
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (601)
Vọng Đoá Tương Phùng
Thơ thẩn núi đồi tia nắng rơi
Không gian bàng bạc lững lờ khơi
Thụy du giấc điệp say trần tục
Lởn vởn thâm tâm phút tuyệt vời…
Khoảnh khắc mơ màng hoài niệm qua
Mùi hương má ửng mịn làn da
Mảnh hồn ngây ngất chìm hoan lạc
Yếm dải buông lơi quyện vóc ngà
Vòng tay ấm áp tặng Hồn Thương
Tê dại đê mê suốt chặn đường
Lúng liếng lim dim hồ ngọc biếc
Mơn môi tha thiết uống tinh sương…
Chớm đông gió nhẹ tỏ trăng rằm
Tiết lập chuyển mùa lạnh cuối năm
Đom đóm luyến lưu quỳnh nở rộ
Ánh buồn vời vợi hướng xa xăm
Thời gian đày đoạ trỗi từng cơn
Phím nhạc cung vương đọng tủi hờn
Giường vắng nghiêng mình ngăn thổn thức
Tiêu phòng thui thủi bóng cô đơn
Nhói tiếng tơ lòng vọng đến Ai
Đài trang sóng vỗ điệu khoan thai
Du dương da diết âm thầm nhớ
Dìu dặt bổng trầm lệ mắt nai
Cách biệt sơn hà cảnh trái ngang
Đành ôm thao thức đợi canh sang
Nợ duyên vạn kiếp đưa gần lại
Chén rượu Phụng Loan lảy nhịp nhàng.
December 7, 2018
Tam Muội
Vỡ Nát Thuyền Mơ
Xòe tay ra cửa hứng sương tàn
Cúi xuống nhẹ nhìn nước phả loang
Da diết cõi lòng người thức trắng
Âm thầm tiễn biệt mảnh trăng tan!
Trọn đêm của kẻ nghẹn sầu ai
Nhớ bóng hồn thương, nhớ tháng ngày
Nhớ tựa vai kề muôn thắm thiết
Trăm trao, ngàn hẹn vẫn nằm đây…
Vậy mà bỗng chốc chẳng còn chi
Lối ngõ vườn xuân giạt ánh thề
U ám phủ trùm lên khắp nẻo
Buồn cho yêu dấu bước vu quy
Em sẽ theo chồng đến chốn xa
Trả bao kỷ niệm lại quê nhà
Trả dòng thơ viết còn dang dở
Trả chuỗi bên nhau lắm đậm đà
Đường lá me bay giỡn gió khều
Âm vang rộn rã điệp ve kêu
Tàn cây rậm mát ngồi hai đứa
Khúc mía mà sao! Ngọt quá nhiều
Cầu gòn nối ráp bắc ngang kinh
Đoạn thẳng đoạn cong trải gập ghềnh
Tôi phía bên nầy, em ở bển
Lại luôn ngắm nó! Quá ơi tình…
Tất cả giờ đây đã hết rồi
Chỉ còn mấy tiếng nữa mà thôi
Trọn đời vĩnh biệt dòng sông mộng
Bão dập thuyền mơ vỡ nát rồi…
7/12/2018
Nguyễn Thành Sáng
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (602)
Thơ họa tâm tình không đề
Em có hiểu một trời thương nhớ
Khiến âm thầm trăn trở, vấn vương
Đêm đêm thao thức canh trường
Nghe trong tiếng gió hồi chuông não nề…
NTS
Màn tuyết phủ tái tê cõi dạ
Tiết đông sang buốt giá tâm can
Dõi theo hướng vọng non ngàn
Đôi bờ cách biệt chứa chan lệ sầu
Đêm thui thủi canh thâu thao thức
Rũ suối bồng nhối nhức tơ duyên
Đắng cay ray rứt phỉ nguyền
Tơ chùng phím lạc cánh uyên lỡ làng
Nghe khúc hát âm vang trầm bổng
Quạnh cô phòng lối mộng lệch pha
Thương nhau thắm thiết đậm đà
Hoá công ơi hỡi! Xót xa nghẹn ngào
Trăng chênh chếch gió lào phảng phất
Giọt tương tư u uất khoé mi
Yêu đương sao mãi lụy vì
Tình trần xa ngái tứ chi rã rời
Chàng có biết chơi vơi nỗi nhớ
Nhìn mây trôi nức nở tấc lòng
TM
Em trời bên ấy sầu đông
Còn anh khắc khoải trên dòng sông tương
Có nhiều lúc chợt buồn khôn tả
Nghẹn âm vang trong gió vọng về
Quyện đàn điệp khúc lê thê
Nỉ non ai oán, ủ ê não nùng
Đêm từng đêm bềnh bồng nỗi nhớ
Dạ u hoài, trăn trở, héo hon
Quặn đau một mảnh trăng tròn
Bị mây che khuất khiến hồn chơi vơi
Tình đôi ta sáng ngời, thắm thiết
Ai nỡ xui da diết, ngậm ngùi
Éo le cách trở phương trời
Trái ngang bến nước lỡ rồi thuyền neo
Để giờ đây chiều chiều lặng lẽ
Ngụm đắng vào nghe khẽ của tim
Nương ơi! Anh quá nhớ em…
Làm sao có thể anh tìm em đây?…
NTS
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (603)
Thơ họa tâm tình không đề
Sẽ một ngày dòng đời biến đổi
Em lấy chồng, trả lại tình tôi
Hay ôm ấp giữ trong đời
Ảo hình thương nhớ xa xôi mịt mờ
Ôi! Da diết thẫn thờ héo hắt
Tái tê lòng, se sắt quặn tim
Ngàn yêu da diết đành yên
Lặng nhìn một mảnh duyên thuyền lắc lư
Sóng trùng dương vỗ bờ bến mộng
Ảnh mất rồi chỉ bóng còn đây
Nghẹn buồn vương vấn sầu ai
Hay vui mừng đó để hoài tương tư
Giờ còn lại vần thơ khuây khoả
Chuỗi tháng ngày hồn gió mênh mang
Chiều thu dẫm lá khô vàng
Bâng khuâng, vò võ mơ màng về đâu…
NTS
Mờ ánh nguyệt khiến rầu mây xám
Quạnh rèm thưa ảm đạm đèn khuya
Cánh uyên nỡ đọan chia lìa
Tơ vương đọng khối đầm đìa lệ rơi
Nén giọt đắng đọc lời chàng tỏ
Nặng trĩu lòng ngọn gió lùa song
Sắt se ủ rũ bên dòng
Đời muôn nghiệt ngã chìm trong khổ sầu
Duyên ngang trái về đâu Yêu hỡi
Trách hoá công hay bởi vụng tu
Đắm say tha thiết mặc dù
Sơn khê vạn lý, sương mù bủa vây
Nhưng có lẽ từ đây vĩnh biệt
Chuyện tình buồn da diết đành chôn
Để thôi thổn thức hoàng hôn
Và tim ray rứt bồn chồn đêm đông…
TM
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (604)
Thơ họa tâm tình không đề
Cố mà quên cho lòng lắng đọng
Tìm phôi pha chuỗi sống quạnh bờ
Khi buồn thao thức chơ vơ
Thu hình một góc mượn thơ giải sầu
Rồi thời gian niềm đau nỗi nhớ
Bốc loang dần theo gió trôi xa
Những gì yêu dấu chỉ là
Cơn mơ khoảnh khắc, canh ba muộn phiền
Hồn tình ái sẽ yên giấc ngủ
Dưới khung mờ sương phủ xám giăng
Tơ tình se kết trăng thanh
Giờ đây chầm chậm rã tàn chìm đông
Thuyền duyên mộng bềnh bồng sóng nước
Thuở hôm nào vui lướt đó đây
Chỉ còn chấm nhỏ chân mây
Từ từ khuất dạng cuối ngày hoàng hôn…
NTS
Thuyền mỏng mảnh dập dồn sóng bạc
Đêm đông tàn quạnh gác sầu vương
Thấu chăng khúc khuỷu đoạn trường
Yêu đương chẳng vẹn dáng hường héo hon
Còn đâu nữa mỏi mòn trông ngóng
Thu sang thu hướng vọng non ngàn
Ấp ôm xám đoá mây tan
Tình ôi thả nước nghẹn làn khóe mi
Chuỗi ao ước thiên di xoải cánh
Ngắm sao trời lấp lánh hồn say
Cùng nâng chén ngọc đêm ngày
Khoả khuây xướng họa đan tay dưới bầu
Duyên vô phận nát nhầu tim vỡ
Dĩ vãng rồi cũng tợ khói lam
Đong đưa nghịch cảnh cõi phàm
Thôi thì mệnh số đành cam lỡ làng…
TM
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (605)
Vỡ Nát Thuyền Mơ
Xòe tay ra cửa hứng sương tàn
Cúi xuống nhẹ nhìn nước phả loang
Da diết cõi lòng người thức trắng
Âm thầm tiễn biệt mảnh trăng tan!
Trọn đêm của kẻ nghẹn sầu ai
Nhớ bóng hồn thương, nhớ tháng ngày
Nhớ tựa vai kề muôn thắm thiết
Trăm trao, ngàn hẹn vẫn nằm đây…
Vậy mà bỗng chốc chẳng còn chi
Lối ngõ vườn xuân giạt ánh thề
U ám phủ trùm lên khắp nẻo
Buồn cho yêu dấu bước vu quy
Em sẽ theo chồng đến chốn xa
Trả bao kỷ niệm lại quê nhà
Trả dòng thơ viết còn dang dở
Trả chuỗi bên nhau lắm đậm đà
Đường lá me bay giỡn gió khều
Âm vang rộn rã điệp ve kêu
Tàn cây rậm mát ngồi hai đứa
Khúc mía mà sao! Ngọt quá nhiều
Cầu gòn nối ráp bắc ngang kinh
Đoạn thẳng đoạn cong trải gập ghềnh
Tôi phía bên nầy, em ở bển
Lại luôn ngắm nó! Quá ơi tình…
Tất cả giờ đây đã hết rồi
Chỉ còn mấy tiếng nữa mà thôi
Trọn đời vĩnh biệt dòng sông mộng
Bão dập thuyền mơ vỡ nát rồi…
7/12/2018
Nguyễn Thành Sáng
Vỡ Rồi Giấc Mộng Chung Đôi
Chiều buồn lững thững mé ven sông
Cỏ nội đong đưa ngan ngát nồng
Tam bản lững lờ khoan mái nhịp
Cõi lòng ray rứt dạ mênh mông…
Rặng bần hoa tím vẫn còn đây
Những buổi trong tay chốn hẹn nầy
Thưởng tiếng nước ngân, con gió thoảng
Và lời bìm bịp quyện tầng mây
Tình đầu ấp ủ đêm trăng thanh
Chim phượng hân hoan giấc mộng lành
Bay liệng khung trời bầu thắm thiết
Vấn vương quyến luyến dệt năm canh…
Trời chẳng đoái hoài vén giọt ngâu
Cắt tơ ly biệt mắt vương sầu
Thuyền quyên rã rệu buồn canh cánh
Đôi ngả thôi đành rã vạt bâu
Khiến xui gặp gỡ để chia phôi
Mệnh số hẩm hiu bến lở bồi
Nát trái nhân duyên đời lận đận
Niềm riêng trắc trở cuốn dòng trôi
Khúc khuỷu gian nan mãi gập nghềnh
Pháo hoa xuất giá phận lênh đênh
Vùi chôn kỷ niệm xưa yêu dấu
Trọn nghĩa vợ chồng, sẽ cố quên
Sương mù dày đặc trải non ngàn
Nhặt lá phơi hồn bóng vỡ tan
Lặng lẽ u hoài chân thả bước
Ngày mai thuyền ngược sóng quan san.
December 9, 2018
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (606)
Dư Âm Dĩ Vãng
Khói lam nghi ngút mé vườn ai
Quyện cánh không trung lướt dặm dài
Mấy áng mây ngàn bay chậm chậm
Hoàng hôn là vậy, cảnh nơi đây!
Hành trang, kỷ niệm chuỗi thời gian
Bị lốc cuồng phong dậy mấy lần
Mãnh liệt xoay tròn gom tất cả
Thảy vào diệu vợi khuất xa xăm
Mất trắng, chơi vơi giữa chợ đời
Đẩy hồn tan tác nghẹn sầu tơi
Ngước nhìn bốn phía toàn u ám
Bao phủ trùm lên trọn cả người
Muốn chạy, muốn đi, muốn cố trườn
Muốn làm lữ khách vó buông cương
Nhưng giờ què quặt, bầu khô rượu
Rỗng túi, đìu hiu, siết chặt buồn!
Miếng sống đọa đày mỗi sớm hôm
Phong sương cát bụi dính thân còn
Thế mà đành phải nhìn thu tím
Lả tả lá vàng ngập dấu chân…
Tôi bỏ tuổi xanh, gác mộng vàng
Quay về đồng ruộng kiếm gì ăn
Cứ chiều nắng tắt, lòng trăn trở
Nỗi nhớ niềm thương hướng vọng tầng
Năm năm lặng lẽ sớm trôi qua
Một góc hồn tôi vướng lệ nhòa
Một góc nợ tình đeo cắn rứt
Triền miên canh cánh chẳng buông tha…
9/12/2018
Nguyễn Thành Sáng
Dĩ Vãng Hoài Vương
Đường đê hoang vắng bước chiều nay
Tia nắng lụn dần quyện gió bay
Tiết chuyển sang đông bầu rét lạnh
Cõi lòng hiu quạnh giọt sầu lay
Dĩ vãng ngọt ngào mãi vấn vương
Chuỗi dài thao thức nỗi thê lương
Hằng đêm tự nhủ, khù khờ dại
Sao phải ấp ôm khúc đoạn trường?
Réo rắt ngậm ngùi bìm bịp kêu
Dòng đời dâu bể vẫn xoay đều
Duyên xưa thắm đượm theo ngày tháng
Trời cợt vui đùa gieo trớ trêu…
Hẹn hò chốn cũ tiếng sông ngân
Lãng mạn đôi tim thuở mỗi lần
Mưa đổ mây luồn mù mịt phủ
Dang tay làm mũ tạm che thân
Nầy hè oi ả giữa màn đêm
Đặt nhẹ lên môi những nụ mềm
Tha thiết tận sâu lời sóng hát
Nhịp nhàng len lỏi dạ thương thêm
Kia công viên ghế đá thời qua
Rêu phủ không gian sắc nhạt nhoà
Kỷ niệm hôm nào xây mộng ái
Nguồn yêu trỗi dậy điệp ngân nga…
Tủi buồn khắc khoải kiếp long đong
Chầm chậm bến xưa con nước ròng
Tấp nập ngược xuôi thuyền vội vã
Khói sương bảng lảng bóng thầm mong!
December 9, 2018
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (607)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Bà xã ơi! Bà làm gì đó
Hãy cùng tôi hóng gió dạo chơi
Lâng lâng nhớ lại cái thời
Đôi mình son trẻ đùa vui hẹn hò
Cho khuây khỏa nỗi lo trăn trở
Chuyện mưu sinh khốn khó hổm rày
Để rồi mai mốt tới đây
Chợ đời bươn chải, bừa cày mạnh hơn…
NTS
Ơi ông xã! Nhờ ơn mưa móc
Năm được mùa gạo thóc đầy kho
Vợ chồng con cái chẳng lo
Đêm nằm ngủ ngáy pho pho thả giàn
Ông có thấy con đàn cháu đống
Rạng nụ cười bay bổng hồn say
Ông đừng vất vả đêm ngày
Cùng em hưởng thụ đó đây đặng mà
Tình tha thiết đậm đà tri kỷ
Vắng ông là em nghỉ hỏng yên
Em thương cái nét ngầm duyên
Em yêu má lún đồng tiền của ông…
TM
Ậy! Bà nầy! Bà hông có sợ
Lỡ một ngày gặp khó bất ngờ
Cảnh nhà bẩn chật sa cơ
Cơm ăn, áo mặc…sầu lơ đó à!
Bà vô tư ngâm nga hưởng thụ
Còn rủ tui nằm ngủ ngáy phò
Chẳng màng đến chuyện lo xa
Coi chừng tui……nhéo…nhéo bà đó nha
Vui vẻ sống thì ta cứ vậy
Nhưng cũng làm dựa đấy đủ đầy
Lỡ khi gặp lúc không may
Vô trong mở tủ…à.. ay…còn nhiều….
NTS
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (608)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Bầu quang đãng cánh diều xuôi gió
Trời sanh voi cỏ đó mấy hồi
Thảnh thơi theo ngọn nước trôi
Bôn ba tất bật cũng rồi tay không
Dạ! Thì hãy duyên chồng nghĩa vợ
Ông đồng lòng em nỡ từ nan
Võng đây đón thiếp với chàng
Dù mưa bão tố chẳng than nửa lời
Nhìn sau trước cơ ngơi cũng khá
Của hồi môn Tía Má dụm dành
Em đem cất giữ sau tranh
Chổ thời kín nhất dặn anh trông chừng…
TM
Kha! kha! kha! Bà đừng mua chuộc
Bắt tui canh giữ cửa bạc tiền
Làm cho cái bụng nó phiền
Sớm hôm canh cánh chẳng yên chút nào
Đời thanh thản anh hào xoải chí
Chớ bận gì bạc tỷ, vòng vàng
Khiến làm bi lụy tấm thân
Bo bo giữ khóa bâng khuâng sớm chiều
Tấc lòng tui thương yêu bà lắm
Nhưng hồn tui thuộc cánh đại bàng
Chỗ tui là cõi thênh thang
Dẫu cho giông gió phũ phàng tả tơi…
NTS
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (609)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Nam như hổ xoải trời phiêu bạc
Còn em thời vóc hạc chính chuyên
Ân tình hẹn ước phỉ nguyền
Kiếp nay gá nghĩa cánh uyên chung cành
Dù ông muốn tung hoành tứ hải
Phận vợ hiền ráng phải chìu theo
Dẫu mai cuộc sống gieo neo
Bấp bênh thống khổ cảnh nghèo cũng cam
Sao khung bỗng xám lam mây phủ
Ông xã ơi! Mấy hủ dưa cà
Em đem hong nắng hôm qua
Đem vô thôi kẻo mưa sa ướt mèm…
TM
Cha! cha! chả! Bà chêm…mấy hủ
Dưa với cà lủ khủ ở đây
Bà tưởng tui hổng có hay
Bà móc giò lái…dài dài chọc tui
Đây nè nhé! Cây roi cá đuối
Tui đã từng lui tới giang hồ
Kẻ nào hùng hổ nhảy vô
Tui sàng qua lẹ quất cho què giò
Bà đừng có giả đò móc họng
Coi chừng tui…..tới cõng bà đi
Tới bờ sông mát…tui “mi”
‘MI” xong nhè nhẹ…tức thì…cái ùm….
NTS
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (610)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Trời ơi hỡi! Đem giùm em với
Ướt hết rồi mai gởi đem giao
Khách hàng em phải đón chào
Mời mua đặng có đồng vào cắc ra
Vậy mà nỡ chổi chà hùng hổ
Bởi thương chồng nên khổ tấm thân
Đêm khuya thổn thức suối ngân
Cõi dạ bần thần mà ổng nào hay
Đời trôi nổi đắng cay cam phận
Dẫu thăng trầm lận đận cũng vui
Có ông em đỡ ngậm ngùi
Ra vô hủ hỉ lui thui sớm chiều…
TM
Tui yêu bà! tui yêu nhiều lắm
Nhưng hơi sùng bà dám chọc tui
Đẩy bà xuống nước lỡ rồi
Cho tui xin lỗi…đừng rơi lệ buồn
Kể từ nay thêm thương thêm nhớ
Lỡ hôm nào bà có móc lò
Cũng làm giả bộ ngó lơ
Không còn nóng nảy vật vờ nữa đâu
Đây khăn lông tui lau nhè nhẹ
Rồi vào trong lấy lẹ bộ đồ
Để bà thong thả mặc vô
Xong rồi ra quán …mua tui tô mì…
NTS

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (611)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Trời coi đó! Ống đì sói trán
Mới đẩy sông giờ ráng thân gầy
Cà mên đỏng đảnh đó đây
Kiếm mì thượng hạng, chớ rầy ổng la
Ngồi quà tám ba hoa bị mắng
Lẹ phải về kẻo chẳng kịp đưa
Qua giờ trễ giấc ngủ trưa
Thế nào cán chổi bẻ cưa hai hàng
Bởi em tủi võ vàng canh cánh
Đêm qua đêm lóng lánh lệ rơi
Thương chồng xoá cảnh tả tơi
Gió sông man mát nghỉ ngơi Mình à!…
TM
Bà thiệt…thiệt là là bà tám
Chỉ tô mì mà dám cà kê
Năm giờ mới chịu mang về
Để tui bụng đói ủ ê nỗi lòng
Hồi bửa hổm tui còng lưng xuống
Cõng bà đi mỏi muốn hụt hơi
Mà nào có đứng nghỉ ngơi
Sợ bà khát nước một hồi xỉu sao
Vậy mà nay cần mau một chút
Mua tô mì để giúp bụng tui
Cà rê cà rịch đi chơi
Để tui xẹp lép, rã rời mới mua….
NTS
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (612)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Em chỉ có giỡn đùa tí tẹo
Chớ em nào dám kéo thời gian
Ghé qua anh Bảy hỏi han
Rồi sang chị Chín lan man hai giờ
Ngồi bến vắng đặng chờ tam bản
Nắng trưa trờ em nản lội sông
Dè đâu gặp nước lớn ròng
Cuốn trôi ná thở cầu mong phép mầu
Nào có biết đỉnh đầu chú Tám
Rẽ chiếc xuồng kìm hảm độ nhanh
Vớt em thoát chết vây quanh
Nay về tới ngõ bị anh la rầy….
TM
Mình hãy lại gần đây anh….chụt
Vài chục “mi” cho bớt mỏi chân
Thôi thì tất cả tại anh
Lô tô trong bụng nên đành phiền em
Trong sâu thẳm quả tim…chín lỗ
Khắp quả nào cũng chỗ của nàng
Hãy vui vì có được chàng
Thương em da diết muôn phần nồng say
Nhưng mà nhớ từ nay hổng chọc
Làm anh sùng dựng tóc đó nha
Tạm thời em hãy bước qua
Bên nhà thím sáu…mượn gà hai con…
NTS
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (613)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Chân đau mỏi vì đòn chí tử
Bơi ngược dòng mệt dữ lắm luôn
Em nhờ mình hãy chèo xuồng
Bơi qua chị Cả bún suông sẵn chờ
Rồi được dịp anh vơ một mớ
Húng quế cây nấu phở tối nay
Vợ chồng con cái no say
Hoan hỷ mừng ngày em thoát nạn ha?
Rồi chập tối mình ra mé sảnh
Ngồi ngắm trăng óng ánh tỏa bầu
Tình nồng nghĩa nặng đậm sâu
Khoả khuây khoảnh khắc tâm đầu có nhau…
TM
Hay! Hay! Hay! Mình cao kiến đó
Mấy hôm rồi chẳng có ngắm trăng
Du dương êm ả lâng lâng
Dịu xoa ngày tháng rộn ràng lo toan
Vậy hai gà, một con nấu cháo
còn một con mình nấu cà ri
Anh qua chị Cả tức thì
Hai cân bánh hỏi, hai tì bún ngon
Rồi chèo ra đầu thôn mua bánh
Với các rau, bánh tráng vài đồng…
A lê ! Vậy thì anh giông
Một hơi cho lẹ…vừa lòng vợ yêu…
NTS
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (614)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Đọt nắng tắt trời chiều hơi lạnh
Mình anh đi canh cánh em lo
Bên kia sông có chiếc đò
Mình vẫy tay gọi hỏi dò xem sao
Nếu đưa rước tiền trao cũng đỡ
Họ chở anh để vợ khỏi trông
Ra vào thắc thỏm chờ chồng
Héo úa dáng hồng lệ ứa hoen mi
Đã mấy chục xuân kỳ chung mộng
Phút giây nầy em bỗng thấy thương
Vì con vì vợ dặm trường
Cảnh đời khổ nhọc nhiễu nhương chẳng màn…
TM
Ôi! Hổng sao! Anh nhanh chân lẹ
Em yên lòng chớ có lo toan
Một hơi chèo thẳng là xong
Quyết không để vợ phải trông phải rầu
Nghĩa vợ chồng đậm sâu tấc dạ
Sống trọn tình chẳng có thiệt hơn
Vẹn gìn một tấc lòng son
Trọn đời thiết thạch cho tròn thủy chung
Mình vô nhà cứ ung dung nhé
Chút xíu thôi anh sẽ quay về
No nê xong tối dưới thề
Đôi ta má tựa vai kề ấm êm…
NTS
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (615)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Mình nhớ nhé! Ngưỡng thềm em đợi
Mau kẻo về diệu vợi em mong
Tiền thêm bỏ túi ít đồng
Mua vài xị đế vợ chồng khoả khuây
Mán chiếc áo để đây mình bận
Nếu trời mưa hay trận gió thu
Đêm khuya dẫu tối mịt mù
Mình khoác nó dù em vụng đường may
Thôi mình hãy thẳng tay chèo chống
Ngọn gió đừng thổi lộng xuồng nan
Cho ta sớm gặp lại chàng
Hai quả tim vàng khắn khít quyện nhau…
TM
Ôi! Thương quá! Ngọt ngào của vợ
Khiến lòng ta thêm gió thêm hương
Mình ơi anh quá đổi thương
Từ nay nguyện cố chung đường đắp xây
Dẫu nắng hạn, mưa mây giông bão
Vững tay chèo chẳng đảo chẳng nghiêng
Đắp bù xứng với tình em
Bạn lòng thắm thiết êm đềm của anh
Thật may mắn trời xanh ban tặng
Có vợ hiền đức hạnh nết na
Chẳng qua có chút tật là
Thích làm bà tám…nhưng mà cũng vui….
NTS
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (616)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Phút đưa tiễn ngậm ngùi em quá
Nắng nhạt dần trời nhá nhem đen
Thôi em hỏng dám lèn èn
Kẻo không anh trể một phen phí giờ
Nhẹ tay đẩy xa bờ xuồng lướt
Chở người yêu sóng vượt thênh thang
Chèo xuôi êm mái nhịp nhàng
Thời gian trông đợi lệ hàng long lanh
Đã mấy tiếng sao anh chưa lại
Thổn thức lòng khắc khoải tâm tư
Mình ơi có biết bây chừ
Tim em vất vưởng lừ đừ hay chăng?…
TM
Từ xa xa âm vang vọng lại
Tiếng vợ hiền trông đợi dưới hiên
Mình ơi quá đổi thương em
Chu toàn bổn phận, ấm êm nghĩa tình
Tay chèo lẹ bồng bềnh sóng nước
Dưới bầu xanh vượt lướt nhẹ nhàng
Cõi lòng dào dạt lâng lâng
Nghĩa tình của vợ muôn phần cảm rung
Từ sâu thẳm tấc lòng yêu dấu
Sôi sục tràn, nung nấu tâm can
Vẹn gìn nghĩa đá vàng son
Trọn đời, trọn đạo sớm hôm vuông tròn…
NTS
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (617)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Chuỗi héo hắt mỏi mòn đã động
Cõi thiên nhai ánh lộng hào quang
Xa xa bóng dáng của chàng
Nhanh tay chèo chống muôn vàn dấu yêu
Xuồng cặp bến nụ nhiều em tặng
Vắng anh lòng mặn đắng bờ môi
Từ đây tình mãi lên ngôi
Thuỷ chung son sắt sánh đôi phỉ nguyền
Nghĩa chồng vợ nợ duyên vạn kỷ
Tình vững bền tuyệt mỹ nhé anh
Đêm nay trăng sáng soi mành
Gối chăn thắm đượm thâu canh ngọt ngào…
TM
Bước lên xuồng cặm sào buộc chặt
Rồi lại gần bợ má người thương
Nụ lên sóng biếc gợn buồn
Lâng lâng xúc cảm, niềm thương tràn trề…
Các món mua gom về một phía
Kiểm đủ rồi mang cả ra sau
Nầy đây các loại củ rau
Nầy đây bánh bún để vào đúng nơi
Vợ xăng xái tới lui nấu nướng
Cháo, cà ri lởn vởn toả mùi
Chưa đầy hai tiếng xong xuôi
Cả nhà xúm xít cùng ngồi thỏa thuê…
NTS
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (618)
Lạc Mất Tình Thơ
Em đầu đẳng, tôi đứng ở đầu đây
Vùn vụt đẩy, say bay hồn tuổi mộng
Chiếc đòn đưa, bềnh bồng khơi sóng dậy
Cho nỗi lòng nước chảy một dòng sông!
Giọng nói Bắc, tên Dung, xinh, duyên dáng
Nét hoa cười lai láng đổ vào tim
Mảnh trăng thanh im lìm nghe gió thoảng
Rồi âm thầm kết tụ chỉ tơ duyên
Lên đi anh! Ngồi kề “người ta” chở!
Đường Sài Gòn sáng tỏ dãy đèn đêm
Ngọn hiu hiu, lim dim theo hơi thở
Nỗi dạt dào rung cảm cận kề em
Đổi lại nhé! Chỉ anh, à! đạp số
Ta thay phiên dạo ngắm cảnh đô thành
Cặp bướm tơ long lanh vầng sáng tỏ
Dưới đêm vàng nhấp nhố chuỗi trong xanh!
Bàn tay nhỏ, xương xương mà thật ấm
Ấm tâm hồn, ấm thấm quả tim tôi
Rạp chiếu phim, em ơi Vương Vũ đấm
Mà sao như thăm thẳm bởi hồn trôi…
Biển cuộc đời chập chùng bao sóng lượn
Ngọn phong cuồng phất phưởng cận kề bên
Trở về quê lênh đênh ngàn gió chướng
Lạc nhau rồi chẳng hướng biết tìm em!
Có bao lần ghé lại đất đô thành
Nỗi nhung nhớ diết da bầu tâm sự
Nhưng mịt mờ phủ vây vầng trăng chạnh
Để suốt đời canh cánh mãi tình thơ!…
Nguyễn Thành Sáng
Lạc Nửa Mảnh Hồn
Bầu vần vũ ánh trăng sầu vàng võ
Tuyết đông lay treo gió ủ rũ cành
Chốn khuê phòng thổn thức giọt long lanh
Duyên trắc trở độc hành cô đơn bước
Đường khúc khuỷu gập ghềnh gai phía trước
Phận lạc loài xuôi ngược sóng lênh đênh
Giông bão bùng thuyền vạn nẻo bấp bênh
Buồn dằng dặc chênh vênh miền hụt hẫng
Ngày gặp gỡ đoá tình yêu nuôi nấng
Ngỡ cao xanh trao đấng trượng phu quân
Để xớt chia nỗi khắc khoải dương trần
Và khuây khoả trầm luân nơi cõi thế
Cơn mộng mị biến thành dòng dâu bể
Tháng năm dài chỉ để trói hồn nhau
Niềm xót xa ray rứt nhạt sắc màu
Khơi tăm tối dàu dàu loang tâm tưởng
Duyên chẳng nợ lối rời ngăn hai hướng
Rã tơ đồng vất vưởng dưới màn đêm
Em muốn quên nhưng mỗi khắc quạnh thềm
Đèn khêu lụn môi mềm hoài ước vọng
Anh yêu hỡi! Mỏi mòn em trông ngóng
Khói sương mờ hình bóng của anh đang
Rộng đôi vai che chở đỡ xốn xang
Khi nghiệt ngã nấc thang đời bất hạnh
Anh có biết! Từng ngày trong hiu quạnh
Đếm ngậm ngùi lòng chạnh nhớ men say
Phút đậm đà én nhạn sải cánh bay
Nay còn lại đắng cay hoài đeo đẳng.
December 10, 2018
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (619)
Tạm Biệt Thu
Thu mùa tiễn biệt lệ lâm li
Tuyết trắng đông sang trải lối đi
Khắc khoải cung trầm câu thủ thỉ
Miên man sợi nhớ khúc rù rì
Cành trơ dạ xót dòng hoài niệm
Lá rã tơ buồn chuỗi khắc ghi
Mỏng mảnh màn sương vương mắt biếc
Thu tàn réo rắt phiến sầu bi.
December 10, 2018
Tam Muội
Tình Yêu
Yêu thương sâu đậm lắm chi li
Lo lắng bận lòng mỗi bước đi
Gần gũi ngọt ngào trao thủ thỉ
Trái ngang da diết gửi rù rì
Hương đưa khoảnh khắc hồn lưu niệm
Chim hót một lần dạ khắc ghi
Xa vắng u hoài treo suối biếc
Bâng khuâng thao thức nhỏ sầu bi
11/12/2018
Nguyễn Thành Sáng
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (620)
Kết Tình
Em nói bao lời xao xuyến anh
Lời ai lảnh lót điệp vàng oanh
Khiến hồn thu giá vơi sầu lạnh
Nở cánh hồng hương ngát đượm nhành
Biến cõi mây mờ trùm bóng cảnh
Thay xuân hoa rạng rực hồn xanh
Dang tay đón nhận, ôi! vinh hạnh
Nguyện giữ tình trăng vẹn chữ thành!
Nguyễn Thành Sáng
Rã Tình
Tạo hoá bày chi cảnh bể dâu
Đôi tim héo hắt phủ canh thâu
Nhầm tơ gá nghĩa phai màu chỉ
Lạc mối trao duyên thấm vạt bâu
Chẳng nợ dây dưa than nguyệt lão
Không tình dính líu trách mưa ngâu
Từ đây cách biệt thuyền chia sóng
Để khỏi chênh vênh rớt giọt sầu.
December 10, 2018
Tam Muội

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (621)
Lạc Nửa Mảnh Hồn
Bầu vần vũ ánh trăng sầu vàng võ
Tuyết đông lay treo gió ủ rũ cành
Chốn khuê phòng thổn thức giọt long lanh
Duyên trắc trở độc hành cô đơn bước
Đường khúc khuỷu gập ghềnh gai phía trước
Phận lạc loài xuôi ngược sóng lênh đênh
Giông bão bùng thuyền vạn nẻo bấp bênh
Buồn dằng dặc chênh vênh miền hụt hẫng
Ngày gặp gỡ đoá tình yêu nuôi nấng
Ngỡ cao xanh trao đấng trượng phu quân
Để xớt chia nỗi khắc khoải dương trần
Và khuây khoả trầm luân nơi cõi thế
Cơn mộng mị biến thành dòng dâu bể
Tháng năm dài chỉ để trói hồn nhau
Niềm xót xa ray rứt nhạt sắc màu
Khơi tăm tối dàu dàu loang tâm tưởng
Duyên chẳng nợ lối rời ngăn hai hướng
Rã tơ đồng vất vưởng dưới màn đêm
Em muốn quên nhưng mỗi khắc quạnh thềm
Đèn khêu lụn môi mềm hoài ước vọng
Anh yêu hỡi! Mỏi mòn em trông ngóng
Khói sương mờ hình bóng của anh đang
Rộng đôi vai che chở đỡ xốn xang
Khi nghiệt ngã nấc thang đời bất hạnh
Anh có biết! Từng ngày trong hiu quạnh
Đếm ngậm ngùi lòng chạnh nhớ men say
Phút đậm đà én nhạn sải cánh bay
Nay còn lại đắng cay hoài đeo đẳng.
December 10, 2018
Tam Muội
Niềm Day Dứt
Đây công viên, trên chiếc đòn đẩy tới
Có hai người phơi phới tuổi đan thanh
Kia con đường xe chở nhịp rung rinh
Đó rạp hát hoa tình vừa chớm nụ!
Hình ảnh ấy lâu lắm rồi còn giữ
Bóng của em một chỗ góc buồng tim
Sóng dọc dừa dưới đôi biếc dịu hiền
Dáng thon thả, nụ duyên ngời thắm thiết
Bóng thời gian âm thầm đưa biền biệt
Khiến chuỗi ngày da diết nhớ nhung thương
Những kỷ niệm kết tụ hóa thành sương
Để nhiều lúc gợi buồn trong vắng lặng!
Dòng định mệnh bất ngờ gieo ly tán
Làm vườn hồng hụt hẫng ánh ban mai
Hoa xuân đầu ảm đạm ngước nhìn mây
Rồi từng đợt lắc lay hồn trước gió
Cả bốn phía âm u trùm lá cỏ
Nỗi nghẹn ngào vò võ cánh chim đeo
Âm vang sầu loáng thoáng khẽ lời kêu
Đẩy lữ thứ dưới chiều quay trở gót
Mấy mươi năm ngày xưa thân ái đó
Biết bao lần trăn trở, nghẹn lòng tôi
Vương vấn nhớ cứ chầm chậm lần hồi
Khung tĩnh mịch ngậm ngùi mang day dứt
Day dứt bởi! Gieo cho em đau nhức
Chẳng hiểu sao lại đứt sợi tơ vàng
Khi mà tim đôi đứa ngập tràn loang
Niềm tha thiết muôn phần yêu với nhớ…
11/12/2018
Nguyễn Thành Sáng
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (622)
Giọt Thương
Hôm nay đặt bút phổ vần thơ
Có gió đong đưa mãi dật dờ
Như đóng tâm tình, bao thổn thức
Cuốn hồn bó chặt, thấy chơ vơ
Không biết suy tư hằn mệt mỏi
Hay trời u ám, áng mờ trôi
Để như buồn bã, rồi vương vấn
Giọt nhỏ trăng lòng, ánh nhẹ rơi
Thế mà tâm sự lại thênh thang
Chạnh nhớ xuân xưa thấy lỡ làng
Rồi lại hôm nay mang ước vọng
Mộng hồn hoa thắm một tình trăng!
Tôi thấy nỗi niềm thương đến ai
Chuỗi đời quạnh quẽ, gió heo may
Từng đêm gối chiếc, hồn lay động
Gửi đến phương trời cặp cánh bay
Những ngày lặng lẽ, chiều vơi ánh
Ảm đạm quay về, nghẹn xót xa
Nức nở cuộc đời bao héo úa
Khiến trời mây nhạt rã rời ra
Tôi muốn trao ai một gói lòng
Ngàn thương, trăm nhớ trải mênh mông
Thầm trông đêm lặng, trời không ảnh
Ngọn lửa đưa về sưởi giá đông
Để nơi chốn ấy giạt mây buồn
Nhuốm lạnh không còn dưới ánh sương
E ấp hoa xuân xưa sống lại
Trái sầu đoạn đứt chẳng còn vương!
Nguyễn Thành Sáng
Sợi Tình Đong Đưa
Miên man tư lự nỗi niềm vương
Ngẫm nghĩ đến Ai vướng đoạn trường
Canh cánh u hoài sương khói quyện
Muộn phiền lận đận rã uyên ương
Cũng nho phong nhã tánh hiền lành
Đức độ hơn người tợ gió thanh
Giúp đỡ tha nhân vơi thống khổ
Học hành minh mẫn đạt công danh
Nhưng đời cay nghiệt trót đeo mang
Tuổi hạc đong đưa, sợi lỡ làng
Ấp ủ bi sầu khơi khoé lệ
Trần tình lạnh lẽo quạnh tào khang…
Sấm ngân mưa vỗ lá ngô đồng
Ngọn bấc lùa về gieo bão giông
Héo hắt tái tê nhành dã thảo
Thềm hoang phủ kín buổi mênh mông
Trằn trọc canh tàn rũ dáng mai
Thiếp thân thui thủi phận như Ai
Dập dồn ngang trái bờ tang hải
Đằng đẵng truân chuyên nặng gót hài
Nửa hồn lơ lửng ngưỡng cô đơn
Dằng dặc xót đau nghẹn tủi hờn
Ao ước chung đường xây lối mộng
Lặng dòng sóng bạc trỗi từng cơn
Khung sẽ toả mầu vạn ánh tia
Chim đôi quyến luyến há chia lìa
Trúc ti yến ẩm xuân sang hạ
Xanh ngát bốn mùa rạng rỡ kia!
December 11, 2018
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (623)
Gặp Em
Hôm ấy tình cờ gặp được em
Hương hoa thơm ngát, mắt môi mềm
Long lanh sắc mộng bầu phơi nguyệt
Rạng rỡ khung tầng ánh trải đêm
Cảm xúc ngân nga lâng cõi tận
Mơ màng. trăn trở dậy bao niềm
Nhìn ai cảm thấy hồn xao xuyến
Điệp khúc trăng lòng buộc ý thêm!
Nguyễn Thành Sáng
Từ Dạo Gặp Anh
Buổi tiệc tân gia gặp được anh
Nghe lòng quyến luyến sợi long lanh
Thương hình tối đến mây lơ lửng
Tưởng bóng đêm sang gió phạch phành
Có phải tơ hồng đan chỉ thắm
Hay là nguyệt lão kết tình xanh
Mà sao cứ mãi hoài vương vấn
Phấn chấn con tim phả trướng mành.
December 11, 2018
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (624)
Đêm Đen
Khắp cả khung trời giăng kín mây
Vạn sầu ảm đạm kéo về đây
Phủ bề không ảnh, sương mờ đậy
Lấp ánh trăng đêm, bóng tối ngầy
Gió mạnh đong đưa không thoáng đẩy
Áng mờ đùn đẩy chẳng trôi bay
Cho đêm lạnh lẽo mờ không thấy
Cuốn trói linh hồn kẻ luỵ ai!
Nguyễn Thành Sáng
Canh Khuya
Réo rắt côn trùng dạ xốn xang
Lam vầng chuyển động phủ trăng đang
Phai hình nhạt nhợt rơi triền núi
Trải bóng mờ lu nhuộm sắc tang
Tí tách mưa giăng buồn ảo ảnh
Lơ thơ gió thổi buốt hào quang
Hoen mi thổn thức duyên phần bạc
Tựa cảnh canh khuya luống võ vàng.
December 11, 2018
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (625)
Nỗi Niềm & Vương Vấn
Chợt chấn động! Nghe “Ai” chờ đợi
Mảnh hồn linh vụt tới xé màng
Nhập thời tiền kiếp vào thân
Nhẹ nhàng ngày tháng khảy đàn ru êm!
Từ dạo đó đêm đêm thao thức
Cảm thấy như nhói nhức trong tim
Bóng hình yêu dấu thuyền quyên
Chập chờn trí não, chẳng yên cõi lòng
Trước nghịch cảnh bềnh bồng sóng nước
Nghĩa thâm tình tha thiết thê nhi
Quyện hòa vương vấn mộng thì
Khiến hoài trăn trở, ủ ê sớm chiều!
Nương sức gió, cánh diều rộng trải
Tiếng du dương khẽ rải trên đường
Phôi phai khắc khoải u buồn
Lần theo lồng lộng trải hương cuộc đời
Gieo thơ thắm tìm vui khuây khoả
Dưỡng hạt mầm mong có trái ngon
Mê say cặm cụi sớm hôm
Cố dùng nét bút vẽ tròn ánh trăng
Trau chuốt lảy cung đàn điệp khúc
Bóng thời gian từng phút dâng cao
Khi như gió thổi xạc xào
Lúc tràn sóng dậy, cuộn trào nhấp nhô
Chẳng mụ mị, vật vờ dã dượi
Chẳng quay cuồng nông nổi, mông lung
Chỉ đây một mảnh linh hồn
Bước chân đá sỏi tìm lên phẳng bằng!
Có những lúc lâng lâng dào dạt
Cả nỗi niềm chất ngất mê say
Bức tranh khoảng trắng còn dầy
Sá gì mệt mỏi ngừng tay vẽ hình
Có những lúc thình lình mưa đổ
Sấm sét trời gợi nhớ thuở xưa
Biết bao gian khổ đẩy đưa
Bâng khuâng da diết dây dưa vướng sầu
Có những lúc ngọt ngào năm cũ
Chậm từ từ vần vũ tâm tư
Nửa đau, nửa tiếc, nửa mơ
Lang thang phố chợ thẫn thờ luyến lưu!…
Nhìn trước ngõ âm u phủ lối
Gây não nề tăm tối bao quanh
Nấu nung lặng lẽ âm thầm
Đốt dần ngọn lửa phả tan mịt mù
Vào ảo ảnh trải thơ lai láng
Phôi phai niềm hụt hẫng gió mây
Hòa thêm nỗi nhớ về “ai”
Không gian diệu vợi duỗi bay “kiếm tìm”
Cố mong tìm cho tim thôi nhói…
Gặp nhau rồi vời vợi ngóng trông
Đậm đà ấp ủ cõi lòng
Mà ôi! Phải chịu cách dòng sông xa
Phải chịu cảnh trăng tà khuất núi
Phải âm thầm rười rượi nhớ thương
Đêm nghe tí tách hàn sương
Ngày treo nhung nhớ về phương nghìn trùng…
8/6/2018
Nguyễn Thành Sáng
Thuyền Tình Lỡ Chuyến
Chau mày ngọc mông lung khói quyện
Bóng lập lờ hư huyễn luyến vương
Lỗi cung lẩy điệp nghê thường
Hồn buông lởn vởn dặm trường đa mang
Đò trễ chuyến bẽ bàng uất hận
Đoá thuyền quyên luẩn quẩn chữ tình
Hàn sương nhểu giọt rung rinh
Nẻo đời thăm thẳm lộ trình cách ngăn
Nơi trần thế vết hằn sầu vọng
Điệp tri âm lạc mộng đăm chiêu
Nợ xưa như sợi dây diều
Gió treo lồng lộng liêu xiêu vật vờ
Niềm quạnh quẽ thẫn thờ hoang vắng
Phím dây chùng cay đắng dáng hoa
Dư âm ray rứt nhạt nhoà
Tóc mềm rũ xuống, vỡ oà trong đêm
Tưởng tái ngộ dòng êm xuôi mái
Tay đan tay nhân ngãi vui vầy
Nào ngờ biển lặn ngất ngây
Phượng loan hợp phố lầu xây tình hồng
Còn riêng thiếp cuồng giông bão nổi
Trâm lơ cài bó gối buồn xo
Bụi trần tản mác co ro
Nệm lẻ giày vò gương lược ngổn ngang
Tê buốt giá lạnh loang trước bục
Tiếng tơ đồng uẩn khúc truân chuyên
Nửa trăng mòn mỏi đợi uyên
Nửa khuyết phỉ nguyền kết tụ câu ca
Nhưng khắc khoải phong ba nợ kiếp
Vóc liễu gầy nối tiếp khổ đau
U buồn da diết nhớ nhau
Vành khuya chênh chếch dàu dàu cỏ cây
Bờ héo hắt lắt lay dã thảo
Vọng Lang Lang chao đảo nước ròng
Muộn phiền trĩu gánh long đong
Gieo chi cung oán tấc lòng lâm li
Chàng ơi hỡi! Lụy vì số mệnh
Ngưỡng oan gia lại lệnh biển trời
Từ nay bèo dạt lá lơi
Chỉ còn xướng họa hầu vơi nỗi niềm
Bầu tĩnh mịch ánh liềm hiu hắt
Ngọn đông phong se sắt non ngàn
Tâm tư gửi chốn quan san
Sơn khê tuyết phủ ngấn làn khoé mi
Thiếp cứ ngỡ thiên di chung bước
Vẹn câu thề hẹn ước đón nghênh
Nay vầng mây xám bồng bềnh
Dở dang trắc trở chênh vênh não nùng
Thôi đành đợi tương phùng âm cảnh
Hiện kiếp thời lấp mảnh tình “Ai”
Đóm bay sao rớt dẳng dai
Lững lờ hoa rụng, gót hài xanh xao
Nén hạt lệ khép vào nhật ký
Quãng hành trình vạn lý cô đơn
Hẩm duyên lận đận tủi hờn
Sáo ru xót dạ chập chờn cánh thu.
December 12, 2018
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (626)
Động Vật
MÈO TRẮNG thu mình tránh gió đông
BƯỚM XANH uốn lượn ghẹo hoa hồng
CHÓ ĐEN lững thững ra khung cổng
VỊT ĐỎ nhẹ nhàng lướt bến sông
CỌP XÁM gầm gừ theo gió lộng
HẠC HỒNG lờ lượn thả non bồng
TRÊ VÀNG đầu bự trong thì rổng
DƠI BẠCH tối về kiếm khoảng không!
Nguyễn Thành Sáng
Động Vật Vào Đông
Giao mùa gió bấc phủ quan san
Tuyết trắng lay phay quyện núi ngàn
Sóc Đất đào hang chờ hạ tới
Gà Gô đổi sắc đón đông lan
Hưu Nai tích lá gian nan xót
Cáo Đỏ săn mồi vất vả than
Tạo hoá an bày trên vạn vật
Vô thường cõi mộng chuỗi miên man!
December 12, 2018
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (627)
Mộng Mị
Có phải vọng xưa nên mộng mị?
Kéo hồn nhung nhớ trải chân đi
Về nơi chốn cũ, ngày mơ chí
Xa cõi phương đây, bóng nghẹn thì
Gặp gỡ vấn vương, tình thắm thuý
Chia ly khắc khoải, dạ sầu bi…
Chợt đong ngọn gió, lay mành chỉ
Trở giấc canh khuya chẳng thấy gì!
Nguyễn Thành Sáng
Mộng Mị
Không gian quạnh quẽ phủ muôn nơi
Gió thổi vi vu quyện góc trời
Mắc võng sau hè hầu nghỉ dưỡng
Khiêng giường mé sảnh há nằm chơi
Lim dim gối tựa tay quân tử
Lúng liếng môi kề cạnh biển khơi
Chợt hạt mưa phùn chan ướt mặt
Bồi hồi tỉnh giấc mộng buồn rơi.
December 12, 2018
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (628)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Cha cha chả! Bửa nay bà lại
Đứng ngoài sân lải nhải chọc tui
Khiến cho đau đớn ngậm ngùi
Nhớ tình thắm thiết mới hồi hôm qua….
Bà đưa mắt nhìn xa diệu vợi
Đợi tui về để gởi cái thương
Vậy mà nay bỗng hóa buồn
Màn đêm giá lạnh tụ sương bốn bề
Sao bà chẳng nhớ thề năm cũ
Bà cùng tui ấp ủ trong tim
Chiều chiều đôi cánh hồn chim
Bờ sông ảm đạm ta tìm về nhau…
NTS
Em nào dám làm đau lòng Bậu
Bởi tại vì cái giậu mồng tơi
Nhìn sao mà nhớ quá trời
Một thời kỷ niệm lại khơi trở về
Em tâm sự não nề cõi dạ
San sẻ niềm buồn bã trong em
Ai ngờ lửa cháy phựt thêm
Chọc nhầm ông kẹ nên rêm ba sườn
Thôi thì lỗi toàn ương với nghạnh
Để mình buồn hiu quạnh xác xơ
Giờ em góp luật làm thơ
Tặng anh những chuỗi mộng mơ phả tầng…
TM
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (629)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Thoai! Thoai! Thoai! Bà đừng làm bộ
Khúc nỉ non giả ngộ chọc tui
Để rồi nghoảnh mặt nghiêng cười
Móc lò ông kẹ và rồi kha kha
Đàn một sợi ngân nga hai khúc
Khúc ngọt ngào hạnh phúc ấm nồng
Khúc kia gãy đoạn cong cong
Khiến tui tê tái cõi lòng chịu thua
Ôi! Yêu đương mới vừa tặng đó
Lại bây giờ ngọn gió rung rinh
Phải chi biết trước sự tình
Ba mươi năm trước một mình quạnh hiu!…
NTS
Coai ổng vậy chớ chiều em lắm
Muốn thứ chi đều sắm mua cho
Đêm nằm ngủ ngáy phì phò
Sáng chiều ngồi tám chẳng lo bạc tiền
Bởi ta noái ổng hiền số một
Đại trượng phu trụ cột đó đa
Lâu lâu nổi cữ rầy la
Chớ mà bụng dạ thiệt thà đó nghen
Ối trời hỡi! Con phèn nó sủa
Khách đến nhà đừng dũa em “xương”
Mình đi lẹ lại đầu giường
Móc vài chục triệu trong rương cửa buồng
Rồi sẵn trớn đi luôn ra ruộng
Cắt giùm em mớ muống rau lang
Để em nấu đãi họ hàng
Mừng ngày thằng Út rỡ ràng công danh
Xong mình hãy vòng quanh qua phía
Bên kia sông mời Tía sang chơi
Ghé bên chú Tám em Hời
Mời lơi vài tiếng rồi bơi xuồng về…
TM
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (630)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Khặc! Khặc! Khặc! Bả quê một cục
Lẻn ra sau lục đục một hồi
Đợi mình hết bị bốc hơi
Trở lên giả bộ cười cười khen khen
Thiệt là xui! Con phèn chợt sủa
Khách đến thăm nhằm bửa “đấu gươm”
Biết mình lẹ trí tinh khôn
Trọng gìn giữ tiếng tốt thơm cho nhà
Bả chuyển tông hóa ra “Bạch Tuyết”
Mình “Hùng Cường” lấm lét thủ vai
Xí xô bả đứng ra oai
Khiến mình rơi cảnh nhảy nai có cờ
Được roài hé! Để chờ khách rút
Trói bà treo trên nóc xà ngang
Ra vô thọt lét nhiều lần
Cho bà tận nhột, bỏ ăn gian chồng
Thoai! Bây giờ cành hông cố nén
Một chút đây! Hé hé biết nè
Dẫu ngon thơm béo hơn chè
Đừng mong tránh khỏi…mình à! Tha em…
khặc! khặc! khặc!…
NTS
Trời chạng vạng nhá nhem nhanh thiệt
Cứ vui xàm có biết gì đâu
Mời anh Bảy với chị Ngâu
Ở lại dùng bữa canh bầu cá rô
Cá phơi nắng đem vô ướp mặn
Hổm tát đìa có dặn con Tư
Để dành mấy khúc cá ngừ
Gửi đây hai ký còn dư chỗ nầy
Nhờ anh chị vài giây phút rảnh
Ghé đưa giùm cùng bánh chưng xanh
Cho con Mén với nhỏ Oanh
Nói là của vợ anh Thành Sáng cho
Ồ quên nữa nãy lo tám mãi
Mà chẳng hay anh Bảy hỏi chi?
À thì em mới nhờ đi
Mời vài hàng xóm chung ly rượu mừng
Thằng Út Chót em từng nhắc đó
Nay rạng danh thành phó tổng nha
Con nòi cháu giống như cha
Học đâu tiến đó thì là phúc hương…
TM

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (631)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Chà! Bả lại dụng đường chiêu “tám”
Rịch cà tang kéo chậm thời gian
Rủ mời khách ở lại ăn
Cho mình sốt ruột bừng bừng lỗ tai
Khá khen nha! Bà hay lắm đó
Biết thừa cơ mượn gió bẻ măng
Dùng chiêu hóa hải di sơn
Đẩy mình chới với rơi cơn não nùng
À! Nghĩ coi! Cuối cùng cũng tối
Khách cũng về, cũng trói được thôi
Vậy thì kha khả cứ cười
Cắn răng chịu đựng một hồi hổng sao
Thêm bù lỗ bả cao tay ấn
Kế nghi binh đánh chặn phủ đầu
Một hồi treo tuốt lên cao
Trên thì thọc lét dưới cào bàn chân
Cho bị nhột một lần tới đỉnh
Còn mình thì giả xỉn làm ngơ
Chừng nào mình hỡi! Mình à
Em giương cờ trắng…mới tha “xương” nhiều!…
Kha! kha! kha!
NTS
Tiễn đưa khách đăm chiêu nghĩ ngợi
Ảnh âm thầm ngồi đợi trong kia
Nén chờ mãn viếng ra dìa
Tam bành bùng cháy quét tia rực hồng
Bởi ta noái! Có chồng đời khổ
Mà hỏng chồng mang lỗ lao đao
Bâng khuâng chân sáo nghẹn ngào
Những ngại bước vào nửa muốn trốn luôn
Bảo đảm ảnh ở buồng trông ngóng
Giờ thấy mình, ảnh đóng đinh ngay
Thẳng tay thọc lét đêm nay
Lắc lư ngất ngưởng nghỉ cày chẳng chơi
Ừm! Lưỡng lự nhờ trời thương xót
Cản ngăn anh đừng thọc lét con
Thà thân bầm dập nát đòn
Chớ chiêu gãi nhột..híc..híc..híc..sẽ còn khổ hơn
Hay giả bộ tủi hờn than vản
Mắt láo liên trì hoãn tấn công?
Dù chi cũng phận má hồng
Hỏng lẽ cùng chồng giáp lá cà chăng?
TM
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (632)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Khách đã về còn nàng đứng đó
Mắt liếc ngang, lấp ló ngoài hiên
Một hồi ngả ngả nghiêng nghiêng
Thòi lòi chớp chớp, giả hiền, kêu đau
Rồi lại tủ lấy dầu ngồi đó
Vén nhái bầu cạo gió từ từ
Nửa rên rỉ, nửa lừ đừ
Gật lên gật xuống lắc lư đuôi gà…
Cái chiêu nầy! Khà khà! Khó nhắm!
Dễ dầu gì “say đắm” được ta
Chẳng qua bụng muốn xin tha
Nhưng hồn nữ tướng thà là phơi thây…
Cứ bình thản…ra ngoài sau vách
Mình kiếm dây thật chắc đem vào
Giả đò bước thấp bước cao
Đi gần lại bả…ngầu ngầu lơm lơm
Đang đờ đẫn, từng cơn não nuột
Bỗng dựng lên chạy tuốt ra hè
Chưa chi mà bả đã tè
Cả hai “cây sậy” thấy mà sợ luôn!…
Kha! kha! kha!
NTS
Mặt tái mét chân luồn đám cỏ
Trốn gốc me kiến đỏ kiến càng
Từng con mò mẫm miệng hang
Rồi đu lên bắp vế ngang sang đùi
Như tên bắn nhảy lui ba bước
Tay phạch phành từ trước ra sau
Ui da kiến cắn quá mau
Sưng vù loang lổ rát đau thấu trời
Định nhảy xuống đặng bơi hầu thoát
Đàn kiến đang thèm khát máu tươi
Ai dè con Sún đứng cười
Dưới giàn thiên lý treo ngươi tui nè
Con khỉ nhỏ! Sao bè với ảnh
Còn nhe răng chống nạnh chọc quê?
Tủi thân ảo não ê chề
Ngậm ngùi thất thểu lê thê gót hài
Bỗng có tiếng của Ai mát ruột
Tam Muội ơi! Leo tuốt lên đây
Để xe Qua chở giải vây
Cứu em thoát khỏi chỗ nầy hiểm nguy…
TM
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (633)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Kha! kha! kha! Cái gì? Định thoát?
Tui biết bà lẩn khuất ra đây
Nên đi cửa trước vòng ngoài
Đứng chờ chực sẵn gần hai giờ rồi…
Ai ở đâu? Lôi thôi réo réo
Hổng biết rằng cái nẻo sơn lâm
Ta danh cọp xám có vằn
Một mình bá chủ …mấy hàng mồng tơi
Khách chốn lạ ghé chơi thì được
Chớ tám tàng ta “luộc” đó nha
Có nghe rõ thấu lời ta?
Khôn hồn cút lẹ để mà toàn thân…
Hụ..hụ..hụ..xe lăn chuyển bánh
Thoắt cái phèo! Xa tận đằng kia…
Mình ui! Hãy bước lại…dìa
Xàn ngang đợi sẵn để…ca vài bài…
Mình hù xong, vờ quay chỗ khác
Hơi nghiêng đầu liếc mắt xem sao
Ai dè bả đã té nhào
Giẫy kêu phành phạch…thấy đau quá à!…
Hì!
NTS
Định làm nũng lấy đà nhỏng nhẻo
Trốn vài hôm đặng khéo nhắc anh
Chim khuyên rổn tiếng chuyền cành
Lia thia ấm chậu Bậu đành tâm sao?
Ứa giọt lệ nghẹn ngào nức nở
Khắp châu thân như vỡ nát tan
Mảnh hồn chua chát miên man
Phím tơ chưa chặt khô khan âm đờn
Chân lê bước nửa hờn nửa tủi
Trời tối dần lủi thủi trong mưa
Tàu dừa vài nhánh đong đưa
In hình cô quạnh bóng vừa xót xa
Cơn gió thoảng hiên nhà gối bó
Liếc qua song lấp ló ngẩn ngơ
Người đâu mà lại hững hờ
Để vợ ngồi chờ dưới lạnh sương giăng
Hiện tình cảnh còn căng lắm há
Thôi ngủ đây đợi quá canh ba
Nếu mà ảnh hỏng chịu ra
Thì mình leo cửa qua nhà anh Hai…
TM
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (634)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Bả xỉu mớ lai nhai…nhõng nhẽo
Muốn lại gần mình nhéo lỗ tai
Để cho bả tỉnh vài giây
Rồi đỡ bả dậy. ẵm ngay về nhà…
Lại không dè bả ca vọng cổ
Trong cơn mê đòi nhổ cây sào
Tính chiêu xé vách phá rào
Qua nhà Hai Sún…ôi đau! Quá trời
Giữa trái tim của tôi khẹt lửa
Nghĩa uyên ương hẹn hứa năm xưa
Giờ đây gió dập mây đưa
Khung trời tối sẫm cũng vừa khét đen
Sao đành thế! Hỡi em yêu dấu
Quên chuỗi ngày bạn bậu ái yêu
Cái gì nàng muốn cũng chiều
Cái gì nàng chọn cũng đều ô kê…
Vậy mà nỡ kéo thề đỉnh ngọn
Xé tan tành liệng chốn âm u
Thôi thì cuốn gói đi tu
Cho bà thỏa chí lính dù đi nha!…
hự….hự….hự…
NTS
Trống khuya điểm canh ba đã báo
Cửa im lìm chửa tháo cài then
Thôi thì liều lĩnh một phen
Lội sang hàng xóm mượn đèn phôi phai
Cốc cốc cốc! Chị Hai ơi hỡi
Tíếng bước chân, phấn khởi cõi lòng
Dang tay vén cửa mành song
“Đứa nào ở ngoải long nhong giờ nầy?”
Dạ Tam Muội, em đây chị ạ
Chuyện gia đình buồn quá chị ơi
Cho em ngủ đỡ sáng mơi
Chớ trời lạnh quá rã rời thân em
Ý trời đất! À hèm sao vậy
Giờ tối hù chạy bậy sang Qua
Bộ em xích mích chuyện nhà
Lang thang côi cút la cà đêm hôm?
Cửa mở khóa chị ôm em khóc
Lệ đắng cay vóc ngọc còn đâu
Vì sao vướng mãi bể dâu
Mười hai bến nước đục sâu dãi dầu…
TM
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (635)
Thuyền Tình Lỡ Chuyến
Chau mày ngọc mông lung khói quyện
Bóng lập lờ hư huyễn luyến vương
Lỗi cung lẩy điệp nghê thường
Hồn buông lởn vởn dặm trường đa mang
Đò trễ chuyến bẽ bàng uất hận
Đoá thuyền quyên luẩn quẩn chữ tình
Hàn sương nhểu giọt rung rinh
Nẻo đời thăm thẳm lộ trình cách ngăn
Nơi trần thế vết hằn sầu vọng
Điệp tri âm lạc mộng đăm chiêu
Nợ xưa như sợi dây diều
Gió treo lồng lộng liêu xiêu vật vờ
Niềm quạnh quẽ thẫn thờ hoang vắng
Phím dây chùng cay đắng dáng hoa
Dư âm ray rứt nhạt nhoà
Tóc mềm rũ xuống, vỡ oà trong đêm
Tưởng tái ngộ dòng êm xuôi mái
Tay đan tay nhân ngãi vui vầy
Nào ngờ biển lặn ngất ngây
Phượng loan hợp phố lầu xây tình hồng
Còn riêng thiếp cuồng giông bão nổi
Trâm lơ cài bó gối buồn xo
Bụi trần tản mác co ro
Nệm lẻ giày vò gương lược ngổn ngang
Tê buốt giá lạnh loang trước bục
Tiếng tơ đồng uẩn khúc truân chuyên
Nửa trăng mòn mỏi đợi uyên
Nửa khuyết phỉ nguyền kết tụ câu ca
Nhưng khắc khoải phong ba nợ kiếp
Vóc liễu gầy nối tiếp khổ đau
U buồn da diết nhớ nhau
Vành khuya chênh chếch dàu dàu cỏ cây
Bờ héo hắt lắt lay dã thảo
Vọng Lang Lang chao đảo nước ròng
Muộn phiền trĩu gánh long đong
Gieo chi cung oán tấc lòng lâm li
Chàng ơi hỡi! Lụy vì số mệnh
Ngưỡng oan gia lại lệnh biển trời
Từ nay bèo dạt lá lơi
Chỉ còn xướng họa hầu vơi nỗi niềm
Bầu tĩnh mịch ánh liềm hiu hắt
Ngọn đông phong se sắt non ngàn
Tâm tư gửi chốn quan san
Sơn khê tuyết phủ ngấn làn khoé mi
Thiếp cứ ngỡ thiên di chung bước
Vẹn câu thề hẹn ước đón nghênh
Nay vầng mây xám bồng bềnh
Dở dang trắc trở chênh vênh não nùng
Thôi đành đợi tương phùng âm cảnh
Hiện kiếp thời lấp mảnh tình “Ai”
Đóm bay sao rớt dẳng dai
Lững lờ hoa rụng, gót hài xanh xao
Nén hạt lệ khép vào nhật ký
Quãng hành trình vạn lý cô đơn
Hẩm duyên lận đận tủi hờn
Sáo ru xót dạ chập chờn cánh thu.
December 12, 2018
Tam Muội
Cớ Sao Ta
Em có biết cõi lòng anh trĩu nặng
Tháng năm dài trầm lắng quấn niềm đau
Nhìn vợ hiền yêu dấu đậm tình sâu
Đang hoá ảnh bên cầu treo lởn vởn!
Ơi! Muốn thét, muốn gào lên thật lớn
Bung tốc tung cả bốn bức tường đen
Cho thôi đi da diết của con tim
Thấy chờn chập êm đềm xa xưa cũ
Bởi đã gặp hồn em trong mắt đó
Và đã nghe từ gió tiếng em kêu
Mà nào đâu gần được, chỉ liêu xiêu
Mang tê tái dưới chiều rơi lạc lõng
Hình ảnh kia bao lần trên gợn sóng
Đôi uyên ương quyện bóng ngất ngây say
Trên nắng tàn gợi cảm gửi hàng mây
Dưới nước chảy điệp dài gieo ý nhạc…
Tất cả ấy giờ đây đều lạc mất
Tợ âm vang réo rắt thoảng đưa ngang
Khiến thức linh của kẻ ngắm ráng tàn
Ôm thổn thức ngập tràn thương với nhớ
Ngày sớm tối bâng khuâng ghì trăn trở
Chỉ âm thầm than thở với riêng ta
Tìm phôi pha thả bước mỗi độ tà
Quả nhè nhẹ ngân nga bài dĩ vãng
Những lúc buồn thu hình nơi vắng lặng
Nghe âm vang văng vẳng vọng sang đây
Nửa mơ màng dào dạt lắc lư quay
Nửa khắc khoải u hoài, không hiểu được…
Ai thể tin một nghìn năm kiếp trước
Có hai người tha thiết phải lìa nhau
Để thời gian mãi man mác dạ sầu
Rồi thỉnh thoảng gợn trào trong trí não…
Ai tin được đó là muôn yêu dấu
Nghẹn ly tan nên đau đáu suốt đời
Lắm bao lần bỗng cảm thấy chơi vơi
Hướng diệu vợi ngậm ngùi đâu chợt đến…
Giờ anh đây còn em thì ở bển
Cánh ngàn trùng nẻo chốn vạch biên cương
Đây đang tránh nắng, bển đang ngắm sương
Em màu sắc giải buồn, anh giọt đắng…
Nhưng cớ sao hai ta cùng canh cánh
Cùng vấn vương sâu nặng ảnh hồn kia
Cùng thao thức lặng lẽ dưới đêm khuya
Cùng khao khát trở về tìm nơi ấy…
14/12/2018
Nguyễn Thành Sáng
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (636)
Cớ Sao Ta
Em có biết cõi lòng anh trĩu nặng
Tháng năm dài trầm lắng quấn niềm đau
Nhìn vợ hiền yêu dấu đậm tình sâu
Đang hoá ảnh bên cầu treo lởn vởn!
Ơi! Muốn thét, muốn gào lên thật lớn
Bung tốc tung cả bốn bức tường đen
Cho thôi đi da diết của con tim
Thấy chờn chập êm đềm xa xưa cũ
Bởi đã gặp hồn em trong mắt đó
Và đã nghe từ gió tiếng em kêu
Mà nào đâu gần được, chỉ liêu xiêu
Mang tê tái dưới chiều rơi lạc lõng
Hình ảnh kia bao lần trên gợn sóng
Đôi uyên ương quyện bóng ngất ngây say
Trên nắng tàn gợi cảm gửi hàng mây
Dưới nước chảy điệp dài gieo ý nhạc…
Tất cả ấy giờ đây đều lạc mất
Tợ âm vang réo rắt thoảng đưa ngang
Khiến thức linh của kẻ ngắm ráng tàn
Ôm thổn thức ngập tràn thương với nhớ
Ngày sớm tối bâng khuâng ghì trăn trở
Chỉ âm thầm than thở với riêng ta
Tìm phôi pha thả bước mỗi độ tà
Quả nhè nhẹ ngân nga bài dĩ vãng
Những lúc buồn thu hình nơi vắng lặng
Nghe âm vang văng vẳng vọng sang đây
Nửa mơ màng dào dạt lắc lư quay
Nửa khắc khoải u hoài, không hiểu được…
Ai thể tin một nghìn năm kiếp trước
Có hai người tha thiết phải lìa nhau
Để thời gian mãi man mác dạ sầu
Rồi thỉnh thoảng gợn trào trong trí não…
Ai tin được đó là muôn yêu dấu
Nghẹn ly tan nên đau đáu suốt đời
Lắm bao lần bỗng cảm thấy chơi vơi
Hướng diệu vợi ngậm ngùi đâu chợt đến…
Giờ anh đây còn em thì ở bển
Cánh ngàn trùng nẻo chốn vạch biên cương
Đây đang tránh nắng, bển đang ngắm sương
Em màu sắc giải buồn, anh giọt đắng…
Nhưng cớ sao hai ta cùng canh cánh
Cùng vấn vương sâu nặng ảnh hồn kia
Cùng thao thức lặng lẽ dưới đêm khuya
Cùng khao khát trở về tìm nơi ấy…
14/12/2018
Nguyễn Thành Sáng
Buốt Giá Mảnh Hồn Linh
Gót lang thang dọc phố vắng chiều nay
Hạt mặn đắng lâu ngày đươm da diết
Chuông trĩu nặng chặt ghì tăng quặn siết
Hụt hẫng đời mãi miết rớt giọt châu
Khúc dở dang chẳng nợ lạc cau trầu
Thì ước hẹn mưa ngâu chi chàng hỡi
Giây tái ngộ nao lòng tràn phơi phới
Rồi ngậm ngùi chới với phút vấn vương
Áng mây lam cứ lãng đãng miên trường
Phiến lồng lộng luyến thương hồn vất vưởng
Sầu le lói lỏi len trùm Loan Phượng
Mắt mỏi mòn vọng hướng cõi xa xăm
Đông đã về tuyết trắng phủ lạnh căm
Vầng chênh chếch tháng năm âm thầm trải
Đàn lệch phím cất cung buồn tê tái
Biệt đôi bờ chướng ngại bởi hàn giông
Chuỗi bâng quơ đeo đẳng úa dáng hồng
Mầu loang lổ gợi nồng cay khoé mắt
Sương lác đác tơ vò phơi héo hắt
Ngưỡng dương trần sắp đặt khổ riêng em
Những suy tư thao thức quạnh cánh rèm
Khi nắng nhạt nhá nhem bầu nhức nhối
Nước cuồn cuộn thuyền duyên trôi vạn lối
Leo lét làn chăn gối quấn mông lung
Đêm chênh vênh lọn sóng vỗ muôn trùng
Nụ hương mật mịt mùng treo ngọn gió
Cô lẻ bóng ngả nghiêng niềm vàng võ
Mối tào khang lấp ló quyện phù vân
Bướm rời hoa dờ dật thiết tha ngân
Buông suối rũ lệ lần nhòa câu hát
Luồng nhoi nhói môi vành vương vị chát
Mạch máu rầu bát ngát tận tâm tư
Chàng yêu ơi! Có hiểu hiện bây chừ
Đầy hỗn độn ngập dư hương trống rỗng
Trơ xác nguyệt não nùng ôm ngõ mộng
Phả hoang vu trầm bổng réo rắt đờn
Mây thẫn thờ uất nghẹn tủi từng cơn
Khơi huyền ảnh chờn vờn chìm nhung nhớ
Chàng có biết! Con tim dường tan vỡ
Nỗi đọa đày nức nở lắm chơi vơi
Lại canh ba vần vũ lướt lưng trời
Thêm trăn trở tả tơi nơi tấc dạ
Dòng nghịch cảnh nát nhàu đau hoá đá
Sợi u tình buốt giá mảnh hồn linh.
December 14, 2018
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (637)
Day Dứt
Tuổi xanh dào dạt mộng yêu thương
Thuyền đến rồi đi nghĩ chuyện thường
Sóng nước mây trôi, hồn vọng tưởng
Trăng lòng ánh nhạt, dạ quên đường
Son sắt tơ tình ai một hướng
Phũ phàng sắc mộng kẻ đa phương
Chiều tà thao thức niềm suy tưởng
Cắn rứt tâm hồn nhỏ vấn vương!
Nguyễn Thành Sáng
Khắc Khoải
Khi xưa tuổi trẻ thích nô đùa
Rải chữ yêu bừa tợ bán mua
Đã khiến nhiều người buông sợi chát
Làm cho lắm kẻ thấm dòng chua
Ngày nay chững chạc ngồi suy nghĩ
Dạo ấy khù khờ ngẫm phân bua
Quả nghiệp đà gieo từ thuở trước
Cưu mang khắc khoải xám mây lùa!
December 14, 2018
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (638)
Hết Rồi
Em xé tim tôi, em xé tôi
Rơi hồn tình ái, lệ hồn rơi
Đau thương tan nát đau thương hỡi
Buồn bã héo hon buồn bã ơi
Trăng xanh thuở ấy bầu trăng đợi
Bóng chiếc bây giờ bóng chiếc thôi
Rủ ánh hồn xưa, ánh rủ rồi
Sầu mây tít tận , sầu mây trôi!
Nguyễn Thành Sáng
Tình Tận Nghĩa Vơi
Đêm tàn trống điểm quạ kêu sương
Chiếc bóng chơ vơ lạnh lẽo tường
Bắc nội ôm sầu bên chén tửu
Tây cung nén khổ quạnh rèm hương
Chàng cay đắng phụ lời hẹn ước
Khách xót xa buông điệu vấn vương
Lỗi khúc đờn ca đau tấc dạ
Tơ đồng réo rắt đoạn thê lương.
December 14, 2018
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (639)
Buốt Giá Mảnh Hồn Linh
Gót lang thang dọc phố vắng chiều nay
Hạt mặn đắng lâu ngày đươm da diết
Chuông trĩu nặng chặt ghì tăng quặn siết
Hụt hẫng đời mãi miết rớt giọt châu
Khúc dở dang chẳng nợ lạc cau trầu
Thì ước hẹn mưa ngâu chi chàng hỡi
Giây tái ngộ nao lòng tràn phơi phới
Rồi ngậm ngùi chới với phút vấn vương
Áng mây lam cứ lãng đãng miên trường
Phiến lồng lộng luyến thương hồn vất vưởng
Sầu le lói lỏi len trùm Loan Phượng
Mắt mỏi mòn vọng hướng cõi xa xăm
Đông đã về tuyết trắng phủ lạnh căm
Vầng chênh chếch tháng năm âm thầm trải
Đàn lệch phím cất cung buồn tê tái
Biệt đôi bờ chướng ngại bởi hàn giông
Chuỗi bâng quơ đeo đẳng úa dáng hồng
Mầu loang lổ gợi nồng cay khoé mắt
Sương lác đác tơ vò phơi héo hắt
Ngưỡng dương trần sắp đặt khổ riêng em
Những suy tư thao thức quạnh cánh rèm
Khi nắng nhạt nhá nhem bầu nhức nhối
Nước cuồn cuộn thuyền duyên trôi vạn lối
Leo lét làn chăn gối quấn mông lung
Đêm chênh vênh lọn sóng vỗ muôn trùng
Nụ hương mật mịt mùng treo ngọn gió
Cô lẻ bóng ngả nghiêng niềm vàng võ
Mối tào khang lấp ló quyện phù vân
Bướm rời hoa dờ dật thiết tha ngân
Buông suối rũ lệ lần nhòa câu hát
Luồng nhoi nhói môi vành vương vị chát
Mạch máu rầu bát ngát tận tâm tư
Chàng yêu ơi! Có hiểu hiện bây chừ
Đầy hỗn độn ngập dư hương trống rỗng
Trơ xác nguyệt não nùng ôm ngõ mộng
Phả hoang vu trầm bổng réo rắt đờn
Mây thẫn thờ uất nghẹn tủi từng cơn
Khơi huyền ảnh chờn vờn chìm nhung nhớ
Chàng có biết! Con tim dường tan vỡ
Nỗi đọa đày nức nở lắm chơi vơi
Lại canh ba vần vũ lướt lưng trời
Thêm trăn trở tả tơi nơi tấc dạ
Dòng nghịch cảnh nát nhàu đau hoá đá
Sợi u tình buốt giá mảnh hồn linh.
December 14, 2018
Tam Muội
Hai Đầu Mang Nỗi Nhớ
V. Quỳnh ơi! Dưới khung trời yên tĩnh
Biết bao lần em nín lặng suy tư
Và bao lần em thao thức thả mơ
Niềm man mác, thẫn thờ theo nỗi nhớ!
Ngày nhiệm sở, tới lui xuyên lối ngõ
Có lắm khi trăn trở tự riêng mình
Giữa quả hồng nhè nhẹ trỗi rung rinh
Gợi vương vấn ảnh hình nơi diệu vợi
Đêm tuyết lạnh rải dài lên tê tái
Bếp lửa hồng tự lấy nhúm sưởi pha
Chiều mênh mang trầm ngắm ráng xế tà
Dạ chầm chậm ngân nga lời gửi mộng
Em khuây khỏa, cố đan bằng vạt bóng
Rồi vươn mình xoải rộng cánh thênh thang
Mong mỏi tìm hái được một vầng trăng
Tặng yêu dấu trăm phần thêm thắm thiết
Có những lúc chợt u hoài da diết
Bởi hiểu rằng chỉ thiệt ảo mà thôi
Tất cả đó là khoảnh khắc cuộc đời
Ôm vọng tưởng để rồi như bọt biển
Vậy mà em vẫn ngọt ngào dâng hiến
Tận đáy lòng lưu luyến, vẫn hằn sâu
Đêm từng đêm thỉnh thoảng hướng về đâu
Đàn nắn phím dạt dào, ru giấc điệp!
V.Quỳnh ơi! Cung thương em khảy nhịp
Ngày qua ngày liên tiếp chẳng hề lơi
Còn bên đây cũng thắt thẻo, chơi vơi
Thầm thổn thức, ngậm ngùi chua xót mãi
Có những tối mơ màng nhìn nước chảy
Thấy lượn gờn trên ấy lộ hình em
Mắt sáng ngời, môi tủm tỉm nụ duyên
Đang đứng sát con thuyền chao lư lắc
Anh muốn đến vòng tay choàng thật chặt
Tặng bạn lòng chất ngất đỉnh ngàn say…
Bỗng bất ngờ vần vũ xé hàng mây
Rễ loé chớp chiếu đầy muôn hạt tím
Chỉ một thoáng ảnh hình em ẩn hiện
Rồi nhạt mờ khuất biến cõi xa xăm
Để lại đây kẻ hụt hẫng bâng khuâng
Quay trở gót ngập tràn cơn nuối tiếc
Thái Bình Dương bao la trùng sóng biếc
Mãi nghìn năm cuộn xiết phả quanh bờ
Có ai hiểu hai đầu mang nỗi nhớ
Đang gọi tình vạn thuở chuỗi sầu lơ…
16/12/2018
Nguyễn Thành Sáng
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (640)
Giữ Ánh Trăng Lòng
Vầng trăng lóng lánh ở nơi này
Trải ánh bên thềm vỗ mộng say
Đưa kẻ chìm sâu vào giấc ngọt
Kéo dòng phủ kín bước đời cay
Hừng sáng tim reo lời nắng áp
Rạng chiều hoa kết nụ tình hay
Làm sao giữ vẹn vầng trăng mãi
Để đượm hồn ai chuỗi tháng ngày!
Nguyễn Thành Sáng
Giữ Ánh Trăng Thề
Nguyệt Lão se duyên hạnh ngộ NÀY
Bồng bềnh xướng họa ngập hồn SAY
Quỳnh gieo mấy chữ khơi mùi NGỌT
Sáng viết dăm câu xóa vị CAY
Dệt sắc ươm tình bao ấm ÁP
Gom hương ướp nghĩa lắm điều HAY
Thơ ca ý nhị bên nhau MÃI
Trải mộng phiêu diêu thoả tháng NGÀY!
December 16, 2018
Tam Muội

Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (641)
CHO EM SỐNG LẠI
Hãy khóc đi em để bớt sầu
Nỗi buồn cô phụ chuỗi canh thâu
Trăng sương ánh nhạt trời hiu hắt
Hoa lá hương tàn nắng hạn sâu
Lờ lững lam trôi bầu lắng hạ
Chập chờn tím phủ mảnh thương đau
Cho thôi thống thiết đời cô lẻ
Để nhớ, để thương, để chuyển màu!
Nguyễn Thành Sáng
Cho Hoa Sống Lại
Ngồi nhìn Bạch Cúc nỗi niềm khơi
Gốc tróc cành trơ rụng tả tơi
Phiến lá thay màu vì thiếu nắng
Đài hoa đổi sắc bởi mù nơi
Mua phân thượng hạn xuyên thông lỗ
Tưới nước tinh khôi mở thoáng hơi
Mấy bữa xanh mơn chồi nảy nở
Vươn lên rạng rỡ dưới vòm trời.
December 16, 2018
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (642)
Hai Đầu Mang Nỗi Nhớ
V. Quỳnh ơi! Dưới khung trời yên tĩnh
Biết bao lần em nín lặng suy tư
Và bao lần em thao thức thả mơ
Niềm man mác, thẫn thờ theo nỗi nhớ!
Ngày nhiệm sở, tới lui xuyên lối ngõ
Có lắm khi trăn trở tự riêng mình
Giữa quả hồng nhè nhẹ trỗi rung rinh
Gợi vương vấn ảnh hình nơi diệu vợi
Đêm tuyết lạnh rải dài lên tê tái
Bếp lửa hồng tự lấy nhúm sưởi pha
Chiều mênh mang trầm ngắm ráng xế tà
Dạ chầm chậm ngân nga lời gửi mộng
Em khuây khỏa, cố đan bằng vạt bóng
Rồi vươn mình xoải rộng cánh thênh thang
Mong mỏi tìm hái được một vầng trăng
Tặng yêu dấu trăm phần thêm thắm thiết
Có những lúc chợt u hoài da diết
Bởi hiểu rằng chỉ thiệt ảo mà thôi
Tất cả đó là khoảnh khắc cuộc đời
Ôm vọng tưởng để rồi như bọt biển
Vậy mà em vẫn ngọt ngào dâng hiến
Tận đáy lòng lưu luyến, vẫn hằn sâu
Đêm từng đêm thỉnh thoảng hướng về đâu
Đàn nắn phím dạt dào, ru giấc điệp!
V.Quỳnh ơi! Cung thương em khảy nhịp
Ngày qua ngày liên tiếp chẳng hề lơi
Còn bên đây cũng thắt thẻo, chơi vơi
Thầm thổn thức, ngậm ngùi chua xót mãi
Có những tối mơ màng nhìn nước chảy
Thấy lượn gờn trên ấy lộ hình em
Mắt sáng ngời, môi tủm tỉm nụ duyên
Đang đứng sát con thuyền chao lư lắc
Anh muốn đến vòng tay choàng thật chặt
Tặng bạn lòng chất ngất đỉnh ngàn say…
Bỗng bất ngờ vần vũ xé hàng mây
Rễ loé chớp chiếu đầy muôn hạt tím
Chỉ một thoáng ảnh hình em ẩn hiện
Rồi nhạt mờ khuất biến cõi xa xăm
Để lại đây kẻ hụt hẫng bâng khuâng
Quay trở gót ngập tràn cơn nuối tiếc
Thái Bình Dương bao la trùng sóng biếc
Mãi nghìn năm cuộn xiết phả quanh bờ
Có ai hiểu hai đầu mang nỗi nhớ
Đang gọi tình vạn thuở chuỗi sầu lơ…
16/12/2018
Nguyễn Thành Sáng
Hồn Nương Da Diết
Hồn Lang hỡi! Xám mây vầng treo ngõ
Khuyết võ vàng lấp ló ngọn tùng dương
Chuỗi mông lung thổn thức quạnh canh trường
Niềm len lỏi luyến vương hoài da diết
Tình ngang trái nên nhiều khi thua thiệt
Nén tơ lòng mãi miết dệt áng thơ
Thu qua thu trăn trở ngọc lu mờ
Nghe trống vắng xác xơ trùm hoang dại
Tình diệu vợi sơn khê dòng xa ngái
Vẳng tiêu sầu khắc khoải ngập nỗi đau
Nhớ ngọt ngào đắm đuối phút bên nhau
Rồi thoáng chốc lại dàu dàu cay đắng
Tình dang dở rêu phong buồn tĩnh lặng
Thời gian sao dai dẳng đến khôn cùng
Tiếng thạch sùng tắc lưỡi động không trung
Đêm loang lổ mịt mùng vang âm hưởng
Tình lỗi điệp vết hằn thương ngất ngưởng
Đã lắm lần vất vưởng chuốc men say
Để cố quên những vật vã đoạ đày
Khi trầm mặc lá lay đời nghịch cảnh
Tình khập khễnh suối mi rầu sóng sánh
Cô đơn nhìn lóng lánh dãy sao băng
Mộng cùng Ai thả nhẹ mảng buồm căng
Du bốn bể tung tăng ngàn cơn sóng
Cỡi bạch hạc đôi hồng hoà một bóng
Ngắm ráng tà tia phóng chiếu thuỷ san
Thưởng phong xuy đào diệp lạc cung đàn
Đoạn vân vũ chứa chan nguồn phơi phới
Giang yên trúc uyên ương chìm hồ hởi
Cạnh liêm biên chờ đợi phiến lá vàng
Dưới nguyệt minh khởi phím điệu tào khang
Nâng chén tửu thiếp chàng đan lời nguyện
Luồng dào dạt lửa hương nồng xao xuyến
Vai tựa kề ngự uyển thánh thót ngâm
Phượng cầu hoàng tha thiết khúc bổng trầm
Thề son sắt thâm tâm tròn hẹn ước
Nhưng trời hỡi! Giấc mơ thường đi ngược
Biết thuở nào có được cánh liền đôi
Nhịp tim ngân tấu nhạc lẩy từng hồi
Chim én nhạn ngớt trôi dòng dư lệ
Ôi cảm thán sợi truân chuyên cõi thế
Hạt vô thường dâu bể mái đầu xanh
Rã thuyền quyên vắt vẻo giọt long lanh
Vạn kim chích chòng chành rơi kiệt quệ!
December 16, 2018
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (643)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Gà gáy giục tia hồng ló dạng
Chị Hai ơi! Trời sáng bửng rồi
Em thưa đặng phải về thôi
Kẻo ảnh đứng ngồi lo lắng chẳng yên
Tối qua mệt ngủ liền mấy tiếng
Dậy bữa nay lúng liếng nét tươi
Mắc chi cái tật trêu ngươi
Ảnh dí rồi cười khóc lóc bù loa
Nghĩ cũng lạ là hoa có chủ
Mà sớm chiều đi rủ bạn chơi
Trong nhà ứ đọng ngút trời
Còn bên hàng xóm thì khơi đủ điều
Mình cũng bậy làm nhiều việc quấy
Kể từ khi được lấy chồng hay
Giỏi giang vườn ruộng cấy cày
Để mình sung sướng thày lay chuyện hà
Khiến cho ảnh rầy la cay đắng
Phận vợ hiền sức gắng lo toan
Giúp xây hạnh phúc phụng loan
Trước sau đầm ấm hân hoan chuỗi dài…
TM
Nỗi chán nản trăm cay nghìn đắng
Trở về nhà, trĩu nặng tâm can
Vỡ rồi một mảnh trăng vàng
Từ nay vĩnh biệt đôi đàng chia ly
Buồn da diết, lầm lì thu xếp
Vài bộ đồ, đôi dép mới mua
Năm ngàn lộ phí cũng vừa
Còn bao nhiêu đó để bà nuôi con…
Bỗng giựt mình chập chờn nhớ lại
Lúc đang mê bả nói…à….à….
Nếu mà ảnh hổng chịu ra
Thì mình leo cửa qua nhà anh Hai
Ồ! Coi…coi! như sai, như bậy
Thì làm sao ở đấy chờ chồng
Còn anh Hai đó…à không!
Là anh ruột vợ, cặp hông vườn mình
Thôi chết rồi! Sự tình nhầm lẫn
Oan cho người tấm mẳn gối chăn
Sượng sùng, mắc cỡ, tần ngần
Mình ơi! Tha lỗi anh lầm tội em!…
NTS
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (644)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Chân thả nhẹ cỏ mềm trải thảm
Mầu âm u quyện xám mây vầng
Trời buồn rải tiếng mưa ngân
Khiến tơ cõi dạ bần thần lo âu
Ảnh hờ hững nào đâu tìm kiếm
Vợ vắng nhà nguy hiểm chực giăng
Vậy mà quả lạnh như băng
Then cài cửa đóng còn căng lắm nè
Bước rón rén sau hè mở cổng
Luồn lách vào ảnh hổng có hay
Nhìn anh mặt bặm chau mày
Dây lau roi trúc vẫn bày trong kia
Rầu suy nghĩ không dìa thì khổ
Mà giờ vô chắc đổ xăng thêm
Hay là mình lặng rút êm
Chờ khi trăng tỏ soi rèm chui ra
Dẫu có giận thì la chút xíu
Mình giả đò tiu nghỉu xem sao
Tuỳ cơ ứng biến lẽ nào
Ảnh đem búa tạ cấu cào mình chăng?…
TM
Đang trầm mặc bâng khuâng nghĩ ngợi
Nói, làm gì…để tới gặp thương
Chợt nghe xào xạc sau vườn
Quay nghiêng đầu lại…bóng hường khuất qua
Hơi giật mình nhưng mà đứng dậy
Chân nhẹ nhàng bước lại xem sao
Ô! Mình! Bỗng chốc… ửng trào
Nhìn thương hốc hác anh đau cõi lòng
Ngọt ngào đến tay vòng ôm chặt
Rồi nhẹ nhàng vuốt mặt em đang
Long lanh giọt nhỏ hai hàng
Ngậm ngùi héo hắt cung đàn sầu ai…
Đừng buồn nữa! Anh sai mình ạ!
Sơ ý lầm, để khổ cho em
Làm cho một cánh duyên thuyền
Đang bơi trên sóng ngả nghiêng vật vờ
Kể từ nay có rờ thọc lét
Cũng từ từ một chút cho vui
Bửa nào em sợ thì thôi
Quyết không ép vợ để rồi giận anh…
NTS
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (645)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Lòng hớn hở vòng quanh ra ruộng
Sẵn tay thời rau muống ngắt vô
Qua nhờ anh Bảy chiếc xô
Hái thêm một mớ tía tô về làm
Ảnh tuy nóng càm ràm đôi lúc
Chiều nay về mình phục vụ anh
Nấu nồi canh cá rau xanh
Mắm nêm chấm bún ăn nhanh rồi thì
Vặn nho nhỏ lâm li Minh Cảnh
Vọng cổ mùi mé sảnh ngân nga
Sẽ theo bắt nhịp câu ca
Và rót chung trà mời thưởng ánh quang
Đêm lãng mạn tặng chàng vài nụ
Chuỗi ngôn tình vần vũ cuồng quay
Vài ly rượu đỏ đã say
Say men ân ái ngất ngây tim hồng
Niềm hạnh phúc đồng chồng nghĩa vợ
Đậm khắc sâu duyên nợ thuở nao
Trải bao sóng gió lao đao
Thuyền nay cập bến ngọt ngào dấu yêu…
TM
Gió man mát, bóng chiều đổ xuống
Nhìn nồi canh rau muống ngút hơi
Trong lòng dào dạt niềm vui
Cảm thương người vợ của tui hiền lành
Cần mẫn lo, dỗ dành lại khéo
Lúc đùa vui nhõng nhẽo cũng mê
Buồn chồng đang mặt ủ ê
Chỉ cần ngọt chút lẹ huề bỏ qua
Lúc bận việc đi xa đậm nhớ
Lúc gần bên cởi mở diệu hiền
Hai bên…hông lúm đồng tiền
Nhưng mà ăn nói có duyên lạ lùng
Hồi tối qua giận chồng chù ụ
Lại bửa nay tới rủ nghe ca
Ngọt ngào Minh Cảnh ngân nga
Mượn thầm ý đó em là của anh…
Cơm nước xong rung rinh nhè nhẹ
Mắt lim dim khe khẽ nỉ non
Mình ơi em thích có con…
Nói xong tủm tỉm..lon ton…lại gần…
Hì!
NTS
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (646)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
Bầu tĩnh mịch lá ngân gió hát
Tận cõi lòng dào dạt hương yêu
Thương anh thương thật là nhiều
Sóng dâng trọn quả như diều lộng bay
Nguồn ngây ngất mây say ngọn liễu
Nước nhẹ khua khơi điệu quay cuồng
Khuê phòng nhẹ khoát mành buông
Ánh trăng trải khúc in xuồng mé sông
Nghe xao xuyến mênh mông tha thiết
Quả tim nầy đặc biệt tặng anh
Trao thêm xuân sắc tuổi xanh
Gửi câu chung thủy mái tranh dẫu là
Ngày sớm tối phôi pha bầu bạn
Thỏa tang bồng chén cạn ba sinh
Năm thời đón ánh bình minh
Tháng vầng tinh tú lung linh ngập trời
Vui xướng họa chơi vơi khoả lấp
Đượm ái ân nhịp đập liên hồi
Xuôi dòng dâu bể nổi trôi
Ví nghèo túng thiếu nguyện đôi chặt lòng…
TM
Nhìn vóc ngọc bềnh bồng rung cảm
Tay nhẹ nhàng anh ẵm em lên
Sông xanh sóng vỗ dập dềnh
Êm đềm thắm thiết nghĩa tình phu thê
Bước chầm chậm đi về loan phượng
Thả màn treo phất phướng đong đưa
Quả hồng dào dạt ngân nga
Ngàn câu điệp khúc đậm đà ái ân
Ngoài song cửa ánh vàng lấp lánh
Gió lắc lư cành nhánh xạc xào
Lâng lâng cùng cạn chén đào
Không gian bốn cõi tan vào hư không
Thuyền tình ái trên dòng nhấp nhố
Nước gợn gờn khắp chỗ lăn tăn
Đê mê, ngây ngất muôn phần
Nỉ non réo rắt cung đàn du dương…
Vầng ló dạng hàn sương tan biến
Giấc say nồng hương quyện còn đây
Tỉnh nghiêng vuốt nhẹ mày ngài
Nụ hồng yêu dấu trải dài luyến lưu…
NTS
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (647)
Thơ họa chuyện trò vui không đề
À chồng hỡi! Nỗi ưu thắt bụng
Thảo méc rằng anh cũng có “Mèo”
Bữa hôm tận mãi cầu treo
Anh tò te tí mắt nheo với bồ
Em ấm ức nhưng hồ nghi hỏi
“Có thiệt như cưng nói hay không
Chị đây tin tưởng ở chồng
Nhất nhựt một lòng chung thuỷ sắt son”
Nhưng nó giận lại còn liếc mắt
Trề môi dầy nhéo ngắt tay em
Bảo là lúc đó nhá nhem
Nhưng còn trông thấy anh đem ly chè
Miệng lí rí “Em nè! Chia hỷ?”
Em nghe xong óc tủy nổi cơn
Lẽ nào chồng lại ba lơn
Tạo sự ghen hờn bão tố sục sôi
Em nhắt ghế, Mình ngồi xuống đó
Đặng tỏ tường chuyện rõ thật hư
Chớ hông uất nghẹn bây chừ
Cục ghèn lên cổ lừ đừ hổm nay…
TM
Ồ! Con nhỏ thày lay nói bậy
Chồng của em nào vậy đâu nà
Mình ơi chớ tin người ta
Khiến cho chao đảo cảnh nhà ấm êm
Anh chỉ có con tim yêu dấu
Trọn để dành tặng bậu mà thôi
Chẳng qua bữa đó đang ngồi
Bỗng nhìn nó mếu mắc cười nên anh
Bước lại gần ân cần han hỏi
Tại vì sao hãy nói đi cưng…
Dè đâu nó chợt tửng tưng
Tưởng anh ghẹo nó nên bừng lỗ tai
Từ hôm đó gặp ai cũng nói
Anh Ba Sơn ảnh tới dê tui
Anh sùng anh tức quá trời
Thôi thì giả bộ được rồi…chịu dê
Thiệt với mình nó mê anh lắm
Nhưng đạo chồng nào dám sai đường
Thêm phần nó ốm lòi xương
Anh ngán muốn chết…nó hờn nói oan…
NTS
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (648)
Tình Cách Trở
Vườn khuya cỏ lá sương gom hạt
Nẻo vắng sông đen nhấp nhố dòng
Chầm chậm con thuyền bơi lặng lẽ
Âm thầm sóng nước mặc long đong
Trăng lòng êm ả, mây che phủ
Tình ái đậm đà, nỗi nhớ mong
Vương vấn, bâng khuâng ghì tấc dạ
Xót xa, da diết, nghẹn tim hồng.
14/6/2018
Nguyễn Thành Sáng
Thắm Thiết Duyên
(TNBC 4 vần)
Múc ánh trăng thề trao lãng tử
Ngăn dòng suối hẹn gửi thuyền quyên
Thiên niên nghịch cảnh ly tan thúy
Vạn kỷ trần ai tách rẽ uyên
Chuyển kiếp tương phùng đan chỉ sợi
Hoàn thời hội ngộ kết tơ duyên
Thanh mai trúc mã xây lầu mộng
Hạnh phúc đoàn viên vẹn phỉ nguyền.
December 17, 2018
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (649)
Vườn Mộng
Ở giữa tim ai có mảnh vườn
Ngàn hoa đua nở ngát thơm hương
Đi xa bướm lượn mang hồn tưởng
Gần gũi ong bay phủ ánh thường
Dập dìu đây đó quay về mộng
Rộn rã gần xa ngắm vịn gương
Một sắc vườn xuân gieo nỗi ngẩn
Khiến lòng bàng bạc vọng trăng sương!
Nguyễn Thành Sáng
Làng Mộng
Tận cuối trời xa có một làng
Ngày đêm rộn rã tiếng ca vang
Trai tài luyện võ thân cường tráng
Gái sắc quay tơ dáng dịu dàng
Đất trổ đầy hoa hương phất phảng
Sông sanh lắm cá sống an khang
Lòng người sảng khoái tâm trong sáng
Tĩnh lặng thanh bình toả ánh quang.
December 17, 2018
Tam Muội
Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (650)
Hồn Nương Da Diết
Hồn Lang hỡi! Xám mây vầng treo ngõ
Khuyết võ vàng lấp ló ngọn tùng dương
Chuỗi mông lung thổn thức quạnh canh trường
Niềm len lỏi luyến vương hoài da diết
Tình ngang trái nên nhiều khi thua thiệt
Nén tơ lòng mãi miết dệt áng thơ
Thu qua thu trăn trở ngọc lu mờ
Nghe trống vắng xác xơ trùm hoang dại
Tình diệu vợi sơn khê dòng xa ngái
Vẳng tiêu sầu khắc khoải ngập nỗi đau
Nhớ ngọt ngào đắm đuối phút bên nhau
Rồi thoáng chốc lại dàu dàu cay đắng
Tình dang dở rêu phong buồn tĩnh lặng
Thời gian sao dai dẳng đến khôn cùng
Tiếng thạch sùng tắc lưỡi động không trung
Đêm loang lổ mịt mùng vang âm hưởng
Tình lỗi điệp vết hằn thương ngất ngưởng
Đã lắm lần vất vưởng chuốc men say
Để cố quên những vật vã đoạ đày
Khi trầm mặc lá lay đời nghịch cảnh
Tình khập khễnh suối mi rầu sóng sánh
Cô đơn nhìn lóng lánh dãy sao băng
Mộng cùng Ai thả nhẹ mảng buồm căng
Du bốn bể tung tăng ngàn cơn sóng
Cỡi bạch hạc đôi hồng hoà một bóng
Ngắm ráng tà tia phóng chiếu thuỷ san
Thưởng phong xuy đào diệp lạc cung đàn
Đoạn vân vũ chứa chan nguồn phơi phới
Giang yên trúc uyên ương chìm hồ hởi
Cạnh liêm biên chờ đợi phiến lá vàng
Dưới nguyệt minh khởi phím điệu tào khang
Nâng chén tửu thiếp chàng đan lời nguyện
Luồng dào dạt lửa hương nồng xao xuyến
Vai tựa kề ngự uyển thánh thót ngâm
Phượng cầu hoàng tha thiết khúc bổng trầm
Thề son sắt thâm tâm tròn hẹn ước
Nhưng trời hỡi! Giấc mơ thường đi ngược
Biết thuở nào có được cánh liền đôi
Nhịp tim ngân tấu nhạc lẩy từng hồi
Chim én nhạn ngớt trôi dòng dư lệ
Ôi cảm thán sợi truân chuyên cõi thế
Hạt vô thường dâu bể mái đầu xanh
Rã thuyền quyên vắt vẻo giọt long lanh
Vạn kim chích chòng chành rơi kiệt quệ!
December 16, 2018
Tam Muội
Hai Đầu Mang Nỗi Nhớ (2)
V. Quỳnh ơi! Giữa mùa xuân năm trước
Vào một đêm tha thướt ánh trăng vàng
Hồn của ta gặp gỡ được hồn nàng
Niềm cảm xúc dâng tràn trong nhịp thở!
Kể từ ấy bâng khuâng và nhung nhớ
Cứ nhẹ nhàng loang giữa khối tâm tư
Ngày mấy lượt chạnh vương vấn, thẫn thờ
Đêm thỉnh thoảng vật vờ theo vọng tưởng
Có đôi lúc tình cờ xoay nghiêng hướng
Thấy bóng nàng lởn vởn dưới tầng mây
Rồi từ từ nhoà nhạt khuất trời Tây
Dạ héo hắt trải dài qua khoảnh khắc…
Cái gì đó! Tợ của mình đánh mất
Chứa chan đầy hương sắc đượm thanh trong
Chuỗi thời gian ôm canh cánh trong lòng
Nay gặp lại mà không làm sao được…
Chiều thả bước nghe gió vờn con nước
Róc rách đều, xuôi ngược khúc âm vang
Ngước khung trời chầm chậm nắng vàng tan
Màu thu tím nhẹ lan vào sâu thẳm
V. Quỳnh ơi! Yêu đương ngoài say đắm
Còn ẩn tàng sâu nặng thức linh mang
Một bức tranh sơn thủy sáng vầng trăng
Có đôi lứa cung đàn ngân tiếng nhạc
Thơ của nàng trải giọt buồn man mác
Đẫm ướt hồn, chất ngất nỗi bi ai
Dưới khung trời u ám, ngọn heo may
Lùa cỏ lá rải đầy sương lấm tấm
Ta đã đọc và ngâm nga chầm chậm
Thấm thía rồi! Ơi hỡi! Bạn tình chung
Dẫu giờ đây chỉ bóng với linh hồn
Nhưng trọn vẹn cõi lòng trao ước hẹn
Đêm giá lạnh, khuê phòng chưa thấp nến
Tuyết pha lê khắp chốn rải đìu hiu
Buốt côn trùng, núp kẻ đá nén kêu
Để âm ỉ thật nhiều cơn tê tái
Ngày sớm tối nàng cô đơn bên ấy
Ta nơi nầy khắc khoải nhớ nhung sâu
Trước trái ngang chẳng biết phải làm sao
Cho cạn hết luống sầu thương da diết
Mai mốt kia ta nàng, ai cũng chết
Thôi! Đành cam đợi hết kiếp nầy đi
Chớ mãi hoài thắt thẻo để mà chi
Khi lấp lánh ánh thề xa diệu vợi…
18/12/2018
Nguyễn Thành Sáng


