Cánh Gió Vô Tình – Thơ Nỗi Niềm

CÁNH GIÓ VÔ TÌNH

Một sớm đồng quê, cánh lững lờ
Cảm vườn mộc mạc ẩn niềm thơ
Chậm bay nhè nhẹ rung cành lá
Thoảng trải du dương đụng gốc bờ
Êm ả vô tình gieo thổn thức
Xạc xào bất chợt gợi đan mơ
Để rồi giây phút về xa vợi
Bỏ lại quanh đây những thẫn thờ.

17/10/2020
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

    Để lại một bình luận

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *