì hỡi! Mình ơi! Mạnh dạn tìm…

11/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1028)

DÒNG TÂM SỰ

Em gánh nước, sắc chiều thu rười rượi
Giọt sầu còn đọng dưới khoé vành mi
Tấc lòng tôi xúc động nỗi ai bi
Tim khe khẻ thầm thì lời thương cảm!

Từ hôm đó, giữa dòng sông phủ xám
Có con thuyền lảng vảng sớm chiều hôm
Thức thao chờ đêm đến ngắm trăng son
Trải cánh mộng lướt vờn lên toả thắm

Nhà không xa mà then cài vạn dặm
Bóng thời gian gặm nhấm mãi lần sâu
Nhìn ai buồn, ai khổ với ai đau
Cơn gió chướng thổi vào se sắt tái

Cánh thư xanh có trải màu thơ dại?
Bởi yêu đương hay tại xót thương người
Tuổi mười sáu vội viết gởi đi rồi
Để ai đó một đời ôm nỗi nhớ!

Tôi vẫn biết lòng em trông gặp gỡ
Mong được nghe anh tỏ cạn tâm tình
Còn đây thì lại sợ vẽ nên hình
Viễn ảnh có “mẹ vợ mình” hung dữ

Thả dần quên làm cánh chim lữ thứ
Quên ngày xưa dòng chữ lá thư xanh
Quên bao lần “canh buổi chiều” gặp anh
Quên héo hắt gót chân tình vội bước…

Lệ ơi! Cả một đời em bạc phước
Vẫn cô đơn ảnh trước cổ quan tài
Em chết rồi, anh chạnh thấy nhớ ai
Hối hận khiến chuỗi ngày gieo trăn trở!…

13/5/2016
Nguyễn Thành Sáng

Xác Hồng Trải Bước Em Qua

Tay nắn nót gửi anh dòng dư lệ
Chuyện chúng mình dâu bể để truân chuyên
Lời Mẹ Cha đã quyết định thẩm quyền
Đành da diết chim uyên đường đôi ngả

Hạt tí tách dẳng dai lòng buốt giá
An ủi thầm tất cả chỉ phù vân
Mọi vấn vương thống khổ ải phong trần
Như chiếc lá nhạt dần phơi mặt đất

Xốp mầu mỡ ươm chồi non chất ngất
Trổ nụ cành tiết mật thoả bướm ong
Làm nguồn vui hữu dụng chuyển luân vòng
Hầu khuây khoả kiếp long đong bi luỵ

Nhưng phiền muộn lỏi len trùm xương tuỷ
Câu ước nguyền phỉ thuý thật mỏng manh
Dưới bầu êm hãy xoải cánh lượn vành
Chớ vất vưởng thâu canh chìm trăn trở

Hãy quên hết thắm duyên mà không nợ
Há hận sầu tan vỡ ánh trăng nay
Đừng xót xa bên ngọn gió đoạ đày
Hay tiếc nuối chuỗi ngày mây quyện nhánh

Tình đã siết con tim rơi từng mảnh
Xám sậm luồng sóng sánh nỗi niềm đau
Đêm đong đưa thêm khắc khoải dàu dàu
Mưa lất phất nát nhàu cơn ái mộng

Hoá công nỡ căng diều treo lồng lộng
Để đông tàn trống rỗng phút phân li
Em theo chồng xác pháo tiễn bước đi
Là vĩnh biệt những gì hằng ao ước.

March 12, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1029)

Xác Hồng Trải Bước Em Qua

Tay nắn nót gửi anh dòng dư lệ
Chuyện chúng mình dâu bể để truân chuyên
Lời Mẹ Cha đã quyết định thẩm quyền
Đành da diết chim uyên đường đôi ngả

Hạt tí tách dẳng dai lòng buốt giá
An ủi thầm tất cả chỉ phù vân
Mọi vấn vương thống khổ ải phong trần
Như chiếc lá nhạt dần phơi mặt đất

Xốp mầu mỡ ươm chồi non chất ngất
Trổ nụ cành tiết mật thoả bướm ong
Làm nguồn vui hữu dụng chuyển luân vòng
Hầu khuây khoả kiếp long đong bi luỵ

Nhưng phiền muộn lỏi len trùm xương tuỷ
Câu ước nguyền phỉ thuý thật mỏng manh
Dưới bầu êm hãy xoải cánh lượn vành
Chớ vất vưởng thâu canh chìm trăn trở

Hãy quên hết thắm duyên mà không nợ
Há hận sầu tan vỡ ánh trăng nay
Đừng xót xa bên ngọn gió đoạ đày
Hay tiếc nuối chuỗi ngày mây quyện nhánh

Tình đã siết con tim rơi từng mảnh
Xám sậm luồng sóng sánh nỗi niềm đau
Đêm đong đưa thêm khắc khoải dàu dàu
Mưa lất phất nát nhàu cơn ái mộng

Hoá công nỡ căng diều treo lồng lộng
Để đông tàn trống rỗng phút phân li
Em theo chồng xác pháo tiễn bước đi
Là vĩnh biệt những gì hằng ao ước.

March 12, 2019
Tam Muội

Nỗi Buồn Thân Phận

Vài bữa nữa đây, nhà của em
Thảm nhung lót cửa, cổng treo đèn
Rộn ràng, rực rỡ lần đưa tiễn
Cô gái theo chồng về chốn quên…

Những gì dĩ vãng dưới mây đưa
Thắm thiết cùng ai tắm ngọn lùa
Canh cánh, tình đan chờ gối mộng
Giờ đây theo gió thoảng trôi qua

Để kẻ vu quy được nhẹ nhàng
Bao tay trắng muốt nắm tơ vàng
Nâng niu giữ chặt, tròn ôm ấp
Lối phẳng thênh thang nở rộ hàng!…

Tôi đứng bên nầy nép sát cây
Bởi ngần ngại gặp ánh nhìn ngay
Khiến cho buốt tái càng thêm buốt
Vương vấn, đau thương chuỗi tháng ngày…

Bởi còn đâu nữa một dòng sông
Sớm tối ngược xuôi dãy lớn ròng
Lờ lững con thuyền đưa rước khách
Âm thầm chờ đợi bóng xa xăm

Đâu còn tiếng hẹn với câu thề
Ấp ủ trong lòng mỗi bước đi
Dẫu cõi không gian trùm bát ngát
Vườn thu nẻo vắng vẫn quay về

Tôi không hờn trách giận em đâu
Chớ để khuôn trăng đọng ánh sầu
Bởi chính do tôi hình thấp bé
Làm sao có thể vói lên cao…

12/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1030)

THAO THỨC NỖI LÒNG

Đêm nay trăn trở, cạn suy rồi
Không thể con thuyền mãi thả trôi
Để đến hoàng hôn nhìn nắng tắt
Nỗi niềm canh cánh hứng sao rơi!

Giờ đây heo hút giữa mênh mông
Vắng trước, hụt sau, trống cõi lòng
Lửa tắt, đèn hiu, ôm khúc nhạc
Nỉ non, réo rắt phả trời đông

Lặng lẽ, chơ vơ ngắm nguyệt tàn
Đêm dài theo thắt tím buồng gan
Xa xăm, đồng vọng lời rên rỉ
Ghịt níu tâm hồn vạn khúc than

Con thơ khôn lớn chẳng bằng ai
Nắng dãi, mưa dầm, nát cả vai
Tối sẩm giăng đầy lên biển sống
Tột cùng diễm phúc chỉ vài chai..!

Quyết định mai nầy ta sẽ đi
Tìm về khoảng lộng cánh chim di
Có dòng tôm cá, vườn xinh mộng
Ấm áp, no say, dưới nguyệt thì

Biết rằng một sớm lắm cần lao
Nẻo vắng quanh co kiếm ngả vào
Chốn lạ chơi vơi, ngàn đá sỏi
Thuyền nan tơi tả trước ngàn dao

Ánh sẽ loang dần giữa núi non
Không còn những tối tím hồn son
Lắng nghe cung nhịp trầm ai oán
Héo úa thời gian rã mảnh tròn

Trọn đời khắc khoải nhỏ từng cơn!

9/5/2016
Nguyễn Thành Sáng

Ray Rứt Can Trường

Mưa dầm gió dạt đã bao đêm
Nước lũ tràn lan mảnh đất mềm
Đám dế khóc than, bìm bịp oán
Ềnh oang ếch nhái quạnh hiu thêm

Suy tư thao thức ngóng tia vàng
Rũ rượi sững sờ hạt lệ đang
Lã chã chảy dòng khơi đáy huyệt
Cảnh nhà thiếu hụt trĩu oằn mang

Mẹ Cha tuổi hạc sắp về trời
Cốt tuyết thân mòn sương trắng rơi
Cuộc sống thăng trầm dầy hiểm hóc
Ngẫm mà bứt rứt mãi chơi vơi

Đắn đo khép lại tháng ngày mơ
Dẫu ước thề duyên mộng bến bờ
Gợn sóng dập dồn hay bão nổi
Nguyền luôn tạc dạ kết hồn thơ

Hẩm phận thuyền quyên kiếp lạc lòi
Tơ chùng khung cửi xót con thoi
Chiều buông ảm đạm sầu chim nhạn
Khoan nhặt mịt mù đợi bóng soi

Dạm ngõ nhà trai ở thị thành
Phụ bần tham phú phải xa anh
Từ nay khuất nẻo tình ngăn lối
Vinh nhục hèn sang cũng đoạn đành

Chiếc khăn kỷ vật thuở sơ giao
Giờ khắc tên Phong với giọt đào
Thắt thẻo can trường nay nhắn gửi
Đàn trơ đứt chỉ quyện tầng cao.

March 12, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1031)

Ray Rứt Can Trường

Mưa dầm gió dạt đã bao đêm
Nước lũ tràn lan mảnh đất mềm
Đám dế khóc than, bìm bịp oán
Ềnh oang ếch nhái quạnh hiu thêm

Suy tư thao thức ngóng tia vàng
Rũ rượi sững sờ hạt lệ đang
Lã chã chảy dòng khơi đáy huyệt
Cảnh nhà thiếu hụt trĩu oằn mang

Mẹ Cha tuổi hạc sắp về trời
Cốt tuyết thân mòn sương trắng rơi
Cuộc sống thăng trầm dầy hiểm hóc
Ngẫm mà bứt rứt mãi chơi vơi

Đắn đo khép lại tháng ngày mơ
Dẫu ước thề duyên mộng bến bờ
Gợn sóng dập dồn hay bão nổi
Nguyền luôn tạc dạ kết hồn thơ

Hẩm phận thuyền quyên kiếp lạc lòi
Tơ chùng khung cửi xót con thoi
Chiều buông ảm đạm sầu chim nhạn
Khoan nhặt mịt mù đợi bóng soi

Dạm ngõ nhà trai ở thị thành
Phụ bần tham phú phải xa anh
Từ nay khuất nẻo tình ngăn lối
Vinh nhục hèn sang cũng đoạn đành

Chiếc khăn kỷ vật thuở sơ giao
Giờ khắc tên Phong với giọt đào
Thắt thẻo can trường nay nhắn gửi
Đàn trơ đứt chỉ quyện tầng cao.

March 12, 2019
Tam Muội

Em Hãy Yên Lòng Mà Quên Đi

Đây chiếc khăn thêu, dấu lệ nhoà
Tôi vừa nhận được tối hôm qua
Em nhờ người bạn mang trao lại
Khiến kẻ trọn đêm cận góc nhà…

Lặng lẽ, bâng khuâng sát bậc thềm
Âm thầm, chầm chậm mở ra xem
Để rồi da diết bầu tâm sự
Tê tái ngập tràn, nghẹn trái tim

Hồn Phong quyện đó chính là tôi
Thuở đã cùng Ai dưới bóng trời
Yêu dấu ngọt ngào muôn thắm thiết
Non thề biển hẹn gửi trăng soi!

Vậy mà giờ lại kẻ tên Phong
Khắc khoải đau thương, nát cõi lòng
Ôm trọn khối sầu nơi tĩnh mịch
Chờ ngày trông thấy sáo sang sông

Em sẽ theo chồng bỏ lại đây
Một bờ kỷ niệm lá me bay
Có con đò nhỏ chèo trên nước
Ấp ủ tin yêu đợi tháng ngày…

Giờ thì tất cả chẳng còn chi
Cũng bởi do tôi hổng có gì
Tay trắng, quê mùa, sương giá lạnh
Làm sao đủ sức dẫn em đi

Công lao dưỡng dục, nghĩa sanh thành
Đâu thể cam tâm dõi mắt nhìn
Tuổi hạc xế chiều canh cánh khổ
Thì thôi! Em hỡi! Chuyện đôi mình…

12/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1032)

Nhỏ Lòng

(TNBC – Nhất Vận)

Ra đi để lại mối tơ vương
Vò võ năm canh khóc đoạn trường
Gió mộng ưu buồn xuôi đổi hướng
Trăng tình thảm đạm ngược quay phương
Cô đơn lặng lẽ trôi dòng tưởng
Quạnh quẽ âm thầm nhỏ lệ thương
Tan tác trưa hè, rơi đoá phượng
Đêm tàn lạnh lẽo nhểu hàn sương

Nguyễn Thành Sáng

Duyên Sầu Cô Lẻ

(Nhất Vận – Song Thanh Điệp Vận)

Trầm ngâm hứng đựng giọt lường sương
Quạnh ánh lêu nghêu lấm tấm hường
Lúi húi mây gầy trông hướng phượng
Lui cui dế trễ ngóng đường mương
Rèm em bóng vọng âu sầu tưởng
Gác hạc duyên nguyền lỡ dở vương
Trách mạch ngăn lằn đau trượng chưởng
Tình rinh thảm trạm lệ tương trường.

March 13, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1033)

Mộng Hồn Trôi

Hồn thương ơi! Từ xa em vọng lại
Khúc tiêu buồn, tê tái cõi lòng anh
Dưới ráng chiều mây nhạt phủ mờ xanh
Nghe da diết, quẩn quanh niềm trăn trở!

Muốn dang tay hốt vầng trăng sáng tỏ
Trải về em để đuổi bóng mờ đen
Mà xa xôi, tít tận chốn trời đêm
Đành day dứt, tim sầu ôm nỗi nghẹn

Lửa hương yêu tháng ngày ta vun vén
Bằng hồn trăng, ánh quyện rải trời mây
Lan toả về hoa lá với ngàn cây
Cho kết nụ, đâm chồi phơi tuế nguyệt

Có đôi lúc thâm trầm mang tha thiết
Cũng khi buồn chẳng biết nói sao hơn
Dòng suối ngọt theo ngõ ngách man mơn
Rồi tụ lại, gom về sông tình mộng!

Từng đêm sương gió trăng say lay động
Rượu chun đầy kết bóng vút tầng mây
Giữa không gian ngây ngất thả hồn bay
Đẩy bóng tối đoạ đày rơi khuất nẻo

Nhưng em ơi! Lòng anh như thắt thẻo
Bởi cây trồng, tưới nước để mà xem
Khi phong ba, tơi tả cuốn thân mềm
Chỉ xa xót, không đem vào giữ được

Nhìn sông xanh lững lờ ra phía trước
Chiếc thuyền đời vẫn lặng lẽ mờ khơi
Mà sao như bến dừng nơi diệu vợi
Nhịp cung đàn rười rượi kéo hồn trôi!

Nguyễn Thành Sáng

Bên Đời Lạc Lõng Hồn Hoa

Đêm thao thức với tàng dầu khắc lụn
Nỗi niềm riêng nát vụn đoá quỳnh lan
Mối tình sâu bỗng phấp phỏng ngập tràn
Đời rã mộng miên man chùng tâm khảm

Thế là hết duyên treo lồng mây xám
Anh hững hờ trải thảm bước phồn hoa
Em chênh vênh lạnh lẽo suối loà xoà
Khơi hệ luỵ vỡ oà bao nhức nhối

Tiếng xào xạc khẽ khàng cơn gió thổi
Điệu phong linh cứ trỗi khúc liên hồi
Cho não nề mắt hướng vọng xa xôi
Tim quặn thắt vành môi ươm giọt đắng

In đối bóng trong căn phòng vắng lặng
Nhặt tơ vò đằng đẵng chuỗi suy tư
Anh ra đi là giết nửa trái nhừ
Nụ héo úa ngất ngư rầu dâu bể

Buồn dằng dặc bão trùm lên cung quế
Xuân chưa tàn sao để lá vàng rơi
Nghe chơi vơi ray rứt dưới khung trời
Những thương nhớ khiến tơi bời cõi dạ

Mưa nhểu hạt hay châu ròng lã chã
Mà gối chăn như đã thấm đọt sầu
Ngẫm mai nầy em biết phải về đâu
Khi lạc lõng phủ bầu đen đơn chiếc

Thuyền rẽ lối trập trùng trên sóng biếc
Cố níu ghì tàn tiệc nhận chua cay
Đành đôi nơi dẫu nghịch cảnh đọa đày
Chôn đáy mộ chuỗi ngày xưa thân ái.

March 13, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1034)

Bên Đời Lạc Lõng Hồn Hoa

Đêm thao thức với tàng dầu khắc lụn
Nỗi niềm riêng nát vụn đoá quỳnh lan
Mối tình sâu bỗng phấp phỏng ngập tràn
Đời rã mộng miên man chùng tâm khảm

Thế là hết duyên treo lồng mây xám
Anh hững hờ trải thảm bước phồn hoa
Em chênh vênh lạnh lẽo suối loà xoà
Khơi hệ luỵ vỡ oà bao nhức nhối

Tiếng xào xạc khẽ khàng cơn gió thổi
Điệu phong linh cứ trỗi khúc liên hồi
Cho não nề mắt hướng vọng xa xôi
Tim quặn thắt vành môi ươm giọt đắng

In đối bóng trong căn phòng vắng lặng
Nhặt tơ vò đằng đẵng chuỗi suy tư
Anh ra đi là giết nửa trái nhừ
Nụ héo úa ngất ngư rầu dâu bể

Buồn dằng dặc bão trùm lên cung quế
Xuân chưa tàn sao để lá vàng rơi
Nghe chơi vơi ray rứt dưới khung trời
Những thương nhớ khiến tơi bời cõi dạ

Mưa nhểu hạt hay châu ròng lã chã
Mà gối chăn như đã thấm đọt sầu
Ngẫm mai nầy em biết phải về đâu
Khi lạc lõng phủ bầu đen đơn chiếc

Thuyền rẽ lối trập trùng trên sóng biếc
Cố níu ghì tàn tiệc nhận chua cay
Đành đôi nơi dẫu nghịch cảnh đoạ đày
Chôn đáy mộ chuỗi ngày xưa thân ái.

March 13, 2019
Tam Muội

Nhớ! Để Buồn

Mười năm đăng đẳng bóng thời gian
Vương vấn hình em biết bấy lần
Vì sợ cơ hàn, mong chuyển mới
Để giờ day dứt cả tâm can…

Đôi ta vui sống ở đồng quê
Cảm mến, yêu thương, dạ ước thề
Mong mỏi se tròn tơ chỉ mối
Kết thành duyên nợ, nghĩa Phu Thê

Nhưng rồi đối diện cảnh cần lao
Hôm sớm loanh quanh cuốc với đào
Xong lại ruộng nương cùng lưới bắt…
Khiến niềm ngao ngán đọng vào sâu

Bởi hoài trăn trở ngại mai đây
Vất vả nắng mưa suốt chuỗi dài
Xế bóng, chiều tàn dầy điểm trắng
Cũng nầy mộc mạc dưới sương mây…

Anh tạm xa em, đến thị thành
Cố tìm gì đó giữa bôn ba
Cho đời thay đổi, thêm tiền bạc
Về chợ định cư, mua sắm nhà…

Tiếng sét ái tình chợt đẩy xuôi
Trăng thanh, gió mát một khung trời
Có đôi thắm thiết thầm xây mộng…
Bỗng chốc lòng anh nỡ phụ rồi

Đám cưới lẹ làng, vội có con
Vai oằn trĩu nặng nỗi lo toan
Thế mà chồng vợ khô khan nhạt
Kỷ niệm, người xưa…Nhớ! Để buồn…

13/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1035)

Em Hãy Đi Thật Xa Đừng Trở Lại…

Nhìn em đi mà lòng tôi da diết
Cũng cam đành chớ biết phải sao hơn
Khi hiện tại chẳng còn chi tha thiết
Thì làm gì có được nghĩa trăng son…

Cuộc sống chung sớm hôm nhiều chán nản
Đối diện buồn, hụt hẫng nỗi tâm tư
Bởi tất cả hiện giờ là gượng gắng
Sẽ đẩy ngầm dai dẳng đỉnh chơ vơ

Vần thơ cũ! Vần thơ tình chan chứa
Trổi cung đàn loang giữa cõi mênh mông
Còn giờ đây phập phòng vài đóm lửa
Dưới khung mờ dần rã trước hàn đông

Năm tháng nào mặn nồng duyên chồng vợ
Thắm đượm đầy, thương nhớ mỗi lần xa
Nay thành vạt ráng tà treo ngọn gió
Chìm lụn dần, khuất ngõ bãi tha ma

Chuỗi thời gian đậm đà hương chăn gối
Men ái ân vời vợi ngút tầng mây
Phút giây nầy kéo dài thành nhức nhói
Ép bụng mình buộc trói, tránh phôi phai…

Bao“vết sẹo”phủ dầy nơi ký ức
Sẽ ít nhiều day dứt lúc em đang…
Còn ở tôi nhìn vầng trăng rụng mất
Sợ đêm dài gió giật mảnh sương tan

Thôi thì hãy! Chịu lần đau vĩnh biệt
Còn hơn là nuối tiếc cánh hoa rơi
Để kỷ niệm một thời trên biển biếc
Âm ỉ hoài, rũ riệt bóng chơi vơi

Thà chia tay để rồi nghe vương vấn
Còn hơn là bến vắng đậu con đò
Bởi khách đâu để mà chờ mà bận
Thả nhịp chèo phấn chấn điệp ầu ơ…

Em hãy đi thật xa đừng trở lại
Để cuộc đời còn đấy ở tim tôi
Bỗng một hôm chạnh bồi hồi tê tái
Nhớ bóng hình người ấy đã lìa nơi…

15/2/2019
Nguyễn Thành Sáng

Chỉ Còn Vỏn Vẹn Đêm Nay

Sáng mai nầy có lẽ chẳng còn chi
Thời gian xoá những gì hằng ao ước
Cao địa vị xa hoa vang lừng bước
Anh sang cầm đánh cược cuộc tình trao

Sáng mai nầy ngọn gió thổi hanh hao
Vầng mây xám nghẹn ngào ôm triền núi
Giàn thiên lý héo tiêu điều trơ trụi
Lầu dã tràng cát bụi cuộn cuồn bay

Sáng mai nầy đằng đẵng chuỗi đắng cay
Hẩm hiu kiếp heo may tàng lá rụng
Đường khập khễnh cheo leo vào thung lũng
Ngẫm bùi ngùi lúng phúng ngọn trường giang

Sáng mai nầy anh trải dọc thênh thang
Vui mệnh số bẽ bàng riêng em chịu
Hai lối rẽ chông chênh vòng bám víu
Dây lỡ làng nặng trĩu nỗi niềm đưa

Sáng mai nầy tí tách đọt phùn mưa
Dưới huyễn hoặc lưa thưa mờ nhân ảnh
Nàng tuyệt mỹ thẹn thùng vai sát cánh
Gửi má hường phúc hạnh toả long lanh

Sáng mai nầy em vĩnh viễn mất anh
Ngăn suối lệ thấm vành mi cách trở
Đơn thất thểu buồn vương câu duyên nợ
Bóng thẫn thờ tan vỡ rớt huyệt sâu

Sáng mai nầy lộng lẫy đón cô dâu
Hồng xác pháo cau trầu têm môi thắm
Nét phấn khởi cung đàn yêu say đắm
Ngưỡng đường đời vạn dặm mãi chung đôi

Sáng mai nầy tan hợp phận bèo trôi
Nay khép lại hỡi ôi bầu nghiệt ngã
Sóng cứ vỗ dập dồn mòn sỏi đá
Mảnh sắt son vội vã cuốn treo dòng

Hết thật rồi bao kỷ niệm hoài mong
Em thầm lặng khuê phòng rơi tủi ngọc
Mím rỉ máu dặn lòng thôi đừng khóc
Nhưng võ vò trằn trọc suốt năm canh.

March 14, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1036)

Mối Tơ Lòng

Vương vấn tơ lòng buộc bóng đi
Niềm mơ, ý mộng phổ hồn thi
Nhẹ nhàng điệp khúc phơi giang thuỷ
Dìu dặt trời mây trải mộng thì
Hỏi gió trở trăn trao ý nghĩ
Ngắm trăng thao thức gói tơ suy
Ánh vàng chốn ấy ngàn thâm thuý
Một mảnh hương tình mãi khắc ghi.

Nguyễn Thành Sáng

Tình Lỡ

(Nhất Vận – Thủ Vỹ Ngâm -Ngũ Độ Thanh)

Đường duyên lấp lửng tợ huyền mây
Đã vậy sao hoài ấp ủ xây
Tưởng bóng bao lần soi nguyệt quẫy
Mơ hình mấy bận duỗi trời vây
Ê chề nhạt nhẽo còn chưa ngấy
Mỏi mệt ơ thờ vẫn cứ nhây
Lặng lẽ đò xuôi dòng mái đẩy
Đường duyên lấp lửng tợ huyền mây

March 14, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1037)

Chỉ Còn Vỏn Vẹn Đêm Nay

Sáng mai nầy có lẽ chẳng còn chi
Thời gian xoá những gì hằng ao ước
Cao địa vị xa hoa vang lừng bước
Anh sang cầm đánh cược cuộc tình trao

Sáng mai nầy ngọn gió thổi hanh hao
Vầng mây xám nghẹn ngào ôm triền núi
Giàn thiên lý héo tiêu điều trơ trụi
Lầu dã tràng cát bụi cuộn cuồn bay

Sáng mai nầy đằng đẵng chuỗi đắng cay
Hẩm hiu kiếp heo may tàng lá rụng
Đường khập khễnh cheo leo vào thung lũng
Ngẫm bùi ngùi lúng phúng ngọn trường giang

Sáng mai nầy anh trải dọc thênh thang
Vui mệnh số bẽ bàng riêng em chịu
Hai lối rẽ chông chênh vòng bám víu
Dây lỡ làng nặng trĩu nỗi niềm đưa

Sáng mai nầy tí tách đọt phùn mưa
Dưới huyễn hoặc lưa thưa mờ nhân ảnh
Nàng tuyệt mỹ thẹn thùng vai sát cánh
Gửi má hường phúc hạnh toả long lanh

Sáng mai nầy em vĩnh viễn mất anh
Ngăn suối lệ thấm vành mi cách trở
Đơn thất thểu buồn vương câu duyên nợ
Bóng thẫn thờ tan vỡ rớt huyệt sâu

Sáng mai nầy lộng lẫy đón cô dâu
Hồng xác pháo cau trầu têm môi thắm
Nét phấn khởi cung đàn yêu say đắm
Ngưỡng đường đời vạn dặm mãi chung đôi

Sáng mai nầy tan hợp phận bèo trôi
Nay khép lại hỡi ôi bầu nghiệt ngã
Sóng cứ vỗ dập dồn mòn sỏi đá
Mảnh sắt son vội vã cuốn treo dòng

Hết thật rồi bao kỷ niệm hoài mong
Em thầm lặng khuê phòng rơi tủi ngọc
Mím rỉ máu dặn lòng thôi đừng khóc
Nhưng võ vò trằn trọc suốt năm canh.

March 14, 2019
Tam Muội

Giây Phút Cuối Lặng Nhìn
Người Yêu Lên Xe Hoa

Chút nữa thôi cung đàn nức nở
Nghẹn sông thương đoạn lở đoạn bồi
Lục bình nhấp nhố lờ trôi
Dưới bầu diệu vợi vào nơi im lìm…

Chút nữa thôi mảnh thuyền trăng mộng
Đậu đợi chờ đôi bóng hồn Ai
Giờ ghì dây lại, bàn tay
Nhổ neo lặng lẽ rời ngay khỏi bờ

Chút nữa thôi ầu ơ điệp khúc
Ru giấc nồng những lúc kề nhau
Hoá thành điệu nhạc sầu đau
Tiễn đưa thả gót qua cầu lắc lư

Chút nữa thôi nắng mưa bậu bạn
Mật ngọt ngào, lai láng yêu đương
Dần theo khoảnh khắc vấn vương
Phôi pha chầm chậm bên đường vắng toanh

Chút nữa thôi bầu xanh muôn thuở
Mây sẽ đùn đậy ngõ người đi
Thầm như muốn nói điều gì
Nhưng ngần ngại bụi, li ti vụn vằn

Chút nữa thôi khung tầng ngập xám
Phủ trùm lên kẻ lặng đứng nhìn
Xót xa cay đắng chữ tình
Để từ quả tím rung rinh tủi hờn

Chút nữa thôi tiếng đờn êm ả
Sẽ đổi thành rỉ rả âm vang
Như thầm đưa tiễn vỡ tan
Về nơi bóng tối nhẹ nhàng chìm đi

Chút nữa thôi ánh thề khuất núi
Có một người thui thủi mình ên
Cõi lòng da diết buồn tênh
Cố quên lại nhớ mênh mang nỗi niềm…

Em theo chồng về bên xứ lạ
Tôi đứng nhìn theo gió đong đưa
Bóng hình kỷ niệm ngày xưa
Chập chờn, lởn vởn như là mới đây…

15/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1038)

Hoài Vọng

Nhưng khổ vì yêu cảnh trái ngang
Tim thương lai láng, áng mây giăng
Lam buồn chiều vắng, bầu hoang tịch
Tình nhớ, trời xa, mộng lỡ làng
Thuyền đậu chờ hoài, trông sóng nước
Khách sầu đón mãi, đợi hồn trăng
Đêm sâu vò vỏ bầu tâm sự
Lá nhỏ sương khuya, giọt mấy hàng!

Nguyễn Thành Sáng

Biển Vắng Trầm Ưu

(Nhất Vận – Tứ Vần – Ngũ Độ Thanh)

Vọng mãi hồng tin đời chán nản
Mơ hoài đỏ tín phận lầm than
Chàng đi mấy bận xuân tình mãn
Thiếp ở bao lần hạ nghĩa tan
Lỡ dở chờ trông sầu cánh nhạn
U buồn cách biệt dõi đường san
Ngồi nghe gió lộng hoàn ca bản
Bãi vắng đìu hiu bọt biển tràn.

March 15, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1039)

Nỗi U Hoài

Ôi đêm nay! Trăng tàn sau đỉnh núi
Ôm mối sầu thui thủi một mình ta
Bỗng mây mờ trôi về giăng khắp ngã
Để lạnh lùng, tơi tả, nỗi chơi vơi!

Giọt đọng sương kết tụ để rồi rơi
Vầng lóng lánh để rồi vơi tan nhạt
Cho nhớ nhung, luyến lưu, sầu chan chát
Dưới đêm mờ bàng bạc nhớ hồn hoa

Có biết chăng tay tôi ôm tàn tạ
Nghẹn vì sao vội vã cuộc đổi thay
Để nửa chừng cánh nhạn phải ngừng bay
Đang rạng ánh lại mưa hờn bất chợt

Còn đâu nữa những chiều vàng thưa thớt
Tay trong tay bỡn cợt, nét yêu say
Tiếng sáo diều theo gió lộng về ai
Tim dào dạt ngất ngây tình mộng thắm

Ghế công viên hồn thương hoà nhịp ấm
Nhạc yêu đương, lay nhẹ khúc thanh thao
Tôi vươn tay níu lại ánh ngàn sao
Để lung linh, ngân nga lời em nói…

Vậy mà nay, nửa đoạn đường chưa tới
Giọt sương buồn sớm nhỏ vỡ tan phai
Dây tơ hồng đang kết vội lìa tay
Thuyền lặng lẽ u hoài xa bến mộng

Rồi đây ngày tháng em ở bên chồng
Biết còn nhớ một thời ta gặp gỡ
Được ấm êm trên khung trời rộng mở
Có một lần chạnh nhớ khúc tình tan!

Nguyễn Thành Sáng

Yêu Trong Ảo Vọng

Vầng chênh chếch lững lờ treo ngọn liễu
Lưa thưa vàng xuyên chiếu nhạt phòng loan
Lá lao xao đang tấu khúc khải hoàn
Gió khàng khẽ mành voan đong đưa trớn

Đêm quạnh quẽ nỗi niềm dâng gờn gợn
Thắt thẻo lòng lởn vởn bóng hình ai
Em ngu ngơ chuốc luỵ đổ vóc hài
Chìm tư tưởng thu phai nhoà tang hải

Lỡ trót dại đón mừng tình nhân ngãi
Tím giọt sầu tê tái nhểu vào đông
Lấp giá băng héo hắt phủ sắc hồng
Sóng cuồn cuộn bão giông dòng nghiệt ngã

Anh đã đến đươm chồi non vội vã
Ướp say hồn rất lạ những áng thơ
Chuỗi vu vơ thắm thiết dưới trăng mờ
Thêu kỷ niệm dệt tơ trên cung gấm

Anh đã xoá tầng không mầu đen sẫm
Khảy tiếng đàn phôi ngẫm nghĩ thời qua
Vốn rong rêu nay hớn hở đậm đà
Trôi ngày tháng mặn mà nồng chan chứa

Nhưng có lẽ em không là một nửa
Anh mỏi mòn ngọn lửa sưởi hồn côi
Hứng gành sương lâng cảm xúc từng hồi
Mãi đồng điệu đắp bồi bông trổ nhuỵ

Duyên tan vỡ xót câu thề chung thuỷ
Đống tro tàn tiều tuỵ giữa nhớ thương
Bao hoang mang kết tụ điệp chán chường
Hoài ảo vọng thiên đường xây có được?

March 15, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1040)

Yêu Trong Ảo Vọng

Vầng chênh chếch lững lờ treo ngọn liễu
Lưa thưa vàng xuyên chiếu nhạt phòng loan
Lá lao xao đang tấu khúc khải hoàn
Gió khàng khẽ mành voan đong đưa trớn

Đêm quạnh quẽ nỗi niềm dâng gờn gợn
Thắt thẻo lòng lởn vởn bóng hình ai
Em ngu ngơ chuốc luỵ đổ vóc hài
Chìm tư tưởng thu phai nhoà tang hải

Lỡ trót dại đón mừng tình nhân ngãi
Tím giọt sầu tê tái nhểu vào đông
Lấp giá băng héo hắt phủ sắc hồng
Sóng cuồn cuộn bão giông dòng nghiệt ngã

Anh đã đến đươm chồi non vội vã
Ướp say hồn rất lạ những áng thơ
Chuỗi vu vơ thắm thiết dưới trăng mờ
Thêu kỷ niệm dệt tơ trên cung gấm

Anh đã xoá tầng không mầu đen sẫm
Khảy tiếng đàn phôi ngẫm nghĩ thời qua
Vốn rong rêu nay hớn hở đậm đà
Trôi ngày tháng mặn mà nồng chan chứa

Nhưng có lẽ em không là một nửa
Anh mỏi mòn ngọn lửa sưởi hồn côi
Hứng gành sương lâng cảm xúc từng hồi
Mãi đồng điệu đắp bồi bông trổ nhuỵ

Duyên tan vỡ xót câu thề chung thuỷ
Đống tro tàn tiều tuỵ giữa nhớ thương
Bao hoang mang kết tụ điệp chán chường
Hoài ảo vọng thiên đường xây có được?

March 15, 2019
Tam Muội

Ngang Trái Tiền Duyên

Quỳnh Nương ơi! Điệp trùng diệu vợi
Chợt bất ngờ một tối trăng thanh
Khiến xuôi ta gặp lại nàng
Giữa bầu lồng lộng ngập tràn du dương…

Kể từ ấy bâng khuâng, nhung nhớ
Cứ loang dần, cửa ngõ tâm tư
Để khi lặng lẽ, thẫn thờ
Lúc thao thức quạnh, vật vờ con tim

Cái gì đó nằm yên giữa trái
Mãi từng hồi động đậy, lắc lay
Khiến cho khoảnh khắc bàn tay
Xuýt xoa trăn trở, phôi phai ngậm ngùi!

Bởi lăn lốc nửa đời cát bụi
Gãy cánh ngàn thui thủi héo hon
Chùng dây rệu rã cung đàn
Nhịp dòng khoan nhặt võ vàng dư âm

Giờ bỗng chốc khung tầng mịt xám
Phủ bao trùm u ám bấy lâu
Nhẹ nhàng trôi giạt vào đâu
Trả bầu rạng rỡ thuở nào thênh thang

Nhưng chầm chậm bóng tàn chuyển đến
Nẻo phù vân khấp khểnh, éo le
Mặn nồng, ấm áp phu thê
Lỡ làng hiện kiếp đợi về mà thôi

Em có thấy bồi hồi không hỡi
Và có nghe rười rượi xót xa
Uyên Ương thắm thiết đậm đà
Phải đành cam chịu ngân nga nỗi buồn…

16/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1041)

Ngang Trái Tiền Duyên

Quỳnh Nương ơi! Điệp trùng diệu vợi
Chợt bất ngờ một tối trăng thanh
Khiến xuôi ta gặp lại nàng
Giữa bầu lồng lộng ngập tràn du dương…

Kể từ ấy bâng khuâng, nhung nhớ
Cứ loang dần, cửa ngõ tâm tư
Để khi lặng lẽ, thẫn thờ
Lúc thao thức quạnh, vật vờ con tim

Cái gì đó nằm yên giữa trái
Mãi từng hồi động đậy, lắc lay
Khiến cho khoảnh khắc bàn tay
Xuýt xoa trăn trở, phôi phai ngậm ngùi!

Bởi lăn lốc nửa đời cát bụi
Gãy cánh ngàn thui thủi héo hon
Chùng dây rệu rã cung đàn
Nhịp dòng khoan nhặt võ vàng dư âm

Giờ bỗng chốc khung tầng mịt xám
Phủ bao trùm u ám bấy lâu
Nhẹ nhàng trôi giạt vào đâu
Trả bầu rạng rỡ thuở nào thênh thang

Nhưng chầm chậm bóng tàn chuyển đến
Nẻo phù vân khấp khểnh, éo le
Mặn nồng, ấm áp phu thê
Lỡ làng hiện kiếp đợi về mà thôi

Em có thấy bồi hồi không hỡi
Và có nghe rười rượi xót xa
Uyên Ương thắm thiết đậm đà
Phải đành cam chịu ngân nga nỗi buồn…

16/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thời Gian Chóng Sẽ Hoà Duyên

Hồn Lang hỡi! Mây luồn ngoài cổng
Điệu nghê thường trầm bỗng đêm thanh
Đôi Quyên tái ngộ mộng lành
Ngờ đâu hụt hẫng đẫm gành sương giăng

Xuôi tuế nguyệt ngắm băng tuyết phủ
Lệch cung đàn héo nụ tình chung
Lỗi câu gá nghĩa tương phùng
Đong đưa nghiệt ngã bão bùng dây tơ

Nỗi khắc khoải ngăn bờ cách biệt
Đêm từng đêm da diết quặn đau
Gối chăn quạnh ánh phai màu
Buồn vương khoé lệ nát nhàu tâm tư

Đông thu hạ xuân chừ đang đến
Thiếp võ vò thắt bện sợi tương
Khuê trung vất vưởng dáng hường
Lẻ loi chiếc bóng lược gương lỡ làng

Duyên vạn kỷ trái ngang hiện kiếp
Siết can trường trỗi điệp đắng cay
Gió giông ngụp lặn đoạ đày
Sơn khê diệu vợi tháng ngày xót xa

Đành xướng hoạ phôi pha luyến nhớ
Ngớt u hoài trăn trở canh thâu
Dế than vọ hú đượm sầu
Tay đan mảnh áo lạc bâu chỉ rời

Nơi âm cảnh mãn đời hướng vọng
Bến sông Ma cô đọng đợi chờ
Rồi đây thoả cánh ước mơ
Giao bôi hợp cẩn phất phơ thuyền rồng.

March 16, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1042)

Thời Gian Chóng Sẽ Hoà Duyên

Hồn Lang hỡi! Mây luồn ngoài cổng
Điệu nghê thường trầm bỗng đêm thanh
Đôi Quyên tái ngộ mộng lành
Ngờ đâu hụt hẫng đẫm gành sương giăng

Xuôi tuế nguyệt ngắm băng tuyết phủ
Lệch cung đàn héo nụ tình chung
Lỗi câu gá nghĩa tương phùng
Đong đưa nghiệt ngã bão bùng dây tơ

Nỗi khắc khoải ngăn bờ cách biệt
Đêm từng đêm da diết quặn đau
Gối chăn quạnh ánh phai màu
Buồn vương khoé lệ nát nhàu tâm tư

Đông thu hạ xuân chừ đang đến
Thiếp võ vò thắt bện sợi tương
Khuê trung vất vưởng dáng hường
Lẻ loi chiếc bóng lược gương lỡ làng

Duyên vạn kỷ trái ngang hiện kiếp
Siết can trường trỗi điệp đắng cay
Gió giông ngụp lặn đoạ đày
Sơn khê diệu vợi tháng ngày xót xa

Đành xướng hoạ phôi pha luyến nhớ
Ngớt u hoài trăn trở canh thâu
Dế than vọ hú đượm sầu
Tay đan mảnh áo lạc bâu chỉ rời

Nơi âm cảnh mãn đời hướng vọng
Bến sông Ma cô đọng đợi chờ
Rồi đây thoả cánh ước mơ
Giao bôi hợp cẩn phất phơ thuyền rồng.

March 16, 2019
Tam Muội

Chỉ Còn Tiếng Hẹn Câu Chờ

Vợ chồng ta mặn nồng thắm thiết
Cảnh éo le xuôi kiếp lỡ làng
Khiến cho vương vấn ngập tràn
Bâng khuâng, lưu luyến, võ vàng hồn thu…

Ngày lặng lẽ, mịt mù hướng vọng
Bước âm thầm quạnh bóng đìu hiu
Chiều chiều rồi lại chiều chiều
Tâm tư man mác, đọng nhiều xót xa

Chờ vào mộng để mà gặp gỡ
Đợi ánh vàng trải ngõ để say
Yêu đương chẳng có bàn tay
Ái ân mật ngọt kéo mây chập chờn!…

Từ sâu thẳm từng cơn da diết
Âm ỉ lòng, rũ riệt, tái tê
Canh khuya thao thức ủ ê
Trầm ngâm, nghĩ ngợi lê thê nỗi sầu

Dài trông ngóng em đau, em khổ
Dài trở trăn anh nhớ, anh thương
Nhưng rồi cũng chỉ hàn sương
Đêm đêm tụ lá, nhểu buồn chơi vơi…

Nương Tử ơi! Biển trời lồng lộng
Trên lững lờ, dưới sóng đong đưa
Khi thì nắng lúc thì mưa
Loanh quanh tuần tự bốn mùa đổi thay

Giờ ngang trái đoạ đày thân phận
Lạc dương trần hụt hẫng mối tơ
Chỉ còn tiếng hẹn câu chờ
Sông Ma bến cũ đôi bờ hoà duyên…

17/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1043)

Mãi Nhớ

Chiều tàn đọng lại mảnh trăng tan
Nỗi nhớ, niềm thương trói võ vàng
Gió kéo mây sầu phơi bảng lảng
Trời buồn ánh nhạt trải mênh mang
Làm sao tắt lịm hồn thơ thẩn
Để được phôi phai khúc lỡ làng
Thu đến, thu đi trời rạng nắng
Vẫn vàng mấy chiếc mãi lang thang.

Nguyễn Thành Sáng

Buồn

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Nắng ngả lưng đồi rũ rượi lan
Gành sương vắt vẻo đọt hoa tàn
Xoay vần trải mực vơi sầu chán
Định chữ khơi ngòi ngớt khổ than
Thoáng ngoảnh thời gian rời phận giãn
Vừa quay khoảnh khắc lạc đời đan
Mình ơi! Chớ để dòng sông cạn
Đã hứa cùng nhau khảy nguyệt đàn.

March 16, 2019
Tam Muội

10 Bài Thơ Tình Buồn hay

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1044)

Phù Vân Với Trăng

Chiều cuối hạ phương trời bên ấy
Nhìn lá vàng cuốn lại chờ rơi
Lòng anh cảm thấy sầu tơi
Trầm ngâm nghĩ ngợi chuyện đời thế nhân!

Cảnh dâu bể muôn phần thay đổi
Kiếp con người sớm tối bèo mây
Mới vừa nhìn thấy đâu đây
Chỉ trong khoảnh khắc xa bay khuất mờ

Vòng danh lợi vật vờ trước mặt
Kẻ đạt thành, kẻ mất hôm kia
Tợ như một ánh trăng khuya
Khi treo đỉnh núi, lúc về lưng non

Mới đó mà hoàng hôn đã điểm
Bánh xe đời một chuyến đi qua
Giờ đây cảm thấy xót xa
Nghẹn cho chạnh khuyết để mà đớn đau

Thu chưa đến, lá sầu đã có
Chỉ ít ngày theo gió lìa cành
Một thời lủng lẳng tươi xanh
Mai nầy biến đổi thôi đành rụng đưa!…

Cảm xúc lắm vần thơ dào dạt
Chứa chan niềm chất ngất yêu thương
Tợ như chiếc bóng bên đường
Âm thầm lặng lẽ, nỗi buồn trong tim

Tôi một cánh, cánh chim sớm gãy
Suốt chuỗi dài bóng tối phủ giăng
Tấc lòng hướng vọng xa xăm
Phù vân vẫn hiểu! Nhưng trăng vẫn tìm!

25/8/2017
Nguyễn Thành Sáng

Ngưỡng Cửa Phù Vân

Đêm nghe vi vút vẳng ngoài song
Chợt xoáy tâm tư lạnh lẽo lòng
Đông khẽ hiên thềm đang gõ cửa
Hoá miền mặn đắng vết long đong

Uống cạn tơ vò hẩm lá lay
Buồng tim nhểu nhão vợi hồn bay
Bổng trầm day dứt hoang mang khởi
Định số xuôi chi mệnh đoạ đày…

Lặng lẽ nhấp dần những áng thơ
Cảm thương rỉ rả dưới khung mờ
Bóng đời nghiệt ngã luôn phiền toái
Cát bụi tro vùi đến xác xơ

Luân hồi vạn vật lắm chênh vênh
Như lục bình trôi giữa dập dềnh
Bão nổi thuyền khơi ngàn sóng động
Lúc bầu êm ả duỗi mông mênh

Thoáng chốc vui cười, khắc lệ chan
Ánh non ửng khuyết lại phai tàn
Hoa đương hé nụ đây thành héo
Gió lộng mây chìm ải thế gian…

Thiếp vốn truân chuyên nức nở ghì
Lao đao lận đận luống sầu bi
Muốn vươn tay hái vầng trăng mộng
Lỡ dở bèo mây, hệ luỵ vì

Vô thường dẫu biết, vẫn dòng ngân
Gặp gỡ chia ly bạc kiếp phần
Dâu bể trăm năm hoài rối rắm
Lênh đênh tình ái ngưỡng phù vân.

March 17, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1045)

Phôi Tan

(TNBC – Nhất Vận)

Người chờ ảm đạm ở bên sông
Kẻ chốn xa xôi cũng giá đông
Nhung nhớ âm thầm theo gió lộng
Thương sầu lặng lẽ trải mây rong
Thời gian ly biệt hằng mơ mộng
Năm tháng pha phôi mãi chạnh lòng
Duyên phận bọt bèo nay rũ bóng
Cuốn về tít tận cõi mênh mông!

Nguyễn Thành Sáng

Hồ Nghi

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Có thể tình ta đã tận rồi
Năm dài tháng rộng lững lờ trôi
Thuyền khơi bão dậy không về nổi
Mộng vã mây chìm chẳng tới thôi
Hạnh phúc xuân thời đâu dễ đổi
Trần ai hạ thuở dám hề bôi
Trầu cau vẫn đợi chờ têm mối
Nỡ để tơ sầu rạn nứt đôi.

March 17, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1046)

Khoảnh Khắc Vấn Vương

(Mỗi Người Một Đoạn)

Thương em nhiều lắm Quỳnh ơi!
Éo le duyên phận một đời vấn vương
Sớm hôm canh cánh dạ buồn
Ước mong sum họp, dặm trường mù khơi

Em đây ruột rối tơi bời
Yêu đương thắm đượm đôi nơi dặm ngàn
Buồn vương héo hắt dung nhan
Đành ôm sầu tủi lỗi đàn phải cam

Yêu em tha thiết nồng nàn
Mà không gần được để ngàn tái tê
Mượn thơ, mượn ánh trăng thề
Khoả khuây ngày tháng đỡ lê thê buồn

Nằm nghiêng trăn trở lệ tuôn
Lá rơi xào xạc mây luồn vấn vương
Dõi theo cánh nhạn đêm trường
Cõi lòng da diết nhớ thương nghẹn ngào

Thương em liễu yếu tơ đào
Lỡ làng duyên phận, nghẹn ngào con tim
Âm thầm ôm mối sầu riêng
Chuỗi ngày canh cánh, nỗi niềm xót xa

Hẩm duyên lận đận vóc ngà
Phù dung một kiếp phôi pha luật vần
Gieo câu nhặt chữ đồng ngân
Đàn tương tư oán cõi trần cút nôi

Phù vân khoảnh khắc cuộc đời
Lang Nương phải chịu ngậm ngùi dở dang
Trải lòng vào áng thơ trăng
Nửa niềm khuây khoả, nửa ngân nga chờ

Nỗi niềm ray rứt bơ vơ
Đành vui xướng hoạ dệt mơ mộng vàng
Sau mưa ửng sáng hào quang
Soi đường sum hợp tào khang phỉ nguyền.

March 17, 2019
Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1047)

Tơ Tình Vướng Bận Chữ Không

Chốn tiêu phòng lẳng lặng phổ áng thơ
Hầu khuây khoả chuỗi bơ vơ trống trải
Sương khuya xuống như gông cùm tang hải
Để đoạn đoài ngây dại với đớn đau

Ở phương trời chàng quyến luyến về nhau
Canh trăn trở dàu dàu tim nhoi nhức
Đông thấm lạnh máu băng loang vùng ngực
Thoắt quặn tơ ấm ức nức nở trào?

Duyên chúng mình vướng nghịch cảnh chênh chao
Khiến nỗi nhớ rì rào âm ỉ siết
Nếu biết được khi xưa không mãi miết
Nguyện trăng thề thắm thiết viết vần thương

Không ưu trầm thao thức quyện vấn vương
Không hát đoản dặm trường chông gai giẫm
Không chua xót lẻ loi mành lệ đẫm
Không thẫn thờ suy ngẫm chuyện đôi ta

Không thể nguôi khoảnh khắc mộng đậm đà
Không thể hái ánh ngà treo đỉnh núi
Không thể nhặt lung linh từng hạt bụi
Không thể vùi giọt tủi đọng hàng mi

Không thể thành đôi cánh xoải thiên di
Không thể biến luỵ vì thay hạnh phúc
Không thể đoạt ráng hồng từ địa ngục
Không thể kiềm ái dục giữa đêm đen

Không thể đem khí phách đổi sang hèn
Không thể đạp cửa then cài tình cảm
Không thể hứng làn sương khơi ảm đạm
Không thể bày vầng xám phủ đời ai

Không thể coi thảm cỏ trải gót hài
Không ích kỷ phôi phai chìm nốt nhạc
Không thể đếm lá vàng rơi lác đác
Không thể cùng…bởi bạc phận long đong

Hãy thì thôi! Xuôi định mệnh chảy vòng
Dẫu giãy giụa tấc lòng sôi lửa bỏng
Tàn xuân sắc u hoài luôn trông ngóng
Phế cuộc đời hướng vọng chút hương yêu.

March 5, 2019
Tam Muội

Tơ Tình Vướng Bận Chữ Không

Cảnh đêm nay chìm trong tĩnh lặng
Lưng chừng mờ chầm chậm áng bay
Ta ngồi như vẫn tháng ngày
Mà giờ sao lại lắc lay nỗi niềm!

Có phải chăng duyên thuyền mộng ước
Đang lững lờ theo nước chèo xuôi
Bất ngờ ngọn gió ngàn khơi
Nổi cơn thịnh nộ kéo lôi dập bờ

Để khoảnh khắc thẫn thờ mắc cạn
Vướng sình lầy, hụt hẫng chơi vơi
Cố tay vói lấy dầm bơi
Nhưng bao trì nặng, từng hồi mỏi mê!…

Không tránh khỏi đường về bến hẹn
Lắm những lần vụt đến cuồng phong
Nhờ kiên định vững tấc lòng
Kẹt thì tạm đó, khi rong chuyển mình

Không những lúc rung rinh tấc dạ
Chạnh nghe lòng buồn bã vấn vương
Vì sao tha thiết Uyên Uơng
Phải đành giá lạnh canh trường nghẹn đau

Không thể hốt lá sầu muôn thuở
Tự nghìn năm nức nở nhìn thu
Dưới bầu ảm đạm mịt mù
Rụng rơi lả tả, nhẹ ru bóng chiều

Không khoảng vắng đìu hiu vạt nắng
Để một người trĩu nặng nhớ nhung
Cô đơn bước trải lạnh lùng
Thấy trong ảo ảnh bóng hình của Ai

Không quên được chuỗi dài ráng xế
Mang lời yêu tiếng thệ ấp ôm
Thu hình góc quán, nhìn lên…
Bâng khuâng, lưu luyến thả hồn tìm em…

Giờ ngăn cách đôi miền diệu vợi
Những điều không khiến đợi, khiến chờ
Sớm chiều bậu bạn cùng thơ
Khoả khuây giây phút những giờ buồn tênh…

18/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1048)

Ngưỡng Cửa Phù Vân

Đêm nghe vi vút vẳng ngoài song
Chợt xoáy tâm tư lạnh lẽo lòng
Đông khẽ hiên thềm đang gõ cửa
Hoá miền mặn đắng vết long đong

Uống cạn tơ vò hẩm lá lay
Buồng tim nhểu nhão vợi hồn bay
Bổng trầm day dứt hoang mang khởi
Định số xuôi chi mệnh đoạ đày…

Lặng lẽ nhấp dần những áng thơ
Cảm thương rỉ rả dưới khung mờ
Bóng đời nghiệt ngã luôn phiền toái
Cát bụi tro vùi đến xác xơ

Luân hồi vạn vật lắm chênh vênh
Như lục bình trôi giữa dập dềnh
Bão nổi thuyền khơi ngàn sóng động
Lúc bầu êm ả duỗi mông mênh

Thoáng chốc vui cười, khắc lệ chan
Ánh non ửng khuyết lại phai tàn
Hoa đương hé nụ đây thành héo
Gió lộng mây chìm ải thế gian…

Thiếp vốn truân chuyên nức nở ghì
Lao đao lận đận luống sầu bi
Muốn vươn tay hái vầng trăng mộng
Lỡ dở bèo mây, hệ luỵ vì

Vô thường dẫu biết, vẫn dòng ngân
Gặp gỡ chia ly bạc kiếp phần
Dâu bể trăm năm hoài rối rắm
Lênh đênh tình ái ngưỡng phù vân.

March 17, 2019
Tam Muội

Tiếc Đàn Lạc Chỗ Đi

Cõi thế phù vân lắm sự phù
Biết bao biến đổi, biết bao đau
Yêu thương, lẽ sống, niềm hy vọng…
Tợ cánh bèo trôi dưới dạ cầu…

Mới bữa hôm nào giữa ngát xanh
Hàng hoa đua nở, ửng đeo cành
Nay buồn lác đác tàn phơi rụng
Tung tốc bời rời trước thổi nhanh

Tới tới lui lui nẻo chợ đời
Sáng đầy hớn hở, tối sầu tơi
Vòng quay luẩn quẩn hằng luân chuyển
Một bánh xe lăn chở một người

Ươm mơ, khát vọng, nghĩa nhân sinh
Kết đọng tâm tư tượng dáng hình
Nung nấu, dạt dào, dâng xúc cảm
Cho dài năm tháng nỗi mênh mang!…

Bỗng dưng lặng lẽ buổi chiều nay
Có kẻ bâng khuâng nhớ chuỗi ngày
Thao thức, trầm ngâm, nuôi chí nguyện
Thả hồn theo gió đuổi hàng mây

Để rồi chẳng quản sớm chiều hôm
Nắn phím so dây khảy điệp đờn
Ru giấc say nồng lên lá cỏ
Trải dòng êm ả dỗ từng cơn

Nay chợt thấy lòng chạnh mỏi mê
Chẳng vì bóng tối phủ lê thê
Cũng không tại gió làm mưa đổ
Chỉ tiếc tiếng đàn lạc chỗ đi…

19/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1049)

Chí Thành

Mãi vẫn hơn ai một chí thành
Tâm trong, hồn rạng, mộng đời xanh
Lắm khi gió giũ, cành giăng mắc
Những lúc mưa gào, lá đổ quanh
Thế sự xoay vần như sóng nước
Tình thân quấn quýt tợ cây cành
Làm sao sáng mãi, trời không tối
Trăng vẫn là trăng trải ánh canh…

29/6/2016
Nguyễn Thành Sáng

Thế Thái Nhân Tình

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Phấp phỏng trầm tư lạc lõng buồn
Cơ trời ảm đạm rớt sầu tuôn
Hành vi giả trá như dòng cuộn
Thế sự thăng trầm bởi lĩnh khuôn
Thảm thiết oan trần ngơ mặt đuỗn
Đau lòng hận kiếp chả tình muôn
Lầm than nghịch cảnh xoay vần uốn
Bản ngã tâm thuần phó mặc luôn.

March 19, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1050)

EM ƠI ĐỪNG LO

Chẳng có sao đâu em chớ lo
Chiều tà anh đứng nỗi sầu lơ
Trôi hồn lờ lững về xa vợi
Ảm đạm như buồn với ngẩn ngơ!

Tình hỡi! Ngàn yêu dấu của anh
Mây đời lắm bận thoáng mong manh
Con tim giây phút hằng lay động
Và gió phương trời lúc chậm nhanh

Sáng sớm sương tan, bầu ánh rực
Vầng hồng lan toả rạng cung mây
Có khi mờ ám quần che trải
Một thoáng u tờ phủ đó đây

Cuộc đời, nẻo sống lắm rầu lo
Có lúc ưu phiền réo gọi ta
Như biển ngàn khơi hằng sóng biếc
Bao lần cuồng nộ, dậy phong ba!

Anh đã nhận nhiều nỗi khổ đau
Những ngày xưa cũ uống mưa ngâu
Và ăn trái đắng vào thân phận
Từng chuỗi trăng thu nhỏ bạc đầu

Một khoảng chim đời bị trúng thương
Đêm mờ rủ cánh dưới trăng sương
Nghe con dế nhỏ kêu chành chạch
Tợ tiếng nỉ non khóc mộng đường

Thì có gì đâu một thoáng mà
Những lần buồn nhẹ chợt trào ra
Chỉ như gió thổi vờn cây cỏ
Thoáng chốc bay về một chốn xa…

Đừng lo lắng nhé hỡi em à!

Nguyễn Thành Sáng

Bên Đời Tình Mãi Có Nhau

Tiếng xào xạc tảng bàng đang lả lướt
Lấp loé tia sóng sượt trải ven đường
Công viên nầy in dấu thuở mộng thương
Anh có cảm luyến vương ngày xưa ấy

Kia ghế đá phớt hồng giàn hoa giấy
Khi hạ về nắng gãy rụng nhành soan
Lúc thu sang sương hát khúc ca đoàn
Đôi bướm lượn, nhặt khoan xuôi chèo mái

Những kỷ niệm thời sinh viên nhân ngãi
Trao câu thề hứa đại học vừa xong
Xây lầu hoa ươm trái trĩu sai dòng
Hoài đằm thắm cõi lòng dâng phấn khởi

Nay cuộc sống lâm vào luồng phấp phới
Phải bôn ba diệu vợi áng mây mù
Khúc tảo tần vất vả đọng trầm u
Dẫu năm tháng cần cù lao khổ nhọc

Anh yêu hỡi! Nếu dập dềnh hiểm hóc
Sẽ có em nét ngọc mãi chung tình
Sóng dập dồn trở ngại với điêu linh
Sẽ hứng chịu cùng Mình giương bão táp

Anh yêu hỡi! Trần gian đầy tạp nhạp
Gió tuyết rơi đẩy áp lực tranh giành
Nghiệp kim tiền xám tụ phủ vòm xanh
Thì ta vẫn mộng lành hồ hải cánh

Anh yêu hỡi! Trăng tròn khoe vành vạnh
Sau cơn mưa rạng ánh ló lưng trời
Xoá não nề thống thiết ngớt lệ rơi
Đừng lo nhé! Bên đời vui mỹ mãn.

March 19, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1051)

Nhỏ Lòng

Ra đi để lại mối tơ vương
Vò võ năm canh khóc đoạn trường
Gió mộng ưu buồn xuôi đổi hướng
Trăng tình thảm đạm ngược quay phương
Cô đơn lặng lẽ trôi dòng tưởng
Quạnh quẽ âm thầm nhỏ lệ thương
Tan tác trưa hè, rơi đoá phượng
Đêm tàn lạnh lẽo nhểu hàn sương.

Nguyễn Thành Sáng

Sơn Khê Biền Biệt

(Nhất Vận – Ngũ Độ Thanh)

Đã bảy thu tàn dạ nhớ anh
Sầu vương khoé lệ đẫm sương gành
Phòng côi vọng ảnh niềm canh cánh
Gác quạnh trông hình nỗi mỏng manh
Ủ rũ rèm đơn chờ phúc hạnh
Tiêu điều gối lẻ quyện trời xanh
Lời đưa nhắn gửi vầng trăng chạnh
Khắc khoải mình ên nỡ đoạn đành.

March 20, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1052)

CÓ PHẢI NGƯỜI THƯƠNG

Lâu rồi ta sống trong hiu quạnh
Khắc khoải nỗi lòng theo tháng năm
Tìm gió, tìm mây làm bậu bạn
Trải lòng lai láng dưới trăng xanh

Sao thấy nỗi niềm bi thiết mãi!
Cái gì vương vướng chẳng phôi phai
Cung buồn đeo đẳng theo ngày tháng
Nẻo vắng thang thênh, chuỗi sống hoài!

Có lúc hận mình! sao mãi nhớ?
Buộc năm, bó tháng với chơ vơ
Có gì để phải ta lưu luyến?
Một áng phù vân lững dật dờ!

Ta đã âm thầm gắng để quên
Vơi theo năm tháng chuyện buồn tênh
Trải lòng thế sự, nuôi vương vấn
Ý sống yêu thương dậy sóng rền!

Ta thấy thương người trong giá lạnh
Buồn cho thân phận kẻ sầu canh
Hồn đây phơi trải theo mây gió
Vượt suối, băng đồi dưới ánh trăng

Có những đêm khuya nghe gió lộng
Ánh hồn lờ lững, mắt đưa trông
Xa xa mây ám vần bao phủ
Nhấp nhố trùng dương, sóng cuộn dòng!

Thuyền ai bé nhỏ trong giông bão?
Sóng nước chập chùng, mỗi lúc cao
Ôi hỡi! chông chênh thuyền nhỏ quá!
Làm sao chịu nổi với ba đào!

Lòng thấy xót xa cuộc biển đời
Thuyền đi, kẻ sống, cảnh chơi vơi
Chim trời xoải cánh bươn mồi sống
Ngọn gió cuồng phong dập tả tơi!…

Ta về thui thủi dưới khung buồn
Đi nữa mà chi! để lệ tuôn!
Vì bởi gió hồn mong mảnh quá
Làm sao ta trải tấm chăn thương!

Thân phận, cảnh đời đọng với thơ
Cho lòng vơi bớt nỗi bơ phờ
Từ đây trăng gió ta bầu bạn
Chẳng nhớ, chẳng thương, chẳng đợi chờ!…

Tình cờ dạo bước ở cung mơ
Một bóng trang đài trổi nhạc thơ
Đã khiến lòng ta bừng xúc cảm
Phải chăng tiền kiếp tự bao giờ!

Nghe lòng ấm lại thời xa vắng
Nhạc khúc êm đềm dưới ánh trăng
Gió đẩy hồn ta về tít tận
Để từng giây phút thấy lâng lâng…

Có phải người thương dưới ánh vàng?

Nguyễn Thành Sáng

Có Phải Nợ Duyên

Lành lạnh heo may chợt thổi về
Khói sương bảng lảng lấp sơn khê
Lòng vương một nỗi sầu nhân thế
Ngụp lặn sông đời trong mải mê

Luẩn quẩn lao đao mớ rối bời
Xoay vần con tạo dãy chơi vơi
Tương lai định mệnh hoài bươn tới
Sỏi đá gập ghềnh tợ bóng trơi

Danh vọng bạc tiền phủ lá lay
Đường duyên lận đận cảnh tù đày
Can trường cô quạnh trầm cung khảy
Nặng trĩu giọt buồn quyện đắng cay

Đằng đẵng âu lo siết dáng hường
Tháng ngày đen tối chuốc thê lương
Bão cuồng sóng vỗ thuyền sai hướng
Dồn dập trần ai khúc đoạn trường

Ngược xuôi thống khổ kiếp thăng trầm
Cõi dạ lắng dần tắt điệp ngâm
Thu bóng xếp hình ôm phận hẩm
Vô thường bản ngã phù vân tâm

Ngờ đâu ngang trái chẳng dung trừ
Phấp phỏng não nề chuỗi ngất ngư
Khắc cốt thề xưa vạn kỷ giữ
Bỗng giờ tái ngộ thắt suy tư

Ngỡ ngàng gặp gỡ dưới trăng thanh
Đượm ý say sưa ướp mộng lành
Kết sáo kèn vàng thêu dệt cánh
Tung hoành vũ điệu phả khung xanh

Chàng vung tuyệt bút hoạ tình thơ
Chuyển bể rung non dào dạt bờ
Diễm lệ hương nồng bao bỡ ngỡ
Hàn huyên đối ẩm giữa trời mơ

Dáng liễu âm thầm mở cửa tim
Đón chàng với nụ tím hoa sim
Ngân nga bẽn lẽn cùng nâng phím
Hạnh phúc hân hoan mãi đắm chìm

Minh san thệ hải thoả chờ mong
Hạ nắng nguôi dần thưởng ngọn phong
Chan chứa tang bồng hồ hởi sóng
Thuỷ triều êm ả thả thuyền rong

Nhưng hỡi xám mây tụ đỉnh đầu
Trái ngang rứt ruột nhểu mưa ngâu
Lia thia rớt thảm vì sang chậu
Lá rụng trơ cành bởi gió sâu

Gục ngã đẫn đờ héo úa Quyên
Muộn phiền buộc mối lỡ truân chuyên
Cố quên lại nhớ tràn xao xuyến
Có phải tơ hồng trói nợ duyên?

March 20, 2019
Tam Muội

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1053)

Có Phải Nợ Duyên

Lành lạnh heo may chợt thổi về
Khói sương bảng lảng lấp sơn khê
Lòng vương một nỗi sầu nhân thế
Ngụp lặn sông đời trong mải mê

Luẩn quẩn lao đao mớ rối bời
Xoay vần con tạo dãy chơi vơi
Tương lai định mệnh hoài bươn tới
Sỏi đá gập ghềnh tợ bóng trơi

Danh vọng bạc tiền phủ lá lay
Đường duyên lận đận cảnh tù đày
Can trường cô quạnh trầm cung khảy
Nặng trĩu giọt buồn quyện đắng cay

Đằng đẵng âu lo siết dáng hường
Tháng ngày đen tối chuốc thê lương
Bão cuồng sóng vỗ thuyền sai hướng
Dồn dập trần ai khúc đoạn trường

Ngược xuôi thống khổ kiếp thăng trầm
Cõi dạ lắng dần tắt điệp ngâm
Thu bóng xếp hình ôm phận hẩm
Vô thường bản ngã phù vân tâm

Ngờ đâu ngang trái chẳng dung trừ
Phấp phỏng não nề chuỗi ngất ngư
Khắc cốt thề xưa vạn kỷ giữ
Bỗng giờ tái ngộ thắt suy tư

Ngỡ ngàng gặp gỡ dưới trăng thanh
Đượm ý say sưa ướp mộng lành
Kết sáo kèn vàng thêu dệt cánh
Tung hoành vũ điệu phả khung xanh

Chàng vung tuyệt bút hoạ tình thơ
Chuyển bể rung non dào dạt bờ
Diễm lệ hương nồng bao bỡ ngỡ
Hàn huyên đối ẩm giữa trời mơ

Dáng liễu âm thầm mở cửa tim
Đón chàng với nụ tím hoa sim
Ngân nga bẽn lẽn cùng nâng phím
Hạnh phúc hân hoan mãi đắm chìm

Minh san thệ hải thoả chờ mong
Hạ nắng nguôi dần thưởng ngọn phong
Chan chứa tang bồng hồ hởi sóng
Thuỷ triều êm ả thả thuyền rong

Nhưng hỡi xám mây tụ đỉnh đầu
Trái ngang rứt ruột nhểu mưa ngâu
Lia thia rớt thảm vì sang chậu
Lá rụng trơ cành bởi gió sâu

Gục ngã đẫn đờ héo úa Quyên
Muộn phiền buộc mối lỡ truân chuyên
Cố quên lại nhớ tràn xao xuyến
Có phải tơ hồng trói nợ duyên?

March 20, 2019
Tam Muội

Chan Chứa Một Nỗi Niềm

Lặng đi vào chốn dương trần
Từ thời chập chững cận hàng vô tư
Đến nay loáng thoáng vệt mờ
Dần dà xuất hiện cuối bờ sông xa…

Biết bao thắm thiết, đậm đà
Hằn sâu ký ức để mà nhớ thương
Biết bao dâu bể đoạn trường
Biết bao thao thức, tư tương não nề

Sớm chiều trăn trở sơn khê
Màu thu phủ lối, nẻo về trùm mây
Đìu hiu, ảm đạm chuỗi ngày
Hứng bầu giá lạnh lắc lay dạ sầu

Éo le tan vỡ mộng đầu
Ôm hình dĩ vãng nghẹn ngào con tim
Hoàng hôn lá đổ ngoài hiên
Ngoảnh trông lả tả liên miên nhịp tràn

Canh thâu nắn phím cung đàn
Phôi pha héo hắt, băn khoăn cõi lòng
Mơ màng nước chảy xuôi dòng
Bóng thuyền nhấp nhố, bềnh bồng, lờ trôi

Dư âm kỷ niệm khoảng đời
Mãi luôn văng vẳng từng hồi đâu đây
Vật vờ nửa tỉnh nửa say
Kẻ lan man nghĩ kéo dài tháng năm!…

Khuya nao ra suối vớt trăng
Rụng lên sóng nước lăn tăn vỗ bờ
Tâm tư bỗng chốc thẫn thờ
Thấy trăng giông giống trăng mơ thuở nào

Vội tay gom vạt kéo vào
Hỡi ôi! Chỉ bóng, rã trào theo tay
Ngậm ngùi thả cánh heo may
Lặng yên khoảnh khắc, cay cay khoé buồn!

Tối hôm kia, lại trên đường
Chợt nghe xào xạc gió luồn vườn hoa
Nhẹ nhàng giọt ánh sương pha
Đọng vành mỏng mảnh nhểu ngà long lanh

Xung quanh nhúc nhích nhánh cành
Phun tơ lấp loé rung rinh sắc vàng
Dạt dào chạnh phút ngỡ ngàng
Khiến dừng chân ngắm lâng lâng nỗi niềm

Thì ra ở giữa màn đêm
Chập chờn lởn vởn hồn em đứng nhìn
Ngọn khua khóm lá gợi tình
Bên vương vấn ảnh…Bên hình chơ vơ

Để rồi nay, một áng thơ
Chứa chan nắn nót, từng giờ đan mơ
Dấu yêu khảy khúc nhạc chờ
Vạn ngàn lưu luyến bơ phờ tóc mai…

20/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

Thơ hoạ Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (1054)

Bên Đời Tình Mãi Có Nhau

Tiếng xào xạc tảng bàng đang lả lướt
Lấp loé tia sóng sượt trải ven đường
Công viên nầy in dấu thuở mộng thương
Anh có cảm luyến vương ngày xưa ấy

Kia ghế đá phớt hồng giàn hoa giấy
Khi hạ về nắng gãy rụng nhành soan
Lúc thu sang sương hát khúc ca đoàn
Đôi bướm lượn, nhặt khoan xuôi chèo mái

Những kỷ niệm thời sinh viên nhân ngãi
Trao câu thề hứa đại học vừa xong
Xây lầu hoa ươm trái trĩu sai dòng
Hoài đằm thắm cõi lòng dâng phấn khởi

Nay cuộc sống lâm vào luồng phấp phới
Phải bôn ba diệu vợi áng mây mù
Khúc tảo tần vất vả đọng trầm u
Dẫu năm tháng cần cù lao khổ nhọc

Anh yêu hỡi! Nếu dập dềnh hiểm hóc
Sẽ có em nét ngọc mãi chung tình
Sóng dập dồn trở ngại với điêu linh
Sẽ hứng chịu cùng Mình giương bão táp

Anh yêu hỡi! Trần gian đầy tạp nhạp
Gió tuyết rơi đẩy áp lực tranh giành
Nghiệp kim tiền xám tụ phủ vòm xanh
Thì ta vẫn mộng lành hồ hải cánh

Anh yêu hỡi! Trăng tròn khoe vành vạnh
Sau cơn mưa rạng ánh ló lưng trời
Xoá não nề thống thiết ngớt lệ rơi
Đừng lo nhé! Bên đời vui mỹ mãn.

March 19, 2019
Tam Muội

Nỗi Buồn Dĩ Vãng

Vói tay kệ sách nhẹ nhàng
Hộp vuông bưng xuống, trên bàn mở ra…
Chữ xanh giờ đã nhạt nhoà
Mà sao như hãy vật vờ hồn xanh…

Tâm tư chợt thoáng bâng khuâng
Bóng hình dĩ vãng hiện dần ở đây
Cạn say giờ lại tỉnh say
Ngả nghiêng, rung lắc hình hài dấu yêu!

Em cho tôi, cho thật nhiều
Bờ môi, khoé mắt, bao điều nhớ thương
Những chiều nắng rụng bên mương
Lâng lâng, dào dạt, gió luồn vào tim

Em cười là cả trời duyên
Trào dâng ngây ngất nỗi niềm mến thân
Gần bên chẳng thấy ánh tàn
Chỉ bầu xanh mát loang tràn hương hoa…

Bỗng đâu ngang trái xót xa
Vầng trăng ai nỡ xé ra đứt vành
Nửa chìm lặn khuất đỉnh ngàn
Nửa nằm lơ lửng, dưới hàng mây che

Tôi thật nghèo, ở xóm quê
Cần lao, vất vả, đường về trống không
Còn em một đoá ửng hồng
Giữa vườn thơm ngát, bềnh bồng gió đưa

Bất ngờ mai mối ghé nhà
Người ta dạm hỏi để mà cưới em
Mẹ Cha quyết định phán truyền
Người về chốn lạ, kẻ thuyền lênh đênh…

21/3/2019
Nguyễn Thành Sáng

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *