Dòng Thơ Chọn Lọc (6)

Dòng Thơ Chọn Lọc (6)

BÊN ĐỐNG TRO TÀN

Thư của em đây, thư thật nhiều
Thuở nào non nỉ khúc tình yêu
Giờ đang quằn quại trong dòng đỏ
Rụm chết đau thương, vĩnh biệt chiều,

Lửa cháy hực hừng đốt rã rơi
Mực màu cũ mới hãy đầy vơi
Điểm tô cảnh sắc, hình loan phượng…
Nay nhúm tro tàn, lam khói trôi

Từng cơn nóng bỏng thiêu hồn giấy
Là muối, là kim buốt thịt da
Đen xám rúm co từng chút một
Là từng vỡ vụn mảnh trăng thoa

Xa xót cõi lòng, dạ tái tê
Bao yêu giờ đã nát câu thề
Trăm năm ước hẹn còn đâu nữa
Chỉ lá thu vàng trải lối đi

Lượn cong nghi ngút bốc dần lên
Đã xóa cuộc tình rũ rụi tên
Mộng ái nồng nàn ôm hận tủi
Này đây gửi gió đẩy bồng bềnh

Kỷ vật trả về theo cát bụi
Xem như cơn lốc cuốn phù vân
Để đường đôi ngả chìm quên lãng
Và vết thương sâu sớm phủ lành…

Nhưng rồi ngày tháng giữa vòng xoay
Khi ở tận cùng quả lắt lay
Hình bóng yêu đương nằm ẩn đó
Làm sao rút được thả cho bay?

Tháng 8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

THEO BÓNG CUỘC ĐỜI

Đêm nay lặng lẽ dưới canh khuya
Trả dứt ái tình theo khói thư
Lờ lững lưng tầng xuôi ngọn thổi
Rã tan mất hút tận xa mờ…

Rồi đây ngày tháng hồn đơn điệu
Khúc nhạc tơ vương có vọng về
Để khoảnh khắc lòng dâng cảm xúc
Âm vang dĩ vãng vọng lê thê?

Những chiều thả bước trên đường phố
Mỏi gót dừng chân có chạnh buồn
Nhung nhớ một thời trên biển hẹn
Cánh thuyền êm ả vượt trùng dương?

Trưa hè quán vắng, quạnh chơ vơ
Có bút cầm tay, ánh thẫn thờ
Từng ngụm ngọt ngào, trầm lắng đọng
Ảnh hình, kỷ niệm gợi nguồn thơ?

Cũng này nguyệt tỏ, cũng trời mây
Có giống thuở nào ta với Ai
Tha thiết ngập đầy nơi tấc dạ
Lỡ làng ước nguyện, tạm phôi phai?…

Dẫu biết sẽ ngày đông ảm đạm
Tuyết sương điểm trắng cõi không gian
Giá băng rét buốt trùm hiu hắt
Lụm cụm bóng tàn lạnh gió trăng

Nhưng nỗi luyến lưu chẳng thể nào
Để vầng lóng lánh khuất chìm sâu
Thôi thì năm tháng đi vào mộng
Xoa dịu linh hồn vạn kỷ đau…

Tháng 8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

HÃY KHÓC CẠN MỘT LẦN ĐI EM

Hãy khóc đi em! Khóc thật nhiều đi!
Khóc cho cạn những gì tim chất chứa
Để mai này ta không còn nhau nữa
Cũng hết rồi một thuở gió, trăng, sương…

Và nếu như tình cờ bước trên đường
Bất chợt gặp, chẳng vương niềm dĩ vãng
Em cứ thẳng và lòng tôi bình thản
Có gì đâu vướng bận cõi lòng ai

Nơi em đến chắc không thấy heo may
Không khắc khoải tháng ngày ôm khúc biệt
Không mất ngủ, bỏ ăn, sầu da diết
Không những lần tha thiết…nhớ nghe anh!

Còn chỗ tôi chắc gió cũng rung rinh
Lá vàng đổ như tình tôi đã đổ
Đêm cũng trăng khi lúc mờ, lúc tỏ
Những chiều về trước ngõ vẫn lam treo…

Tình yêu ơi! Tôi yêu biết bao nhiêu
Nhưng không thể, dẫu nhiều lần bịn rịn
Bởi hồn gió kiếp đời đây đã định
Còn ở em khép kín mộng vườn xuân

Bóng thênh thang theo khắp dãy không tầng
Sao giữ được sắc vàng nơi thượng uyển
Khi mây ám, cuồng phong đà luân chuyển
Thì làm sao ánh nhuyễn vẹn toàn đây…

Hãy khóc đi em! Khóc cạn hôm nay
Giọt lai láng tràn đầy lên khoé mắt
Anh lau lệ cho em mà lòng tan nát
Cũng cam đành phụ bạc…một lần thôi!.

31/5/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

TA SAY

Ực! Ực! Ực!…

Ta cạn chung này để thật say
Thật say biến hoá cánh hồn bay
Vào nơi tít tận bầu thăm thẳm
Để chẳng ngồi đây, nỗi nhớ ai…

Tỉnh táo làm chi để mộng mơ
Cho niềm dang dở nghẹn chơ vơ
Bởi trăng xưa cũ giờ rơi khuất
Cõi quạnh không gian chỉ tối mờ

Đã nhạt hương tình từ độ ấy
Có còn chi nữa phải sầu vương
Mênh mang hướng vọng về xa vợi
Trĩu nặng tâm tư một khối buồn

Thà ngắm ngàn sao trong lặng lẽ
Giữa trời tĩnh mịch áng mây đưa
Để nghe trong dạ vài an ủi
Còn đó chút này lấp lóe khuya

Còn hơn lờ lững hình trăng sáng
Vướng phải sương mù trải khắp nơi
Để cõi lưng tầng nhoà nhạt bóng
Chập chờn ngọn gió lạc chơi vơi…

Thôi! Gói mảnh sầu nơi túi áo
Lần về sông lớn nước trôi mau
Ta quăng cái ấy vào xuôi chảy
Sóng vỗ, cát bùn phủ lấp sâu.

Kha! Kha! Kha!…

26/1/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

NÊN CÒN GIỮ CHÚT

Tôi muốn đưa tay bóp trái tim
Cho tan, cho nát cả bên trong
Để từ nay hẳn không còn nữa
Một bóng ma trơi lởn vởn lòng…

Bởi dòng dâu bể dài năm tháng
Xuân trẻ hồn nhiên hoá lạnh lùng
Nẻo vắng cuộc đời ôm hận tủi
Tuyết sương giá rét trải dày khung

Khúc nhạc êm đềm thời tỏ ánh
Dây chùng phím lạc lỗi âm thanh
Trở thành chát chúa hòa co rúm
Dằng dặc, lan man vỡ nhịp đàn

Bốn phía lưng tầng hờ hững gió
Lửng lơ áng xám đậy màn đêm
Âm u mờ mịt dày bao phủ
Gượng gạo thời gian lấp lóe đèn…

Sao lại đóng băng hình dĩ vãng
Thuở nào lóng lánh trải thênh thang
Giờ đây nhoà nhạt chìm hiu quanh
Cho bước chân xưa chạnh ngỡ ngàng

Tôi biết qua rồi không trở lại
Sắc màu năm cũ đã mờ phai
Chẳng còn chi nữa mà lưu luyến
Bởi lá thu vàng ngập lối Ai…

Dẫu dưới canh khuya rũ ánh mờ
Nhưng còn ở đó một vần thơ
Ẩn tàng sâu thẳm hồn vương vấn
Sao vội quên đi để quạnh bờ…

25/1/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

AI BẢO THU CHẲNG GỢI

Thu mấy chục rồi nay cũng thu
Chiều tàn quạnh quẽ nỗi chơ vơ
Nhìn từng chiếc lá rơi khung cửa
Vọng bóng thuyền xa tít mịt mù…

Chợt nhớ ra thì đã quá trưa
Bầu dần nắng nhạt, gió lưa thưa
Thời gian chầm chậm theo ngày tháng
Đẩy áng mây mờ phủ lối xưa

Năm nào phơi phới hồn xuân lữ
Đây đó vui say chẳng hẹn chờ
Bát ngát lưng tầng chim vỗ cánh
Mỏi dừng đậu nhánh, khoẻ xòe ra…

Cây cảnh xuân vườn khơi ý mộng
Con đường hoa nở đón chân đi
Bên lề tiếng khóc như nào thấy
Đường rộng thênh thang chẳng níu ghì

Vậy mà thoáng chốc phù vân chuyển
Lặng lẽ dừng chân một bóng người
Kỷ niệm, hương tình theo lá đổ
Để niềm vương vấn hướng về nơi

Ai bảo mùa thu mà chẳng gợi
Khi kia muôn thuở dãy sương mù
Không gian phủ trắng màn u ám
Nẻo vắng phơi đầy rụng xác xơ…

Tháng 4/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

DẠO PHỐ CHIỀU NAY

Ngồi xe dạo mấy con đường
Ngắm nhìn cảnh vật lòng vương vấn lòng
Thuở nào sóng vỗ bập bồng
Ghe thuyền xuôi ngược theo dòng sông xa…

Bờ kia hai mảnh vườn hoa
Tím, vàng, đỏ, trắng… đậm đà hương bay
Bên đây lố nhố hàng cây
Xòe tay khều giỡn áng mây giữa trời

Chỗ này rộn rã tiếng cười
Mấy đàn trẻ nhỏ đang vui nô đùa
Phía sau hai dãy trồng dừa
Rớt nhiều cụm mát dưới trưa nắng hừng

Đầu trong nhộn nhịp tưng bừng
Kẻ mua, người bán, kẻ dừng, người đi
Khúc ngoài ngang hủ tíu mì
Bốn ông sọt trắng say mê đá cầu…

Chiều nay tất cả ở đâu
Hoà chung lam khói tan vào không gian
Hay chìm xuống tận tâm can
Cho niềm hoài cổ ngỡ ngàng ánh đưa?

Trên cao vần vũ chuyển mưa
Đèn treo dọc phố cũng vừa gợi đêm
Trầm mặc nhớ, nỗi lặng yên
Quẹo sang ngả khác vòng lên về nhà

Trong tim còn đó ngân nga
Tiếng đàn réo rắt đậm đà luyến lưu
Hoàng hôn thong thả chu du
Mà sao như thể thấy thu trải đầy.

27/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

TÁI TÊ

Đàn đã cất, âm thanh cũng nát
Cả một thời níu lắc con tim
Giờ đây đành phải lặng im
Nghe từ sâu thẳm nỗi niềm vấn vương…

Chuỗi ngày tháng làn hương vườn mộng
Theo khói mờ quyện bóng hoàng hôn
Gợi thương gợi nhớ chập chờn
Lay hồn giá lạnh có còn nữa đâu

Rồi mai mốt giữa bầu hiu quạnh
Rụng hết vàng còn nhánh chơ vơ
Canh thâu gió giật qua bờ
Hàn sương kết đọng vật vờ ánh rơi

Đêm phủ kín khung trời u ám
Ngày ngập đầy áng xám giăng ngang
Tấc lòng hướng vọng xa xăm
Đìu hiu vắng vẻ, lăn tăn gợn buồn

Bước độc hành trên đường lá đổ
Thả nhạt nhòa đây đó mênh mang
Cánh sầu thơ thẩn lang thang
Chút say chút tỉnh, bao lần ngả nghiêng

Ai êm ả duyên thuyền lướt sóng
Ai êm đềm chìm mộng mơ say
Còn đây chỉ có ngất ngây
Đến, đi, khoảnh khắc, để dài luyến lưu

Ôi mùa thu! Mùa thu trở lại
Khiến cho người cứ mãi bâng khuâng
Mong tìm mảnh khuyết vầng trăng
Để rồi lặng lẽ ôm tràn tái tê.

24/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

NỖI NIỀM TRONG GIÔNG BÃO

Trong phòng em anh nằm thao thức
Lá thu sầu từng phút rụng rơi
Lòng nghe buồn lắm em ơi
Đường anh sỏi đá, tả tơi nỗi niềm…

Ánh ửng sáng bên thềm tình ái
Nhưng ám mờ giăng trải mênh mông
Thuyền đang lờ lững trên dòng
Bủa vây bốn phía trập trùng sóng to

Ba năm qua hồng tơ đã buộc
Lễ nói rồi thêm bước tròn duyên
Vậy mà khắc khoải triền miên
Bệnh đau vàng vọt, bạc tiền trống không

Em vô tư tình trong chờ đợi
Anh chim trời rũ rượi hồn bay
Hôm nào thắm thiết, men say
Giờ đây trăn trở tháng ngày chơi vơi

Thầm lặng lẽ không lời tâm sự
Sợ em lo, tư lự, băn khoăn
Làm cho khuất bóng vầng trăng
Hoa xuân héo hắt rơi dần đêm đen

Bao kỷ niệm êm đềm hò hẹn
Những suy tư vun vén mộng đời
Lẽ nào gió bão trùng khơi
Dập vùi thuyền vỡ để rồi duyên tan…

Lửa năm xưa bao lần nung thép
Chuỗi ngày này vẫn tiếp bùng lên
Cố chèo vượt hướng về trên
Xa xa ánh toả bồng bềnh mây trôi.

23/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

ĐỨT SỢI TƠ ĐÀN

Em với tôi chỉ là xa lạ
Chưa một lần đây đó gọi quen
Thì làm sao thể với em
Ngọt ngào trìu mến. trên thềm thân thương…

Ở bên ấy con đường tráng nhựa
Phía thấp này hẻm nhỏ mưa trơn
Một đàng bình thản bước chân
Một nơi lầy lội muôn phần ngả nghiêng

Vậy mà sao nỗi niềm vương vấn
Vẫn âm thầm lẳng lặng trào dâng
Khiến lòng cứ mãi bâng khuâng
Sớm chiều mấy lượt ánh nghiêng hướng về…

Ai đón mộng, trăng thề trải lối
Ai mơ tình phơi phới màu xanh
Còn tôi gió giật rung cành
Cành khua lá đổ, bồng bềnh tâm tư

Cả bốn phía âm u mù mịt
Ngàn cỏ lau chằng chịt bủa vây
Xuất hồn dưới bóng trời mây
Lững lờ sóng nước tháng ngày lênh đênh…

Rồi bỗng chốc cung đờn réo rắt
Chuỗi tháng ngày chất ngất tơ vương
Đêm kia giữa ngọn phù vân
Đứt dây vỡ nhạc để buồn con tim.

22/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

MÁI ẤM KHÔNG CHỈ CÓ TIỀN

Đã từ lâu em mang dòng nghĩ
Muốn cùng anh thủ thỉ đôi lời
Mà sao cảm thấy chơi vơi
Nhìn sông khô cạn để rồi đò neo…

Anh có hiểu cheo leo ghềnh đá
Em mệt rồi, rệu rã đôi tay
Đường xa bến mộng u hoài
Thắt thẻo, đoạn đoài, héo úa hồn em

Dẫu cùng anh trên thềm trăng mộng
Nhưng lửa lòng hực nóng năm nao
Giờ đây giảm nhiệt chìm sâu
Tuyết băng giá lạnh lan vào tâm tư

Khi anh vắng màu thu phơi trải
Cung ngọc ngà tình ái ta xây
Rơi vào quạnh quẽ sầu ai
Chơ vơ lạc lõng, lắt lay vật vờ…

Mái tổ ấm em chờ, em đợi
Không chỉ là thịt rượu mà thôi
Còn đàn, còn nhạc, còn lời
Còn đèn muôn sắc, đầy vơi tâm tình

Anh mỗi bữa “đưa mình” ít bạc
Rồi vô tình bỏ mặc chẳng màng
Một bầu héo úa võ vàng
Gói tròn bốn chữ “phũ phàng tình xưa”

Dẫu cuộc sống đẩy đưa lắm nẻo
Ánh kim tiền gọi réo triền miên
Nhưng đây là bến mơ duyên
Nào đâu thể thiếu con thuyền dưới trăng.

21/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

TÂM SỰ VỚI QUẠT MÁY

Quạt máy hỡi! Tình thân ta hỏi
Xoay cả ngày có mỏi hay không
Có nghe da diết cõi lòng
Tấm thân lao nhọc suốt dòng thời gian?

Có nghĩ đến lúc tàn rệu rã
Bên góc nhà đợi đó bỏ đi
Tâm tư thao thức những gì
Khi hồi tưởng nhớ lê thê quay cuồng

Có nuối tiếc, có buồn, có nhớ
Nét oai hùng một thuở bàn tay
Phả tan oi bức phủ vây
Dìu người yên giấc no say tháng ngày

Có vương vấn chuỗi dài bậu bạn
Gần bên ta lai láng suy tư
Thả hồn lờ lững vào thơ
Vơi đi khắc khoải thẫn thờ gió trăng

Có lưu luyến bao lần cảm xúc
Dưới áng chiều nhói nhức, sầu thương
Mịt mờ vó ngựa buông cương
Nghĩa tình còn đó, con đường nơi đâu?

Cuộc thế sự bể dâu biến đổi
Mới ửng hồng lại tối đêm đen
Du dương tiếng nhạc dịu êm
Để rồi bỗng chốc con tim não nề

Ta giống ngươi say mê lửa sống
Tự sức mình khuấy động không gian
Tặng đời điệp khúc mơ màng
Và rồi cũng giống phũ phàng phù vân.

20/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

CHỈ MỘT LẦN

Da diết từng cơn trỗi điệp sầu
Tím bầm gan ruột trộn ngàn đau
Thênh thang bốn cõi trùng mây xám
Đổ ập về đây ngập cả bầu,

Phủ tối mịt mùng nẻo lối đi
Ngỡ ngàng chới với lịm bờ mi
Thuở nào rực rỡ hình trăng mộng
Đối diện giờ đây nát ảnh thề

Anh có vợ rồi sao giấu em
Để dài canh cánh ở con tim
Hương lòng ấp ủ nhiều mong đợi
Bến nước nên thơ đậu chiếc thuyền

Ước nguyện mai này đôi chúng ta
Dựng căn lầu ái giữa vườn hoa
Chẳng lo giá lạnh, không buồn tẻ
Chỉ có yên vui với đậm đà

Sớm được chào đời những bé xinh
Gái thời giống mẹ mạnh niềm tin
Trai như cha nó đầy nhân nghĩa
Mái ấm yêu thương vẹn chữ tình…

Vậy mà ôi hỡi! Bừng tia chớp
Sửng sốt để rồi nghẹn đắng cay
Khúc nhạc cung đàn, tranh nở đoá
Chỉ là ảo ảnh giữa vầng mây

Em sẽ âm thầm gửi lại anh
Chuỗi ngày hướng vọng, nỗi bâng khuâng
Bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu mật
Dưới bóng thời gian chỉ một lần.

13/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

BÓNG THỜI GIAN

Ghế đá hãy còn đọng nước mưa
Công viên du khách vẫn lưa thưa
Lâm râm thỉnh thoảng dừng rơi hạt
Trên mảng vòm đen bị gió lùa…

Từ từ ưng ửng ánh hoàng hôn
Loáng thoáng bên sông mấy đóm tròn
Le lói, chập chờn như chẳng muốn
Trải lòng trọn vẹn buổi đầu hôm

Tôi lót đồ ngồi để nghỉ chân
Mặc cho tâm trí thả xa xăm
Nửa hồn sống lại và thêm nửa
Khuây khoả nhìn xem cảnh chợ tàn

Mới đó năm nào ở chỗ đây
Rải dài xanh mướt mấy hàng cây
Giờ không còn thấy, thay vào đó
Khoảng cách mọc lên những cái quầy

Bên kia tấp nập xuồng ghe đậu
Lên xuống, bưng khiêng tới đỏ đèn
Kẻ đếm, người trao kèm tiếng hẹn
Chuyện trò vui vẻ tợ thân quen…

Tất cả chiều nay mất hết rồi
Chỉ còn ký ức ảnh xa xôi
Nhộn nhàng buôn bán, tình trong mắt
Một cõi không gian đượm tiếng cười…

Đứng lên lần bước đến gần xe
Nhìn lại xung quanh khắp mọi bề
Chẳng biết vui mừng hay nuối tiếc
Mà sao nằng nặng gót chân đi.

11/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

MỘT ĐỜI HỤT HẪNG

Nắng đã nhạt tàn sao vẫn mãi
Bóng hình cô gái của năm xưa
Bờ môi, ánh mắt, lời thương nhớ
Ẩn hiện đâu đây dưới ngọn lùa,

Tơ tình vuột mối thành tan vỡ
Để lại cho tim vạn khúc sầu
Những tối đìu hiu, chiều lá đổ
Từ trong sâu thẳm gợn luồng đau

Ngắm trăng, trăng khuất sau hàng trúc
Soi nước, nước trôi cuối nẻo trời
Hóng gió, gió ngừng bên ngạch cửa
Nhìn mây, mây giạt tận ngàn khơi…

Vậy mà cứ mãi dài năm tháng
Vương vấn từng cơn kéo trở về
Để trái u hoài nơi tĩnh lặng
Trở mình dào dạt đập lê thê…

Có phải cung đàn đà lỗi nhịp
Làm tan rã hết cả âm thanh
Khiến cho bản nhạc thành vô nghĩa
Nắn nót còn kia cũng phải đành…

Nếu biết yêu là sẽ dở dang
Thì thôi thuở ấy chẳng quen nàng
Chẳng gom tất cả đưa vào mộng
Cũng chẳng bao giờ ghé bển thăm

Để một đời người hụt hẫng tim
Dạ luôn thao thức nhớ thuyền quyên
Mặc bao hương sắc vườn hoa nở
Chỉ bóng hình thương hướng vọng tìm.

10/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

BIẾT PHẢI LÀM SAO

Ôi thôi! Thân phận một hồng nhan
Nẻo bước dừng chân gặp phũ phàng
Cứ ngỡ sông êm đưa bến mộng
Ai dè gió lộng cuốn đò ngang…

Còn đâu ánh mắt quyện bờ môi
Một tấm lòng trao với mảnh đời
Kèm dấu mộc hồng trên giấy trắng
Từ nay đoạn hẳn cuộc chơi vơi

Trải mối yêu thương chuỗi tháng ngày
Tình giăng phủ ngợp bóng trời mây
Chắt chiu từng sợi dành đan áo
Để lúc đông về mặc ấm Ai…

Nhưng rồi nỡ phụ tấc lòng son
Biển nước trùng dương dậy sóng cồn
Đẩy chiếc thuyền duyên nghiêng ngả lái
Cho ngàn lượn sóng ghịt từng cơn

Năm tháng khổ đau tím dạ sầu
Nỗi niềm, tan tác nhỏ canh thâu
Giờ đây đã nát tình năm ấy
Chỉ có âm u phủ ngập bầu

Con thơ ràng buộc khúc tình tan
Cả mối ưu tư khiến võ vàng
Chẳng đoạn đành tâm nhìn bướm thắm
vật vờ sắc nhạt dưới khung xanh

Biết phải làm sao hỡi đất trời!
Thả hồn khuây khoả dưới trăng soi
Hay vùi trái lạnh vào băng tuyết
Một kiếp phù vân mệnh số người…

2/10/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

NỖI LÒNG EM ANH CÓ HIỂU?

Lắm khi em muốn có đôi lời
Trao đổi cùng anh để nhẹ vơi
Nhưng cục đá trơ nằm áng cửa
Nên đành buồn bã bước lui thôi…

Em cảm anh lo, anh nhiệt tình
Đưa thuyền qua biển sóng điêu linh
Cố tay chèo chống trườn xa khỏi
Nhiều lúc quên đi khổ của mình

Nhưng rồi chấn động dập tâm can
Ghịt xé lòng em bởi phũ phàng
Lửa rực hung nô vùng chiến trận
Trùm lên suối lạnh, bốc hơi nhanh

Anh khô, anh đắng với anh cay
Xô trái tim em lăn lóc hoài
Bỏ mặc thu sầu phơi sắc tím
Phong ba vũ lộng cứ lai rai..

Năm xưa lỡ nhịp khúc cung đàn
Mơ bóng, tưởng hình, vọng ánh trăng
Anh loé chút vàng nơi cõi mộng
Khiến lòng em nhẹ trỗi lăn tăn

Vườn hoa đứng bóng ngại hoàng hôn
Nhắm mắt đưa chân gửi mảnh hồn
Ngỡ cánh chim đơn trao mã thượng
Ngờ đâu nhạn lạc tối thâm sơn

Âm phong, vượn hú, dã hoang lâm
Từng phút, từng giây rợn rú gầm
Khuấy động không gian, vờn lá rụng
Đẩy lần em đến nẻo xa xăm.

30/9/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

EM SẼ NHẠT DẦN TRONG MẮT TÔI

Em sẽ nhạt dần trong mắt tôi
Không vì hai nẻo cách xa xôi
Cũng không phải tại do hoàn cảnh
Là bởi vì em quá khác rồi,

Đâu còn hình ảnh của năm xưa
Tóc xoã ngang vai gợi gió lùa
Ánh biếc, môi hồng chan chứa mật
Niềm xuân phơi phới thả trời mơ

Em nói, em cười, em nghĩ suy
Vấn vương, lưu luyến gót người đi
Mong ngày trở lại xây bờ mộng
Chỉ mối xe duyên kết nguyện thề…

Chẳng ngờ thoáng chốc bóng thời gian
Đóa thắm giờ đây héo nhạt tàn
Co rút khô gầy nơi vắng lặng
Đìu hiu, quạnh quẽ hứng trăng tan

Em đã biến mình thành sỏi đá
Dưới trời chịu đựng nắng mưa sa
Mặc tình lông lốc hay vùi dập
Đành chịu thế thôi, phận số mà

Tôi tìm dĩ vãng thuở yêu đương
Mong nhẹ tấc lòng nỗi vấn vương
Suốt cả chuỗi dài canh cánh mãi
Để rồi trăn trở thấy sương buông

Có lẽ từ nay sẽ cố quên
Bởi vì tất cả dưới mông mênh
Tợ như lam khói kia lờ lững
Gió thổi mây đưa dễ rã hình.

28/9/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

ANH TRẢ MÀ SAO EM CHẲNG LẤY

Anh trả mà sao em chẳng lấy
Lại nghiêng đầu cúi, nhẹ khăn tay
Lau dòng châu lệ đang tầm tã
Ướt đẫm bờ mi những giọt dài…

Anh trả mà sao em chẳng lấy
Để rồi ngày tháng ở bên kia
Héo hon, da diết mang buồn nhớ
Ánh mắt thu mờ gửi lối đi

Anh trả mà sao em chẳng lấy
Sớm hôm thui thủi bóng cô đơn
Ôm sầu khắc khoải vào trong dạ
Siết chặt ngàn đau tím mảnh hồn

Anh trả mà sao em chẳng lấy
Mặc cho vàng võ với xanh xao
Phấn son trâm lược nằm nơi đó
Nhện bám tơ giăng tự lúc nào

Anh trả mà sao em chẳng lấy
Lại từng đêm thả vọng sang kinh
Lời ca não nuột từ sâu thẳm
Tím ruột, bầm gan vỡ mộng tình

Anh trả mà sao em chẳng lấy
Nhận mang vĩnh viễn ở con tim
Vết hằn rạn nứt không lành được
Để mãi đời em sóng vỗ thuyền…

Khiến cho một kẻ suốt thời gian
Lặng lẽ trầm ngâm dưới nắng tàn
Này mắt, này môi, này kỷ niệm
Cứ hoài ẩn hiện xé tâm can.

24/9/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

NHẬN LẠI ĐI EM

Trả lại em đây hết một lần
Những gì đã gửi tặng cho tôi
Để mai mốt tới, rồi năm tháng
Thật chẳng còn chi với một người!

Này bao thương nhớ nằm trong giấy
Theo cánh thời gian chữ viết nhòa
Một xấp cũ mèm pha trộn mới
Từng làm bụng đói trở thành no

Kia là bắp nấu khói bay hơi
Lủng lẳng đong đưa cả một chùm
Lững thững qua đường môi chúm chím
Nhẹ nhàng lột vỏ, ấm con tim

Còn đó công viên dưới bóng chiều
Ráng tà rải nhẹ, gió hiu hiu
Xung quanh bốn phía mà không thấy
Chỉ thấy mình em với cánh diều

Thêm vài rạp hát chiếu phim hay
Màn ảnh, âm thanh, cảnh trí này
Trước mặt mà như xa diệu vợi
Chỉ nghe hơi ấm một bàn tay

Cuối cùng anh trả lại cho em
Tất cả nụ hôn thắm thiết tình
Ngây ngất, ngọt ngào hơn vạn mật
Cả đời có lẽ vẫn hoài in…

Nhận lại đi em, trọn một lần
Để không còn nữa những bâng khuâng
Con đường phía trước dài hun hút
Nghĩa lý gì đâu chút nắng tàn.

23/9/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

MẤT EM RỒI TÔI SỐNG VỚI AI ĐÂY

Mất em rồi tôi sống với ai đây
Khi ngày tháng mang đầy đau với nhớ
Chiều lại chiều bên bờ con nước chảy
Tận cõi lòng tê tái, nghẹn chơ vơ…

Đêm cô tịch, thẫn thờ đưa bóng tối
Da diết sầu, nhức nhói cuộc ly tan
Từng từng chập loang tràn muôn dấu hỏi
Tại vì sao tình hỡi! Vỡ vầng trăng?

Để tất cả ngập tràn muôn lưu luyến
Chuỗi thời gian cuốn quyện bóng tình yêu
Thành xác vụn lều bều trên sóng biển
Chầm chậm dần tan biến dưới mây treo

Còn đâu nữa thật nhiều thương với tưởng
Buổi đông về, gió chuyển hướng từ xa
Vô tình đẩy la đà bao tuyết trắng
Ngang mảnh vườn rụng xuống phủ dày hoa

Làm đoá thắm ngân nga niềm giá lạnh
Thêm rã rời hứng nặng mảng phù du
Dài mệt mỏi, lắc lư sà rũ cánh
Sắc hương đà hụt hẫng giữa âm u

Còn đâu nữa cho dù ngày mấy lượt
Bận bịu gì để đó, cứ làm thơ
Ru mộng ái say mơ chìm giấc điệp
Cung nguyệt lầu êm ả lảy dây tơ…

Giờ lặng lẽ đào mồ chôn dĩ vãng
Nẻo mịt mùng loáng thoáng ngọn heo may
Âm vang buồn kéo dài vào thăm thẳm
Mất em rồi tôi sống với ai đây…

22/9/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

TÔI BIẾT RỒI ĐÂY SẼ MẤT EM

Tôi biết rồi đây sẽ mất em
Đường me lá đổ ánh chao nghiêng
Kẻ về bên trái, người qua phải
Chấm dứt từ nay tiếng gọi Mình,

Tôi biết rồi đây sẽ mất em
Sương lam che kín bóng bên thềm
Võ vàng, héo hắt hay tơi tả
Cũng chỉ là thu tận trái tim

Tôi biết rồi đây sẽ mất em
Tơ hồng chỉ mối kết xe duyên
Bao năm nắn nót, nâng niu mãi
Giờ ngán ngẩm thay sợi xích xiềng

Tôi biết rồi đây sẽ mất em
Nửa vầng chạnh khuyết thả màn đêm
Gợi thêm non nỉ từ xa vọng
Choáng ngợp tràn loang cả nỗi niềm

Tôi biết rồi đây sẽ mất em
Dòng sông cuồn cuộn, lắc lư thuyền
Dưới bầu u ám treo mây xám
Tay mỏi, chèo lơi, lạc nẻo tìm

Tôi biết rồi đây sẽ mất em
Những chiều quạnh vắng dưới vành hiên
Nhìn sân lác đác vàng rơi rụng
Biết khóc hay cười hoặc lặng yên…

Lắng nghe sâu thẳm hình lưu luyến
Lởn vởn chập chờn mũi đạn xuyên
Khiến quả hồn tình đang nhịp đập
Đớn đau âm ỉ khiến hoài rên…

19/9/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

NỖI ĐAU CỦA MẸ

Con ơi! Mẹ thấy quá đau lòng
Héo hắt con nằm phơi tấm mỏng
Con khóc, con rên từng chập một
Khổ nhiều, nhiều lắm biết không con!

Trời ơi! Cảnh sống mãi trầm luân
Chẳng thấy chút nào một ánh xuân
Chỉ tối bốn bề vây kín mãi
Màu đen tràn ngập khắp xa gần

Cha con đã sớm về thiên cổ
Bỏ lại dương trần tiếng khóc than
Mẹ bệnh, con thơ giờ cũng bệnh
Bạc tiền chẳng có, kiếm đâu ăn?

Họ hàng thân quyến xa xôi quá
Ai cũng thiếu nghèo, khổ tấm thân
Chỉ có nơi này con với mẹ
Tháng ngày dưa muối trải năm canh

Mẹ lượm ve chai kiếm chút đồng
Nhịn ăn gom góp để ruổi rong
Trên tay vé số trầm mưa nắng
Xẹp lép, bụng cào bởi trống không

Để có chút tiền lo bệnh con
Vậy mà giờ lại phải rầu hơn
Con nằm thoi thóp rên la đó
Còn mẹ bệnh nhiều bởi thiếu cơm…

Không lẽ hôm nay mẹ đánh liều
Cùng nhau âm phủ gặp cha con
Bởi giờ không thể, không còn thể
Tận khổ quá rồi con hỡi con!

2/8/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

TIẾNG ĐÀN CỦA TÔI

Em viết bài thơ gửi tặng ai
Vô tình tôi đọc khiến tôi say
Lan man vương vấn từng câu chữ
Để dạ bâng khuâng, cảm xúc hoài…

Ôi! Vần thơ đẹp, nét thơ trăng
Vén khéo tâm tư chục mấy hàng
Chan chứa nỗi niềm thu quạnh vắng
Hồn bên gối mộng ước mơ xanh

Chập chờn trong ảo dáng hình thương
Nửa thật, nửa hư, loáng thoáng vờn
Ngây ngất tận cùng trao nụ thắm
Dạt dào, đắm đuối, lịm từng cơn

“Hai mảnh cong cong” khép giữa trời
Một thời chạnh khuyết, nỗi chơi vơi
Giờ đây thôi hết sầu mong đợi
Lai láng tràn loang ảnh tuyệt vời

Nhưng rồi lặng lẽ cánh thời gian
Lóng lánh trên cao ngả bóng chìm
Chầm chậm vầng hồng xa ló dạng
Từ từ nắng ấm phả màn đêm…

Ơi người thi nữ! Giấc mơ đan
Một góc đời tôi tợ giống nàng
Cũng lúc nghe lòng như giá lạnh
Tìm vơi khuây khoả nhạc cung đàn

Nhưng đàn tôi khảy mấy ai nghe
Khi bóng hoàng hôn phủ lối về
Giữa bốn lặng tờ muôn tiếng dế
Âm vang não nuột kéo lê thê…

29/7/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

CHẠNH THU CHIỀU

Ánh nhạt trời thu trải bóng chiều
Dạ sầu trăn trở kéo buồn hiu
Nỗi đau lờ lững vờn mây khói
Vọng nhớ thời gian khắc khoải nhiều…

Mới đó năm nào nay đã cũ
Mà sao cứ mãi bóng đong đưa
Lối xưa xe ngựa, hồn hoang lạnh
Vẫn loáng thoáng đây, tụ giữa mùa

Cảnh vắng phơi sân vạn sắc vàng
Từng hồi gió thoảng ghịt mây sang
Tô bầu ảm đạm thêm mờ ảnh
Hoà ráng từ xa chầm chậm tàn

Lắm lúc thấy lòng như mỏi mê
Hướng về nẻo cũ dạ sầu tê
Vậy mà sao mãi, sao sao mãi
Cái ảnh ngày xưa cứ trở về

Hai chục năm trường đã quá xa
Con thuyền thuở ấy một lần qua
Bọt bèo, sóng nước đà trôi vỡ
Còn đó nữa đâu lại phải mà…

Cứ mỗi lần thu khiến nhớ nhung
Cho đầy héo úa với bâng khuâng
Móc ngàn tan tác ra nhìn ngắm
Để máu hồng loang, nhỏ giọt dần

Chốn ấy giờ này có hiểu không
Chiều nay một kẻ ngắm dòng sông
Tâm tư trĩu nặng niềm nhung nhớ
Kỷ niệm ngày xưa bóp cõi lòng?

14/7/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

CẦU TRE LỠ NHỊP

Nào đâu gỗ đá vô tri
Mà không hiểu được chia ly là buồn
Rồi đây những độ canh trường
Muôn vàn kỷ niệm vấn vương não nề…

Hết rồi ngày tháng lê thê
Lời thương, tiếng nhớ gởi về cho ai
Chẳng còn duỗi cánh hồn bay
Tìm thương chốn ấy đêm nay trọn tình…

Từ đây lặng lẽ riêng mình
Đàn cò réo rắt, bóng hình đong đưa
Niềm thu vọng nhớ ngày xưa
Để sầu man mác vật vờ mà thôi

Cầu tre nhịp đã lỡ rồi
Bờ sông hai bến, dòng trôi tít ngàn
Con đò sóng đẩy lật ngang
Từ từ chìm xuống giữa màn âm u

Năm kia tao ngộ đầu thu
Cõi lòng dào dạt, vi vu gió vờn
Giờ nặng trĩu, cả đôi chân
Cũng đầu thu nữa nhưng tàn xót xa…

Ta về gói mảnh hồn hoa
Một thời nào đó để mà thủy chung
Còn duyên thuyền mộng trên dòng
Tan thành mây khói, nỗi lòng buồn tênh

Trả ai năm tháng bồng bềnh
Cùng nhau chắp cánh thang thênh lưng trời
Tình yêu giờ đã vỡ rồi
Phôi phai người nhé! Một thời gió trăng.

3/7/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

VÙI CHÔN ĐÁY HUYỆT

Từ nay em nhé! Hãy quên đi
Một thuở hồn đan dưới nguyệt thề
Sóng nước con thuyền xuôi bến mộng
Lời thương, tiếng hẹn, chuỗi lê thê…

Trả hết yêu đương lại cõi trời
Cho lòng thanh thản khỏi chơi vơi
Rồi đây ngày tháng dần phôi lãng
Hình ảnh thời gian với một người

Bởi có còn chi để vấn vương
Khi đen tràn ngập khắp con đường
Mịt mù tăm tối trùm chân bước
Trên chuyển lộng cuồng vạn khối tuôn

Âm thanh thì lạc nhịp cung đàn
Cứ mãi từng hồi khúc vỡ toang
Đờ đẫn, vật vờ rồi bấn loạn
Cả màn u ám phủ dày thêm

Tôi xót, tôi buồn, tôi đắng cay
Ngỡ rằng bóng thật mảnh hồn ai
Từ thời vạn kỷ quay về hẹn
Sưởi ấm cho nhau một kiếp này

Hiểu ra chẳng phải ảnh hình mơ
Chỉ đóa hoa ngâu cạnh mé bờ
Rung lắc chập chờn theo ngọn thổi
Vô tình gió cảm kéo dây tơ

Thôi thì kỷ niệm những trăng sao
Lặng lẽ rời xa ngõ lối vào
Nửa tiếc, nửa thương và nửa nghẹn
Bên lề đất lạnh, huyệt chôn sâu.

11/7/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

ĐỂ CHẠNH LÒNG

Thà đừng gặp gỡ thuở ngày xưa
Thì có nào đâu phải nhuốm sầu
Gom ảnh bóng hình trong dĩ vãng
Chiều nay góc vắng lấp vùi sâu,

Chớ giữ làm chi cái lỡ làng
Cho lòng trĩu nặng, bước lang thang
Những chiều lặng lẽ buồn lê gót
Man mác tâm tư khúc nhạc đàn…

Em đến trải lòng qua chuỗi thư
Vô tình như thể mở khung mơ
Khiến hồn vương vấn đi vào ấy
Dìu nhẹ kề bên vạt bóng mờ

Em viết tên tôi trên cánh nhạn
Đậm đà nắn nót chữ thanh tao
Kèm theo ảnh tặng, niềm thân ái
Làm trói tim tôi sợi chỉ màu

Từ đó hình Ai luôn ẩn hiện
Khi ngồi thao thức, lúc miên man
Một cành hoa tím nằm trong giấy
Gợi nhớ gợi thương vọng xế tàn…

Thế mà ôi hỡi! Để giờ đây
Khắc khoải, bâng khuâng, lạnh héo gầy
Lởn vởn chập chờn bao kỷ niệm
Ngỡ ngàng gió thổi lá me bay

Có lẽ năm xưa bầu mộng ước
Khát khao da diết mảnh trăng trong
Trăng em treo ấy trời xa quá
Chẳng thể với tay…để chạnh lòng.

30/6/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

CẢNH ĐỜI BUỒN CỦA EM

Có ai hiểu cho em nỗi khổ
Cảnh vợ chồng như phố canh khuya
Vắng tanh, lạnh lẽo bốn bề
Lâu lâu gợn ánh vụt về nẻo xa…

Lỡ tuổi xuân, nhạt nhòa nguyệt ảnh
Thôi! Đoạn đành rũ cánh hồng hoa
Đưa chân làm vợ người ta
Mộng lòng xuân trẻ bỏ qua góc đời

Men hương lửa một thời sớm tắt
Bởi bóng mơ đuổi bắt mơ hồ
Khung trời u ám vật vờ
Gió chìm ngưng thổi, khuất mờ vầng trăng

Cho đêm sáng biến thành ảm đạm
Chuỗi thu tàn phủ bám màn loan
Dưỡng nuôi ước vọng vàng son
Trôi theo con nước ghịt vờn rã tan

Để ngày tháng muôn phần héo hắt
Lời ngọt ngào cuốn cất từ lâu
Bước chân dã dượi qua cầu
Cầu bao nhiêu nhịp dạ sầu bấy nhiêu…

Rồi hôm nay bóng chiều dần đến
Chỉ còn đây khấp khểnh niềm thương
Cất đau trong trái đoạn trường
Sống cho nghĩa sống, vấn vương hững hờ

Em chán ngán, bơ phờ ai hiểu
Nỗi u buồn nặng trĩu tâm tư
Từng đêm bậu bạn qua thơ
Khỏa khuây trống vắng, vỡ bờ yêu đương.

29/6/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

TÂM SỰ VỚI GIÓ

Kìa Sáng! Sao ngươi chìm héo hắt
Một mình lặng lẽ đứng nơi đây
Mắt buồn hướng vọng về xa vợi
Như thể chờ ai ở chốn này?

Nhiệt huyết hôm nào buổi tiễn đưa
Chia tay bạn đến với vần thơ
Để say, để sống và mơ mộng
Bỏ lại thời gian chuỗi thẫn thờ

Ta mừng cho bạn biết bao nhiêu
Hốt được hàn sương đọng dưới chiều
Gom nhỏ từng hồi lên mảnh trắng
Hoá thành tiếng nhạc thả phiêu diêu

Vậy mà bỗng chốc hình lam khói
Ngọn lửa ngày đi bạn ửng trời
Nay giống chập chờn dần tắt ngúm
Khiến lòng ta thấy xót xa ơi…

Sáng vẫn còn đây ý lực tràn
Dẫu rằng mới đó bị cuồng phong
Quấn lôi níu ghịt chìm tơi tả
Vẫn sức vùng lên vượt khỏi vòng

Giữa chốn cuộc đời lắm khó khăn
Bôn ba bươn chải đã thành quen
Nên không bi lụy, không chùn bước
Ấp ủ tâm tư trọn nỗi niềm…

Trong lòng ta chỉ chút hờn đau
Lạc mộng giờ đây dạ vướng sầu
Cứ ngỡ đêm trời long ánh nguyệt
Dè đâu trăng rụng lạnh canh thâu

Để tím quả hồng buổi tối nay
Cũng rồi tiếp tục cánh hồn bay
Âm thầm lờ lững bầu cô tịch
Dưới mảng sương treo phủ trắng dày.

20/6/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

12 Bài Thơ Hay Nhất Về Tâm Tình

CHỈ CÒN SAY

Cái sầu ta đã mới vừa quăng
Lại thấy chập chờn nỗi vấn vương
Chẳng lẽ con tim không thể dứt
Ngân nga tiếng động một niềm thương?

Càng phôi lãng hãy càng nhung nhớ
Cố nén tâm tư lại thẫn thờ
Bởi đống tro than luôn gió thổi
Làm sao tiềm ẩn đỏ không trơ

Cứ thế kéo dài theo ảo mộng
Từng hàng mây xám lững không trung
Điệp trùng gợn sóng đưa làn bọt
Khoảnh khắc thời gian rã khuất dòng

Biết vậy! Nhưng rồi hình kỷ niệm
Thường khi lởn vởn ở trong ta
Muốn quên, xóa sạch mà không thể
Bởi đã hằn in dấu đậm đà

Để những hoàng hôn nhạt ánh bầu
Con đường hun hút trải về đâu
Bước chân lặng lẽ trên vàng rụng
Bao vỡ âm vang bấy gợi sầu…

Có lẽ năm xưa quá ngọt ngào
Nên ngần tha thiết trọn lần trao
Tin yêu, ước vọng đầy ôm ấp
Mối chỉ đường tơ khó thể nào

Chỉ còn luẩn quẩn với men cay
Giây phút khỏa khuây ở chỗ này
Đến lúc tỉnh ra như nhớ nữa
Một chung trăng trắng tiếp theo say

Kha! Kha! Kha!…

27/1/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

ĐỪNG NGHĨ ĐẾN TÔI

Em ạ! Xin đừng nghĩ đến tôi
Một vầng ánh nhạt tận xa xôi
Vật vờ loang loáng vài canh nữa
Sẽ rụng sau lưng vách ngọn đồi…

Bởi chẳng còn chi để tặng em
Mảnh vườn ửng thắm được hồng thêm
Vì đang ráng tắt, màu thu quạnh
Chỉ đợi màn đêm phủ ngập chìm

Tôi đã không còn trẻ nữa đâu
Muối tiêu mỗi lúc trắng thêm đầu
Đêm nằm đắp trán lo khuya lạnh
Sợ cảm hôm sau tựa góc sầu

Mắt sáng thuở nào nay nhạt loãng
Ê mình nhức mẩy đến từng cơn
Miếng ăn lưng lửng cầu qua bữa
Mòn mỏi canh khuya ngủ chập chờn…

Cũng tại tim này mãi vấn vương
Hình ai yêu dấu, khoé trào sương
Tôi trao gối mộng rồi quên mộng
Để lại cho kia cả khối buồn

Nhớ bao chiều xuống, đường trôi nắng
Ai cố với tay kéo sắc vàng
Rải lối cho anh về trải giấc
Mà vô tình hỡi! Có đâu màng

Nay thả đau hồn bước xuống thơ
Đi về dĩ vãng lượm dây tơ
Kết chùm, mắc võng, ngày đêm để
Lên đó đong đưa cái bóng mờ…

3/6/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

DAY DỨT

Mảnh trắng ơi! Ngươi ôm buồn trải đó
Tái tê lòng tưởng nhớ tháng ngày qua
Biết bao lần…hẹn mai anh sang nhà
Nhiều lần nữa….Kể ra anh đọc nhé!

Và những lúc giấy chờ tà bóng xế
Đợi bé về, theo bé đến tay em
Bên ngọn đèn, đôi lóng lánh lim dim
Ngàn cảm xúc êm đềm, em da diết…

Vậy mà nay tờ giấy nằm rũ riệt
Uống giọt hồng anh viết cuối dòng thư
Ký cái tên ThànhSáng tự bây giờ
Sẽ vĩnh biệt, không mơ, không yêu nữa!

Bên kia kinh từng đêm em nức nở
Thả lời ca đau khổ vọng sang đây
Kẻ bạc tình giống ngọn gió lắt lay
Chỉ khoảnh khắc rồi bay đi bến khác

Ba năm dài hồn em đà tan nát
Lụy si tình trầm mặc quấn đau thương
Mà trời ơi! Anh chẳng thấy đoạn trường
Ngoảnh mặt hẳn, con đường ai nấy bước…

Giờ chạnh nhớ bao nhiêu năm về trước
Nghe cõi lòng não nuột bóp con tim
Sao đoạn đành phụ rẫy mối tình em
Muôn trọn vẹn, ai tìm ai dễ gặp?!

Cây cầu gòn hai bờ anh đã đắp
Cũng là anh kéo sập rẽ ly tan
Để thời gian vương vấn thuở ngày xanh
Nỗi day dứt muôn phần như mạch nước.

1/6/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

BẠN VỚI GIÓ

Vẫn biết đêm này bạn luống đau
Nên trầm héo hắt giữa canh thâu
Tìm vơi khắc khoải bầu tâm sự
Lảy khúc du dương đượm vẻ sầu,

Ánh mắt năm nào bừng rực sáng
Chứa chan nồng ấm, vững niềm tin
Mà nay như thể chìm u ẩn
Nhàn nhạt màu thu phủ ngập hình

Thuở xưa thanh thản một tâm hồn
Trải cánh mộng đời mỗi sớm hôm
Những lúc bay xa vào diệu vợi
Rồi khi lững thững bước hoàng hôn

Bạn nói, bạn cười, bạn ngất say
Ta vui hoà nhịp cũng xòe tay
Kéo người bạn thiết vào khung lộng
Thoả thích cùng nhau ngắm đỉnh đài

Vậy mà tất cả đã qua nhanh
Sắc tím giờ đây nhuộm nhánh cành
Óng mượt, xanh hồng đâu thấy nữa
Chỉ còn teo tóp tựa mong manh…

Gió ơi! Hãy kể, kể nhiều đi
Để nhớ, để quên, để bỏ hờn
Phận số con thuyền trên sóng nước
Lật chìm khuất dạng dưới mông mênh

Kẻ gắng trồi lên giữa dập vùi
Giương nhìn bốn phía mịt mù khơi
Nào ai hiểu được niềm tan tác
Mệt mỏi là đây với rã rời

Tấp được mé bờ buổi ráng tan
Dõi tìm, dõi đợi ánh trăng lên
Nhưng kia sừng sững cao che chắn
Đành phải lần soi dãy bóng tàn

Rồi dựng căn lều đỡ nắng mưa
Niềm thương dĩ vãng quyện vào thơ
Ngân nga khuây khoả theo ngày tháng
Khép lại từ đây nỗi vật vờ…

6/4/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

GIÓ VỚI BẠN

Sáng ơi Sáng! Xung quanh đã ngủ
Sao bạn còn trăn trở ngồi đây
Trầm ngâm dưới bóng heo may
Chơ vơ, héo hắt loang dài đêm đen,

Gió đang đứng dưới đèn nhìn bạn
Mà nghe lòng lai láng niềm thương
Dòng đời sao mãi chuyện buồn
Quấn vào chí cả, hàn sương nhỏ sầu

Làm lóng lánh chìm sâu vào đất
Nghĩa tâm giao man mác ngậm ngùi
Lo cho bạn thiết chặng đời
Mịt mờ phủ lối để rồi chùn chân…

Gió hỡi gió! Ngập tràn thương nhớ
Chuyện con thuyền của thuở năm xưa
Khiến ta cứ mãi bốn mùa
Vấn vương, lưu luyến, hồn đưa vật vờ

Rồi lần bước vào thơ phôi lãng
Dẫu lắm lần hụt hẫng chơi vơi
Con tim vẫn nhịp từng hồi
Ngân nga khúc nhạc thả trôi nhẹ nhàng

Bỗng từ đâu phũ phàng chợt đến
Đẩy cung đàn khấp khểnh âm vang
Tâm tư thoáng chốc ngỡ ngàng
Bâng khuâng, nghĩ ngợi có phần tái tê.

5/4/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

ĐAU & NHỚ

Tôi ở nhà cao sát mặt đường
Nhưng nào ai hiểu lắm màn sương
Đêm đêm giăng phủ bầu cô tịch
Một cõi không gian chỉ lạnh buồn,

Có những chiều tà lặng ngắm anh
Ngồi xe gắn máy rịch cà tang
Ung dung, thanh thản rồ ga nhẹ
Sát cạnh sau lưng một ảnh vàng

Chạnh thấy cõi lòng gợn nhói đau
Nhớ ngày xưa ấy phụ tình nhau
Chê anh học ít thêm nghèo mạt
Đành phải lần tay khép cổng vào

Từ đó anh đi đường của anh
Tôi vòng ngõ khác kiếm đường tôi
Công viên, bãi cát, nơi hò hẹn
Tất cả gom chung trả lại trời…

Cứ ngỡ cao sang với bạc tiền
Là thuyền chở đến bến mơ duyên
Nào hay chỉ đẹp màu tranh vẽ
Treo giữa tường đen, cửa khoá xiềng

Xa rồi thuở mộng thắm tình ai
Dưới dãy thênh thang duỗi bóng dài
Bát ngát đồng xanh hương lúa mạ
Hồn yêu dào dạt ngất ngây say

Chẳng còn thấy nữa nét suy tư
Sợ ráng hoàng hôn ánh vật vờ
Lặng lẽ âm thầm anh cố gắng
Mong tìm cho được những vần thơ

Để tặng cho em ấm cõi lòng
Vui cùng đò vắng đợi qua sông…
Giờ đây nặng trĩu bầu tâm sự
Kẻ phụ hàn vi có tấm chồng.

4/12/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

ĐÁP LỜI CỦA GIÓ

Gió ơi gió! Tủi hờn chi nữa
Suốt khoảng dài lối ngõ chơ vơ
Đêm đêm thao thức giữa bờ
Có ngươi bầu bạn, đậm đà mến thân

Tình đồng điệu ngập tràn thắm thiết
Chuyện vui buồn chia sẻ cho nhau
Khi chung chén mật ngọt ngào
Lúc hoà giọt đắng giải sầu giá băng

Dẫu cõi lộng ngàn phương Gió chuyển
Sáng nẻo đường khập khiễng bước đi
Nhưng kia hình ảnh trăng thề
Mộng đời ấp ủ, cùng lê gót hài…

Nay bất chợt lắt lay nhung nhớ
Nghe nỗi niềm trăn trở, bâng khuâng
Vì sao lại nỡ phũ phàng
Bỏ kia một đoá hoa vàng chìm thu

Chuỗi thời gian mịt mù tăm cá
Khúc điệp đàn êm ả ngày xưa
Dần theo thấm thoắt thoi đưa
Rơi vào khoảng vắng, nhạt nhoà loãng tan

Gieo ảm đạm, ngỡ ngàng u ẩn
Dưới khung trời bảng lảng khói sương
Mênh mang thả bóng dặm trường
Chơi vơi lạc lõng để buồn con tim…

Giờ lặng lẽ bên thềm sương tuyết
Da diết lòng, day dứt từng cơn
Phút giây ngơ ngẩn tâm hồn
Chớ nào thay đổi mất còn đôi ta.

21/8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

NỖI NIỀM CỦA GIÓ

Thân làm cánh gió trùng khơi
Mấy ai hiểu được chơi vơi nỗi niềm
Thênh thang sức tặng bao miền
Sau chìm cát bụi lặng yên rã tàn…

Tạo hình giữa cõi lộng tầng
Giăng phơi rực nóng, cuốn hàng vần xoay
Thái dương nắng tỏa loang đầy
Hấp khô hạt nước bốc dài mênh mông

Giao hòa chuyển hóa bềnh bồng
Đẩy luồng khí áp thinh không vật vờ
Xé bay khắp nẻo bến bờ
Khi ào ạt thổi, lúc thơ thẩn làn

Đó đây lờ lững dặm đàng
Cảm thương rũ nhánh, trao ngàn lắt lay
Thâu canh sương đọng giọt hoài
Đong đưa an ủi, nhểu phai phôi sầu

Đêm đêm trăng dạ bóng cầu
Say sưa vờn lá, xạc xào lê thê
Trừng mây lẩn tránh bốn bề
Để cho lóng lánh, thỏa thuê trải tình…

Kể từ ánh ló bình minh
Theo vòng vũ trụ, tắt hình phù du
Đông xuân rồi đến hạ thu
Triền miên sứ mệnh mặc dù chơ vơ

Khi vui đời gọi như thơ
Du dương, êm ả, ru mơ quạnh trường
Lúc buồn thế sự, tơ vương
Trách kia gieo lạnh khu vườn dưới khuya…

17/8/2019
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

NỖI BUỒN CHỢT ĐẾN

Ta cảm như là trống rỗng không
Chợt hồn trượt té rớt trên sông
Nằm im, ngửa bóng nhìn trôi bạc
Buồn bã làm sao tận tấc lòng,

Đã mấy thu rồi vượt nẻo xa
Từ trong sâu thẳm mãi lời ra
Cố bay người nhé, qua tầng rộng
Để thấy chung quanh đẹp lắm mà

Sớm tối âm thầm lửa nấu nung
Mỏi mê, vất vả cũng bằng không
Canh khuya thao thức đan từng chữ
Chiều ngắm vầng mây dệt nỗi lòng

Biết bao khắc khoải với chông gai
Chân vẫn bon bon dẫu rã hài
Mảng rớt, da mòn phơi nắng gió
Xá gì buốt tái với tàn phai

Từ cõi thâm sơn đến đỉnh ngàn
Đàn ngân réo rắt điệp mơ màng
Ru ta say giấc, đi vào mộng
Lững thững, nhẹ nhàng lại ánh trăng…

Chiều nay sắc tím phủ hoàng hôn
Vương vấn, bâng khuâng níu mảnh hồn
Một khối không gian đầy lam trắng
Gió từ dĩ vãng kéo từng cơn

Rồi cả khung trời vạn xám vây
Phủ mờ chung rượu đựng men say
Chơi vơi chiếc bóng sầu loang ảnh
Trống vắng, đìu hiu rải lối dài.

17/8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

LỜI CỦA TRÁI TIM

Canh khuya thao thức cạnh bàn tròn
Rỉ rả nhẹ nhàng khúc nỉ non
Sâu thẳm từ trong loang tiếng vọng
Hỡi người trầm mặc dưới đêm đơn!

Vì sao lặng lẽ giữa đêm nay
Trông bạn đìu hiu, nét guộc gầy
Cô tịch, thu hình ôm thổn thức
Cả bầu ảm đạm quấn hồn Ai

Ngồi đây kết chữ đọng thành thơ
Nắn nót từng câu trải nguyệt mờ
Phôi lãng u hoài hay dệt mộng
Ru tình hay khoả nỗi chơ vơ?

Ai tận trời xa hứng gió ngàn
Ai ngồi trên cỏ tắm trăng vàng
Ai bên phím nhạc, dìu êm ả…
Còn Sáng! Mình ên uống bóng đèn

Có thấy cô đơn, có thấy buồn
Có nghe đồng vọng tiếng ngân chuông
Có sầu héo hắt làm băng giá
Buốt tái hồn sương khúc đoạn trường?

Sao người cứ mãi dáng âm thầm
Chẳng nói một lời, chẳng trở trăn
Cặm cụi miệt mài lên bức vẽ
Nào mây, sông nước với trăng thanh

Ta nghe cảm xúc biết là bao
Dẫu tối âm u ánh nhạt màu
Mãi vẫn lặng lờ con nước chảy
Dưới dòng sông cạn, gió lao xao.

19/8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

TƯỢNG ĐÁ NGÀN NĂM

Trên đỉnh cheo leo hướng biển ngàn
Âm thầm tượng đá ngóng hồn trăng
Trùng dương sóng biếc bao dòng gợn
Là bấy sầu đau, tủi phận nàng…

Nào biết yêu là phải lụy qua
Chứa chan lưu luyến vọng trời xa
Chim bay biền biệt về phương lạ
Để lại hắt hiu dưới nguyệt tà

Tình chàng êm ả tợ tơ nhung
Phủ đắp ngọt ngào, thắm thiết rung
Lảy trái đỏ hồng ngân vút tận
Kết thành tiếng ái mảnh tình chung

Ly cách ngập tràn nỗi khổ đau
Trăm thương, ngàn nhớ biết làm sao
Sông xanh, bến nước mang lời hẹn
Mà bóng thuyền đang ở chốn nào?

Ảm đạm, cô đơn lặng đứng này
Nghìn năm mãi đợi cánh trời bay
Đi đâu vắng bặt người ơi hỡi
Có biết nơi đây một ảnh gầy?

Dõi mắt trông chờ sao chẳng thấy
Lệ buồn tơi tả nhỏ hoài ai
Chơ vơ tượng đá thiên tình sử
Mãi mãi nghìn thu một chén đầy

Thăm thẳm chân mây chốn mịt mờ
Có nghe nức nở bóng chơ vơ
Có mang hối hận chìm ray rứt
Bỏ kẻ bồng con nghẹn thẫn thờ?.

Tháng 9/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

CÒN CHI ĐỂ MÀ HẸN

Còn gì để nhớ với mà thương
Ai đã đang tâm cắt đoạn trường
Khi đoá hoa hồng đang ửng thắm
Dưới bầu êm ả toả làn hương…

Yêu đến với tôi quá ngọt ngào
Bây giờ lại biến vạn sầu đau
Con tim như thể đem cào xé
Rách nát te tua, huyết đỏ trào

Ngày tháng âm thầm lửa nấu nung
Xây lầu mộng ái giữa không trung
Lấy vầng ánh nguyệt treo đêm sáng
Mượn cánh muôn phương thổi mát vùng

Vậy mà chưa kịp dựng xây thành
Em nỡ đang tay sớm bẻ cành
Khiến quả hồng đào chưa kịp chín
Phải rơi xuống đất bể tan tành

Vội vã sang ngang xoá chuyện mình
Sắc vàng một thuở trải lung linh
Thì còn chi nữa cùng nhau hẹn
Chuyển kiếp lai sinh nối lại tình

Chẳng lời từ biệt vội theo chồng
Nẻo ái đâu còn để luyến mong
Trăm nhớ ngàn yêu thêm khổ lụy
Thôi đành vĩnh biệt thế là xong

Dòng mơ, bến nước con đò đợi
Chiều vắng bây giờ chẳng khách đi
Lặng lẽ bên bờ khung nhạt tím
Từng cơn gió thoảng lạnh bờ mi.

Tháng 9/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

CÁNH GIÓ PHŨ PHÀNG

Hãy khóc đi em, khóc nữa đi
Để rồi mai mốt chẳng còn chi
Con đường dẫn lối cung lầu mộng
U ám, đìu hiu, vọng ánh thề…

Anh sẽ không sang tìm gặp gỡ
Bên nhau ấm áp khúc ru êm
Lắng nghe lo líu lời chim hót
Êm ả lan vào tận trái tim

Hết còn thao thức ngóng trông đò
Để bước chân về cõi bến mơ
Thổn thức xem trăng treo lủng lẳng
Dạt dào tận đỉnh ngọn hồn thơ…

Không biết rồi đây dưới vạn sầu
Em buồn lặng lẽ trắng canh thâu
Nhớ nhung, nuối tiếc hay thù hận
Một cánh chim trời đậu chẳng lâu?

Nào hiểu vì sao anh đổi lòng
Không còn ngọt mật với tình trong
Tại hoa nhạt nhẽo theo ngày tháng
Bướm chán, ong chường thẳng cánh dông…

Xin em cứ hận, cứ hờn anh
Chôn trái yêu đương chớ để dành
Vì ngọn lửa lòng nay đã tắt
Mây ngàn phủ bóng xoá trăng thanh…

Giờ đây day dứt xé hồn ai
Thuở ấy làm gì lại sớm bay
Khi cánh bềnh bồng đang thả mộng
Sao đành ôm quấn, nắm bàn tay?.

Tháng 9/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

DƯỚI BÓNG THỜI GIAN.

“Anh đừng cố đứng chờ em nữa nhé
Em chẳng còn trẻ nữa để đợi anh”
Ôi! Gió thu lay cành cây nhè nhẹ
Đọng giọt sầu lấp loé ánh long lanh…

Em nức nở một chiều qua giấy mỏng
Chuỗi lặn tàn rũ bóng xế hoàng hôn
Mà hồn như mãi còn vương vấn mộng
Chưa đủ đầy ủ ấm thuở trăng non

Để tảng băng đóng dầy nơi bắc cực
Vụn vỡ tan khi lúc nắng về đây
Hồn héo úa, sầu ai nơi đáy vực
Sẽ trở mình lảy khúc nếu mây bay…

Tiếng lòng em thao thức tợ như tôi
Giọt sương nhỏ, trôi rơi vào cát trắng
Đã hút sâu bao lần từ bóng tối
Thế mà sao lá hỡi! Vẫn bâng khuâng

Cánh hoa xuân năm xưa đâu còn nữa
Những đêm vàng đứng giữa ngắm trăng thanh
Nhìn vòm rộng long lanh vầng ánh tỏ
Niềm mênh mang gởi gió vút trời xanh

Con thuyền xuôi mái chèo trên sóng nước
Tắm phất phơ, vờn lướt xác thân say
Dòng sông dẫn tháng ngày về mộng ước
Chốn phương ngàn vươn vượt cõi tầng mây…

Tất cả đã qua rồi không trở lại
Có giống em khắc khoải buổi chiều nay
Nỗi buốt giá phủ dày băng lạnh tái
Mà hồn sao cứ mãi thẫn thờ bay?

Tháng 9/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

TRÁI MẬN

Lủng la lủng lẳng trước nhà ai
Ửng chín, bóng chùm đượm nét say
Chen lẫn xanh tươi màu sắc lá
Động lòng người ngắm, chậm chân dài…

Mận đỏ dung nhan ánh hữu tình
Thẹn thùng bẽn lẽn, dáng thơ xinh
Kết thương e ấp bên cành khép
Nắng gió, mưa sa khéo phủ gìn

Rạng sớm đong đầy óng ả tươi
Mượt mà dạ nắng trải khung trời
Cho này tô điểm bầu quang đãng
Tiềm ẩn thêm đây một ý đời

Biến chuyển bất thường cuộc thế gian
Sâu xia bám đục khoét lên thân
Khiến dần xấu xí chìm hư hỏng
Cả tấm hồn trong lụy bẽ bàng

Rồi thì tất cả chẳng còn chi
Ngày tháng treo kia có được gì
Hương sắc mượt mà nay rũ thấp
Trọn bầu mộng ước biến tàn si

Quả thắm như em bóng ảnh hường
Ngờ đâu tan nát để sầu vương
Sao phong ba nỡ quần giao hội
Vùi dập đau thương, nỗi đoạn trường.

Tháng 9/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

ĐỪNG BẬN TÂM ANH NHÉ

Mình ơi! Ngồi xuống gần bên
Để anh trìu mến nói lên nỗi niềm
Tình em trong sáng êm đềm
Như vầng lóng lánh bên thềm toả soi,

Xuân xưa năm tháng qua rồi
Thuở yêu nồng cháy mặn mòi trôi xuôi
Giờ đây nắng nhạt sau đồi
Chiều tà dần đến, bến đời khách thưa

Việc nhà bận rộn sớm trưa
Vui lòng an phận, nắng mưa bốn mùa
Đơn sơ, giản dị đủ vừa
Nhẹ nhàng êm ả ngọn lùa dưới trăng

Còn anh thơ thẩn năm canh
Cây trồng bỏ phế, kiểng cành buông lơi
Ngày chỉ biết có ầu ơi
Du dương lối mộng, xa xôi lững lờ…

Mình ơi! Đừng bận tâm mà
Hãy toàn ý thắm trải ra giọt lòng
Cho vần thơ đượm hương nồng
Cho tình lai láng trên dòng đưa xa

Mỗi ngày anh đọc ngân nga
Em đây dào dạt , đậm đà ngất ngây
Được nghe, được tắm trăng đầy
Bấy nhiêu cũng đủ tim nầy cảm rung

Hồn anh vào cõi không trung
Loang ra suối bể, trải cùng gió mây
Thiết tha, cảm xúc tràn đầy
Dịu xoa thống khổ, đọa đày thế nhân

Xin anh đừng có băn khoăn!.

Tháng 9/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

LỠ LÀNG XÓT XA

Ai nỡ gieo chi cảnh lỡ làng
Để em trời ấy bóng lang thang
Còn anh ôm trọn niềm tê tái
Thương nhớ trăng vàng vội vỡ tan…

Hỡi ôi! yêu dấu thuở năm nao
Bỗng chốc ngày kia “lạc chỗ nào”
Và kẻ say tình lay điệp khúc
Trở thành ngọn gió “khuất vào đâu”

Đường đời đôi ngả rẽ chia xa
Nguyệt toả long lanh hóa nguyệt tà
Bến mộng trăm hồng dần hé nhụy
Biến chiều thu quạnh rũ hàng hoa

Hãy khóc đi em! Khóc thật nhiều
Những gì đau đớn chứa bao nhiêu
Được loang theo nước trào ra khóe
Rơi rụng chìm sâu dưới ngọn khều

Bởi anh nay đã có vườn thơ
Cây trái sum sê dọc mé bờ
Có nhạc, có đàn vui réo rắt
Có niềm ước vọng thả khung mơ

Còn em thui thủi sớm chiều hôm
Muốn với bàn tay nắm chiếc đờn
Nhưng đã đứt rồi luôn mấy sợi
Làm sao khuây khoả nỗi cô đơn

Em cứ khóc đi! Khóc nữa đi
Để mai, để mốt chẳng còn chi
Người thương tha thiết từ năm ấy
Va đá giờ đây lạc lối về…

26/3/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

TAN VỠ

Thoáng chốc qua rồi mấy chục năm
Kể từ đêm ấy ngất men lâng
Ôm tôi thắm thiết hôn say đắm
Từ giã, em về bỏ bến trăng…

Thật chẳng có ngờ, chẳng thể tin
Người thương yêu dấu vội xa mình
Âm thầm khép kín cung lầu mộng
Bứt sợi chỉ tình, giũ bóng xinh

Bởi những ngọt ngào quyện bóng ta
Từ thời bé bỏng khéo lân la
Cận kề khoe kể, đầy thân ái
Những chúa nhật về Anh ghé qua

Lúc trăng vừa độ tuổi tròn ngôi
Đã kết ảnh hình đậm nét tươi
Đến chuỗi thời gian duyên đẩy tới
Hương lòng ngợp toả, thắm vành môi

Đượm ngát tơ vương, ấm áp lòng
Muôn phần hoa nở dưới vầng đông
Em yêu tôi lắm, tôi thừa hiểu
Vì cớ làm sao lại lấy chồng?

Thế là tan nát quả tim côi
Thật biết thì ra đã hết rồi
Đứt đoạn cung đàn, trôi nguyện ước
Ngỡ ngàng đôi ngả, bước chơi vơi

Tôi chìm quạnh quẽ theo ngày tháng
Hết thích nhìn lên lấp lánh vầng
Vì có bao giờ tin ánh nữa
Bởi mây bất chợt kéo giăng ngang.

Tháng 8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

TÌM THANH THẢN

Ta trải ngàn yêu giữa bóng đêm
Một lần lai láng, một lần thêm
Rồi gom tất cả về đây hết
Giũ sạch khuya nay dưới ánh đèn…

Để cho héo úa chẳng vào sâu
Tận trái tim đầy những giọt ngâu
Vì cả thời xuân hồn gửi trọn
Chỉ như ngọn gió thoảng qua cầu

Giữ mãi làm gì ở tận trong
Bởi thuyền năm cũ chẳng xuôi dòng
Mộng hồn tình ái ôm dang dở
Đành thả trôi đi, khỏi bận lòng

Ký ức đậm sâu bóng một người
Giờ đây gỡ lấy để mà vơi
Cho thời gian đến niềm phai lãng
Thanh thản an nhiên trước khoảng đời…

Hoàng hôn còn đó lững lờ mây
Khuya vắng hàn sương cũng đọng dày
Lấp lánh khung trời luôn ẩn hiện
Hồn thơ chấp cánh cũng say bay…

Tháng 8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

HÃY QUÊN EM NHÉ

Đêm nay dưới bóng ngọn đèn khuya
Đọc lá thư em mới gửi về
Mật ngọt ngày nào thoa cánh nhạn
Giờ đây thu trải áng sầu tê…

Em ơi! Dòng thắm của năm xưa
Anh uống từng lời giải khát khao
Cảm xúc dâng tràn theo sóng nước
Nhịp nhàng nhấp nhố dưới ngàn sao

Những tiếng yêu thương với nhớ nhung
Hòa thêm lưu luyến, nỗi bâng khuâng
Như lời yêu dấu kề non nỉ
Dào dạt hồn anh giữa điệp đàn

Bây giờ cũng nét chữ ngày qua
Mà ấm nồng nay lại loãng pha
Giọt nhỏ đầy lên trang giấy mỏng
Làm trôi nhòa nhạt, tiễn tình xưa

Anh muốn cầm tay, xé nát thơ
Cho không còn nữa một lần mơ
Bởi kia chỉ có bờ sương lạnh
Và rụng sau đồi mảnh khuyết lơ…

Từ nay thôi nhé, hãy quên đi
Đừng có bay về ánh nhạt chi
Cho nhói đau thêm lòng kẻ nghẹn
Sớm chiều trĩu nặng gót chân đi

Em cứ phôi pha, vui mộng mới
Chớ vì dang dở chuyến đò đưa
Chập chờn dĩ vãng, niềm tư lự
Để bước dặm trường lạnh gió mưa.

Tháng 8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

ĐỪNG BUỒN NỮA ANH ƠI

Đừng buồn em nữa hỡi anh ơi
Mộng ước thuyền duyên giờ đã trôi
Vỡ nát cung yêu, tàn kỷ niệm
Từ nay hai đứa rẽ đôi nơi…

Chưa hẳn bên chồng em hạnh phúc
Vì nơi sâu thẳm hãy còn đây
Khắc in đậm nét màu nhung đỏ
Chẳng dễ sớm chiều ảnh nhạt phai

Đêm đêm giấc ngủ cận bên chồng
Lửa rực trong lòng lại ngụội đông
Hình bóng “người xưa” quay lởn vởn
Thẫn thờ thao thức giữa chênh chông

Mật ngọt uống vào chỉ thấy cay
Nhìn chồng bất chợt nghĩ về Ai
Con tim thỉnh thoảng như dằn vặt
Để biến tổ chim chốn đọa đày

Không thể cãi lời của mẹ cha
Đành làm cánh nhạn vụt bay xa
Bỏ khung trời cũ đầy yêu dấu
Suối biếc, đêm trăng trải ánh ngà…

Thôi đừng buồn nữa nhé anh ơi
Dang dở duyên ta, phận số đời
Sóng nước dòng sông còn mãi đó
Thì còn vô số lững lờ bơi

Giã từ dĩ vãng, tạ từ thương
Lịm chết linh hồn, lệ nhỏ sương
Chim quạnh hót lên lời thống thiết
Tiễn tình vạn kỷ bước ngàn phương.

Tháng 8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

LỜI CỦA GIÓ

Đừng uống người ơi! Đừng uống nữa
Men nồng phôi lãng tạm mà thôi
Bởi tan rồi lại về bao nhớ
Tiếp tục quay tròn nỗi tả tơi…

Mấy ai vẹn sống giữa dòng đời
Êm ả trăng vàng mãi sáng soi
Vẫn buổi canh tàn, bầu nhạt ánh
Vành cong lờ lững khuất về nơi

Và có mây nào chẳng lắt lay
Hướng vào thăm thẳm mịt mờ bay
Gió nào chẳng cõi ngàn năm lộng
Đưa đẩy thiên thu xám trắng này

Hoa xuân hé nụ dưới vầng đông
Sắc thắm, hương lan gợi ấm nồng
Đâu thể trường tồn khơi ý nhạc
Cũng ngày héo úa rũ hoàng hôn

Tiệc nào mà chẳng đến khi tàn
Đọng giọt sương nào lại chẳng tan
Ý sống, tâm tình, muôn thế sự
Có đâu vĩnh viễn cuộc trăm năm…

Hãy nốc chung này cạn hết đi
Rồi xoe đôi mắt, rộng bờ mi
Ngước đầu nhìn thẳng vào xa vợi
Nhớ lại ngày xưa với những gì…

Chiếc bóng thời gian cứ chuyển xoay
Qua đêm sẽ ửng ánh ban mai
Không gian bát ngát ngàn đua nở
Vẫn đó khung trời vạn nét say.

Tháng 8/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

CHỈ MỐI TƠ VƯƠNG

Em thả bước lối mòn lặng lẽ
Dưới khung mờ quạnh quẽ thê lương
Dạ mang trọn khối u buồn
Thẫn thờ, thất thểu, vấn vương não nề,

Ai nỡ đẩy trăng thề rụng vỡ
Khiến giờ đây trăn trở riêng “ta”
Nghẹn ngào đau đớn xót xa
Tự mình móc quả tim ra khỏi lồng

Gửi trả lại mênh mông ngày tháng
Gửi trả người lai láng niềm yêu
Với tay bứt sợi dây diều
Giữa trời lộng gió xuôi chiều biệt tăm

Để thôi hết bâng khuâng lưu luyến
Thôi chuỗi ngày xao xuyến nhớ nhung
Lan man nghĩ ngợi mông lung
Nỗi sầu da diết quấn tròn tâm tư…

Bởi không nỡ nhìn đò vắng khách
Chẳng cam tâm thấy đất cằn khô
Thương tình héo hắt chơ vơ
Tái tê buốt giá bên bờ cô đơn

Dẫu tha thiết tiếng đàn réo rắt
Dẫu ngập đầy ngây ngất mê say
Cũng đành dõi cánh chim bay
Mặc cho vàng võ, tháng ngày giá băng…

Hỡi em ơi! Muôn phần thắm đượm
Trả lại người mong muốn người vui
Còn em khắc khoải chơi vơi
Lá vàng phơi ngõ, ngậm ngùi khổ đau

Ai sẽ quét lá sầu lác đác
Ai khăn tay lau mắt em đang…
Rồi ai trỗi khúc cung đàn
Khẽ ru giấc điệp mơ màng tặng em?

Sao có thể bắt tim ngừng đập
Đâu thể nào nắng tắt hừng đông
Bóng thuyền nhẹ lướt xuôi dòng
Bến đời còn đó, bềnh bồng còn đây.

1/6/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

NỖI NIỀM BÊN HUYỆT LẠNH

Ôi đất lạnh! Từ từ ôm xác Mẹ
Dưới lòng sâu lặng lẽ mảnh vô tri
Mặc nắng mưa sớm trưa chiều bóng xế
Cõi dương trần ngấn lệ nhớ người đi,

Kể từ nay Mẹ sẽ không còn buồn
Thôi lo nghĩ, sầu thương vương khóe mắt
Hết trở trăn trầm mặc hướng mây sương
Lo con đứa nẻo đường mang héo hắt

Bởi con đàn, đứa khôn còn đứa dại
Đứa cảnh đời phơi phới, đứa lầm than
Tình của Mẹ vầng trăng soi bốn cõi
Sao chẳng về ngõ tối thả lung linh

Nên nhìn Mẹ như luôn màu ảm đạm
Đôi ánh sầu sâu thẳm tận xa xôi
Mây vụt qua để rồi từ vạn dặm
Cũng bay về che sẫm bóng mà thôi

Con canh cánh trong lòng nhìn thấy Mẹ
Vệt kéo dài lên trán của chiều thu
Lúc Mẹ vui âm u đà tan mất
Khi Mẹ buồn chất ngất nỗi ưu tư

Mẹ hay đau, anh em con lo lắng
Bao chuỗi dài năm tháng chảy dòng sông
Lúc thủy triều nước rong không hụt hẫng
Khi cạn nguồn, trống vắng một trời đông…

Tất cả thứ giờ đây không còn nữa
Trăng rụng rồi bao thuở gió đong đưa
Hết bận tâm nhìn Mẹ hiền trăn trở
Mất hẳn vầng trăng tỏ giữa canh khuya.

15/1/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

LẦN NỮA CHÁY TIM TÔI

Em hiểu tình anh khoảng bấy nhiêu
Mà sao cứ mãi nỗi đăm chiêu
Ngại mây lờ lững làm cho gió
Ve vuốt, mơn man dưới bóng chiều?

Em hiểu tình anh đã đủ chưa
Mà sao lúc nắng lại rơi mưa
Khiến hoa lá cỏ, hàng cây lặng
Dang dở sinh sôi giữa độ mùa

Em hiểu tình anh cỡ thế nào
Mà sao canh cánh mãi lần sâu
Trong khi quả đỏ ngàn êm ả
Lại phải chùng đưa, trỗi nhịp sầu

Em hiểu tình anh nhiều lắm không
Mà sao nhấp nhố cận ven sông
Con thuyền buộc chặt từ lâu lắm
Nỡ đứt dây trôi lạc cuối dòng

Em hiểu tình anh được mấy lần
Mà sao lóng lánh cả vầng trăng
Có thêm ngập xám từ xa đến
Phủ trải âm u khắp cõi tầng

Em hiểu tình anh lúc giận, vui
Mà sao mới đó nhoẻn bờ môi
Chưa đầy một khắc, hờn gieo mắt
Ngoảnh mặt quay lưng khép nụ cười

Em hiểu tình anh sắc trắng, đen
Mà sao bỗng chốc cả con tim
Nhói đau, nghèn nghẹn dần tê tái
Da diết buồn dâng trọn nỗi niềm…

Em ơi! Em hiểu để làm chi
Dẫu được là bao chẳng nghĩa gì
Bởi sớm mai này xuôi dãy phố
Rền vang pháo nổ tiễn vu quy

Rồi đây mai mốt em làm vợ
Kỷ niệm thời gian sẽ xóa mờ…
Sớm tối trưa chiều vui bổn phận
Những gì xưa cũ khuất xa lơ

Mười năm, hai chục hoặc ba mươi
Bất chợt gặp nhau dưới bóng trời
Có kẻ…ông là….Anh có phải…?
Trời ơi! Lần nữa cháy tim tôi.

31/5/2018
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

LÃO VỀ THĂM CHỐN CŨ

Lồng lộng thổi từ cánh đồng bát ngát
Lay lão già trải mắt buổi chiều nay
Giữa cầu cao, dãy sắt dưới bàn tay
Như trì níu hình ai đừng thả bước…

Ở nơi đây năm mươi năm về trước
Nắng cháy da rỉ nước dưới chang chang
Miếng đất phèn vàng trấu vạch lằn ngang
Sau vất vả muôn phần từng cục một

Mảnh vườn nhỏ phủ lên hàng sắc tốt
Xanh, đỏ, hồng từng đợt rộ dần cao
Giá không nhiều, ý nghĩa lại biết bao
Bởi không số, đi vào bài tính đếm

Chàng trai trẻ khôi ngô màu đen quyện
Mượn nhọc nhằn tôi luyện chí bình sinh
Ngoài nén hờn, tim ấp ủ mối tình thâm
Quên năm tháng trầm mình trong khốn khó

Và nơi đây cũng bao lần ngọn gió
Lảy cung đàn vạn thuở khúc yêu đương
Tan vỡ rồi trọn kiếp tụ hàn sương
Từng giọt nhỏ trên đường quay dĩ vãng

Lão dừng lại, lòng như ôm khối nặng
Nỗi niềm xưa tụ lắng tự bao giờ
Nay trồi dần, loang tỏa quấn chơ vơ
Siết da diết, vật vờ theo bóng xế…

Chuyến xe đò trở về mang ánh lệ
Phả nhạt mờ như để rửa trần ai
Mới hừng đông xoải cánh lướt tầng mây
Giờ ảm đạm héo gầy bên hốc đá.

29/4/2017
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

BÊN KHUNG CỬA

Tôi cũng muốn thời gian đừng trôi nữa
Rồi quay về cái thuở của xa xăm
Để từ nay không còn phải bâng khuâng
Bên khung cửa bao lần ôm nỗi nhớ,

Sắp tới giờ rồi, lẹ mau đi nhỏ
Sao hãy còn đứng đó đợi chờ ai?
Ạ! Hay là chưa có ở bàn tay
Mấy đồng bạc cho say niềm thưởng thức

Có những lúc nhìn kia ngồi cắn bút
Một cái gì lúc nhúc ở trong tim
Nghe thấy lòng lo lắng quá cho em
Sợ hai điểm, im lìm thôi không giỡn

Nhớ lần ấy gặp tôi, mừng hí hởn
Anh Sáng ơi! Sướng lớn rồi đó nha
Chiều hôm nay có ghe hát ghé qua
Lên làng mình dựng che lều rộng lắm,

Buổi nghỉ học kiếm rau về ngâm giấm
Bước qua cầu em nắm lấy tay tôi
Lời ngọt ngào thắm thiết tụ vành môi
Hãy chầm chậm, kẻo rơi đau anh nhé…

Tất cả đã qua rồi trong lặng lẽ
Nay không còn sợ té với sợ đau
Hết mừng vui tìm gặp kể cho nhau
Chỉ còn đây dạt dào nghe vương vấn

Bên kia rào em đang ngồi sưởi nắng
Tôi bên này trĩu nặng nỗi niềm xưa
Suối tóc mây lất phất ngọn gió lùa
Bao sóng gợn, bao thẫn thờ kẻ nhớ…

25/11/2016
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *