
Vô Đề…
Ta bỏ phồn hoa về xóm nhỏ
Lối vắng chiều tà ngát cỏ thơm
Bóng rạ còn hong mùi nắng muộn
Khói quê vừa chạm gót phong trần
Ta về giếng nước còn trong vắt
Soi cụm mây hồng giữa tĩnh không
Một gàu ký ức đầy hương đất
Múc cả tuổi xuân thấm vào lòng
Ta ngồi dưới hàng cau lặng lẽ
Nghe gió đưa hương chín cuối mùa
Không hỏi nhân gian chuyện được mất
Chỉ nghe lá kể chuyện ngày xưa…
Ta về pha ấm trà thanh đạm
Đợi bóng hoàng hôn ghé trước thềm
Ngoài ngõ tiếng chim vừa khép nắng
Trong lòng trăng đã sáng màn đêm
Sắp rồi tóc phai màu khói trắng
Xin làm mây đẹp giữa trời xanh
Một đời quẩn quanh mùi hương cũ
Cũng đủ là duyên trọn kiếp lành…
Kiều Trang
TA VỀ
Ta về lối ngõ của ngày xưa
Bỏ lại khung đơn giấc mộng thừa
Đã lắm bao lần gieo nỗi nhớ
Để rồi lạc lõng dưới mây đưa
Ta về tìm lại chút dư hương
Sưởi ấm con tim chuỗi đoạn trường
Da diết cầm canh theo khúc nhạc
Âm buồn héo hắt giữa canh sương
Ta sẽ treo lên nhánh cận lề
Mảnh hồn dĩ vãng kéo lê thê
Cung đàn gác trọ sầu muôn thuở
Mượn gió giũ lòng lạc bến mê
Ta về kéo lại ánh trăng thơ
Điểm sắc hồn thu, đẩy vạt mờ
Dẫu biết lưng chừng treo nửa độ
Còn hơn vạn kỷ khóc trong mơ
Nay cũng độ vừa mảng nắng phai
Bao năm bắt bóng dệt trần ai
Giờ thôi! Không nữa! Không! không nữa!
Cát bụi phù vân dẫm gót hài…
21/7/2026
Nhất Lang
(Nguyễn Thành Sáng)

